Em Và Đầu Heo

Chương 2: Chương 2






‘Trợ lý’ ở đây, tức là ‘Trợ lý đặc biệt’, hay nói một cách cụ thể, bất cứ khi nào được yêu cầu đều phải nối gót theo chân tổng giám đốc. Tất nhiên phần mô tả chức vụ trên hợp đồng lao động chỉ gói gọn trong vài ba dòng chung chung, đại khái như ‘Xử lý hồ sơ thương vụ – Tiếp xúc và liên hệ với khách hàng’.

Lý Minh còn có một cô thư ký riêng đã đi theo anh bốn năm tên là A Mai. Trên thực tế mọi sự vụ phát sinh hàng ngày của anh đều do A Mai giải quyết. Phương Hữu Lân vì có khả năng sử dụng hai thứ tiếng Anh và Tây Ban Nha nhuần nhuyễn, nên sẽ đảm đương khoản mục đầu tư khoáng sản ở Nam Mỹ cùng tổng giám đốc.

Ngày đầu tiên nàng đi làm, Lý Minh phải đi công tác bên ngoài nguyên ngày, trước khi đi anh dặn thư ký A Mai đưa nàng một số tư liệu công ty để đọc qua, mà thật ra tư liệu cũng chỉ có chút ít. Hai người trạc tuổi nhau, A Mai lại là người giỏi giang tốt bụng, vì thế sau vài câu chuyện trò qua lại, thư ký riêng và trợ lý đặc biệt chẳng mấy chốc đã vui vẻ, thân thiết. Qua lời A Mai kể, Lý Minh là người rất có hoài bão, anh ta quyết chí đưa công ty khai thác mỏ của mình vươn đến hàng thứ tư trong nước. Sợ để lộ cái sự ngờ nghệch của mình, nàng không tiện mở miệng hỏi tại sao hạng tư mà không phải hạng nhất? Sau này nàng mới hiểu ra rằng, họ có làm thế nào cũng không thể vượt qua mặt các công ty khai thác mỏ nhà nước. A Mai còn nói, anh ta là người vô cùng hào phóng đối với cấp dưới. Điều này nàng đồng ý, nàng đã từng làm việc ở Châu Âu mà vẫn không ngờ mức lương trong nước có thể cao như vậy. A Mai lại nói tiếp, anh ta sống hết sức giản dị, xưa nay chưa bao giờ thấy cặp kè với bạn gái hoặc lên tivi, báo đài quảng cáo cho bản thân mình. Nàng bụng bảo dạ: “Ít ra cũng phải có ngoại hình coi được được một chút chứ, xấu quá ai mà thèm.” A Mai rất nhanh đã đi guốc trong bụng nàng: “Cậu đừng nghĩ như thế nhé, thời nay đẹp trai có ăn được không? Vừa có tiền, vừa rộng rãi như anh ấy, đến thần tiên cũng muốn kết thân nữa là.”

Nàng vỗ vỗ vai A Mai: “Cậu suy nghĩ thấu đáo thật đấy. Thế tớ hỏi này, sao cậu không kết thân với anh ấy luôn đi?”

“Tớ biết mình biết ta, đâu có dám trèo cao. Anh ấy đấy à, một năm chỉ ở trong nước có hai tháng thôi, còn bao nhiêu là mỏ khoáng sản rải rác khắp nơi trên thế giới anh ấy phải đích thân đi khảo sát rồi lên kế hoạch khai thác nữa.”

“Nhìn cậu kìa, coi bộ cậu kính phục tổng giám đốc của cậu quá chừng.”

“Anh ấy cũng là tổng giám đốc của cậu mà. Trông mặt mà bắt hình dong là điều tối kỵ trong công việc đấy cậu ạ.”

Phương Hữu Lân xoa xoa gò má, bất đắc dĩ gật gù, ừ thì cũng đúng.

Kế tiếp hai người mở máy tính xem bộ ảnh Phương Hữu Lân chụp ở Châu Âu, trong số đó, những tấm hình nàng chụp chung với mấy anh chàng cao to đẹp trai nhiều không đếm xuể. Nàng cười vô tư, mỗi anh chàng đều kể vanh vách đó là người nước nào, tình cảm bạn bè với nàng ra sao. Chợt một tấm hình đập vào mắt khiến nàng sững người, A Mai tức thì thốt lên: “Òa, trên đời có người đẹp trai đến vậy ư? Anh này làm gì thế?”

