Forget Me Not

Chương 14: Chương 14: Những ngày giông bão




Lưu Ly bước từng bước chậm chạp trên con phố vắng, khóe mắt hơi cay. Cô bé dừng lại đưa tay dụi mắt. Thì ra là cô đang khóc. Cô lau mạnh cố gạt cho nước mắt không thể chảy ra, nhưng trái tim vẫn đau nhói. Con rùa nhỏ trên ngực cô thò cái đầu nhỏ xíu ra nghiêng ngó nhìn, dường như nó biết Lưu Ly đang buồn nên cố tìm cách an ủi cô. Lưu Ly ôm chặt nó vào ngực. Ít ra thì cô còn một người bạn có thể tin tưởng.

Chuyện hôm nay đúng là cú sốc lớn đối với Lưu Ly. Nhưng cô nào biết được với những gì mà mình sắp đối mặt thì chuyện này chỉ như giọt nước mưa quá nhỏ nhoi trước cơn giông bão.

Con đường vắng đưa cô về ngôi nhà trọ quen thuộc. Và một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra trước mắt cô. Ngôi nhà đang bốc cháy dữ dội. Lưu Ly nhìn vào căn nhà hốt hoảng. Những bức tranh mà cô vẽ suốt hai năm nay đã trở thành tro bụi trong biển lửa.

Gió nổi lên, lửa càng lúc càng bốc lên cao hơn, vương trong gió cô còn cảm thấy có mùi xăng nồng nặc. Trái tim Lưu Ly đập mạnh, linh tính cho cô biết có chuyện không hay đã xảy ra. Đột nhiên có mấy chiếc xe hơi đen bóng lao đến vây lấy Lưu Ly, cô bé nhận ra chúng, cả những người đang ở trong xe nữa. Là thuộc hạ của ba cô.

- Cô chủ! Thanh Tùng bước ra có vẻ lo lắng.- Mau về nhà thôi.

- Anh Tùng, ở nhà đã có chuyện gì xảy ra sao? Lưu Ly nhìn anh ta lo lắng, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi.

- Anh Vỹ sai chúng tôi đến đón cô về. Thanh Tùng nhìn cô bé nói ngắn gọn.- Mọi chuyện cụ thể ra sao cô về đến nơi sẽ rõ.

Lưu Ly chưa kip nói gì thì người thanh niên này đã lôi cô vào trong xe, chiếc xe vội vã lăn bánh đi trong trời chiều. Lưu Ly vẫn còn ngoái lại nhìn ngôi nhà của mình một lần nữa, lửa vẫn bốc lên ngùn ngụt, xa xa đâu đó đã có tiếng còi xe cứu hỏa vọng lại.

Suốt quãng đường về Lưu Ly cứ thấp thỏm mãi không yên. Nhưng dù cô có gặng hỏi thế nào thì những người bên cạnh cô vẫn chỉ đáp trả lại bằng sự im lặng, điều này càng khiến cô cảm thấy lo lắng hơn. Hai bàn tay nhỏ nắm chặt lấy mép váy run rẩy, chưa lúc nào Lưu Ly thấy sợ hãi như bây giờ.

Một cơn mưa ập đến, trời giông gió dập mạnh khiến bầu trời tối sầm lại, nhưng ba chiếc xe hộ tống Lưu Ly vẫn không giảm tốc độ, lăn bánh đều đều trên con đường đen tối. Gió rít qua những cành lá tạo nên những âm thanh thật ghê rợn. Nỗi lo trong lòng cô lại càng lớn hơn, con rùa nhỏ thò đầu ra chớp chớp mắt nhìn cô, Lưu Ly cũng không vuốt ve nó như mọi lần nữa. Dương Vỹ cho người tới đón cô về gấp như vậy chắc chắc là có chuyện gì không hay. Còn căn nhà trọ của cô, rốt cuộc thì ai đã đốt nó? Là kẻ thù của nhà cô sao?

Trái tim cô càng đập mạnh hoang mang hơn. Cô hi vọng không phải là người của Thành Phong. Dương Vỹ và Linh Lan sắp kết hôn, ông ta không thể gây chiến với nhà cô được. Hay là chính ba cô mới là người gây chiến? Lưu Ly lắc đầu, cố ngăn mình không nghĩ ngợi nữa. Con đường về nhà mọi khi vẫn bình thường sao bây giờ cô lại cảm giác như nó dài như vậy. Xe vẫn cứ đi mãi trong màn đêm mưa gió.

Cuối cùng thì cũng đến nơi. Chiếc xe dừng ở cổng. Lưu Ly vội lao vào nhà. Tòa lâu đài tráng lệ mọi ngày luôn sáng rực ánh điện bây giờ tối om. Điều này càng khiến cô lo lắng hơn. Những người đi đón Lưu Ly không đi theo cô, Lưu Ly không để ý. Cô cũng không nhận ra được thái độ của họ từ lúc đi đón cô đã tỏ ra rất lạ.

Lưu Ly chạy thật nhanh vào nhà. Bộ váy đồng phục ướt sũng nước mưa. Cô thở gấp cố bước đi thật nhanh trên bãi cỏ xanh.

“Đoàng”

Một tiếng súng vang lên xé toạc màn đêm. Lưu Ly giật mình khựng người lại.

Một loạt tiếng súng tiếp tiếp đó lại vang lên. Nó từ trong nhà phát ra. Lưu Ly hốt hoảng mở cửa lao vào. Nhưng đúng lúc đó có một vật gì bay ra đập thẳng vào ngực cô khiến cô ngã ra sau. Trong ánh sáng mập mờ cô nhìn thấy một con chim đang lao vào mình, nó dùng móng vuốt và mỏ tấn công Lưu Ly, cố tình không để cô bước vào nhà. Lưu Ly lấy tay gạt nó ra. Nhưng con chim càng cố tấn công cô hơn.

- Hades…mày làm sao vậy, tránh ra mau!

