Em Là Học Trò Của Tôi Thì Sao?

Chương 13: Chương 13: Quán chè Đường Thủy




Sắp đến ngày đi học, Hi Diệu lại khuyến khích Triệu Thủy Quang đi tập Yoga, Hi Diệu nói, “ Tiểu Quang, ai bảo người em dẻo quá làm chi, không đi tập Yoga thiệt là uổng. ”Triệu Thủy Quang vốn chẳng muốn đi tập, thấy bài tập ở trường cũng không nhiều lắm, mà cũng không cần cô bỏ tiền ra nên đi tập thử cũng chẳng mất mát gì.

Nào có ai biết ngày đầu tiên đi tập cứ như là cực hình vậy, Yoga có quá nhiều động tác tưởng chừng như đơn giản nhưng lại vô cùng rắc rối, Hi Diệu người này có cơ hội lười biếng thì chắc chắn sẽ lười biếng, rõ ràng tập Yoga để thư giãn gân cốt, chỉ cần tập một chút xíu là cũng khỏe người rồi, nhưng mà tập Yoga lại cần dẻo dai, chỉ tội cho Triệu Thủy Quang nửa năm chẳng có rớ đến thể dục thể thao gì cả, tay chân cứng đơ cứng ngắc, đành phải ráng tập theo giáo viên, vặn qua bẻ lại, hết giờ tập mà cô cảm thấy cơ thể mình như bị phanh thây ngũ mảnh vậy.

Đi ra khỏi tòa nhà Thế Kỷ Mới, chân cô mỏi nhừ, Hi Diệu thì lại oang oáng la lên, “Này, đó không phải là anh chàng đẹp trai hôm trước sao? Tiểu Quang, nhìn kìa, thấy của em ở đằng kia kìa.” Cái mà Triệu Thủy Quang đang quan tâm chính là đôi chân mềm nhũn của cô, giờ nghe Hi Diệu nói, cô lập tức ngẩng đầu, quả thật là Đàm Thư Mặc, anh mặc áo khoác sọc ca rô đang đi ra từ tòa nhà bên cạnh, phong cách ăn mặc mang hơi hướng Châu Âu càng tôn lên sự sang trọng của anh.

Triệu Thủy Quang ngắm nhìn chưa xong thì đã nghe Hi Diệu hô to, “Thầy”, Triệu Thủy Quang rất muốn bóp chết Hi Diệu, hớn hở cái gì chứ, từ lúc nào mà Đàm Thư Mặc thành thầy chị ấy rồi.

Đàm Thư Mặc cho tới bây giờ cũng chưa quen việc người người khác gọi anh là “Thầy” khi ở ngoài đường, vì vậy anh cứ ngỡ mình nghe lộn, tiếp tục đi thẳng đến xe, Hi Diệu thấy Đàm Thư Mặc không có phản ứng, liền kéo Triệu Thủy Quang cùng đi qua. Triệu Thủy Quang hai chân mỏi nhừ chẳng thể nào đi nhanh được, đành phải khập khễnh đi theo sau Hi Diệu, Hi Diệu chạy tới gần Đàm Thư Mặc kêu, “Thầy”, Đàm Thư Mặc lúc này mới quay đầu lại, Triệu Thủy Quang cũng đã đến gần, nói, “Thầy Đàm.” Trong sắc trời mùa đông ánh nắng nhàn nhạt chiếu, chỉ thấy được mái tóc ngắn đuôi vểnh lên của cô.

Triệu Thủy Quang từ lần trước ở trên cầu đến nay gặp Đàm Thư Mặc cô đều cảm thấy mắc cỡ, nhưng tốt nhất vẫn phải lễ phép chào hỏi, cô ngẩng đầu nói, “Thầy Đàm, đây là bạn của em, Hi Diệu.”

“Hi Diệu đây là thầy Đàm.” Theo như người ta nói, lúc giới thiệu hai người với nhau, thường thì phải giới thiệu người lớn cho người nhỏ trước, hiện tại cương vị giới thiệu lại bị hoán đổi, Triệu Thủy Quang vẫn điềm tĩnh như không.

Đàm Thư Mặc gật đầu chào Hi Diệu, “Xin chào.”

