Em Là Niềm Kiêu Hãnh Của Anh

Chương 11: Chương 11




Kiều Tinh Tinh cùng lắm cũng chỉ buồn bã một bữa cơm.

Sau đó lại tràn đầy tự tin, thật đấy, năm đó diễn xuất của cô không tốt lắm, thế là cô tìm thầy học, nghiêm túc học nửa năm không phải cũng... à cũng qua rồi đấy à? Lúc cô bốn mươi bốn cân bị người khác cười nhạo, kết quả sau ba tháng tập luyện cũng luyện được cơ bụng (mơ hồ lấp ló) đấy thôi?

À không đúng, đường cơ bụng mơ hồ ấy vì gần đây quá mải mê chơi game nên cũng biến mất rồi.

... Chuyện này không quan trọng, tóm lại là, cô sẽ trở thành Vương Giả mạnh nhất.

Vu Đồ đang ngồi đối diện ăn cơm với cô, chứng kiến Kiều Tinh Tinh từ một ngọn cỏ héo rũ đã xốc lại tinh thần, biến thành cây bạch dương đầy tự tin.

Ăn xong, Kiều Tinh Tinh vứt hết chén đũa sang một bên, vô cùng tự tin nhìn Vu Đồ: "Bắt đầu nhé?"

Vu Đồ đứng dậy dọn chén đũa. Kiều Tinh Tinh ngại không dám nói buổi tối Tiểu Chu sẽ qua đây dọn dẹp, thế là đành đứng lên phụ một tay, hai người nhanh chóng sắp xếp xong xuôi.

Vu Đồ cầm điện thoại đăng nhập vào game.

"Chúng ta đấu 1v1 trước."

"Sao cơ, tớ đánh với cậu à? Vậy chắc chắn tớ không thắng nổi cậu rồi."

"Thông qua thực chiến, cậu sẽ hiểu rõ mọi kĩ năng của các tướng, lực sát thương, thời gian hồi chiêu cũng như một số thao tác chi tiết."

Kiều Tinh Tinh: "... Mỗi tướng à? Vương Giả Vinh Diệu có đến bảy mươi, tám mươi tướng lận đấy?"

Vu Đồ "Ừ, Cũng không nhiều lắm."

Kiều Tinh Tinh: "..."

Vu Đồ mở phòng mời cô vào chơi: "Vào thôi, hơn nữa tớ cũng phải xem thử, cậu thích hợp chơi tướng nào."

Vu Đồ ngược đãi Kiều Tinh Tinh suốt cả buổi chiều, lúc đầu cô còn nghi ngờ mình nhờ anh làm thầy giáo là đúng hay sai lầm. Cô đặt điện thoại xuống, nghiêm túc nói: "Tớ cảm thấy không công bằng."

Vu Đồ im lặng chờ cô nói tiếp.

"Tớ còn chưa tới level 30, ngọc vẫn chưa đầy, ngọc của cậu nhiều hơn tớ, dĩ nhiên là tớ không thắng nổi cậu rồi."

Vu Đồ đưa điện thoại cho cô xem: "Ngọc của tớ cũng không được bao nhiêu cái."

Kiều Tinh Tinh bấm vào nhìn, đúng là không nhiều, không nhiều nhưng toàn cấp ba cấp bốn... Thì ra trước giờ anh chẳng có ngọc mà còn có thể đánh hăng như thế?

Kiều Tinh Tinh không còn lời nào để nói lại, đành để Vu Đồ ngược thêm vài ván, được một lúc thì chạy vào nhà vệ sinh lánh nạn, khi trở ra nhìn thấy Vu Đồ đang cầm điện thoại xem gì đấy, nghe âm thanh hình như là clip của Vương Giả Vinh Diệu.

Cô đi qua xem, không ngờ lại là clip khi cô đang sử dụng Tiểu Kiều. Kiều Tinh Tinh vội vã cướp điện thoại: "Đừng xem nữa."

Đây chẳng khác gì là vết nhơ trong đời, đặc biệt là từ sau khi cô biết chơi game~~

Vu Đồ nghe lời từ tốn tắt đoạn clip đấy đi, ngẩng đầu điềm tĩnh nói: Chúng ta luyện tập Tiểu Kiều."

Kiều Tinh Tinh: "..."

Lúc sáu giờ chiều Tiểu Chu đem cơm tối đến, Kiều Tinh Tinh vừa mở cửa đã nói: "Hôm nay tôi muốn ăn thịt."

"Có gà hấp."

"Không, tôi muốn ăn thịt quay cơ."

