Em Là Người Tôi Yêu

Chương 22: Chương 22




Đầu óc Trần Tri Tri chậm nửa nhịp mới phản ứng kịp, chuyện đầu tiên cô phải làm chính là nâng đầu gối lên hung hăng thúc vào anh.

"Tri Tri." Chu Đông lui về sau một bước, tránh được đòn hiểm, chỉ với động tác ấy của cô anh đã cảm nhận được cô đang tức giận, nhưng chưa kịp nói năng gì đã nghe thấy giọng của Trần Tri Tri mang vẻ giận dữ ầm ầm ập tới, "Anh đi chết đi, cái đồ khốn kiếp này! Tinh trùng xông lên óc rồi à?"

Trần Tri Tri ra sức kéo quần áo phía dưới lại cho ngay ngắn, nhất định không chịu để cho anh đến gần người mình nữa.

"Ý của anh không phải như thế." Chu Đông biết mình đã chạm phải gai nhọn của cô rồi.

"Vậy ý của anh là như thế nào?" Trần Tri Tri giận đến mức không sao kiềm chế được. Cô cũng biết người đàn ông này mỗi khi được thoải mái một chút là được voi đòi tiên, hiện giờ còn muốn chuyện này nữa. Cô hối hận lúc nãy mình đã buông thả cho anh...

Chu Đông biết mình đã sai lầm rồi, anh không nên nhất thời vội thổ lộ những điều trong đầu ra, hiện tại có muốn giải thích cũng không biết giải thích thế nào cho rõ, không thể làm gì khác hơn đành thở dài một hơi.

"Anh còn thở dài tức giận cái nỗi gì?" Trần Tri Tri không sao hiểu nổi.

Chu Đông ngẩng đầu lên, vốn định nói điều gì đó, nhưng nhìn gương mặt của Trần Tri Tri dưới ánh trăng, mang đủ cả sắc thái hồn nhiên chân thật lẫn tức giận, anh biết mình không thể thốt lời ra miệng.

Lúc nãy thật sự anh đã nghĩ như vậy, anh không phủ nhận.

"Tri Tri, cùng anh lên giường đi."

Không biết bắt đầu từ khi nào mà đột nhiên anh lại có cái ý nghĩ này, mặc dù anh chưa bao giờ từng nói ra khỏi miệng, nhưng càng ngày càng nghiêm trọng.

Nhưng trong tiềm thức anh cũng biết Trần Tri Tri không bao giờ đồng ý, không những không thể nào đồng ý, ngược lại còn sẽ tức giận, bởi vì tình cảm của bọn họ căn bản vẫn chưa thể tiến triển đến một bước kia. Mặc dù từ lớp mười một bọn họ đã ở cùng một chỗ, nhưng bởi vì còn bận học hành, nên thời gian hai người chung đụng đã ít lại càng ít. Thật vất vả chịu đựng qua kỳ thi tốt nghiệp trung học, hai người mới cùng vào được trường Đại học, vậy mà lại xuất hiện Từ Trì.

... Chu Đông nhìn ra được, Trần Tri Tri có chút để ý đến Từ Trì, mặc dù anh không biết kiểu để ý này đến mức độ nào, nhưng chung quy là nó làm cho lòng anh thấy bất an.

Kể từ giây phút Trần Tri Tri chấp nhận lời tỏ tình, trở thành bạn gái của anh, sau đó anh mừng rỡ không thôi. Tình cảm của bọn họ tựa như tơ nhện trong gió, luôn đung đưa ở giữa không trung không biết lúc nào thì sẽ đứt. Mặc dù trời sinh tính cách của anh thiên về hướng nội, nhưng bởi vì anh thật sự không những rất thích cô, mà còn rất hy vọng có thể được chung sống cùng Trần Tri Tri nhiều hơn nữa. Vậy mà kể từ khi tới trường đại học, Trần Tri Tri lại giống như ngựa hoang được thoát khỏi cương, không chịu nhớ cái gì hết.

Cô tham gia rất nhiều hoạt động, tham gia tòa soạn báo, học chơi nhạc cụ, ngược lại việc học hành thì lại hỏng bét, anh thường xuyên phải giúp cô một tay, gần đây cô lại còn si mê đọc tiểu thuyết trên mạng nữa chứ. Ngay cả khi cùng nhau ăn cơm, cô cũng luôn cầm điện thoại di động để xem, cuối cùng anh phải gõ gõ hai cái vào chén của cô, cô mới có thể hồi thần.