Kính xe trượt xuống, nhìn đôi mắt phượng kia không cần nói cô cũng biết là ai, Sở Phỉ Phỉ mỉm cười vui vẻ nhìn Triệu Thủy Quang, mới vừa rồi còn thầm trách Đàm Thư Mặc dẫn anh chỗ nhàm chán này, giờ thì lại vui mừng hớn hở ra mặt, nói, “Em gái Tiểu Quang, thật là có duyên nha, sao em lại ở đây?”

Triệu Thủy Quang nói, “Chào anh Sở, em đến tập Yoga.”

Sở Phỉ Phỉ nói, “À, vậy là chân em có thể chạm mặt rồi.”

Triệu Thủy Quang đáp, “Không thể.” Nghĩ tới mấy động tác lằng nhằng rắc rối kia, cô đột nhiên rùng mình.

Hi Diệu nói, “Tiểu Quang, khó có thể gặp bạn của em ở đây, hai người có rảnh không? Chúng ta kiếm chỗ nào ngồi nói chuyện nha?”

Triệu Thủy Quang biết bệnh nghề nghiệp của Hi Diệu lại tái phát, Hi Diệu học biên kịch đấy, suốt ngày thích nhất là làm quen với mọi người, và khi đã làm quen người nào rồi Hi Diệu cứ như nhà văn một khi đã viết thì viết không ngừng, đã quen thì phải quen “cho tới nơi tới chốn”, muốn cản cũng cản không được. Sở Phỉ Phỉ nghe thế cũng phấn khích nhận lời, “Được, buổi tối anh mới có việc, em Tiểu Quang đã mời thì anh làm sao từ chối được.”

Triệu Thủy Quang nghẹn ngào không nói nên lời, cô mời khách khi nào thế? Cô len lén nhìn Đàm Thư Mặc, nghĩ thầm trong bụng nào giờ có giáo viên nào đi chơi với học trò đâu, mà cũng có giáo viên để học trò mời bao giờ, thầy ấy nhất định sẽ không đi.

Đàm Thư Mặc mở cửa xe, thấy ánh mắt niềm nở của Triệu Thủy Quang, lấp lửng nói, “Chuyện này…” Tay anh để trên mui xe, ngón tay gõ nhịp nhịp, dáng vẻ trông rất vui sướng, “Vậy đi thôi.”

Triệu Thủy Quang sững sờ mặt mày trắng bệch bị Hi Diệu kéo lên xe, Sở Phỉ Phỉ nổ máy xe, hỏi, “Em gái Tiểu Quang, chúng ta đi đâu đây?”

Đầu óc cô trống rỗng, mây đen che kín đầu, nghĩ cũng không nghĩ ra được chỗ nào để đi, đi nhà hàng 5 sao thì thà là đem cô bán lấy tiền còn hơn, cô nhớ trong mấy cuốn tiểu thuyết từng nói mọi người thường hay đến mấy quán lề đường để ăn, mà nữ nhân vật chính đi đâu, nam nhân vật chính đi đó, rồi lại nhìn hai người ngồi phía trước quần áo bóng bẩy, khí chất cao quý. Mặc kệ, họ để cho cô quyết định thì cũng đừng trách cô, “Đường Hồ Nam.”

Trên đường đi đều là Hi Diệu cùng Sở Phỉ Phỉ huyên thuyên nói chuyện, Hi Diệu vừa nói vừa bấm bấm điện thoại, sau đó đưa di động cho Triệu Thủy Quang, Triệu Thủy Quang nhìn trên màn hình: chị nghe Đan Dương nói họ Sở này là thiếu tướng bộ tư lệnh, hèn chi hôm ấy ông kia gọi anh ta là Sở thiếu gia. Triệu Thủy Quang cũng sớm đoán được Đàm Thư Mặc và Sở Phỉ Phỉ không phú tức quý, nhưng cô cũng chẳng biết gì nhiều về quân hàm, nên cũng lười tám chuyện với Hi Diệu.