Lưu Ly không hiểu ý tốt của nó, cố gắng gạt nó sang một bên, mở cửa ra và lao vào trong. Và một tia chớp nổi lên khiến cô thấy rõ cảnh tượng kinh hoàng trước mặt. Đó là cảnh tượng mà cả đời này có lẽ Lưu Ly cũng không thể nào quên được.

Ông Hạ đang nằm hấp hối trong vũng máu. Dương Vỹ đứng bên cạnh ông. Nhắm súng vào cô và lạnh lùng bóp cò. Viên đạn xé gió bay thẳng vào ngực Lưu Ly, cô bé ngã vật ra sau.

- Lưu…Ly…

Ông Hạ cố gắng lết lại gần con gái, bàn tay đỏ máu cố với ra phía trước. Nhưng dường như chút sức lực cuối cùng của ông cũng không còn. Ông chỉ có thể run rẩy nhìn cô bé, hai dòng nước mắt từ khóe ứa ra chảy dài.

- Đừng lo, ông sẽ sớm gặp lại con bé thôi.

Dương Vỹ nhìn Lưu Ly nằm gục dưới sàn, khóe môi nhếch nụ cười nửa miệng, rồi lạnh lùng quay sang ông Hạ với ánh mắt thỏa mãn. Cây súng lại nhắm vào đầu ông chuẩn bị siết cò.

Nhưng rồi một tiếng động nhỏ vang lên khiến anh ta dừng lại, viên đạn trên ngực Lưu Ly rơi ra lăn xuống sàn nhà. Cô bé từ từ mở mắt ra ngồi dậy. Có thể coi đây là một kì tích, viên đạn mà Dương Vỹ bắn vào cô đã trúng vào chiếc mai của chú rùa nhỏ Lưu Ly đeo trước ngực. Cô chỉ bị áp lực của viên đạn làm hơi tức ngực một chút. Con rùa có lẽ bị đau, nó ló chiếc đầu nhỏ ra ngó nghiêng một chút rồi lại chui vào vỏ.

Dương Vỹ nhìn con rùa đeo trên ngực cô bé hiểu ra vấn đề. Cây súng lại chuyển hướng nhắm vào đầu Lưu Ly. Còn Lưu Ly, cho đến tận lúc này cô vẫn không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Cô từ từ đứng dậy nhìn ba mình đang nằm thoi thóp, sau đó ngước ánh mắt trong veo vô hồn lên người trước mặt lắp bắp.

- Dương Vỹ…tại sao?

Dương Vỹ nhìn cô mỉm cười. Nhưng không phải nụ cười ấm áp đầy yêu thương như ngày nào, mà là nụ cười nửa miệng đáng sợ giành cho kẻ thù. Ngón tay chầm chậm siết cò.

- Đừng!!!

Ông Hạ vội đưa bàn tay run rẩy ra nắm lấy chân anh ta.

- Dương Vỹ…tôi cầu xin cậu, đừng giết Lưu Ly. Mọi tội lỗi đều do tôi mà ra, con bé không làm gì sai cả…xin hãy tha mạng cho nó.

- Pap…py…Lưu Ly cất tiếng, cổ họng cô khản đặc, đôi mắt thẫn thờ nhìn ông đang nằm gục dưới sàn.

Đã có chuyện gì xảy ra? Cô không hiểu. Tai sao Dương Vỹ lại giết pappy? Tại sao anh ấy lại muốn giết cô? Cô thật sự không hiểu. Tại sao không phải một ai khác mà lại là Dương Vỹ? Đây không thể nào là sự thật.

Bên ngoài trời những tia chớp không ngừng nổi lên tạo ra thứ ánh sáng mờ ảo chiếu rọi vào căn phòng. Lưu Ly vẫn đứng lặng im, ánh mắt vô hồn nhìn chăm chăm vào họng súng đen ngòm trước mặt.

Ở dưới đất, ông Hạ ngước khuôn mặt bê bết máu nhìn cô đau khổ, rồi cố gắng lấy chút sức lực cuối cùng đưa cánh tay nhuốm đỏ máu còn lại nắm chặt lấy chân Dương Vỹ van xin.

- Dương Vỹ…làm ơn hãy tha mạng cho Lưu Ly. Con bé không có tội gì cả…làm ơn đừng giết nó, tôi van xin cậu.

Một giọt nước mắt nóng hổi rơi trên má Lưu Ly. Dương Vỹ nhìn thấy, ngón tay siết cò súng chợt khựng lại. Lưu Ly nhìn ba mình, nước mắt trào ra. Một con người cố chấp như ông, một kẻ kiêu ngạo như ông mà có lúc van xin người khác? Chỉ vì cô?

Dương Vỹ hạ khẩu súng xuống cười nhạt.

- Ông nói đúng, nếu để con bé chết ngay bây giờ thì dễ dàng cho nó quá. Như vậy món nợ tôi đòi lại từ ông vẫn còn quá thiệt thòi.

Ông Hạ thở dốc, máu vẫn không ngừng túa ra trên nền nhà. Nhưng đôi mắt đau đớn vẫn cố ngước nhìn về đứa con gái trước mặt. Lưu Ly đứng bất động một chổ. Cơ thể cô dường như không còn chút sức lực nào nữa, chỉ có nước mắt là vẫn mãi tuôn rơi. Dương Vỹ chầm chậm đi lại đứng trước mặt cô, bàn tay lạnh lẽo đưa lên gạt một giọt nước mắt đang lăn trên khuôn mặt bé nhỏ của cô.

- Lưu Ly! Anh phải cảm ơn em. Dương Vỹ cất tiếng, đôi mắt đen thẳm nhìn sâu vào đôi mắt trong veo vô hồn của Lưu Ly, giọng đều đều.- Nhờ em ép ba mình nhường lại vị trí lão đại cho anh, anh mới có thể thâu tóm tất cả quyền lực và được như ngày hôm nay. Lưu Ly, anh giết được ba em hoàn toàn nhờ vào sự giúp đỡ của em.