...

Có một khoảng thời gian dài anh đã nghĩ, cô có thật sự quan tâm đến mình hay không?

Cũng tại bởi cô thấy bản thân anh thích cô, hơn nữa chẳng qua cảm thấy anh vẫn có thể chấp nhận được, hoặc là dùng anh để giải sầu nỗi cô đơn, hoặc là vì muốn để quên người kia... Khi trong đầu anh thoáng qua khả năng nguyên nhân cuối cùng kia thì Chu Đông thấy kinh ngạc một hồi.

"Anh đang suy nghĩ gì vậy?" Trần Tri Tri thấy anh đến nửa ngày mà vẫn không trả lời, hồ nghi hỏi.

"Không có gì." Chu Đông nhàn nhạt đáp lại, tâm tình lại phảng phất như rơi xuống đáy hang sâu. Rất nhanh, anh có cảm giác mình đơn giản đến buồn cười: Chỉ vì ước đoán bừa bãi về cô của mà anh cũng có thể tự làm cho tâm tình của mình bị trở nên rã rời như thế hay sao? Lúc nãy khi ăn lẩu cay cũng chẳng kịp lựa lời nên anh đã hỏi liền cô mấy câu, chẳng phải là một mặt anh vừa hy vọng được chứng minh tình cảm, một mặt lại vừa sợ cô tức giận đó sao? Anh vuốt vuốt huyệt Thái Dương, rốt cuộc anh đã biến thành cái dạng gì đây nhỉ?

"Không phải anh đang suy nghĩ chuyện gì đó không tốt chứ?" Trần Tri Tri híp mắt lại, cảnh giác nhìn anh.

Chu Đông mở mắt ra, thấy cô hơi nghiêng người, đôi mắt đen trong veo sáng rực đang ngó chừng anh.

Trong lòng anh bỗng chợt thấy thoải mái, dù sao cô vẫn ở bên anh, vẫn là bạn gái chính thức của anh, mọi người chung quanh đều công nhận mối quan hệ này của họ.

"Tri Tri." Anh lại gọi cô một tiếng, đột nhiên ôm lấy cô.

"Ấy này, ấy này, anh làm cái gì thế? Anh còn không buông tay, em nhất định sẽ gọi người đấy!" Thật sự, cái ôm này của anh đã khiến Trần Tri Tri bị giật mình, vừa rồi bọn họ còn đang tranh luận về đề tài có tính hạn chế, đến nửa ngày anh cũng không nói lời nào, kết quả đột nhiên anh lại vòng tay ôm cô. Thiếu chút nữa Trần Tri Tri đã cho rằng anh định “Bá Vương ngạnh thượng cung”.

Nhưng anh vẫn không động đậy.

Anh yên lặng ôm cô, chỉ có chiếc cằm của anh nhẹ nhàng cọ cọ vào cái trán của cô, vừa từ tốn vừa thân thiết, không nói nên lời.

Trần Tri Tri bị anh cọ cọ như vậy cả người cũng thoáng thấy ngưa ngứa, cô cũng không còn phản kháng nữa, vòng tay lại ôm vào bên hông của anh, "Anh làm gì thế?"

"Anh thích em, Tri Tri."

Giọng anh thật thấp, âm điệu đầy cuốn hút vừa giống như của một cậu bé vừa giống như của một người đàn ông. Anh thổ lộ tình cảm với cô giống hệt như hồi còn học lớp mười một...

Làm bất cứ chuyện gì anh cũng réo tên cô. Rõ ràng anh là học sinh khá giỏi được thày giáo yêu quý, nhưng mỗi lần thu bài tập, phát bài thi, phân công quét dọn vệ sinh, anh đều phải ngẩng đầu lên hỏi một câu, "Trần Tri Tri có ở đây không?"

"Trần Tri Tri, bài thi của bạn đây."

"Trần Tri Tri, bài tập của bạn đâu?"

"Trần Tri Tri, bài kiểm tra của bạn làm được bao nhiêu phần?"

"Trần Tri Tri, bài tập ngữ văn bạn đã làm chưa?"

"Trần Tri Tri, xế chiều hôm nay bạn quét dọn lớp nhé."

"Trần Tri Tri, bạn vừa mới đi đâu vậy?"

...