“Đằng trước là đường dành riêng cho người đi bộ, anh ngừng ở bên đường đi.” Triệu Thủy Quang nói xong xe liền dừng lại, bốn người xuống xe chầm chậm băng qua đường, ai nấy trên đường cũng đều ngoảnh lại nhìn bốn người họ, Triệu Thủy Quang bắt đầu hối hận về quyết định của mình. Dọc đường đi đàn ông không mặc áo khoác da thì cũng áo lông, hoặc là quấn khăn len, nhưng không ai có khí chất hào hoa như Đàm Thư Mặc cả, mà Sở Phỉ Phỉ thì khỏi phải nói, tướng tá cao ráo, dáng vẻ lịch thiệp, lại thêm hai người này vô cùng đẹp trai, con gái thì nhìn đến mê mẩn, đàn ông thì tức giận trừng mắt nhưng lại chẳng làm được gì, chỉ có thể cố gắng an ủi bản thân rằng hai người này nhất định là đang có chức nghiệp đặc thù.

“Đến rồi, Triệu Thủy Quang dừng lại tại ngôi nhà có tấm biển màu sắc sặc sỡ, Sở Phỉ Phỉ lui về sau hai bước nhìn tấm biển cửa hiệu: Quán chè Đường Thủy, sau đó ngoắc ngoắc Triệu Thủy Quang, “Em gái Tiểu Quang, em xác định là đúng chỗ chứ?”

Triệu Thủy Quang cười cười, mặc cho Hi Diệu đứng đằng sau nhéo mình một cái, cô cười càng tươi hơn, “Ở đây bán chè ngon lắm!” Nói một đằng nhưng trong bụng lại suy nghĩ một nẻo: nói mau lên, nói là không vô đi, rồi đi về.

Đàm Thư Mặc hai tay thọc vào túi quần, nhìn Triệu Thủy Quang thay đổi thái độ nhanh như chớp, cũng lờ mờ đoán được cô bé này đang giở trò, anh cười tươi như hoa nói với cô, “Đến rồi thì vào đi.” Nhìn ai đó dáng người cao ráo, mặt mày điển trai, hào khí bức người nhấc chân đi vào trong, Triệu Thủy Quang chắc chắn Đàm Thư Mặc đã tu luyện thành tinh rồi!

Quán chè cũng không lớn lắm, bày trí lịch sự tao nhã, ghế mây, khăn trải bàn màu trắng, ở góc có đặt một cái kệ đầy ắp tạp chí, khách trong quán cũng không đông mấy, đa phần đều mua mang về, chỉ có mấy cặp tình nhân ngồi lại vừa ăn vừa tâm tình, lác đác chỉ vài ba bàn là có người ngồi.

Đàm Thư Mặc cởi áo khoác ngoài máng lên ghế, anh mặc áo len cổ chữ V bên trong, cổ áo cũng không hở lớn mấy nhưng lại thấp thoáng lộ ra xương quai xanh cứng cáp, cổ áo khoét vừa sâu tinh tường lộ ra cơ ngực rắn chắc, cử động nhẹ nhàng thanh tao thoát tục, chiếc áo vừa vặn ôm sát người tản mát ra vẻ gợi cảm mê hoặc chúng sinh.

Bốn người cùng ngồi xuống bắt đầu chọn món, Triệu Thủy Quang và Hi Diệu là khách quen ở đây, hai người gọi một chén hạnh nhân đậu hủ, một chén cao quy linh (ai ăn ở quán chè Thanh Tâm ở Nguyễn Trãi thì chắc biết món này, y như sương sa, có màu đen, thường hơi đắng, ăn chung với sữa or mật ong), Triệu Thủy Quang đề cử, “Thầy Đàm, anh Sở, chè mè đen ở đây rất nổi tiếng, tự họ làm đó, cũng không ngọt lắm đâu.” Cô nói vậy là vì phần lớn con trai đều không thích ăn đồ ngọt, còn có dụng ý khác là Triệu Thủy Quang biết rõ sau khi ăn chè mè đen thì sẽ dính mấy xơ mè trên răng, để xem lúc đó Đàm Thư Mặc còn có thể ưu nhã nữa không.

Sở Phỉ Phỉ gọi trà sữa uyên ương, Đàm Thư Mặc nói, “Vậy gọi chè mè đen đi.”