Trái tim Lưu Ly như bị một mảnh thủy tinh cứa nát. Những lời Dương Vỹ vừa nói khiến cô thấy nghẹt thở, ngực cô đau nhói lên từng hồi. Cô không biết chuyện gì đang diễn ra. Nhưng điều duy nhất cô hiểu, cô chính là kẻ đã đẩy ba mình vào chổ chết. Dòng nước mắt trong veo lại trào ra. Dương Vỹ đưa tay gạt đi cho cô.

- Tha mạng cho em lần này, coi như anh cảm ơn em. Dương Vỹ lạnh lùng cất bước quay đi.- Lên đường mạnh giỏi nhé, lão đại!

Dương Vỹ đi rồi, Lưu Ly vẫn đứng bất động nhìn ông Hạ. Đôi mắt trong veo vô hồn nhạt nhòa. Dưới sàn máu vẫn loang ra, tanh nồng. Rồi đôi chân nhỏ bé yếu ớt run rẩy bước lại gần ông gục xuống.

- Pappy…Là thật sao? Chính con đã hại chết pappy thật sao?

Ông Hạ nhìn con, bàn tay run run cố đưa lên chạm nhẹ vào khuôn mặt cô bé.

- Không. Lưu Ly…Không phải lỗi của con.

Lưu Ly òa khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi rơi nhẹ trên mặt ba mình, cuốn trôi đi vệt máu tanh nồng. Thì ra tất cả là do cô. Cô chính là kẻ đã giết ông, cô chính là người đẩy ông vào chổ chết, thế mà ba cô lại cầu xin Dương Vỹ tha mạng cho cô. Tại sao ông phải làm như vậy? Lưu Ly cảm thấy cô hoàn toàn không đáng để ông làm vậy.

Cô khóc, khóc rất nhiều, cổ họng nghẹn lại, đôi bàn tay bé nhỏ cố ôm chặt lấy ông. Từ trước đến giờ ông luôn yêu thương cô, quan tâm chăm sóc cô. Cô tránh né ông. Bảo rằng ông phiền phức. Bây giờ ông sắp biến mất rồi cô lại thấy đau đớn và sợ hãi. Hai bàn tay nhỏ bé của Lưu Ly nhuộm đỏ máu cố ôm chặt ông, tưởng rằng như vậy ông sẽ không bỏ cô mà đi.

Nhưng không được rồi.

Con người là sinh vật ngu ngốc nhất trên trên đời. Không bao giờ chịu trân trọng những người ở ngay bên cạnh mình, đến khi mất đi rồi lại thấy hối tiếc. Lưu Ly đã nghe người ta nói điều này rất nhiều lần, cô thở dài và cho rằng đó chỉ là những lời vô nghĩa rất nhiều lần. Nhưng bây giờ cô đã hiểu.

- Con gái ngoan…nín đi nào. Ông Hạ cố gượng cười.- Không phải lỗi của con mà. Không phải tại con.

- Pappy…Lưu Ly nhìn ông, khuôn mặt đẫm nước. Ánh mắt trong veo đau đớn, đôi môi nhỏ khẽ mấp máy.-Pappy! Con biết lỗi rồi, từ nay con sẽ ngoan ngoãn nghe lời pappy, con sẽ không bỏ đi nữa, con không cãi lời pappy nữa, con sẽ ở nhà với pappy, pappy đừng bỏ con…

- Lưu Ly…Con đừng khóc! Ông Hạ đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc con gái.-Con là lẽ sống duy nhất của ba….cho đến tận lúc này. Chạy đi Lưu Ly, con phải sống, mau trốn khỏi đây đi.

Lưu Ly gục xuống người ông và khóc. Ông Hạ mỉm cười đưa tay ôm lấy con gái, đôi môi mấp máy cố gắng nói cho cô biết lời trăn trối cuối cùng.

Từ căn bếp gần đó, một bóng người run rẩy bước lại gần hai cha con Lưu Ly, đó là chị Noong, cũng là người giúp việc duy nhất còn ở lại trong ngôi nhà. Bên ngoài trời vẫn trút mưa tầm tã. Trong tiếng mưa ào ạt không ngớt đó chỉ có tiếng khóc ngắt quãng yếu ớt của cô gái bé nhỏ.

Dương Vỹ đã bỏ đi đâu không ai biết. Ngôi biệt thự nhà Lưu Ly cũng trở nên quạnh quẻ. Người làm và thuộc hạ của ông Hạ trước đây đều đã bỏ đi hết. Người duy nhất liều lĩnh ở lại là chị Noong, người thân cận với Lưu Ly nhất. Chị ta cũng là người đã chứng kiến cảnh ông chủ bị giết, chị ta muốn ngăn cản Lưu Ly trở về, nhưng không có cách nào, chỉ biết nấp một chổ và khóc.

Bây giờ thì Lưu Ly mới biết được toàn bộ sự việc. Thì ra Dương Vỹ đã âm mưu cướp ngôi vị lão đại và giết ba cô từ lâu. Việc anh ta nói muốn kết hôn cùng Linh Lan thực chất chỉ là một màn kịch do anh ta dựng lên, hai cha con Thành Phong đã bắt tay với anh ta diễn trọn vẹn vở kịch này. Dương Vỹ biết Lưu Ly là một cô bé ngây thơ, vì hạnh phúc của anh, cô nhất định sẽ ép ba mình nhường lại cho anh vị trí thừa kế. Và mọi việc thuận lợi đúng như anh ta dự đoán. Lưu Ly đi học chưa lâu anh ta đã loại bỏ hết tất cả thuộc hạ thân tín của ông Hạ, ngôi nhà trọ của Lưu Ly cũng là do anh ta sai người phóng hỏa. Sau đó anh ta cho người đón Lưu Ly về, muốn giết cả cô bé và ông Hạ cùng một lúc.