Trần Tri Tri, Trần Tri Tri, Trần Tri Tri, Trần Tri Tri, anh gọi cô ra rả đến sắp thành ve sầu đến nơi rồi. Rõ ràng là khi nói chuyện hay làm việc, thoạt nhìn cũng thấy anh là một người điềm đạm và thận trọng như thế. Nhưng để theo đuổi một cô gái, anh cũng không biết cách nói như thế nào cho phải, làm cho tất cả mọi người trong lớp vừa thấy một cái đã hiểu ngay, hoàn toàn không cần phải nói, ngay cả ánh mắt của thày giáo khi thấy bọn họ đi cùng với nhau cũng có vẻ gì đó khác thường .

Khi đó Trần Tri Tri cảm thấy rất mất mặt.

Chu Đông thích Trần Tri Tri.

Đây quả thực là "bí mật" mà toàn thể mọi người trong lớp mười một của bọn họ đều biết .

Nhưng bây giờ nhớ lại những chuyện này cũng vô ích, cô đã lên phải thuyền giặc, đậu hũ cũng sắp bị ăn sạch.

"Em có yêu thích anh không?" Anh hôn cô một cái vào trán, hỏi.

"Anh hỏi cái này làm gì?" Đêm càng khuya nhiệt độ càng thấp, Trần Tri Tri luồn tay vào bên trong quần áo của anh để sưởi ấm.

"Cho tới tận bây giờ anh vẫn chưa từng được nghe em nói."

"Chẳng phải anh đã nói tình cảm phải từ từ phát triển đó sao?"

Chu Đông trầm mặc một hồi, "Cho nên mới nói, chúng ta vẫn còn chưa tới giai đoạn yêu thích lẫn nhau có phải không?"

"Dù sao cũng vẫn chưa phát triển đến giai đoạn có thể làm cái chuyện kia." Trần Tri Tri nhắm mắt lại. Ừm... ngực của anh thật ấm áp.

"Tri Tri, trước kia em đã từng thích ai chưa?"

"Sao hôm nay anh có nhiều vấn đề thế?" Trần Tri Tri mở mắt, tựa như muốn đập cho anh một cái.

"Anh rất hiếu kỳ."

"Hiếu kỳ cái gì chứ? Từng thích ai đó thì sao, mà chưa từng thích thì thế nào chứ?"

"Anh chỉ tò mò, nếu như em thích người khác, thì người ta sẽ như thế nào? Liệu có thể giống như anh bây giờ hay không, hận không thể trói bạn gái ở bên mình, một tấc cũng không rời. Luôn quan tâm đến bạn gái từ mỗi một động tác hay chút biến đổi trên nét mặt. Vì bạn gái mà trong nháy mắt trở nên vui vẻ, cũng vì bạn gái mà trong nháy mắt trở nên khó chịu."

Trần Tri Tri cảm nhận được tình ý sâu đậm trong lời nói của Chu Đông, trong lúc nhất thời cô không biết nên đáp lại thế nào.

Chu Đông càng ôm cô chặt hơn, "Tri Tri, anh yêu em."

Trần Tri Tri rời khỏi ngực của anh, đập anh một cái, "Hôm nay anh làm sao thế? Nói nhiều câu tình tứ như vậy, buồn nôn chết đi được."

Thật ra thì, đó chính là sự giả vờ nhẹ nhõm của cô. Đây là lần đầu tiên Trần Tri Tri nghe được anh nói những lời này. Trước kia nhiều nhất chỉ là dùng từ “thích”, đây là lần đầu tiên anh dùng từ “yêu” đầy trịnh trọng, có ý tứ rõ ràng như vậy. Nó đã va chạm mãnh liệt ở trong lòng cô, rốt cuộc làm cho cô hoàn toàn không thể nói nổi cảm xúc của mình ra sao nữa.

Ý nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu cô: A, đúng thật! Thì ra trong thực tế quả thật cũng có người nói những lời thế này.

Nhưng chỉ sau một cái chớp mắt cô lại cảm thấy trong đầu nong nóng tê dại, trái tim giống như được rót mật ong, ngọt ngào và nóng bừng lên. Mặc dù cô cũng biết lời hẹn thề kia cũng không phải là điều gì rất quan trọng, nhưng trước lời nói ấy cô vẫn không sao tránh khỏi cảm động.

"A, Chu Đông, anh đừng có nói những lời này nữa, khí chất của anh không hợp với những lời này đâu, anh sẽ làm hại em cười đến vỡ bụng ra mất."