Chốc lát sau chè được bưng lên, chén chè mè đen núc ních hạt mè đặt trước mặt Đàm Thư Mặc, anh cũng không nhíu mày, ngón tay thon dài cầm cái muỗng trắng phau múc từng ngụm lên ăn, Triệu Thủy Quang có chút lo lắng, cứ tưởng là anh không thích ăn, vì thế cô đưa chén hạnh nhân đậu hũ của mình cho anh, nói, “Thầy Đàm, thấy thử món này đi, em chưa có ăn qua, thầy không ăn chè đó được thì đổi món này với em.”

Ngày thường cô và bạn bè cũng hay như thế, người ăn thử của ta, ta ăn thử của người, không thích ăn thì đổi món cho nhau, trong lúc nhất thời cô cũng cảm thấy chuyện này bình thường.

Đàm Thư Mặc thấy miếng hạnh nhân đậu hủ tròn vo u na u núc lấm tấm mấy hạt mè, anh có chút buồn cười, Triệu Thủy Quang thoạt nhìn vô tư nhưng tâm tư lại cẩn thận quan sát nhất cử nhất động người khác, so với những bạn bè đồng trang lứa cô đặc biệt nhạy cảm hơn nhiều, bản tính lanh lẹ nhưng đôi khi cũng bộp chộp.

Thật ra Triệu Thủy Quang không biết Đàm Thư Mặc dị ứng café, uống café là người nổi mẩn đỏ, lúc ở Anh quốc toàn uống hồng trà, nào ngờ cô không chọn đến quán café nào đó để nói chuyện mà lại đến quán chè, lúc ở nước ngoài anh cũng đã quen ăn món ngọt, mấy bánh bích quy còn ngọt hơn chè này gấp nhiều lần, chè mè đen này có thấm tháp gì đâu.

Đàm Thư Mặc múc một miếng hạnh nhân đậu hũ trắng trằng mềm mềm bỏ vào miệng ăn, Triệu Thủy Quang vốn cũng không thấy gì bất ổn, nhưng thấy ánh mắt dò xét của Hi Diệu, cô ngẫm lại hành động vừa rồi của mình chợt cảm thấy ngượng ngùng.

Người sửng sốt nhất phải là Sở Phỉ Phỉ, anh ngồi bên cạnh tận mắt thấy Đàm Thư Mặc múc một miếng hạnh nhân đậu hủ bỏ vào miệng, cảm thấy Đàm Thư Mặc này chắc chắn là hư não rồi, hai người bọn họ chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, ấn tượng sâu sắc nhất giữa hai người là khi còn bé, anh đến nhà Đàm Thư Mặc chơi, nhất thời khát nước, cầm ly của Đàm Thư Mặc lên uống, kể từ đó về sau, Đàm Thư Mặc không hề đụng đến cái ly đó, ngược lại còn trở thành cái ly uống nước chuyên dụng của Sở Phỉ Phỉ.

Sở Phỉ Phỉ không hiểu tại sao, về sau mới biết rõ thì ra Đàm Thư Mặc đối với ai cũng như vậy, sau khi lớn lên bọn họ chơi bóng rổ với mấy người bạn cùng lớp, cánh đàn ông truyền tay uống chung một chai nước thì chẳng có vấn đề gì, nhưng chỉ duy nhất Đàm Thư Mặc là tuyệt nhiên không uống, nước của Đàm Thư Mặc cũng có người mang đến tận tay.

Sở Phỉ Phỉ cầm ly trà sữa uyên ương của mình, tươi cười vui vẻ nói chuyện với Thư Mặc, “Này, người anh em, uống thử của mình đi.” Đàm Thư Mặc quay đầu, lạnh lùng trừng mắt nhìn, đôi mắt giống như cười mà không phải cười, Sở Phỉ Phỉ không nói hai lời liền cầm ly trà sữa tự mình uống.

Bầu không khí nhất thời ngượng ngập, Đàm Thư Mặc vươn tay lấy quyển tạp chí thời trang trên kệ bên cạnh Triệu Thủy Quang, trong tiếng nhạc du dương, mỹ nam ngồi trên ghế mây cạnh cửa sổ, một tay chống đầu, tay kia tao nhã lật giở từng trang báo, đôi mắt híp lại lười nhác xem, Triệu Thủy Quang và Hi Diệu bỗng cảm thấy tạp chí “Minna” đã trở thành tạp chí thời trang có khí chất nhất.