Tiểu Chu khó xử đáp: "Nhưng chưa chuẩn bị cho cô, chỉ có phần của thầy Vu thôi, hơn nữa lúc trưa cô đã ăn mất hai miếng rồi, buổi tối không thể ăn thêm nữa đâu, ngoan nhé."

Tiểu Chu cũng giống như lúc trưa, đưa cơm đến rồi đi về. Kiều Tinh Tinh và Vu Đồ ngồi đối diện nhau trong bếp, cơm hộp đã được bày sẵn, mang ra so sánh sẽ thấy sự khác biệt hoàn toàn giữa khẩu phần ăn của hai người.

Lúc trưa Vu Đồ chỉ cảm thấy cô ăn rất ít, nhưng cũng là ăn những món bình thường, đến tối thì chỉ ăn rau, trứng và vài miếng thịt gà mỏng.

Anh khó lòng một mình ăn hết phần cơm của mình, đẩy ra giữa bàn, hỏi: "Cậu có muốn ăn mấy món này không?"

Hả? Anh nghe thấy cuộc đối thoại của cô và Tiểu Chu rồi sao?

Kiều Tinh Tinh nhìn vào bữa cơm thịnh soạn của anh, lòng chỉ hướng đến đó, nhưng vẫn kiềm chế lắc đầu: "Không cần đâu, cậu ăn đi."

Cô thở dài tự trách: "Mấy ngày nay tôi lại béo hơn rồi."

Vu Đồ nhìn vào cánh tay mảnh mai có thể bẻ được của cô: "..."

Ăn xong họ lại tiếp tục chơi game, vừa đăng nhập vào thì Kiều Tinh Tinh đã nhận được lời mời ghép đội 5v5. Cô nhìn sang Vu Đồ, anh gật đầu bảo: "Chơi một lúc đi."

Bây giờ có thể nói chuyện thoải mái với anh như thế, Kiều Tinh Tinh cảm thấy cực kỳ cảm động.

Vừa vào game, Hoang Mang đã nói không ngừng: "Vu Đồ mấy ngày nay cậu đi đâu thế? Sáng sớm đã không thấy bóng dáng đâu cả."

Vu Đồ không mở mic, cho nên cũng mặc kệ cậu ta.

Kiều Tinh Tinh cũng đóng mic: "Hoang Mang làm nghề gì thế, hình như anh ta cũng rất rảnh rỗi."

"Cậu ấy là bạn đại học của tớ, lúc trước làm ở công ty tài chính, nhưng mà tháng sau cậu ấy ra nước ngoài rồi."

Ồ, hèn chi rảnh vậy.

Sau khi kết thúc một trận, Vu Đồ nói: "Lúc nãy đối phương có Gia Cát Lượng, cậu còn đầy máu thì nên đỡ tuyệt chiêu hộ đồng đội."

Kiều Tinh Tinh: "... Tớ không biết..."

Vu Đồ: "Đây là những chi tiết cơ bản, cậu nhất định phải nắm cho kỹ."

Kiều Tinh Tinh gật đầu, sau đó hỏi: "Cậu thấy tớ thích hợp chơi tướng nào chưa?"

Vu Đồ nhìn cô: "Đánh thêm hai hôm nữa."

Kiều Tinh Tinh tự động phiên dịch ý nghĩa đó thành: anh lại ngược đãi cô thêm hai ngày nữa, trước mắt tối sầm, không còn thiết tha gì.

Ngày thứ hai vẫn lặp lại câu chuyện ngày thứ nhất, Kiều Tinh Tinh liên tục thua cả hai ngày, có hơi bực: "Cậu không thể nhường tớ thắng một trận được à?"

Vu Đồ nhìn cô, sau đó dừng mọi thao tác trên tay.

Bất Tri Hỏa Vũ đang bay nhảy khắp trận bỗng nhiên đứng yên ngay trung tâm bản đồ...

Kiều Tinh Tinh: "... Không phải thắng như thế."

Kiều Tinh Tinh nghĩ một lúc: "Vậy cậu yêu cầu hơi cao đấy."

Kiều Tinh Tinh chỉ muốn khóc thôi.

Cô bấm vào mục thành tích cho Vu Đồ xem: "Cậu xem thử thành tích của tớ nè."

Vu Đồ liếc sơ qua, quả thực tỷ lệ thắng ít đến đáng thương: "Vậy thì chỉ đành đi đánh người khác thôi."

... Muốn thắng chỉ có thể đi đánh người khác, tuy đây cũng là sự thật, nhưng anh dùng giọng bình thản nói ra câu đấy, có phải là thể hiện quá rõ lòng tự cao của mình rồi không?

