[Fanfic Jae Joong x YooChun] - Vẫn Mãi Yêu Người

Chương 14: Chương 14




CHƯƠNG 15

Posted on02.07.2013bykhoailangtay

 

Mặc chiếc áo len màu kem cổ thuyền , JaeJoong khoác thêm chiếc áo có chèn lông cổ , cậu hài lòng ngắm mình trong gương … quần kaki màu xám tro ôm sát đôi chân thon thả , giầy boot cổ ngắn màu đen trong cậu thật hoàn mĩ … mỉm cười JaeJoong với tay lấy điện thoại và chiếc túi xách nhỏ của mình và rời phòng …

 

Phòng khách lúc này vắng hoe … ông Jung thì đi đàm đạo với mấy người bạn già … cậu Út nhà này thì vẫn nhốt mình trong phòng từ tối qua mặc ông Jung , YunHo và cả cậu kêu gào như thế nào cũng nhất quyết không mở cửa cố thủ trong phòng … thở hắt một cái JaeJoong  đi vào bếp dặn dò người làm chuẩn bị một ít thức ăn nhẹ và kiếm người nào đó ngọt giọng dụ cậu út ăn một ít vì từ sau bữa tối hôm … cậu út chẳng ăn gì nữa cả …

 

Dặn dò và sắp xếp hết công việc cho người làm , JaeJoong an tâm ra xe đi đến chỗ hẹn… trong lòng cậu có chút lo lắng về cuộc hẹn này .

 

Tuy đã xác định rõ mình yêu ai , mình cần ai song lại nhận một cuộc hẹn như thế này với Siwon thì đối với YunHo … có thể là hắn sẽ mất một ít niềm tin vào cậu… nhưng….

 

Càng nghĩ JaeJoong càng đau đầu … sáng nay khi đi vào toilet cậu có nôn một chút nhưng cậu lại giấu YunHo vì cậu biết vào thời điểm mùa đông này … các hợp đồng cần thanh lí cho hết để sang năm mới … cậu lại không muốn YunHo lo lắng nên đành phải thế … có lẽ cuộc hẹn này cậu về sớm một chút sau đó sẽ ghé đến bác sĩ Shim một chút ….

 

“ Thiếu phu nhân ! đến nơi rồi ! “

 

Gật đầu đã biết JaeJoong nói

 

“ Tôi biết rồi … khoảng 7h30 chú đến đón cháu qua bác sĩ Shim nhé … đừng nói cho YunHo biết cháu đến bác sĩ đấy ! “

 

Mỉm cười hiền từ , ông Jang bảo

 

“ Tôi biết rồi … tôi sẽ không báo lại với thiếu gia đâu ! “

 

Mở cửa xe JaeJoong nhanh chóng đi vào nhà hang , chọn cho mình một góc khuất ít ai thấy , JaeJoong ngồi đợi khoảng 5 phút thì Siwon đến … nhìn thấy cậu Siwon có chút ấm lòng …ngồi đối diện với cậu … Siwon cười buồn rồi bảo

 

“ Cảm ơn em đã đến đây ! Anh chỉ sợ … “

 

“Ah “ một tiếng JaeJoong phất tay nói nhẹ

 

“ Bạn bè gặp nhau là điều bình thường … chồng em sẽ không ngắt khe như thế đâu … khi nào anh đi ?”

 

“ Thứ 7 này anh đi ! JaeJoong ah … nếu anh nói anh vẫn còn yêu em … em nghĩ thế nào ? “

 

Nhíu mày JaeJoong dứt khoát

 

“ Choi Siwon ! Em đã nói rồi … em bây giờ đã có chồng …và điều duy nhất em muốn nói với anh là em yêu chồng em , ngoài ra em không nghĩ đến cái gì nữa hết … em cũng đã phân rõ với rồi … tình cảm lúc đó là bồng bột … em chỉ xem anh như bạn …”

 

“ Vậy ah ! “ – Siwon mỉm cười cay đắng

 

Vốn dĩ anh muốn thử một lần nữa về tình cảm của cậu , xem ra anh thất bại hoàn toàn rồi … thôi thì người mình yêu hạnh phúc thì chính mình cũng cảm thấy hạnh phúc … gượng gạo Siwon bảo

 

“ Nếu em nói thế thì…. Chúc em hạnh phúc … “

 

“ Cảm ơn anh … anh cũng thế … em nghỉ đã đến lúc em phải rồi … tạm biệt ! “

 

Dứt lời , JaeJoong lấy áo khoác và túi xách đi nhanh ra khỏi nhà hàng …. Ngồi vào trong xe , JaeJoong bình tĩnh lại một chút … những lời Siwon khi nãy nói làm cậu có cảm giác tội lỗi … giống như mình đang đi ngoại tình vậy …

