Forget Me Not

Chương 9: Chương 9: Tình yêu cách trở




Sau cuộc thi săn, một buổi tiệc thịt rừng nướng được tổ chức ngoài sân sáng rực ánh điện. Lưu Ly, Hổ Phách và Hoa Thiên đang đắm chìm trong hương vị thơm ngào ngạt của cánh gà nướng mật ong. Phải công nhận đặc sản ở vùng này không chê vào đâu được. Linh Lan cũng được mời tới ăn tối, Lưu Ly cảm thấy dường như mối quan hệ giữa cô gái này và Dương Vỹ ngày càng trở nên thân thiết.

Mọi người đang ăn uống vui vẻ thì Thiên Dã ở trong nhà đi ra cầm theo cuốn sách dày cộm có vẻ tức giận.

- Ai đã xé rách một trang trong cuốn kinh thánh của tôi để trên bàn?

Mọi người im bặt. Thiên Dã nắm chặt cuốn sách liếc mắt dò tìm thủ phạm. Không ít người thấy lạnh gáy vì cơn giận của Thiên Dã, còn chưa ai hiểu chuyện gì xảy ra thì Dương Vỹ đã lên tiếng.

- Cuốn sách đó của cậu à? Khi nãy Lưu Ly ăn thịt nướng làm đổ tương ớt ra bàn nên tôi có xé một trang để lau. Tôi vất nó vào thùng rác đằng kia. Nếu cậu muốn tìm lại thì tới lục thử xem, biết đâu vẫn còn.

Mọi người lặng yên, khí lạnh bao trùm lên tất cả. Ai cũng biết Thiên Dã là một linh mục nổi tiếng quý những cuốn sách thánh. Còn Dương Vỹ thì cố tình lấy chúng ra để chọc giận anh. Ông Hạ thở dài, có một cô con gái phá phách đã khiến ông mệt mỏi lắm rồi, thế mà hai tên nhóc này còn suốt ngày gây sự, không biết từ nhỏ đến giờ ông phải làm người hòa giải cho cả hai bao nhiêu lần rồi.

Thiên Dã nghe Dương Vỹ nói xong thì lặng người một chút. Trong đầu dồn dập những hình ảnh mang tính chất bạo lực, ánh mắt hệt như hai lưỡi dao lam sắc lẻm. Ông Hạ thấy vậy nhíu mày.

- Thiên Dã, bỏ đi, tới đây ăn tối với mọi người đi.

Nghe ông Hạ lên tiếng, Thiên Dã không nói gì, lặng lẽ đi lại bàn ăn ngồi xuống bên cạnh Dương Vỹ, bình thản tháo cặp kiếng trên mặt xuống rồi vui vẻ nhập tiệc như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Đến lúc này mọi người mới thở phào nhẹ nhỏm.

Hổ Phách ngồi đối diện với Thiên Dã có vẻ đăm chiêu. Lưu Ly thì thấy hơi tò mò, cô bé không hiểu vì lí do gì mà ngay từ lúc gặp mặt Hổ Phách đã tỏ ra chú ý đến Thiên Dã nhiều như vậy?

Đột nhiên Dương Vỹ hai tay ôm cổ họng, mặt đỏ bừng, bật dậy khỏi ghế lao vội ra thùng nước gần đó ra sức dốc những ly nước mát lạnh vào họng, ánh mắt căm thù không quên liếc xéo qua Thiên Dã. Còn vị giám mục hiền lành, đẹp trai kia vẫn thản nhiên ngồi ăn thịt nướng.

- Cái giá phải trả cho việc báng bổ thần linh.

Mọi người lặng lẽ nhìn vào dĩa thức ăn còn sót trên bàn của Dương Vỹ thở dài. Thức ăn được rắc đầy tiêu bột. Lưu Ly nhìn theo bộ dạng khổ sở của Dương Vỹ rồi liếc qua Hổ Phách. Đã có lần đi ăn cùng Hổ Phách cô cũng thấy anh làm hành động như vậy khi lỡ ăn nhầm một chút ớt hiểm.

- Dương Vỹ và Hổ Phách đều không ăn được cay?

Bữa tiệc hôm nay cũng có sự tham gia của Thành Phong. Vì dạo này có vài tên đại gia trên thành phố ráo riết tìm cách thu mua những nông trại gần đây làm sân gôn nên hai gia đình có thế lực lớn nhất cần liên kết chống lại họ. Mọi ân oán trước kia của hai nhà đều được gác sang một bên. Mặc dù trong những câu nói khách sáo của hai người đứng đầu vẫn luôn có những từ ngữ hết sức cay nghiệt, nhưng nghe nhiều mọi người cũng thấy quen dần.

Đến giữa buổi tiệc Dương Vỹ thông báo một tin khiến mọi người phải kinh ngạc.

- Dương Vỹ, ta không nghe nhầm chứ? Ông Hạ hỏi lại, giọng nói có chút tức giận.

- Không! Tôi muốn kết hôn cùng Linh Lan.

Lời khẳng định của anh khiến tất cả ồ lên. Lưu Ly nhìn nhân vật nữ chính ngồi trước mặt mình, rồi liếc sang Hoa Thiên đang bất động thở dài thương cảm, chắc Hoa Thiên bị sốc nặng rồi.