Lưu Ly đã quá tin tưởng Dương Vỹ, mà quả thật cô cũng không thể không thể ngờ người anh trai mà mình yêu thương tin tưởng nhất có một lúc lại quay sang giết hai ba con cô. Đến tận bây giờ cô vẫn còn mơ hồ vào sự thật diễn ra trước mắt.

Nhưng đây là sự thật.

Trong ngôi nhà rộng thênh thang mờ ảo. Lưu Ly ngồi bó gối một chổ thẫn thờ nhìn vệt máu khô của ba mình còn vương lại trên sàn. Tang lễ của ông được cô và chị Noong tổ chức thật đơn giản. Hai người chỉ có thể đắp cho ông một ngôi mộ nhỏ trên đồi bên cạnh ngôi mộ của mẹ cô. Không người đi đưa tiễn, không trống kèn, không có những lời kinh cầu nguyện. Chỉ có nước mắt hối hận của cô gái nhỏ vương trên cánh hoa lưu ly xanh biếc.

Bên ngoài trời vẫn mưa tầm tã không ngớt, bộ váy đồng phục của Lưu Ly ướt sũng cô bé cũng không buồn thay ra. Cô cứ ngồi một chổ, đôi mắt thẫn thờ nhìn vào hư không. Cảm xúc của cô bây giờ là trống rỗng. Bởi cô đã làm được một việc thật lớn lao, cô đã hại chết ba và những người thuộc hạ thân tín của ông. Lưu Ly không biết bây giờ mình phải làm gì. Cả người cô không có một chút sức lực nào nữa rồi.

- Công chúa nhỏ! Chị Noong đi lại gần cô đặt tay lên vai cô an ủi.-Em đừng buồn nữa. Mau lại ăn chút gì đi, chị nấu súp cho em rồi, từ hôm qua đến giờ em chưa ăn gì rồi, cứ như thế này em sẽ chết mất.

Lưu Ly không trả lời. Hai cánh tay ôm chặt gối, đôi mắt vô hồn nhìn chăm chăm xuống vệt máu khô dưới sàn nhà. Con rùa nhỏ trên ngực chui đầu ra khỏi mai nghiêng ngó nhìn cô. Lưu Ly vẫn lặng yên. Từ tối qua đến giờ cô cứ thẫn thờ như một cái xác không hồn. Mà Lưu Ly cũng không biết rằng mình còn sống hay không, cô chỉ thấy cuộc sống của cô bây giờ thật vô nghĩa. Chính cô đã tự phá hủy tất cả mọi thứ quan trọng nhất của mình. Bây giờ thì cô đã mất hết rồi. Người thương yêu cô nhất đã chết. Người cô tin tưởng nhất đã phản bội lại cô. Ba cô chết cô rất đau lòng, nhưng người giết ông là Dương Vỹ lại càng khiến cô đau lòng hơn.

Dương Vỹ đã sống cùng cô từ nhỏ, trước giờ anh luôn là người bảo vệ chăm sóc cho cô, biết bao lần bất chấp mạng sống vì cô. Không tiếc để bàn tay mình nhuốm máu vì cô. Vậy mà bây giờ lại quay sang giết cô. Trong đầu Lưu Ly không ngừng vang lên lời thắc mắc. Dù đã tận mắt chứng kiến anh giết ba cô nhưng cô vẫn không muốn tin đây là sự thật, cô vẫn hi vọng đây chỉ là cơn ác mộng, nhắm mắt lại và mở ra hi vọng cơn ác mộng sẽ biến mất. Nhưng cô nhắm mắt lại không biết bao nhiêu lần rồi, vậy mà khi mở mắt ra cơn ác mộng vẫn không biến mất. Đây không phải là ác mộng nữa, là hiện thực.

Lưu Ly thấy hối hận. Giá mà trước kia đừng cố chấp ép ba giao lại vị trí thừa kế cho Dương Vỹ, giá mà cô đừng cố can thiệp vào mối quan hệ phức tạp của ông và Thành Phong, nếu như vậy bây giờ ba cô hẳn vẫn còn sống. Nước mắt Lưu Ly cứ muốn trào ra, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt.

- Lưu Ly à…ngoan nghe lời chị đi, mau đi thay đồ rồi ăn chút gì đi! Chị Noong nhìn cô bé rơm rớm nước mắt, cố kéo cô bé dậy.

Đúng lúc này cánh cửa bật tung ra, rồi một toán người ùa vào trong. Chị Noong nhìn lên hốt hoảng.

- Dương Vỹ…

Dương Vỹ dẫn đầu đám người đang đi vào nhà. Lưu Ly nghe thấy tiếng bước chân đang tiến lại gần mình, cô bé chậm chạp ngước lên. Dương Vỹ đứng nhìn cô, anh ta đã bỏ đi suốt hai ngày nay, Lưu Ly không biết anh ta đã đi đâu, nhưng cô tin chắc Dương Vỹ sẽ về, và đúng là anh đã về. Đôi dầy da bóng loáng ướt nước mưa, chiếc áo khoác đen dài qua gối bận trên cơ thể hoàn mĩ khiến anh như một tử thần dưới địa ngục. Thật đẹp nhưng cũng thật nguy hiểm. Anh nhìn cô, khóe miệng hơi nhếch lên cười. Lí trí của Lưu Ly chậm chậm khôi phục. Anh ta định giết cô? Chị Noong thấy Dương Vỹ đi đến gần Lưu Ly thì sợ hãi vội ôm chặt lấy cô bé nhìn anh khẩn khiết.

- Dương Vỹ! Xin đừng hại Lưu Ly. Con bé không làm gì nên tội cả, cậu cũng biết từ trước đến giờ trong nhà này Lưu Ly là người thương yêu cậu nhất, làm ơn tha mạng cho nó đi!

Dương Vỹ lạnh lẽo nhìn bộ dạng run rẩy sợ hãi của cô, gằn giọng.

- Cút ra!