Sở Phỉ Phỉ quét mắt nhìn qua cuốn tạp chí, nói, “Ai nha, mấy cô gái này chẳng đẹp bằng Tiểu Quang của anh.”

Hi Diệu cười đến híp cả mắt, trong bụng nghĩ thầm sắp có kịch hay để xem, Triệu Thủy Quang vội nói, “Không dám đâu, em lại cảm thấy mấy cô gái đó rất đẹp.” Thân thể ngồi cách bàn chồm qua, chỉ chỉ người mẫu trên tạp chí, Đàm Thư Mặc thấy ngón tay mềm mại trắng nõn của ai kia cố gắng đưa qua.

Sở Phỉ Phỉ đứng dậy đi vòng qua kệ đằng sau Triệu Thủy Quang, cầm tạp chí “ELLE” lên, ấn Triệu Thủy Quang ngồi xuống lại ghế, xoay người chỉ vào hình bìa nói, “Anh biết thầy Đàm của em là thích mấy cô gái dạng này đây nè.” Triệu Thủy Quang nhìn cô gái Châu Âu khuôn mặt sắc sảo, dáng người nóng bỏng quyến rũ đến từng centimet, gật gật đầu, à, thì ra Đàm Thư Mặc thích con gái dạng này. Sở Phỉ Phỉ hào hứng cùng Triệu Thủy Quang thảo luận, một bên khoác tay lên vai cô, cúi đầu kề sát mái tóc ngắn củn của Triệu Thủy Quang.

Đàm Thư Mặc buông tạp chí xuống, yên lặng nhìn hai người đằng kia đang trò chuyện rôm rả, hai người này từ lúc nào trở nên thân thiết vậy?

Hi Diệu vừa ăn ly cao quy linh của mình, vừa liếc bên này ngó bên kia, rất thú vị nha!

Rốt cuộc, Đàm Thư Mặc nhíu lông mày, cái nhíu này Triệu Thủy Quang không thấy được, Sở Phỉ Phỉ càng không thấy được, Đàm Thư Mặc chính mình cũng không biết, chỉ duy nhất Hi Diệu thấy được mà thôi, Đàm Thư Mặc quăng cuốn tạp chí sang một bên, đứng lên, thản nhiên nói, “Đi thôi.”

Sở Phỉ Phỉ ngạc nhiên, cũng nhanh chóng cười cầm áo khoác đuổi theo Đàm Thư Mặc.

Đi được năm bước, Đàm Thư Mặc quay đầu lại, miễn cưỡng kêu, “Triệu Thủy Quang.”

Triệu Thủy Quang nghe được, lập tức nghiêm chỉnh đứng dậy, Đàm Thư Mặc cười cười, hàm răng trắng noãn có thể lên làm quảng cáo rồi, nào ngờ lại dính chút xơ mè, Triệu Thủy Quang vô cùng rầu rĩ.

“Viết thêm 4 trang luận văn, viết tay, chép trong tập bài tập, mỗi dòng 20 chữ, dòng trống không được tính, khai giảng nộp.” Nói xong, anh quay người rời đi, lúc xuống đến dưới lầu, anh nói, “Sở Phỉ Phỉ, trả tiền.” Sở Phỉ Phỉ nhận mệnh lập tức tính tiền.

Triệu Thủy Quang khóc không ra nước mắt, cách ngày khai giảng còn có vài ngày à, Hi Diệu ở một bên cười đến độ bao nhiêu cao quy linh đang ăn trong miệng cũng đầu phun ra hết.

Bên này, Sở Phỉ Phỉ lái xe, vừa nhìn đường vừa liếc mắt nhìn ai đó lạnh lùng ngồi bên cạnh, anh không biết tại sao cảm thấy Đàm Thư Mặc rất để ý Triệu Thủy Quang.