Kiều Tinh Tinh không ngừng dè bỉu trong lòng, cũng muốn nhưng lại sợ: "Đánh solo với người khác? Tớ đánh nổi không?"

Vu Đồ: "Đánh không nổi thì đưa điện thoại cho tớ."

Kiều Tinh Tinh lập tức vui vẻ trở lại, hưng phấn đi tìm người đánh nhau.

Kiều Tinh Tinh chọn nhân vật Ngu Cơ mà hai ngày nay cô hay chơi, đối phương là Vương Chiêu Quân.

Kiều Tinh Tinh đã khá quen thuộc với Vương Chiêu Quân, quen thuộc các kỹ năng của tướng đó, đợi đến khi thăng đến cấp thứ tư, kĩ năng thứ hai là tiếp cận, sau đó ra tuyệt chiêu rồi thêm kỹ năng thứ nhất, thế là Vương Chiêu Quân bị đánh chết ngay. Kiều Tinh Tinh không tin mình có thể thắng dễ dàng như vậy, liền nhìn sang Vu Đồ...

Vu Đồ chẳng có phản ứng gì.

Được rồi, Kiều Tinh Tinh dẹp bỏ kích động trong lòng, im lặng đánh vài trận, vẫn đánh cho đối phương xin đầu hàng.

Kết thúc một trận, Kiều Tinh Tinh ngơ ngác, nãy giờ cô vẫn dễ dàng giành phần thắng?

"Tiếp tục đi."

Mắt Kiều Tinh Tinh sáng rực, cô đánh thêm một trận. Lần này cô vẫn sử dụng nhân vật Ngu Cơ, nhưng đối phương lại dùng nhân vật Tôn Ngộ Không đánh cho cô tơi bời hoa lá.

Kiều Tinh Tinh không phục, cố hết sức bấm bấm bấm, hoàn toàn quên mất việc đưa điện thoại cho Vu Đồ. Đến khi Nhà Chính bên cô sắp bị đánh sập, mới nhớ ra bên cạnh mình có một cao thủ, lập tức đưa điện thoại cho anh.

Lúc này đã không còn gì để cứu vãn nữa.

Vu Đồ cầm điện thoại, nhanh nhẹn chạy về sau dọn đường của các con lính, Tôn Ngộ Không đành phải lui lại đợi tuyến binh tiếp theo. Có lẽ anh ta quá khinh địch, cứ đứng trong Nhà Chính bất động, Vu Đồ liên tục ra các chiêu thức, giết chết anh ta.

Kiều Tinh Tinh ngồi xem ngơ ngác, đợi đến lúc Tôn Ngộ Không sống lại, Vu Đồ đành phải dạo chơi kiếm vàng, nói: " Nãy giờ cậu chết nhiều quá, vàng hay trang bị cũng kém hơn anh ta, lúc này đừng có đánh tay đôi, cứ vừa đánh vừa chạy, chú ý dọn sạch đường lính, đừng để lính tiến vào tháp.

Kiều Tinh Tinh khẽ gật đầu.

Tuy là tốn thêm một chút thời gian, nhưng Vu Đồ vẫn kéo lại trận này, đối phương Tôn Ngộ Không cũng phục sát đất, cuối cùng nhịn không được đành lên tiếng hỏi.

Tàn Long Ngạo Tuyết (Tôn Ngộ Không): Lúc đầu anh giỡn với tôi sao?

Kiều Tinh Tinh không nhịn được cười ra tiếng. Vu Đồ không trả lời, sau khi kết thúc trận đấu, trả điện thoại cho cô.

" Kỹ năng thứ hai của Ngu Cơ có thể tránh được công kích của đối phương, lúc đấu tay đôi thì phải chú ý thời gian sử dụng."

" Tôi dùng thích khách, cậu dùng Ngu Cơ, chúng ta tiếp tục." Anh nhìn đồng hồ: " Đến khi cậu có thể tránh được công kích của đối phương thì dừng lại."

Khi Vu Đồ về cũng sắp mười giờ. Tiểu Chu chạy nhanh vào giúp cô thu dọn cơm canh đã nguội, ai dè nhìn thấy nhà bếp sạch sẽ đến bất ngờ, còn Kiều Tinh Tinh thì đang vui vẻ vừa hát vừa chơi điện thoại.

Tiểu Chu: " Luyện tập thuận lợi lắm à?"

Kiều Tinh Tinh khẽ gật đầu, biểu cảm đầy mãn nguyện: " Học thần không những dạy tôi môn toán, còn giúp tôi đánh...À, làm bài tập nữa."

Tiểu Chu:???

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.