Chị Noong hoảng hốt, cơ thể run lên bần bật nhưng vẫn cố ôm chặt lấy Lưu Ly, hai tên thuộc hạ của Dương Vỹ đã lôi chị ra. Lưu Ly vẫn ngồi im một chổ dưới sàn. Không sợ hãi, không lo lắng. Vì trên đời này chẳng còn điều gì khiến cô phải sợ hãi nữa rồi. Dương Vỹ đi đến trước mặt cô, bàn tay lạnh ngắt nâng cằm cô lên, mỉm cười.

- Cảm giác hại chết ba mình thấy thế nào? Có tệ hơn là bị người mình tin tưởng nhất phản bội không, Lưu Ly?

Lưu Ly không trả lời, đôi mắt trong veo trống rỗng. Vài giọt nước mưa lạnh ngắt trên tóc cô nhỏ tong tong xuống tay anh. Dương Vỹ nhìn khuôn mặt thẫn thờ của cô cười hài lòng. Lưu Ly đang đau khổ, cô bé bị cảm giác tội lỗi dày vò, đây chính là điều mà anh trông đợi khi tha mạng cho cô. Nhưng chỉ như vậy thì chưa đủ. Anh muốn Lưu Ly phải đau đớn hơn nữa, khổ sở hơn nữa, tuyệt vọng hơn nữa. Anh muốn nhìn thấy cô phải vùng vẫy trong địa ngục, địa ngục do chính anh mở ra và đẩy cô vào. Cánh tay thô bạo kéo cô bé đứng dậy.

- Lưu Ly! Trước giờ em luôn sống trong một thế giới đẹp đẽ đầy màu hồng, đã đến lúc em nên chia tay với nó rồi đó. Anh sẽ chỉ cho em biết thế nào là địa ngục. Vừa nói Dương Vỹ vừa thô bạo kéo cô bé ra ngoài.

Ngoài trời mưa tầm tã, những giọt nước lạnh ngắt từ trên cao lao xuống như những viên đá nhỏ khiến mặt Lưu Ly rát buốt, nhưng cô vẫn không để ý, không phản kháng, lặng lẽ để Dương Vỹ kéo mình đi. Ra đến cổng, Dương Vỹ dừng lại bóp chặt cằm cô mỉm cười.

- Trước đây em là công chúa nhỏ. Anh là chàng vệ sĩ bên cạnh em. Còn bây giờ anh là chủ ở đây. Em trở thành kẻ tha phương cầu thực. Lưu Ly, đây chính là số phận của em.

Nói rồi anh xô ngã cô xuống đất, lạnh lùng quay vào trong. Lưu Ly ngồi bệt dưới cỏ. Ánh mắt trong veo nhìn cánh cổng đang khép chặt trước mặt mình. Từng giọt nước lạnh ngắt vẫn trút xuống ào ạt. Khuôn mặt cô bị mưa lạnh làm cho trắng nhợt, mái tóc xõa qua vai bết lại. Nhìn cô bây giờ thê thảm tội nghiệp không khác gì một con búp bê bị người ta vứt bỏ.

Lưu Ly không ý thức được chuyện gì nữa. Cô không quan tâm đến chuyện gì sẽ xảy ra với mình nữa. Điều duy nhất bây giờ cô còn nhớ được: cô chính là kẻ đã hại chết ba mình. Đôi chân nhỏ bé cố gượng dậy bước từng bước loạng choạng về phía trước. Ngôi nhà xa dần sau lưng cô, Lưu Ly không hề ngoái lại nhìn nó một lần. Cô đi, nhưng không biết mình đi đâu.

Mưa tuôn trắng xóa làm mọi thứ trở nên mờ mịt, từng đợt gió thổi thốc qua khiến những hàng cây hai bên đường kêu răng rắc tựa hồ như sắp bị gió cuốn gãy nát. Gió gào thét, gió quật mạnh làm xiêu vẹo bóng dáng nhỏ bé của Lưu Ly. Cô nhìn xung quanh, mọi thứ thật yên ắng, chỉ có tiếng mưa ầm ào mãi không ngớt. Lưu Ly thấy lạnh ngắt, cả người mình run lên bần bật, hai chân tê cứng khiến cô muốn gục xuống. Nhưng cô vẫn cố bước đi.

Mơ hồ, đau đớn. Lưu Ly cứ vậy đi mãi, đi mãi như một kẻ mộng du. Không phương hướng, không mục đích. Cho đến lúc dừng lại cô mới thấy mình đang ở trong thị trấn. Vì trời mưa nên mọi người ít đi ra đường, thi thoảng mới có bóng một vài chiếc dù lao đi vội vã. Bóng dáng nhỏ bé của Lưu Ly liêu xiêu trong mưa, hai chân vẫn mơ hồ bước về phía trước.

Có vài người nhìn thấy cô, nhưng không ai buồn hỏi thăm cô, họ lướt qua cô nhật nhanh như thể cô là vật vô hình. Trước đây chỉ cần thấy bóng cô là mọi người đều vồn vã hỏi thăm, cười đùa. Nhưng bây giờ thì mọi thứ hoàn toàn ngược lại. Cô đang đứng trên đất của mình, nhưng lạc lỏng như bước vào một thế giới khác, những ánh mắt vô cảm vẫn chăm chăm vào cô, những tiếng xì xào bàn tán nổi lên, nhưng tuyệt nhiên không một ai đến bên cạnh cô.

Lưu Ly mơ hồ nhìn cơn mưa trước mặt. Cơ thể cô nặng trĩu, đầu óc quay cuồng. Cô không thể bước tiếp đi nữa. Cô bé ngồi gục xuống bên một gốc cây trước một cửa tiệm bán đồ ăn. Bên trong là đám thanh niên đang tụ tập. Mùi thức ăn thơm phức từ trong quán bốc ra khiến Lưu Ly thấy hơi tỉnh người. Có lẽ vì bụng cô đang đói cồn cào, bây giờ cô mới nhớ là từ hôm qua đến giờ cô chưa ăn uống gì cả. Có lẽ đây là nguyên nhân khiến cô nhanh chóng kiệt sức. Cô đưa tay vào túi. Không có một đồng lẻ. Dương Vỹ đã ném cô ra ngoài khi trên người cô không có một xu dính túi.

