Forget Me Not

Chương 44: Chương 44: Ki Ức Bị Lãng Quên






Từng cơn gió nhẹ ùa qua cửa sổ mang theo mùi hương ngọt ngào của hoa hồng. Lưu Ly lười biếng quay ra ngoài ôm chặt con thỏ bông vùi mặt mình vào bộ lông ấm áp của nó ngủ nướng. Trên những tàn cây dẻ bên ngoài cửa sổ, những chú chim đang ríu rít chuyền cành tạo ra những âm thanh vui nhộn. Bàn tay bé nhỏ theo thói quen lại lần lên hai chiếc tai êm ái của con thỏ bông gãi nhẹ. Nhưng rồi cô cũng nhận thấy sự khác biệt, nó không mềm mại như thường ngày. Cô dụi mặt vào ngực nó, cảm thấy mịn màng và có mùi thơm nhẹ, như một hành động vô thức, cô vội mở mắt ra.

- Chào buổi sáng! Em đang khiêu khích anh đấy à?

Hổ Phách mỉm cười, anh chống một tay lên đầu nhìn cô, chiếc sơ mi trắng bị cô làm bung mấy chiếc cúc hở ra bộ ngực gợi cảm, chiếc chăn mỏng đang choàng lên hai người, con thỏ bông thì bị đá lăn lóc xuống đất từ khi nào rồi.

- Hổ Phách… Lưu Ly nhìn anh khóe miệng giật giật.- Sao anh lại nằm trên giường em?

Lưu Ly quát và hung hăng xô Hổ Phách ngã lăn xuống đất, kéo theo cả chiếc chăn trên người.

Hổ Phách ngồi dậy, tức giận lao lên giường ôm chặt lấy cô khiến cô gần nghẹt thở.

- Em đúng là độc ác! Sao nỡ xô anh xuống đất như vậy? Lỡ mặt anh va vào bàn bị thương rồi hết đẹp trai thì làm sao lấy vợ đây?

Lưu Ly cố đẩy cậu ra, nhưng Hổ Phách lại càng ôm chặt lấy cô hơn, cô nhóc nhăn nhó khua tay chân loạn xạ.

- Da mặt anh dầy như vậy thì bị thương thế quái nào được??? Buông em ra! Anh làm em đau!!!

Hổ Phách bật cười cúi xuống hôn chụt lên má cô rồi mới chịu buông cô ra. Lưu Ly lúc này cũng ngoan ngoãn ngồi im trong lòng cậu.

- Hổ Phách, anh về nhà lúc nào vậy? Lưu Ly ngước đôi mắt thỏ ngọc tròn xoe lên nhìn cậu.

- Anh về tối qua. Hổ Phách xếp lại chiếc chăn cho gọn gàng.- Tối qua 02h00 sáng anh mới về đến nơi, mệt quá nên vào phòng ngủ luôn, nhưng vì hoa mắt nên mới đến nhầm phòng em.

- Nhầm phòng à? Lưu Ly nhìn anh nghi ngờ, phòng cô ở đầu hành lang, phòng anh ở cuối, nhầm thế quái nào được?- Anh cố tình vào nhầm phải ko?

Hổ Phách đã lấy được bằng tốt nghiệp hạng xuất sắc ở trường, trường hợp một người trẻ tuổi, tốt nghiệp sớm hơn bạn bè một năm, lại có công trình nghiên cứu được đem ra ứng dụng như Hổ Phách rất hiếm, các bệnh viện ở Anh đã nhiều lần ngỏ lời mời cậu đến làm việc, nhưng cậu đều từ chối, cậu không muốn ở lại nơi đất khách quê người đó, dù cho nơi đó thật sự giàu sang hoa lệ. Cậu nhìn cô gái bé nhỏ đang chạy nhảy đùa giỡn ngoài vườn hoa mỉm cười. Cậu chỉ muốn trở về bên cạnh nàng công chúa bé nhỏ này thôi.

Đám cưới của Linh Lan và Hoa Thiên diễn ra rất náo nhiệt, nó là sự kiện đình đám nhất trong thị trấn kể từ hai mươi năm qua. Linh Lan được xem là cô dâu xinh đẹp nhất từ trước đến giờ trong thị trấn, nhưng có nhiều lời tiên đoán khi cô con gái thứ hai của Thành Phong trở thành cô dâu sẽ xinh đẹp hơn chị gái mình rất nhiều. Thành Phong trước lời khen ngợi của dân làng về hai đứa con gái của mình thì vui lắm.

Một ngày sau khi đám cưới diễn ra. Linh Lan và Hoa Thiên sẽ có một chuyến đi hưởng tuần trăng mật trên biển. Mới sáng sớm, Lưu Ly đã đi vào rừng định hái mấy nhánh hoa lan tím thật đẹp tặng cho chị gái mình trước khi hai người đi chơi.