Sau khi nói xong câu đó Chu Đông vẫn cúi đầu xuống nhìn nét mặt của cô. Mặc dù trong rừng âm u tĩnh mịch, ánh trăng cũng mờ tối, nhưng anh vẫn nhìn thấy vành mắt của cô đã đỏ lên, anh đưa tay lên lau khóe mắt cho cô, "Em dễ khóc như vậy sao?"

Trần Tri Tri quăng lại cho anh một cái lườm trắng mắt: "Ai thèm khóc, kỹ thuật diễn của anh vụng về như vậy, ai mà thèm khóc chứ?"

Lần này Chu Đông đã khẳng định, trong lòng Trần Tri Tri có anh.

Trăm phần trăm có anh.

Mặc dù suy nghĩ của cô rất hồn nhiên nhưng vẫn rất tinh tế, xem những bộ phim trên ti vi, khi tới những hình ảnh có tình cảm quá mức, cô có thể bật cười ha ha, nhưng khi xem đoạn phim phóng sự hoặc phim truyện bình thường, cô lại thường không nhịn được mà bật khóc thành tiếng bởi sự đồng cảm.

Anh là người hiểu cô rõ nhất.

Cô gái này là tâm can, là bảo bối của anh.

"Được rồi, ngoan, đừng khóc." Chu Đông hôn một cái vào trán của cô.

"Anh nói gì vậy, em đâu có khóc." Trần Tri Tri mạnh miệng.

Chu Đông liền cười, anh thật sự rất muốn cười, trong đầu anh lúc này thật sự chỉ có thể dùng mấy chữ “vô cùng vui vẻ” để hình dung.

Gió đêm ào ào thổi. Giữa hai người yêu nhau cũng có tình trạng như thế, thỉnh thoảng lại ầm ỹ, thỉnh thoảng hòa thuận trở lại, nhưng nhiều nhất vẫn là luôn ngọt ngào.

"Tri Tri, lời của anh nói lúc nãy là thật đấy."

"Cái gì?"

"Anh muốn cùng em lên giường."

Mặt cô áp sát vào trong ngực của anh, cô muốn đẩy ra nhưng lại bị anh ngăn cản. Chu Đông nói: "Anh sẽ không cưỡng bức em, em cứ yên tâm. Chờ đến lúc nào em nói có thể thì lúc đó chúng ta sẽ thực hiện." Chu Đông là người theo chủ nghĩa duy vật, trước sau anh luôn cảm thấy, đồ thì phải chiếm đoạt hoàn toàn, hơn nữa còn phải công khai thông báo chủ quyền, đã được coi là của mình thì không thể nhường cho người khác dù chỉ là một chút ít.

Đặc biệt giống như Trần Tri Tri bây giờ, cô là con người sống sờ sờ chứ không phải là đồ vật, không thể nào phục chế được, cô là bảo bối trong số những bảo bối, cô là độc nhất vô nhị.

Khi những món đồ mà anh thích đến cực hạn thì nhất định chỉ có thể phải đoạt lấy hoàn toàn, anh không thể nào dễ dàng bỏ qua hoặc để sót lại, dù chỉ một chút ít những thứ thuộc quyền sở hữu của mình.

"Có phải em lại vừa bị anh gạt rồi, có đúng không hả? Anh nói yêu em, có phải chính là muốn dụ dỗ em lên giường hay không? Chu Đông, vốn dĩ em ấn tượng rất tốt đối với anh, nhưng hiện tại em cảm thấy rằng anh và những loại đàn ông xấu xa kia chẳng khác gì nhau." Trần Tri Tri hít mũi một cái, nhưng lại không có ý định đẩy anh ra.

"Anh vốn là một người đàn ông chân chính."

Đêm khuya gió lớn.

Đôi tình nhân này ôm nhau đến hơn mười giờ tối mới trở về phòng ngủ.

Rửa mặt xong, vừa đúng mười một giờ, cả tòa nhà ký túc xá nữ đã tắt đèn. Phòng số 503 của Trần Tri Tri đã thành lệ, tất cả mọi người sau khi lên giường đi ngủ đều nằm tán gẫu quanh chủ đề chuyện Trần Tri Tri có muốn phát sinh quan hệ với Chu Đông hay không.