Nói đến Đàm Thư Mặc, Sở Phỉ Phỉ liền bốc hỏa, anh Sở Phỉ Phỉ từ nhỏ cũng được cho là đẹp trai một quả đấy, Đàm Thư Mặc lớn lên cũng đẹp trai, Sở Phỉ Phỉ lớn lên cũng điển trai không kém, đáng tiếc từ lúc nhỏ Đàm Thư Mặc luôn đứng nhất, anh chỉ có thể nhận thứ hai, giáo viên đều thích Đàm Thư Mặc, bạn học thì chịu thua, thật vất vả đến lúc học cấp 3, Đàm Thư Mặc nói là muốn xuất ngoại, điều này làm anh rất vui, cơ hội cuối cùng cũng đã đến, đợi đến khi tiểu tử họ Đàm này đi rồi thì cuộc đời lại lần nữa rộng mở, trời trong xong quang đãng, rồi khi Đàm Thư Mặc lon ton kéo hành lý về nước, anh lại trở về vị trí thứ hai của mình, không có biện pháp, ai bảo Đàm Thư Mặc có khí thế bức người, tài hoa xuất chúng chứ.

Anh cũng chẳng có hứng thú hơn thua với Đàm Thư Mặc, cả hai đều là đàn ông, anh cũng thua tâm phục khẩu phục, nhưng người như vậy thật có thể thích một đứa nhỏ 17, 18 hay sao? Không thể nào!

Sở Phỉ Phỉ nghĩ đi nghĩ lại định hỏi Đàm Thư Mặc, nhưng chưa kịp hỏi thì Đàm Thư Mặc trừng mắt nhìn anh, sau đó xoay mặt ra ngoài cửa sổ, hai hàng cây bên đường cuối đông khẳng khiu trơ cành trụi lá, lúc lái xe ngang qua cũng có thể thấy mấy nhành cây non yếu ớt trồi lên trên khỏi lớp tuyết dày đặc.

Đàm Thư Mặc kéo cửa kiếng xe xuống, gió lạnh ngày đông lùa vào, anh để tay lên bệ cửa sổ, đầu ngón tay đón lấy từng đợt gió, giọng nói anh trầm ấm lại mang chút chân thành, “Một chồi cây nào đó vừa nảy mầm, chỉ cần có ánh mặt trời cùng ngày đêm tưới nước thì nó sẽ đâm chồi nảy lộc, nở thành một đóa hoa đẹp rực rỡ, và nó rốt cuộc có nở hoa hay không hoặc là có kết quả như thế nào thì cũng chẳng sao, vì điều đó không quan trọng.”

Đến ngưỡng tuổi này, Đàm Thư Mặc cũng biết rõ cảm giác tò mò quan tâm là khởi đầu của mọi thứ, từ trước đến nay anh đều không gò ép bản thân mình, cũng không cho phép bản thân trốn tránh sự thật, cứ thuận theo tự nhiên thôi.

“Phanh”, xe bất chợt dừng lại, vẻ mặt kinh ngạc của Sở Phỉ Phỉ trông rất buồn cười, Đàm Thư Mặc nhoẻn miệng cười nói, “Sở Phỉ Phỉ, xuống xe.” Sở Phỉ Phỉ ngơ ngác tháo dây an toàn, mở cửa xuống xe, Đàm Thư Mặc đổi sang ngồi lái, quay kiếng xe xuống nói với Sở Phỉ Phỉ còn hóa đá đứng ngoài, “Sở Phỉ Phỉ, nãy cậu nói cái gì thế, sao mình không biết mình thích gái Tây nhỉ! Cậu tự mà về nhà đi!” Nói xong, anh nổ máy một đường chạy thẳng.

Chỉ đáng thương cho thiếu tướng Sở Phỉ Phỉ, đứng trong gió rét mùa đông nhìn chiếc xe Audi càng ngày càng mất hút.

----------------------

***Câu DTM nói, ý rằng, khi người ta trồng hoa tưới cây, cái mà họ mong muốn chính là hoa sẽ nở rực rỡ, cây lá xum xuê, và cái họ chờ mong là kết quả cuối cùng, nhưng khi hoa k nở, cây trụi lá thì họ là buồn rầu ủ rũ, cái DTM quan tâm ở đây chính là cảm giác khi vun trồng chứ k phải khi hoa nở, nói nôm na là cảm giác khi đc theo đuổi cái mà mình yêu thích, dù có kết quả thế nào thì mình cũng đã từng cố gắng, từng tìm được niềm vui, mọi thứ cứ thuận theo tự nhiên, k gò ép, k níu kéo.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.