- Lưu Ly, em đang tìm gì vậy? Hổ Phách đi theo cô thắc mắc.

- Hoa lan tím!

Nhưng tìm cả buổi không thấy, chán nản cô đi lại một dòng suối nghịch nước. Dòng nước trong veo mát lạnh khiến Lưu Ly thấy dễ chịu, cô tháo giầy ra, thả hai bàn chân trần đong đưa dưới nước, mấy con cá nhỏ ở đâu đó tung tăng bơi đến đùa giỡn quanh hai bàn chân nhỏ bé trắng muốt của cô. Lưu Ly bật cười khúc khích, mấy con cá khiến bàn chân cô nhột nhột.

Hổ Phách ngồi dựa vào gốc cây lặng nhìn Lưu Ly, đôi mắt đen thẳm trìu mến chất chứa bao nhiêu yêu thương. Không biết từ bao giờ Lưu Ly đã là tất cả đối với cậu rồi, nếu ngày đó cô bé không tỉnh lại, có lẽ cậu cũng đã rời khỏi thế giới này, thật may là ông trời đã cho cậu một cơ hội cuối cùng.

- Hổ Phách!!! Nhìn kìa… nhìn kìa!!!

Lưu Ly reo lên và chạy đến chỉ cậu nhìn về phía cành cây bên bờ suối, nơi đó có một nhánh lan rừng màu tím dịu mới hé nở, cánh hoa mỏng manh khẽ rung rinh trong cơn gió nhẹ. Lưu Ly lấy một nhánh cây nhỏ khều khều một hồi không được thì hết kiên nhẫn, cô nhóc men theo cành cây định bò ra mép vực hái nhánh hoa. Hổ Phách vội kéo cô lại.

- Nguy hiểm lắm! Dưới đó hình như là vực dốc, đừng đi ra đó!

- Nhưng em muốn hái cành hoa đó. Lưu Ly nhìn cậu phụng phịu, đôi mắt trong veo khẽ chớp nhẹ.

Hổ Phách thở dài xoa đầu cô rồi lò dò đi ra: - Đứng im trong đó, anh sẽ hái cho em!

Lưu Ly háo hức nhìn theo. Hổ Phách tỏ ra khá khéo léo trong việc này, cậu bám vào cành cây khô đi lần ra mép vực, bàn tay thon dài với ra sắp chạm được vào nhành hoa tím. Hổ Phách thận trọng nhích một chân ra phía trước, nhưng vì xung quanh mọc những bụi cỏ lau rậm rạp nên tầm nhìn bị che khuất, cậu không biết dưới chân mình không phải là mặt đất mà là khoảng không được che lấp bởi đám cỏ rậm. Cậu hụt chân rơi xuống dưới. Lưu Ly hoảng hốt vội lao đến nắm lấy tay cậu.

- Lưu Ly, mau buông anh ra!!!

Hổ Phách gào lên, nhưng đã trễ, Lưu Ly mất đà ngã nhào xuống vực cùng cậu.

Lưu Ly thấy đau nhói trong ngực, đầu cô cũng đau nhói, cô đang rơi xuống vực, Hổ Phách đang ôm chặt lấy cô. Cảm giác này dường như cô đã trải qua rồi. Những hình ảnh đen tối tràn về trong đầu Lưu Ly, đầu cô đau như muốn nổ tung ra. Cô muốn đưa tay lên ôm chặt lấy nó, nhưng cả người cô đã bị Hổ Phách ôm chặt lấy rồi.

“Lưu Ly… con là lẽ sống duy nhất của ba…”

Một khuôn mặt hiện lên trong đầu cô, rất hiền lành, rất nhân hậu, khóe mắt cô cay xè, lồng ngực đau nhói.

Tiếp theo hình ảnh thân thương đó là những gam màu đen trắng đáng sợ quay cuồng trong đầu cô.

Phản bội…

Trả thù….

Tổn thương…

Tim cô càng lúc càng đau, Lưu Ly muốn gào lên, đầu cô muốn nổ tung ra, cô nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo của ai đó, sự giận dữ đau đớn của ai đó, và cánh tay ai đó đã nhằm vào cô siết cò súng…

Không biết đã bao lâu trôi qua…

Lưu Ly cảm thấy có người đang lay gọi mình, đầu cô vẫn đau, khóe mắt cô hơi cay và nhòe ra một giọt lệ trong veo.

- Lưu Ly!!! Em sao rồi??? Lưu Ly!!!