 

Bất chợt thấy nhớ YunHo hơn bao giờ hết … muốn ghé thăm anh nhưng lại sợ anh đi gặp đối tác nên thôi , cậu cho ông Jang lái xe qua bác sĩ Shim… cậu đã hẹn trước rồi …

 

………………

 

Lấy áo khoác mặc vào JaeJoong ngồi dậy bước xuống giường , cậu đến ngồi trước bàn bác sĩ Shim , giọng cậu có chút lo lắng …

 

“ Bác Shim … cháu có phải đã có thai đúng không ạh ? “

 

Đăm chiêu nhìn JaeJoong rồi bỗng nhiên ông Shim bật cười lớn

 

“ Chúc mừng cậu Kim … quả thật cậu có thai hơn tháng rồi …”

 

JaeJoong vỡ òa vì niềm hạnh phúc này … cậu không nghĩ mình lại được thượng đế ban nhiều đặc ân đến vậy … có một người chồng yêu thương hết mực nay lại sắp chào đón một thiên thần nhỏ của hai người … xúc động JaeJoong ôm lấy miệng nhìn vị bác sĩ … nhưng chợt thấy ông Shim nhíu mày cậu có chút lo lắng

 

 

“ tuy nhiên thai hơi yếu … tôi khuyên cậu nên nghỉ ngơi nhiều hơn … tránh suy nghĩ nhiều … tránh căng thẳng … vì khi người mẹ có dấu hiệu suy nhược về thần kinh cũng ảnh hưởng lớn đến thai nhi … xem chừng tôi sẽ nhờ người bốc mấy thang thuốc bắc giúp cậu an thai … “

 

Gật gật đầu , JaeJoong đã hiểu rõ …

 

“ Tôi sẽ báo tin này cho ông Jung và ông bà Kim biết … cậu có cần tôi báo cho cậu YunHo không ? “

 

Nghĩ lại thôi , JaeJoong nói

 

“ Cảm ơn bác sĩ tôi sẽ báo cho anh ấy … cảm ơn ông “

 

Cúi chào vị bác sĩ JaeJoong vui sướng bước ra khỏi phòng khám , ngồi vào trong xe cậu lâng lâng người mình đắm chìm trong hạnh phúc tột đỉnh này …

 

.

.

.

.

.

 

Đưa áo khoác cho quản gia , JaeJoong hỏi

 

“ Appa cháu đâu ạh ? YunHo đã về chưa ạh ? “

 

Với thái độ cung kính , quản gia nói nhỏ

 

“ Lão gia nói đêm nay sẽ không về mà đi đến Jeju thăm bạn cũ … còn đại thiếu gia thì mới về nhưng sắc mặt có vẻ gì đó nghiêm trọng lắm …mà về rồi lại lên phòng ngay … thiếu phu nhân có cần …”

 

Nghe đến đây JaeJoong có chút nhíu mày , cậu đánh gãy lời quản gia và bảo

 

“ Cháu biết rồi … nói với nhà bếp hâm lại thức ăn , còn nữa làm cho cháu một cốc nước trái cây nhớ bỏ đường nhiều vao chút xíu ! “

 

“ Vâng ! Tôi đã biết ! Tôi đi chuẩn bị ! “

 

Đi thẳng lên phòng , Jaejoong cất túi xách và đi ra phía phòng khách nhỏ , thấy một YunHo đang trầm tư bên điếu thuốc , cậu thở dài rồi bước đến bật đèn … đã bao lâu rồi không thấy dáng vẻ này của hắn đây ..

 

“ YunHo ah ! “

 

Nghe thấy giọng cậu , hắn vẫn tiếp tục rít từng hơi thuốc …song hắn vẫn im lặng nhìn vào bầu trời đêm đen … bên ngoài trời lúc này lạnh lẽo vô cùng nhưng nó không lạnh bằng ánh mắt của hắn … ánh mắt này đã bao lâu rồi cậu không cảm nhận nó … ngập ngừng JaeJoong hỏi nhỏ

 

“ Anh về khi nào vậy ? Đã dùng cơm chưa … em xuống làm… “

 

Ngắt lời cậu , hắn thấp giọng … trong lời nói của hắn có chút men rượu …

 

“ JaeJoong ah ! hôm nay đi gặp bạn , em vui chứ …. JaeJoong ah… đã bao lâu rồi em nghĩ sao về Siwon ? “

 

Giật mình , JaeJoong thất sắc cậu run giọng

 

“ Anh theo dõi em ? “

 

Đụng chạm gây miệng vết thương trong tâm hắn , bỗng hắn gào to , tay hắn như gọng kiềm siết chặt lấy bờ vai của cậu