Bây giờ có muốn đi khỏi đây cũng khó. Rồi Lưu Ly cúi xuống cười buồn. Đi khỏi đây? Đi đâu? Đã không còn chổ nào để cô tới nữa. Không còn nơi nào thuộc về cô nữa. Cô cúi xuống, hai tay vòng qua ôm chặt gối, thu người lại như con ốc sên để chống lại những cơn gió lạnh căm.

Mưa vẫn rơi. Lưu Ly vẫn ngồi lặng lẽ thu người dưới gốc cây. Trong cửa tiệm ánh đèn vàng tỏa khắp nơi thật ấm áp. Khác hẳn với ngoài trời lạnh lẽo này. Cơ thể cô bé càng tê dại hơn.

Có vật gì văng vào đầu cô lăn xuống vũng nước mưa dưới đất. Lưu Ly nhìn xuống, là một mảnh xương đùi gà. Một gã thanh niên bên trong tiệm đã lấy nó ném cô. Mấy tên con trai trong đó thấy Lưu Ly ngước nhìn vào thì ồ lên chớt nhã.

- Vào đây trú mưa đi em, ngồi ngoài đó làm gì, không lạnh sao?

- Vào đây bọn anh sưởi ấm cho.

- Đói không, vào đây bọn anh cho ăn.

Lưu Ly không đáp, ánh mắt trong veo vẫn nhìn chăm chăm vào màn mưa lạnh. Mấy tên này lại ồ lên cười rồi bàn tán điều gì đó có vẻ háo hức. Đôi mắt bẩn thỉu nhìn cô bé chằm chằm. Rồi một gã thanh niên trong đám đi ra lôi cô bé vào trong.

- Vào đây nào cô bé, ngoài này mưa lạnh lắm.

Lưu Ly giật mình cố vùng ra, nhưng vô ích, sức lực yếu ớt của cô không thấm vào đâu so với gã thanh niên to khỏe. Gã ném Lưu Ly vào giữa đám bạn của mình, mấy tên kia lập tức nhao nhao lên đùa cợt.

- Con gái cưng của ông trùm mà lại thành ra thế này sao? Một tên đưa tay vuốt tóc cô bé ra vẻ thương xót.- Thấy em thế này bọn anh đau lòng lắm.

- Ở đây vui vẻ với bọn anh nhé, rồi anh sẽ giúp em rời khỏi đây. Gã này đưa tay xuống bóp mông cô. Bàn tay chầm chậm lần xuống mép váy muốn xộc vào trong.

- Tránh ra!!!

Lưu Ly tát vào mặt tên này rồi vùng ra, nhưng một gã khác lập tức giáng một tát vào giữa mặt cô. Cô bé ngã lăn xuống đất, gã mới bị cô đánh nắm tóc kéo cô lên hằm hè.

- Con ranh, đừng có kênh kiệu nữa. Dương Vỹ đã giết ba mày rồi, bây giờ mày cũng chỉ như một con chó bị ném ra đường thôi. Ngoan ngoãn làm theo lời bọn tao thì bọn tao còn nhẹ nhàng, còn cứng đầu thì đừng trách. Bây giờ mày có chết cũng không ai quan tâm đến mày nữa đâu.

Lưu Ly nhìn gã, ánh mắt sắc lẻm. Cô nén đau với tay lấy chiếc ấm trà đang bốc khói gần đó hất mạnh vào mặt nó rồi vùng ra lấy hết sức lực lao ra khỏi quán.

Tên giữ Lưu Ly bị nước nóng hất vào mặt rú lên, vội buông cô bé ra ôm chặt lấy mặt. Mấy tên bên cạnh lập tức lao ra đuổi theo Lưu Ly. Lưu Ly cố chạy thật nhanh. Cổ họng cô khô rát, cả người bủn rủn muốn gục xuống, cô nghe rất rõ nhịp tim của mình đang đập gấp gáp trong lồng ngực. Cơn đói và cái lạnh buốt giá đã vắt kiệt sức lực của cô. Nếu cứ chạy thêm một chút nữa thôi cô sẽ chết mất.

Có một ngã rẽ, Lưu Ly vội lao vào. Ở phía sau cô nghe rất rõ tiếng huyên náo của mấy gã thanh niên khốn nạn. Chúng đang cố đuổi bắt cô, nếu để bị tóm được chúng sẽ dày vò cô đến chết. Trong thị trấn này không có thứ gọi là pháp luật, lẽ phải luôn nằm trong tay kẻ mạnh, một kẻ như Lưu Ly bây giờ không khác gì cỏ rác, dù cô có bị giết cũng sẽ không ai đứng ra bảo vệ hay thương tiếc.

Lưu Ly cố lết vội vào một góc khuất lẩn trốn. Cũng may hôm nay trời mưa lớn, mọi thứ đều chìm trong bóng tối chập choạng nên tầm nhìn bị che khuất. Đám người kia không thấy Lưu Ly lập tức túa ra tìm.

Lưu Ly ngồi trong một xó tường được tạo nên bởi hai căn nhà xây gần nhau. Ở phía trước có một chiếc thùng rác to che khuất. Cô bé run rẩy cố ôm chặt lấy hai chân, mưa vẫn trút xuống ào ào không ngớt. Đám người kia sau khi lùng sục mà không tìm thấy cô đâu, mưa lại càng lúc càng nặng hạt nên hết kiên nhẫn quyết định quay lại quán rượu tiếp tục cuộc chơi dang dở.