Trán Hổ Phách bị thương đang chảy máu. Lưu Ly thì nằm im bất tỉnh, cậu bắt mạch trên cổ tay cho cô, Lưu Ly vẫn ổn, trên người cô bé cũng không có vết thương nào. Thật may mắn là nơi hai người ngã xuống là một bụi dây leo sát mặt đất. Lưu Ly đã nghe thấy tiếng Hổ Phách gọi mình, cô khẽ mở mắt ra chậm rãi nhìn lên.

- Hổ… Phách…

Đôi môi nhỏ mấp máy. Hổ Phách thấy cô đã tỉnh thì vui mừng ôm chặt lấy cô.

- Lưu Ly, em không bị đau ở đâu chứ?

Lưu Ly vẫn lặng im, đôi mắt trong veo mơ hồ. Hổ Phách nhìn thấy nó chợt đau lòng, cậu rất ít khi thấy Lưu Ly như thế này, đôi mắt trong veo kia bỗng chốc chất chứa bao nhiêu đau đớn buồn bã, nó làm trái tim cậu như muốn ngừng đập.

Những hình ảnh trong quá khứ vẫn đang quay cuồng trong đầu Lưu Ly, một giọt nước mắt rơi nhẹ trên khóe, cô chầm chậm đưa cánh tay nhỏ bé trắng muốt lên mặt Hổ Phách chạm nhẹ, thật ấm áp.

- Hổ Phách, là anh sao?

- Lưu Ly, em sao vậy? Hổ Phách nhìn cô bé lo lắng.

- Anh ở đây… em vẫn còn sống? Hay anh cũng đã đến chỗ em rồi?

Lưu Ly cất giọng thật nhỏ, đôi mắt trong veo nhìn cậu thật buồn. Hổ Phách thấy đau nhói trong lòng, cậu nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của Lưu Ly không trả lời. Lưu Ly hỏi cậu những lời như thế này, cô bé đã nhớ lại quá khứ rồi. Đôi mắt buồn thê lương đó, cậu biết Lưu Ly chỉ nhìn cậu vào những ngày đó, bốn năm về trước khi cậu đã làm tổn thương cô.

Rồi Lưu Ly khẽ cười yếu ớt.

- Em nhớ ra rồi, em đã ngủ một giấc ngủ thật dài… và em đã tỉnh lại… rồi em quên đi hết tất cả mọi thứ.

Hổ Phách vẫn không nói gì, lặng im nhìn cô bằng đôi mắt đen thẳm thật buồn. Mắt cậu hơi hoa lên, dường như vết thương trên trán cậu đang mất máu hơi nhiều. Lưu Ly không nói gì nữa, cô đẩy tay Hổ Phách ra từ từ đứng dậy bước đi.

Hổ Phách giật mình, cậu vội đứng dậy định giữ cô lại, nhưng đầu cậu hơi buốt, mắt cậu đang mờ dần đi vì vết thương trên trán. Lưu Ly trước mặt cậu vẫn bước đi những bước xa dần, hình ảnh trắng mờ của cô cũng mờ dần…

- Lưu… Ly…

***

Trên ngọn đồi lộng gió.

Lưu Ly chậm chạp bước qua cây ngô đồng quen thuộc, mọi thứ vẫn còn y nguyên như ngày nào, những vạt hoa dại đang khoe sắc rực rỡ khẽ đong đưa theo làn gió nhẹ, cô đi đến bên ngôi mộ của ông Hạ, bàn tay bé nhỏ chậm chậm chạm nhẹ vào bia đá mát lạnh, rồi cô khẽ mỉm cười.

- Pappy, con trở lại rồi!

Gió ùa qua, những tàn cây ngô đồng khẽ đong đưa, không có ai đáp lại tiếng nói của cô. Lưu Ly mơ hồ nhớ lại giấc mơ của mình ngày nào, khi cô đứng trên chiếc cầu trắng vắt qua bên kia bờ sông cô đã thấy Pappy, ông và mẹ đã đứng bên kia chờ cô, nhưng lúc đó cô đã không thể qua với họ.

Cô nhìn ngôi mộ lạnh buồn bã.

- Pappy, nói cho con biết… con phải làm gì bây giờ?

Không có tiếng trả lời lại cô, Lưu Ly vẫn ngồi yên lặng lẽ. Cô không muốn ở lại thị trấn này, cô không muốn quay về với những người đã từng làm tổn thương mình, đã từng muốn giết mình. Nhưng phải làm sao? Cô không còn gì nữa, không còn nơi nào để đi nữa rồi.

Nhưng dù vậy cô vẫn phải đi.

Cô sợ mình bị tổn thương một lần nữa. Cô đã chịu đựng những nỗi đau quá lớn như vậy đã đủ lắm rồi.