Góc cửa bên phải một giọng nói vọng ra: "Quên con mẹ nó đi (nguyên văn câu văng tục), mới qua lại có mấy năm đã muốn lên giường, đúng là đồ mặt dày, gan to che trời. Tri Tri, đánh cho hắn một trận ác liệt vào!"

Nơi xa vọng lại tiếng ván giường rầm một cái, Trần Tri Tri cũng có thể tưởng tượng ra động tác căm phẫn của Trác Vân thế nào.

Góc cửa bên phải một giọng nói khác đáp lại: "Thật ra thì cũng không phải là ngắn, từ lúc còn học sơ trung đã ở chung một chỗ rồi đúng không?"

"Ừ." Trần Tri Tri khẳng định.

Trong đêm tối mọi người không nhìn rõ nét mặt của nhau, chỉ có thể nghe thấy giọng nói của mình, của bạn, lúc này nói sẽ thoải mái dễ dàng hơn.

"Chị cảm thấy cũng có thể, quan điểm của chị về chuyện này quả thật là không phản đối cũng không ủng hộ, “nước đến đắp thành” là được. Tri Tri, chủ yếu là phải xem em muốn phát triển với hắn đến mức nào?"

Băng tỷ không hổ là người có số tuổi lớn nhất trong phòng, ngay cả cách nói chuyện cũng rất mạch lạc.

"Nhưng bất kể thế nào, nữ giới cũng không thể để cho nam giới muốn làm gì thì làm như vậy được. Tớ có rất nhiều bạn bè đều nói, khi nam giới theo đuổi nữ giới chính là đang kỳ động dục. Lúc vừa mới bắt đầu, tất cả cái gì cũng đều nghe theo cậu, dùng lời ngon tiếng ngọt để dụ dỗ, chờ khi thu được cậu vào trong tay, trải qua chuyện giường chiếu, họ sẽ không còn quý trọng cậu nữa." Trác Vân vẫn như cũ, dứt khoát duy trì ý kiến phản đối lúc trước.

Băng tỷ hưởng ứng: "Điều này cũng đúng."

"Cho nên mới nói, người đàn ông rất thiếu tu dưỡng. Tri Tri, cậu không thể mặc kệ hắn, càng không thể nghe theo lời của hắn!"

"Đúng vậy!"

Trần Tri Tri nắm chặt tay, cảm thấy Trác Vân nói quá đúng.

Thật sự cô cũng có rất nhiều điều phải dạy cho Chu Đông.

Lúc này, cô gái ở đối diện với giường của Trần Tri Tri rốt cục mới nhẹ nhàng mở miệng nói: "Người kia của cậu thật sự đã đưa ra yêu cầu như thế rồi hả? Ô ô ô ô, đáng thương cho lão nương đây vẫn chưa có bạn trai, cũng không cần phải lo lắng về vấn đề này... Ô ô ô ô..."

Băng tỷ: "..."

Trác Vân: "..."

Trần Tri Tri: "..."

Cùng lúc đó, ở ký túc xá nam sinh, phòng 207 của Chu Đông cũng đang thảo luận vấn đề tương tự.

Đã mười một rưỡi đêm, lúc này bọn họ vẫn còn chưa ngủ. Bạn học Lưu -tước hiệu Lưu tặc tử, từ rất sớm đã len lén nối trộm đường dây điện của giáo sư ký túc xá, hiện đang vừa dùng ánh sáng của chiếc đèn bàn, vừa nhìn vào màn hình máy vi tính để bàn (desktop) vừa mạnh mẽ nhấn chuột chơi game. Cậu ta cong eo khom lưng tựa như con rùa đen, ánh mắt luôn chăm chú nhìn vào cái màn hình 24 ins, trên hai gò mà hiện ra luồng ánh sáng màu xanh lục nhàn nhạt. Mà ba người còn lại, lão Vương đang nhờ ánh đèn của Lưu tặc tử để rửa chân, Phương ca đang lập bảng danh sách các đoàn thể xã hội, chỉ có Chu Đông đã sớm bò lên giường được một lúc.

"Này Chu Đông, sao hôm nay cậu yên tĩnh thế?"

Lúc này lão Vương vừa lau chân vừa hỏi.

Chu Đông kê hai tay ở dưới đầu nhìn về màn đêm đen tối phía trước, cũng không trả lời ngay.