Lưu Ly ngồi trong góc lén nhìn ra, mọi thứ nhạt nhòa quá, nước mưa lạnh ngắt khiến cô không nhìn rõ, phải đi khỏi đây trước khi chúng quay lại. Lưu Ly nhìn về đám thanh niên đó, chúng đã đi được một đoạn xa rồi, cô cũng chậm chậm đi ra. Nhưng dường như có một tên mới quay ra sau.

Gã đã nhìn thấy cô…

- Con bé kìa…

Đám thanh niên lập tức quay lại. Lưu Ly hốt hoảng quay lưng bỏ chạy. Mưa vẫn tuôn xuống ào ào như trút. Tim cô lại đập thình thình trong ngực, vì sợ hãi và vì mệt, cô vẫn cố lao đi, vắt kiệt tất cả sức lực của mình để dồn vào đôi chân nhỏ bé mà lao đi.

Cô băng qua những khu vườn rậm đầy gai, đôi giày búp bê của cô ướt sũng nước và rơi khỏi chân sau những bước chạy vội vã của cô, cô cũng không ngoảnh lại. Đám gai dứa dường như đã cào nát nhừ đôi chân nhỏ bé trắng nhợt của cô. Lưu Ly không thấy đau nữa, có lẽ vì nước mưa lạnh đã khiến nó tê buốt, những giọt máu đỏ tươi nóng hổi rỉ ra cũng nhanh chóng bị nước mưa lạnh cuốn trôi đi. Không biết những kẻ đó có đuổi theo cô nữa hay không. Lưu Ly không dám quay lại nhìn, cô chỉ biết cắm đầu cắm cổ chạy nhanh hết sức có thể.

Rồi Lưu Ly không còn nhận ra được mình đang chạy đi đâu nữa, hai tai cô ù đi, chỉ có tiếng thở gấp gáp và tiếng mưa ầm ầm vang vọng, bàn chân bé nhỏ đạp lên những vũng nước mưa lạnh ngắt nhiều lần suýt trượt ngã, nhưng cô cũng không dừng lại. Tất cả những gì còn lại trong ý thức của cô lúc này chỉ là chạy, chạy và chạy. Đến khi lồng ngực cô muốn nổ tung ra thì cô mới dừng lại, gục xuống.

Mưa vẫn tuôn xối xả. Gió gào thét không ngừng. Cô nằm gục dưới đất và ngất lịm đi một lúc lâu.

Phải rất lâu sau đó Lưu Ly mới lấy lại được chút hơi tàn, cố mở đôi mắt trong veo quan sát xung quanh. Nơi cô dừng lại là một cánh đồng hoang tàn bên ngoài thị trấn. Đã không còn ai đuổi theo cô nữa rồi, cô bé an tâm nằm ngửa lên nhìn trời. Từng hạt nước mưa lạnh ngắt rơi nhẹ trên mặt hòa vào hơi thở gấp gáp của cô. Cơ thể cô dường như không còn cử động được nữa.

Mọi thứ thay đổi thật nhanh. Lưu Ly nhắm mắt cho dòng nước mưa chảy xuống. Những kẻ trước giờ luôn tỏ ra phục tùng tôn kính ba cô bây giờ lại đối xử với cô như vậy? Vì địa vị thay đổi nên số phận cũng sẽ thay đổi sao? Đây có phải là điều mà Dương Vỹ muốn cho cô biết?

Cô nhếch môi khẽ cười cay đắng. Quả báo dành cho cô đây sao? Lưu Ly cứ nằm im ngắm những hạt mưa rơi tí tách đọng lại trên mặt mình, nhịp tim ồn ả cũng dần dịu lại, cơ thể cô đã bớt khó chịu hơn, nhưng cổ họng cô khô rát, cô khát nước. Lưu Ly nghĩ ngợi một chút rồi khẽ há miệng ra chờ những giọt nước mưa rơi vào. Và cô hơi ngạc nhiên, cảm giác như nước mưa không thể rơi vào miệng mình, cổ họng cô vẫn khô rát, cô khẽ chép miệng thở dài.

Mặt đất bên dưới cô nằm thật khó chịu. Ướt đẫm nước và lạnh ngắt. Một chú nhái nhỏ từ trong bụi cỏ nhảy ra rồi phóng lên mặt cô. Lưu Ly đưa tay gạt nó xuống. Chú rùa nhỏ bây giờ cũng thò đầu ra khỏi mai dụi dụi vào ngực cô. Lưu Ly ôm lấy nó vuốt ve một chút rồi tháo sợi dây trên cổ ra, đặt nó xuống đất.

- Đi đi! Chú mày không cần phải chịu chung số phận với tao đâu. Trở về nơi thuộc về mày đi.

Con rùa nhỏ ngước cổ nhìn cô khó hiểu. Lưu Ly đặt nó lên một bụi cỏ rồi đứng dậy bước đi. Mưa đã nhỏ hơn khi nãy một chút rồi. Cô bé đưa mắt nhìn xung quanh, mọi thứ thật cô quạnh. Văng vẳng bên tai lúc này chỉ có những tiếng ếch nhái kêu ran trong những bụi cỏ cao khuất đầu người.

Con rùa nhỏ thấy Lưu Ly bỏ đi thì cố gắng bò theo, chiếc mai nặng nề trên lưng nó khiến nó vấp ngã vài lần, nhưng nó vẫn đứng dậy, cố lết những bước chậm chạp đi theo cô bé. Lưu Ly đứng nhìn nó thở dài. Cố đi theo cô làm gì? Lưu Ly định quay đi, nhưng con rùa bị ngã nhào vào một vũng nước mưa đọng bên đường, dường như nó bị ngộp, nó cố chới với bốn chân cố nhấc chiếc mai nặng nề của mình lên, bò lên rồi lại trượt ngã, sau một lúc vật lộn nó cũng thoát được khỏi vũng nước và khấp khiểng bò về phía Lưu Ly, đến gần chân cô bé nó há miệng cắn chặt chiếc tất dưới chân cô mãi không chịu nhả, đôi mắt đen trong veo nhìn cô khẩn thiết, nó không muốn bị bỏ rơi lại đây một mình. Lưu Ly nhìn nó nghĩ ngợi một chút rồi cũng cúi xuống bế nó lên. Có lẽ nó cũng giống cô, cả hai đều không muốn cô đơn.