Phương Hữu Lân lạnh nhạt nói: “Lúc ấy là tham tán thương mại Tây Ban Nha ở Trung Quốc, bây giờ thì không biết.”

“Ôi chao, thật là tuổi trẻ tài cao.” A Mai xuýt xoa tán dương.

“Hừ, nhìn cái mã bề ngoài cứ tưởng tuổi trẻ tài cao, ai dè chả làm nên trò trống gì.” A Mai nghe giọng điệu sôi sục oán giận của nàng, bèn im bặt không dám hó hé.

Năm ấy, đại sứ quán Tây Ban Nha tổ chức trao đổi văn hóa, Phương Hữu Lân vắt chân lên cổ chạy tới tham dự. Cô nàng sinh viên năm hai đại học lần đầu tiên mang giày cao gót đang loạng choạng sẩy chân trên bậc thang thì may mắn có người ở phía sau đưa tay ra đỡ – người đó là hắn ta. Về sau hắn ta vớ bừa một lý do để đưa nàng vào đại sứ quán thực tập, từ dạo đó mọi thứ dần dà tiến triển theo chiều hướng rất tự nhiên. Hết thời hạn công tác một năm rưỡi, hắn ta lên máy bay về nước, cũng chính ngay trong thời điểm này nàng đã nảy sinh ý định đi du học. Thế rồi chuyện cứ như một bộ phim điện ảnh bị chiếu nửa vời mãi không thấy đoạn kết. Thật ra cũng không hẳn nàng đi tìm hắn ta, chỉ là trái tim đong đầy nhiệt huyết của cái thời lãng đãng mộng mơ ấy đã mách bảo với nàng, chỉ cần đặt chân đến đất nước hắn ta đang sống, nàng sẽ ở rất gần hắn ta, gần lắm.

Không ai biết Lý Minh đã trở về và đứng phía sau chứng kiến cảnh hai cô nhân viên háo sắc trong bao lâu. Đúng lúc hai cô nàng đang thổn thức trước hình ảnh trai đẹp, anh cố ý giẫm mạnh chân, đi lướt qua họ vào văn phòng. A Mai le lưỡi rồi liền đứng dậy đi theo vào.

Không ngờ nàng mới chân ướt chân ráo đi làm đã phải đi công tác ở tận Mexico. Lý Minh gọi nàng vào phòng, bảo nàng thu xếp hành lý lên đường. “Cô lo chuẩn bị đi, chúng ta sẽ đi công tác khoảng nửa tháng. Giao hộ chiếu cho A Mai để cô ấy làm visa cho cô. Ở đó điều kiện sống khó khăn, cô nhớ mua đồ ăn vặt cho mình rồi mua thêm mấy loại thuốc thông thường để phòng hờ. Thuốc dạ dày của tôi cô cũng mua luôn nhé, A Mai sẽ nói cho cô biết và thanh toán mọi chi phí. Còn nữa, từ giờ cho đến khi đi cô nhớ lên mạng tìm hiểu chút thông tin về tình hình Mexico.”

Nàng trợn mắt há hốc mồm. Vẻ mặt anh tái nhợt, xem chừng rất mệt mỏi. Thấy nàng còn đứng ngớ người, anh hỏi: “Còn vấn đề gì sao?”

Nàng lắc đầu nguầy nguậy, xoay người rời khỏi phòng, nhưng vừa ra tới cửa thì nàng thình lình quay lại hỏi: “Có ai đi cùng chúng ta không?”

“Phó tổng Lưu và kỹ sư Vương.”

Nàng tận dụng thời cơ mua một lô một lốc nào chocolate, nào khô bò, tôm khô. A Mai nhắc nàng mang theo băng cá nhân, thuốc cảm, vitamin tổng hợp và canxi, rồi A Mai còn cho nàng tên thuốc và số lượng thuốc dạ dày mà Lý Minh cần dùng, trong đó có một nửa là dạng thuốc nước. Thuốc của anh chiếm hết một góc tư vali, kết quả hơn phân nửa hành lý là đồ ăn và thuốc men.

Chuyến bay kéo dài hai mươi sáu giờ đồng hồ, lại phải quá cảnh ở Toronto. Lý Minh đường đường là sếp lớn mà lại ngồi khoang phổ thông cùng mọi người, nàng rủa thầm trong bụng: “Keo kiệt.” Mãi sau, nàng đem chuyện này kể lại cho người khác nghe, người ta mới nghiêm túc nói cho nàng biết, người không hoan phí tiền bạc như anh ta mới làm nên sự nghiệp. Lúc đó nàng thật sự không đủ can đảm gật đầu, dù chỉ là gật bừa bãi.