Phương ca ở đối diện ngước mắt lên nhìn về phía bảng danh sách còn trống chưa ghi tên, tay vẫn không ngừng viết, "Lại cãi nhau với cái vị Tri Tri kia chứ gì, thế mới nói, phụ nữ đúng là họa thủy. Tớ thấy Chu ca là người luôn luôn điềm tĩnh, biết tự kiềm chế như thế mà cũng dễ dàng bị quậy đến tâm phiền ý loạn nhỉ. Chà, con mẹ nó, lại viết sai rồi!"

Lão Vương bưng nước ra ngoài đổ đã quay trở lại, "Nói đến yêu đương đúng là như thế này đấy, chờ lúc các cậu nói chuyện sẽ biết."

"Tất nhiên, người ta có bạn gái để ôm, bọn tôi còn độc thân nên thật sự không biết nói thế nào. Nhớ ra trong lớp máy tính của chúng ta, lão Vương chính tay sát gái số một, cư xử với nữ sinh bách chiến bách thắng, không gì không đánh được. Chỉ có điều nữ sinh trong lớp ta chỉ có mười người, không nhiều lắm, muốn để “nước phù sa không chảy ruộng người ngoài’ cần phải có nhân tài!"

"Tao thèm vào!" Như tên bắn, Lão Vương cầm chiếc khăn lông quăng vào miệng Phương ca.

Phương ca thoáng nghiêng người tránh, hai tay bắt chéo kêu to, "Cậu đấy, đừng có nói với tôi là cái khăn mà cậu ném tôi chính là mảnh vải mà cậu đã dùng để lau chân đấy nhé!"

"Đúng nó đấy!"

"Cầm kiếm xông lên, ta đây phải tiêu diệt đồ cầm thú nhà ngươi! Không được, không được, không được." Phương ca lại xoay người ngồi xuống như cũ, "Bạch tỷ đã giao nhiệm vụ nhất định ngày mai phải giao lại bảng danh sách đã sửa sang lại thật đúng."

"Hừ, cậu chính là sợ Bạch tỷ nhà cậu thì có."

Lão Vương cất chậu rửa chân và chiếc khăn lông xong, quay trở lại cũng leo thang lên giường trên.

"Lão Vương."

"Hả?" Lão Vương ngồi ở trên giường đang trải chăn đệm ra.

"Anh và Lý Tinh phát sinh quan hệ với nhau từ khi nào?" Câu hỏi từ miệng Chu Đông có vẻ thản nhiên mà lại có ý xa xôi phía sau, đúng lúc lão Vương trải xong chăn đệm. Lời nói vừa thốt ra, không chỉ có lão Vương kinh ngạc, ngay cả Phương ca cũng ngừng tay xoay người lại, ánh mắt sáng quắc, nhìn lên.

"Cậu với bạn gái của cậu đã làm chuyện này chưa vậy?" Lão Vương hỏi.

Chu Đông không quan tâm đến ánh mắt nóng hừng hực của Phương ca đang ngồi ở lối đi nhỏ cạnh phòng ngủ, đứng dậy đáp: "Chưa. Nhưng thật sự tôi rất muốn."

"Đúng thế, ai mà lại không muốn chứ."

Lão Vương cười một cái, vén lên cái chăn lên chui vào.

"Tôi và Lý Tinh ấy hả, trước kia cũng từng sớm có quan hệ rồi. Trước lúc tốt nghiệp trung học ấy, thật sự rất nồng nàn không sao dứt ra được, trong lòng cả hai người đều muốn nếm thử một chút. Sau đó cứ tiếp tục như vậy thôi. Chỉ có điều, sau đó vì hai chúng tôi thi đỗ vào hai trường đại học khác nhau, lại không kiên trì tới cùng cho nên cuối cùng đành chia tay."

"Sau đó anh liền nhân cơ hội này mà nhúng chàm mấy vị nữ sinh vốn đã không nhiều nhặn gì ở lớp chúng ta, để cho mấy anh em chúng tôi đến nay vẫn còn chịu cảnh độc thân!" Phương ca than thở khóc lóc lên án.

"Cút!" Lão Vương quát cậu ta một tiếng, không để ý tới lời ba hoa của cậu ta nữa.

"Gần đây anh và Lý Tinh lại hoà thuận với nhau rồi à?" Chu Đông hỏi.

"Cũng chỉ là vì chuyện ấy mà thôi." Lão Vương sờ sờ lỗ mũi, cười cười có chút lúng túng, "Cậu cũng biết đấy, chỉ thỉnh thoảng đi ra ngoài gì gì đó thôi."

