Tối hôm đó tôi về tuy rất buồn nhưng vẫn cố cười. Làm xg bài tập leo lên giường ngủ ,nhưng không hiểu sao tôi không ngủ đc nước mắt tôi lăn dài trên khóe mi .tôi khóc ư ,tôi cố lau nước mắt nhưng càng lau nó càng rơi xuống nhiều hơn
*sáng hôm sau đi học tâm trạng của tôi khá hơn nhiều tôi vẫn cười như mọi ngày. Nhưng mỗi lần định nhờ nó tôi cứ nghĩ tới lời nó nói tôi lại thôi .
Ê viết bài cái
Nhờ tôi
Không mi thì ai
Tại sao
Tại vì tao mệt
Liên quan gì đến tao
Nhờ cái nà
Tao viết cho hoàng mai rồi
Mi nhờ trà my viết í thấy nó đang rảnh mà
Mi viết cho tao cái
Mi quá đáng vừa phải thôi .
Không viết thì thôi. Mi nghĩ mi không viết là không có ai viết cho tao đó
Z đừng nhờ tao
.......(nó không nói gì)
(Đoạn này viết hơi ngắn vì không nhớ. Mn thông cảm)