 

“ Theo dõi em … xin lỗi … em đánh giá thấp anh quá rồi … anh hỏi em … em nói em đi gặp bạn tại sao lại có Choi Siwon trong đó hả … em nói đi … nói cho anh biết đi ! “

 

Vùng ra khỏi gọng kiềm ấy , JaeJoong cũng không vừa gì , cậu cũng hét lớn

 

“ Đúng … em có lỗi với anh khi nói đi gặp bạn nhưng lại gặp Siwon … nhưng anh phải tin em … giữa em và Siwon không gì cả … từ lúc bản thân chấp nhận anh … em biết mình cần ai … mình yêu ai … YunHo ah … anh phải tin em … những em nói đều là thật … em yêu anh … đó là thật … Yunho ah… làm ơn đi “

 

Khóe mắt JaeJoong có chút ấm nóng , nhận thấy cơn ghen làm mình mù quáng cả lí trí … YunHo vội kìm chế nó lại , hắn thở dài rồi ôm cậu vào lòng , lau đi nước mắt nơi khóe mắt , YunHo nói nhỏ

 

“ Anh xin lỗi … vì lớn tiếng với em … nhưng nghĩ đến SiWon với em ở bên cạnh nhau là anh không thể nào chịu nổi JaeJoong ah…. Anh xin lỗi … xin lỗi JaeJoong “

 

Biết rằng việc này khó có thể trôi qua mau … JaeJoong im lặng để thời gian trả lời tất cả … và cũng bắt đầu từ đêm đó … vợ chồng hai người cứ như thế mà tách nhau ra khi ngủ …

 

Mỗi đêm trên gối nằm JaeJoong lại khóc … song YunHo cũng cứng lòng không quay lại dỗ dành mà để cho cậu khóc đến khi thiếp vào giấc ngủ … hắn mới ngồi dậy kéo chăn lại cho cậu , lau đi những giọt nước mắt đọng lại trên mi … hắn thầm trách bản thân mình … đã hứa không để cậu khóc lần nào nữa nhưng cứ nghĩ đến Siwon là hắn cảm thấy tức tức ở trong lòng mình … dù người đó đã đi xa rồi …

 

.

.

.

.

.

 

Trước mặt pama , hắn và cậu vẫn đóng tròn vai một cặp vợ chồng gương mẫu nhưng khi chỉ có hai người , cậu phải đối mặt với thái độ lạnh lung của hắn … tủi thân … cậu luôn khóc khi chỉ có một mình …… biết hắn vẫn chưa tha thứ cho mình cậu im lặng mỗi khi hắn nổi nóng vì cái gì đó …

 

Ngày ngày phải đối mặt như thế khiến cậu cảm thấy tủi thân hơn … mệt mỏi về tinh thần hơn … cậu xin nghỉ phép chiều hôm đó và lái xe về nhà mẹ … vừa đỗ xe nơi garage , JaeJoong có chút choáng váng nhưng cậu cố gắng đi lên nhà chính … vừa trông thấy mama mình , cậu kêu một tiếng rồi dần dần mất đi ý thức … khi tỉnh lại cậu thấy người bên giường lại chính là hắn… bất giác cậu òa khóc nức nở … hắn ban đầu vẫn chưa biết tại sao cậu khóc .. dù vậy hắn vẫn ôm cậu vào lòng vỗ về cậu … làm cậu bình tĩnh trở lại …

 

Đẩy hắn ta , JaeJoong nấc nhẹ

 

“ Anh về đi… em muốn ở lại với  mama đêm nay “

 

Thút thít JaeJoong đẩy đẩy hắn ra xa nhưng sức cậu làm sao địch lại sức hắn huống hồ cậu vừa ngất xong không bao lâu … siết chặt hơn cậu trong vòng tay , hắn lầm lì bế xốc cậu lên cho cậu ngồi trong lòng hắn …

 

Hắn cắn cắn lỗ tai cậu …

 

“ JaeJoong ah …. Anh xin lỗi… xin lỗi  em ah ~~ “

 

“ nấc! “

 

“ Cả tháng nay anh lạnh lùng với em… còn làm em khóc … anh xin lỗi em… tha lỗi cho anh đi JaeJoong ah ! “

 

Vẫn nấc JaeJoong giận dỗi đáp

 

“ Anh làm gì có lỗi … lỗi là do em… em nói dối anh đi gặp Siwon … em sai … được chưa … anh đi về đi ..”

 

TBC

 

A/N : hé hé hé hé thấy năng suất làm việc của ta chưa hố hố hô ….. ta dìm dìm dìm hang hahaahahahah

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.