Chu Đông gật đầu một cái.

"Cái gì mà gọi là thỉnh thoảng đi ra ngoài, chính anh là người đã có bạn gái mà còn vương vấn tơ lòng với bạn gái trước, đúng là kẻ thù của nhân dân, là phần tử cặn bã của xã hội, của loài người ... "

"Tôi và Lưu Lệ Chi đã sớm chia tay rồi!"

"Ấy ấy, lúc nào vậy, sao tôi lại không biết nhỉ? !" Phương ca ở phía sau vừa nghe tỏ liền hô to gọi nhỏ.

"Mau làm cho xong cái bảng danh sách ấy đi!" Lão Vương bị Phương ca làm ầm ĩ đến sắp chết, "Nếu hôm nay cậu mà làm không xong, coi chừng Bạch Tề sẽ mắng xối xả ngập đầu cậu đấy!"

Vừa nhắc tới Bạch Tề, xem ra Phương ca lắm mồm kia giống như pháo bị chặn họng, không dám tùy tùy tiện tiện mở miệng ra nữa. Lập tức lặng ngắt, một mình đầy tủi thân, uất ức quay đầu sửa sang lại tài liệu.

"Chu Đông, cậu hỏi cái này làm gì?" Rốt cục lão Vương không thể nào im lặng được nữa, quay lại nói chuyện cùng Chu Đông: "Cậu với cô bạn gái của mình có ý định này sao?"

"Là tôi có ý định này, nhưng cô ấy vẫn không đồng ý."

"Đúng thế, con gái thì phải nhất định giữ gìn cẩn thận một chút. Nhưng mà tôi cảm thấy cậu cũng không giống như kiểu người gấp gáp vội vã như vậy. Nhớ lúc trước chẳng phải cậu nói cậu là người rất bảo thủ đó sao? Gấp rút mà kết hôn với Tri Tri đi, cũng không cần nhất thời phải vội vã như thế. Chuyện này, khụ...khụ, dễ bị nghiện lắm, một khi cậu đã nếm thử rồi, sẽ rất khó rời bỏ đấy." Lão Vương tốt bụng khuyên nhủ, "Ở độ tuổi này của chúng ta, mặc dù nói là luôn rất dễ bị kích động, nhưng mà tôi cảm thấy, chúng ta cần phải lấy bài vở học hành và sự nghiệp làm trọng, cậu thấy đúng không?"

Lão Vương thi tốt nghiệp trung học đến ba năm mới đỗ, hiện giờ mới học ở trường đại học này, cho nên so với phần lớn số nam sinh khoá này anh hơn họ ba tuổi, gần như suốt ngày theo chân phụ đạo viên (trợ giảng cho giáo viên) của khoá, tiếp xúc nhiều với các giáo viên, so với chúng bạn, đương nhiên anh có sự từng trải hơn, nói chuyện cũng rất thành thục.

Chu Đông gật đầu một cái, anh cũng không phải không hiểu đạo lý này.

Chẳng qua là...

"Tôi muốn sớm xác định quan hệ với cô ấy một chút."

"Quan hệ?" Tư duy của lão Vương có chút không theo nổi, "Quan hệ thế nào?"

"Là quan hệ bạn bè trai gái ấy." Chu Đông ngẩng đầu lên, con ngươi rực sáng, có vẻ rất kiên quyết.

"Bạn bè trai gái, chẳng phải hai người đã sớm như vậy rồi sao?"

Chu Đông lắc đầu một cái, "Trong lòng tôi cảm thấy rất không tin tưởng."

"Lên giường với nhau thì cậu mới cảm thấy tin tưởng hả?" Lão Vương buồn cười, hỏi lại.

"Không phải thế, là bởi vì Tri Tri rất bảo thủ, cho nên tôi mới muốn lên giường với cô ấy."

Lão Vương hơi lim dim mắt, hồi lâu mới nói: "Cậu cảm thấy cô ấy là người bảo thủ như thế, nếu như thân thể mà đã đi theo cậu rồi, sau này nhất định sẽ khăng khăng một lòng với cậu, đúng không?"

Chu Đông không thừa nhận nhưng cũng không phủ nhận.