Lưu Ly bước đi. Một mình lang thang trên con đường mòn vắng vẻ. Cô không ý thức là mình sẽ đi đâu, cứ mãi vất vưởng như một cái xác không hồn. Xung quanh cô lúc này là cánh đồng hoang tàn, chỉ có những bụi cỏ dại cao vút, côn trùng kêu rả rích. Và mưa.

Đi được một lúc thì Lưu Ly nhìn thấy một cái chòi bỏ hoang bên đường, cái chòi này có lẽ là của mấy người trong nông trại dựng lên để trông coi rẫy bắp trong mùa vụ. Bên cạnh cái chòi có một lu nước đã bị đập bể, nhưng mảnh vỡ còn lại vẫn chứa đầy nước mưa. Lưu Ly cúi xuống đưa tay vục lên miệng, dòng nước lạnh ngắt chảy vào cổ họng khiến cô dễ chịu hơn một chút. Nhưng sau đó bụng cô lại đau quặn lại, không biết là do dòng nước quá lạnh hay vì cô đã quá đói. Cơ thể cô đã mệt mỏi giờ lại bị cơn đau càng trở nên tệ hơn. Cô thở dốc, cảm tưởng những giọt mồ hôi trên trán cũng nhanh chóng hòa vào nước mưa lạnh buốt. Lưu Ly cúi người xuống ôm chặt bụng, khuôn mặt nhỏ lạnh tê cứng nhăn nhó, được một lúc sau thì cơn đau cũng dịu dần, nhưng cái lạnh vẫn chưa dứt.

Lưu Ly ngước lên nhìn cái chòi trước mặt. Nghĩ ngợi một chút rồi cô bé chầm chậm bước đến. Cái chòi lợp tranh có lẽ đã lâu, một bên cột chống bị mối ăn đã sụp xuống một góc. Bên trong có một tấm phản ghép vào mấy cây cột đã hơi lung lay, mưa từ ngoài hất vào ướt hết nửa ngoài, nhưng vẫn có thể che mưa được. Lưu Ly vội chui vào bên trong. Ngoài trời mưa lạnh quá. Nếu cứ lang thang một lúc nữa chắc cô sẽ chết rét mất. Nhưng ngồi trong chòi chỉ có thể tránh được những cơn gió tàn bạo đang thổi tung chứ không thể khiến Lưu Ly thấy ấm hơn được. Cô bé thu hai chân vào người, bên ngoài mưa vẫn rơi tí tách. Cánh đồng hoang tàn lúc này thật cô quạnh. Lưu Ly có cảm giác như chỉ có mình cô còn tồn tại trên thế giới này.

Thật cô độc.

Trong ý thức mơ hồ của cô hiện lên một hình bóng mờ nhạt của một người con trai.

- Hổ Phách…Lưu Ly khẽ cất tiếng.

Không biết bây giờ Hổ Phách đang làm gì? Nếu biết cô bị như vậy Hổ Phách có lo lắng cho cô hay không? Không thấy cô đến trường nữa anh ấy có đi tìm cô không? Lưu Ly miên man suy nghĩ rồi khẽ cười buồn. Hổ Phách bây giờ có lẽ đang vui vẻ bên cạnh Cẩm Vân, anh ấy sẽ không còn nhớ đến cô nữa.

Mặc dù đối với cô Hổ Phách rất quan trọng. Nhưng với anh, cô có lẽ chỉ là một con búp bê ngốc nghếch để anh ấy giải khuây. Lưu Ly lại cười, nụ cười thật cay đắng. Sau khi chứng kiến Dương Vỹ giết ba mình thì mọi chuyện xảy ra đối với Lưu Ly trở nên quá tầm thường rồi. Người đã từng sống cùng cô trong một mái nhà từ khi nhỏ còn có thể phản bội lại cô. Vậy thì Hổ Phách phản bội cô có gì lạ?

Ở một nơi khác.

- Con nhỏ ngu ngốc, không ngờ lại giận dai như vậy, còn dám bỏ học nữa chứ.

Hổ Phách vừa đi vừa lẩm bẩm. Đám bạn cậu thì chỉ che miệng cười cười. Được chứng kiến cảnh tượng có một không hai đó có cô gái nào lại không tức giận? Lưu Ly bỏ học nguyên hai ngày. Đến ngày thứ ba thì Hổ Phách hết kiên nhẫn đành phải đích thân đến nhà cô nhóc xuống nước làm hòa.

Nhưng khi đến trước nhà Lưu Ly, cả đám chợt sững người. Căn nhà nhỏ xinh xắn ngày nào đã cháy đen, một vài mảng tường bị vỡ lộ ra những viên gạch đỏ. Một mảnh bức tranh bị cháy sém còn sót lại vương vào chân Hổ Phách, cậu cúi xuống nhặt lên, màu hồng đã chuyển sang xám xịt vì khói. Cậu bóp nát nó, thấy lòng mình quặn lại. Kẻ nào dám gây ra chuyện này?

- Hổ Phách! Gia Huy từ bên ngoài chạy vào.-Tớ mới đi hỏi thăm được một ít tin tức của mấy người gần đây. Có kẻ nào đó đã phóng hỏa đốt nhà Lưu Ly cách đây ba ngày trước.

Hổ Phách quay sang, trong lòng chợt thấy bất an. - Có tin tức gì của Lưu Ly không?

- Nghe nói cô bé được một đám người nào đó đưa đi rồi. Kiến Văn cũng lên tiếng, khuôn mặt thoáng lo lắng.-Dường như bọn chúng là dân xã hội đen.

- Không lẽ…Hổ Phách và Hoa Thiên cùng thốt lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.