- Lưu Ly!!!

Có tiếng huyên náo phía sau. Dương Vỹ và thuộc hạ của anh sau khi nghe Hổ Phách báo tin đã túa đi khắp nơi tìm cô. Ai cũng lo lắng cô sẽ rời khỏi thị trấn này.

Dương Vỹ nhìn cô ngồi lặng lẽ bên mộ ông Hạ hơi nhíu mày, anh chầm chậm đi lại. Hổ Phách cũng đã tới đây, vết thương càng lúc càng khiến cậu khó chịu, nhưng cậu vẫn không an tâm về nhà trước. Thiên Dã và một nhóm thuộc hạ của anh cũng ở đâu chạy lên đồi, rồi anh cũng dừng lại nhìn cô thở dài.

- Lưu Ly, em đang làm gì ở đây? Về nhà thôi!

Hổ Phách chậm chậm đi đến dỗ dành cô. Lưu Ly vẫn không quay lại, cô từ từ đứng dậy lạnh lùng nói vọng ra sau.

- Nơi đó không còn là nhà của em nữa. Không còn ai ở đó chờ em nữa. Em sẽ không trở về.

- Nơi đó là nhà của em. Bọn anh vẫn luôn ở đó vì em!

Hổ Phách đi đến dịu dàng đặt tay lên vai cô. Lưu Ly quay lại, ánh mắt trong veo nhìn mọi người lạnh lùng.

- Sau tất cả những gì xảy ra vào ngày đó, anh nghĩ rằng chúng ta còn có thể ở chung một nhà sao?

- Lưu Ly…

Hổ Phách nhíu mày, mắt cậu hoa lên vì đau. Vết thương trên trán mất máu khiến cậu hơi chóng mặt.

- Lưu Ly… Dương Vỹ lúc này mới lên tiếng.- Trước đây là lỗi của anh, chính anh đã khiến em bị tổn thương, là anh đã đẩy em vào nguy hiểm, anh biết lỗi lầm của anh gây nên là quá lớn, anh không hi vọng em sẽ tha lỗi cho anh, nhưng anh mong em sẽ cho bọn anh một cơ hội để bù đắp cho em, hãy ở lại đây để anh và Hổ Phách chăm sóc cho em trong quãng đời còn lại, được không?

Đôi mắt đen thẳm của anh nhìn Lưu Ly tha thiết, trong đó hiện lên rất rõ nỗi đau đớn và cắn rứt của anh suốt những năm qua. Thiên Dã hơi nhíu mày, anh vẫn im lặng không lên tiếng. Một cơn gió nhẹ ùa qua thổi tung những cánh hoa mỏng manh. Lưu Ly sau vài giây im lặng thì bình thản quay bước đi.

- Nếu cảm thấy có lỗi với em… để em đi khỏi đây.

- Lưu Ly, em đừng đi…

Hổ Phách bước vội đến nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của Lưu Ly. Trước đây vì ngu ngốc cậu đã suýt mất đi Lưu Ly mãi mãi, bây giờ dù có phải chết cậu cũng phải giữ cô bé ở lại với mình. Nhưng đầu cậu quay cuồng, hình ảnh Lưu Ly trước mặt cậu cũng quay cuồng rồi trắng xóa mờ ảo như một vệt sáng chợt tan biến.

- Hổ Phách!!!

Dương Vỹ vội chạy đến đỡ cậu dậy. Hổ Phách ngất xỉu ngã xuống đất, nhưng bàn tay cậu vẫn nắm chặt lấy cổ tay bé nhỏ của Lưu Ly. Dương Vỹ đỡ em trai dựa vào lòng mình cố lay gọi cậu. Hổ Phách không tỉnh lại, mặt cậu trắng nhợt, máu trên trán rỉ ra ngày càng nhiều ướt đẫm mảnh băng trắng. Lưu Ly hơi nhíu mày. Hổ Phách bị thương khi ngã xuống vực đã cố che chở cho cô.

- Giúp tôi đưa thằng nhóc về nhà đi! Dương Vỹ ra lệnh cho đám thuộc hạ, sau đó quay sang Thiên Dã.- Thiên Dã, đem Lưu Ly về nhà!

Thiên Dã gật đầu rồi đi đến tóm lấy Lưu Ly xách đi. Lưu Ly nhăn nhó, vừa giẩy dụa loạn xạ vừa cố gỡ tay anh ra la lối ầm ĩ.

- Thiên Dã!!! Buông em ra!!! Anh biết nghe lệnh Dương Vỹ từ bao giờ thế?

Thiên Dã thở dài vẫn không thả Lưu Ly ra:- Từ khi em quyết định giao chức lão đại cho nó chứ khi nào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.