Lão Vương bật cười, "Chu Đông, tôi xem cậu không chừng bây giờ đã bị cô nhóc kia làm cho thần trí u mê mất rồi đấy! Hiện tại mới là năm đầu tiên, ai người ta lại muốn lên giường để cho cậu sự bảo đảm chứ?" Lão Vương tiến tới vỗ vỗ vai anh, "Nếu như cậu thật sự muốn giữ cô ấy ở lại với mình, vẫn nên đối xử với cô ấy cho tốt."

"Lão Vương, lời này của anh nghe không đúng." Không biết từ lúc nào Phương ca đã đổi qua cái ghế để nghe bọn họ nói chuyện, "Nói theo góc độ của môn Sinh học, giữa động vật có sự hấp dẫn xác thịt. Sau khi nam nữ giao hợp xong, trên thân thể của bọn họ sẽ sinh ra một loại kích thích tố, làm bọn họ sinh ra cảm giác lệ thuộc đối với nhau. Loại này kích thích tố này đặc biệt gây ảnh hưởng với phái nữ. Anh không thấy có rất nhiều cô gái nữ sau khi lên giường với đàn ông đều tìm cửa nhà đòi anh ta chịu trách nhiệm đó sao? Theo đó có thể thấy, pháo sinh ra vốn đã có ham muốn chiếm giữ!"

"Tôi bảo cậu chết đi cơ mà!" Lão Vương ngồi buông thõng chân xuống giường, một cước đá Phương ca.

"Cậu ta nói đúng." Chu Đông trả lời, "Đúng là có cái lý luận này."

Có được sự khẳng định, Phương ca cười hắc hắc một tiếng, "Lão Vương, đây chính là kết quả của việc chỉ biết đi cưa gái, không chịu đi học!"

Lão Vương trừng cậu ta một cái, chỉ có điều ở dưới ánh đèn lờ mờ thì không nhìn ra được, hướng về Chu Đông, nói: "Nhưng tôi cảm thấy cậu vẫn nên suy nghĩ thật kỹ đi. Tri Tri của nhà người ta cũng sẽ không hiểu ý nghĩ của cậu như vậy đâu."

"Ừ." Chu Đông gật đầu.

"Tri Tri của nhà người ta, Tri Tri của nhà người ta, nhưng Tri Tri là của Chu ca, lão Vương, không cho phép anh đoạt Tri Tri đâu nhé!"

"Người nào muốn đoạt?! Dù tôi có hoa tâm thế nào, cũng không thể nhúng chàm bạn gái của anh em đâu nhé!"

"Nhưng “khẩu thiệt vô bằng” nhé (nói miệng không có chứng cứ)!"

"Tiểu tử này, có phải cậu muốn được ăn đòn hay không? Nếu không phải tôi đã lên giường lại không muốn xuống nữa, thì đã sớm đánh cho cậu một trận rồi." Lão Vương vẫn ngồi ở mép giường nói!

"Có bản lãnh thì tới đi!"

Phương ca cũng không sợ. Đợi nửa ngày, thấy bọn họ nửa ngày không còn tiếp tục đề tài này nữa, liền hỏi: "Ơ, xong rồi à?"

"Cậu còn muốn thế nào nữa?"

"Nói thực tế một chút đi. Thí dụ như nói đến tình huống đoàn tụ sum vầy chẳng hạn, lúc ấy nên nói cái gì mới có thể làm cho phụ nữ cam tâm tình nguyện đi theo cậu thuê phòng đây? Lão Vương, anh khỏe xằng bậy cũng nên cho Chu ca chút công lực đi chứ!"

"Kao! ! Kao! ! Kao! ! ! !" Tiếng kêu gào kèm theo tiếng vỗ bàn vang lên, sau đó là tiếng clích chuột, duy nhất chỉ có một người hoàn toàn không hề bày tỏ đối với đề tài trước mặt, vẫn trầm tĩnh không sao thoát khỏi trò chơi trong máy vi tính. Bạn học Lưu tặc tử tiếp tục cong lưng cúi đầu tập trung ánh mắt vào màn hình xám ngắt chơi game.

Mọi người trầm mặc một hồi, lão Vương kéo chăn: "Mọi người đi tắm một cái rồi ngủ đi."

"Chờ tôi lấy xong điểm này đã!"

"Ai bảo cậu!"

Một đêm ngủ yên.

Sáng sớm ngày thứ hai, Trần Tri Tri định đi ăn sớm một chút, lúc đến nhà ăn, không ngờ lại vừa vặn đụng phải Bạch Tề đã ngồi ở đó, cô và Từ Trì đang ngồi ở bên nhau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.