Nàng vừa lên máy bay liền hăm hở lấy đồ ăn vặt ra nhâm nhi, miệng không ngừng nhóp nhép, còn mắt thì chăm chú xem phim. Phim nào cũng nói tiếng Anh hoặc tiếng Tây Ban Nha, nàng xem rất dễ dàng, đôi khi nhập tâm tới mức bật cười giòn giã, không để ý gì tới xung quanh. Lý Minh ngồi cạnh nàng mải đọc văn kiện, thi thoảng cũng ngẩng đầu nhìn nhìn nàng nhưng không nói gì. Phó tổng Lưu và kỹ sư Vương thì đang bàn chuyện công việc, nàng nghe họ nói cả mớ thuật ngữ mà ong cả đầu. Ăn no nê đã đời xong, nàng nhắm mắt ngủ khò. Lúc tỉnh lại, nàng thấy mình đang gối đầu lên vai Lý Minh, trên người được anh đắp cho tấm chăn. Ngay khi Phương Hữu Lân vừa động đậy, anh cũng mở mắt. Nàng dụi dụi mắt, ngượng ngùng nói: “Cám ơn.”

Có lẽ là vì mới mơ màng thức giấc, nàng nhìn thấy một tia sáng chợt lóe lên trong mắt anh, thế nhưng anh chỉ trả lời thờ ơ: “Không có gì.”

Nàng đi toilet xong, trở về chỗ ngồi lại lôi đồ ăn vặt ra chiến đấu tiếp, rồi nàng nghĩ nghĩ, hỏi Lý Minh: “Anh muốn ăn không?”

Anh nhìn điệu bộ ăn uống hí hửng của nàng, lắc đầu, đôi môi thấp thoáng nét cười chiều chuộng. Nàng ngẩn ngơ, Carlos hiếm hoi lắm mới cười với nàng như vậy. Ở trước mặt tên đó nàng chỉ như một đứa con nít, nàng làm sinh viên thực tập dưới quyền hắn, suốt ngày chỉ chạy theo hắn hỏi mấy câu ‘có hay không’, ‘thật hay giả’ mà thôi.

Nàng ăn ăn nhai nhai, chợt nghĩ: “Còn dám nói người ta là đầu heo, không phải mi cũng ăn như heo hay sao?” Thế là nàng cười khanh khách. Lý Minh không hiểu chuyện gì, ngước mắt nhìn nàng. Ánh mắt hai người giao nhau, anh thoáng ngây ra khi thấy lúm đồng tiền dễ thương nở hoa trên má nàng.

Bỗng nhiên anh nói: “Lấy giùm tôi hai viên thuốc.” A Mai đã dặn nàng để ít thuốc trong giỏ xách, nàng mau mắn chạy đi lấy. Nàng chỉ nghĩ anh đau bụng thông thường, bèn đưa ly nước chanh mình uống còn một nửa cho anh, nhưng anh không đón lấy, chỉ nhìn nhìn rồi bấm đèn đợi tiếp viên hàng không. Lúc này nàng mới nhận ra tình hình nghiêm trọng hơn nàng tưởng. Ngặt nỗi bây giờ đang vào giờ ngủ, tiếp viên hàng không phục vụ rất chậm. Nàng nhìn anh nhăn mặt cau mày, không hiểu vì sao bỗng cảm thấy đau lòng. Vì thế nàng rời chỗ ngồi, chạy đi lấy cho anh chai nước khoáng và miếng bánh mì sandwich, nói: “Anh ăn chút gì đi rồi hãy uống thuốc.”

Lý Minh hơi bất ngờ nhìn đồ ăn nàng đang cầm, đoạn đưa tay ra nhận và nhỏ giọng nói cảm ơn. Rốt cuộc anh vẫn uống thuốc trước, sau đó nhìn miếng sandwich trên tay thật lâu rồi mới chậm rãi ăn từng chút một.

Ăn xong, anh quay đầu lịch sự hỏi người ngồi phía sau, điều chỉnh ghế rồi ngả lưng nhắm mắt ngủ. Nàng thấy trên người mình còn đắp chăn của anh, liền nhẹ nhàng kéo qua đắp kín cho anh. Anh hé mắt, mệt mỏi nói câu cảm ơn. Nàng nhoẻn môi cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.