Thành Phong lạnh lẽo nhìn kẻ mới cầu hôn con gái mình cười nhạt.

- Kết hôn với Linh Lan? Cậu nghĩ con gái ta sẽ đồng ý sao?

Mọi người nhìn sang Linh Lan, cô gái thản nhiên đặt ly rượu nho xuống bàn ngước lên mỉm cười.

- Ba! Con đồng ý lời cầu hôn của Dương Vỹ.

Ông Hạ nhìn cô hơi bất ngờ, Thành Phong thì tím mặt vì tức giận. Thiên Dã cũng hơi nhíu mày, dường như không ai có ý ủng hộ cuộc hôn nhân này, mọi người trong nhà bắt đầu xôn xao lên. Lưu Ly nhìn anh trai mình cười cười vì cảm thấy thú vị. Dương Vỹ quyết định kết hôn cùng Linh Lan. Vậy là từ nay cô có thể ăn ngon ngủ yên khi tình địch của mình quyết định từ bỏ Hổ Phách. Mà lẽ ra Dương Vỹ nên cho cô biết anh muốn kết hôn với Linh Lan sớm hơn mới phải, đỡ mất công mấy ngày nay cô nơm nớp lo nghĩ cách bảo vệ Hổ Phách của mình.

- Chuyện này ta nhất quyết không đồng ý. Ông Hạ quay sang Dương Vỹ lớn tiếng.-Dương Vỹ, cậu lấy ai ta cũng không phản đối, nhưng nếu là con gái của Thành Phong thì tuyệt đối không được.

- Ta cũng đâu có ý định để con gái mình kết hôn với một kẻ trong nhà họ Lưu. Thành Phong cũng đặt mạnh ly rượu xuống bàn gằn giọng.

Không khí bất chợt trở nên im ắng lạ thường. Mọi người nín thở quan sát những nhân vật chính với vẻ hồi hộp. Dương Vỹ và Linh Lan có vẻ đã đoán trước được điều này rồi.

- Ông chủ. Dương Vỹ lên tiếng.- Chuyện của hai nhà cũng đã qua từ lâu rồi. Sao cứ nhất thiết phải ôm mối hận trong lòng làm gì? Tôi và Linh Lan thật sự muốn kết hôn với nhau. Hi vọng ông và ông chủ Phong có thể nhân chuyện này mà bỏ qua mọi bất đồng, dù sao người mất cũng đã mất rồi. Cứ đấu đá như vậy thì được gì?

- Câm miệng đi!!! Ông Hạ quát lớn, tiện tay gạt hết đống ly, dĩa trước mặt xuống đất.- Chuyện này không đến lượt cậu dạy khôn cho ta. Dương Vỹ! Ta cảnh cáo cậu, nếu còn muốn ở lại đây thì dẹp ngay ý định kết hôn với Linh Lan đi, ta sẽ không để đứa con gái đó bước chân vào nhà này nửa bước đâu.

- Đừng tưởng mình có giá lắm, lão hói. Thành Phong lên tiếng, giọng nói có vẻ bực bội.- Ta chưa bao giờ có ý định để con gái mình lấy một tên trong gia đình kẻ thù. Linh Lan! Con có thể lấy bất cứ ai trong thị trấn này, nhưng nhất định không phải người nhà họ Lưu.

Hai ông chủ lớn tiếp tục cãi nhau. Lưu Ly và Hổ Phách quay sang thở dài. Xem ra mối tình của hai người này không khác gì Rômeo và Juliet. Muốn đến được với nhau có lẽ họ phải trải qua một hành trình gian nan thử thách. Hoa Thiên ban đầu hơi sốc vì người mà mình luôn thầm thương trộm nhớ sắp đi lấy chồng, nhưng khi tình yêu của cô ấy bị ngăn trở thì cậu còn buồn hơn. Bây giờ cậu mới biết hóa ra yêu một người là luôn muốn cho người ấy được hạnh phúc. Trong tình huống này thì cậu chỉ còn biết chúc phúc cho hai người mà thôi.

- Ông có ý định gì khi cố ý để con gái mình quyến rũ Dương Vỹ? Muốn lợi dụng con gái mình vào nhà ta để làm gián điệp sao? Xem ra ông tính toán sai rồi. Thành Phong, đừng mong ta sẽ đồng ý cho đám cưới này.

- Ông nghĩ ta sẽ để con gái mình cưới thằng nhãi đó sao? Hừ, ta còn đang thắc mắc không biết Dương Vỹ dụ dỗ con gái ta là có mục đích gì? Muốn lợi dụng con bé để đánh đổ vị trí của ta sao? Không có cửa đâu. Nếu không phải trong tình huống khó khăn này thì ta còn lâu mới hợp tác với ông, nhưng muốn kết thông gia với ta, ông đừng mơ.

Thành Phong và ông Hạ mặt mũi tím tái vì tức giận, thù mới nợ cũ trong quá khứ đều được khơi dậy trong đầu hai người. Dương Vỹ và Linh Lan đều tỏ ra khó xử.

- Ba! Linh Lan nhìn ba mình nhíu mày.- Những chuyện xảy ra trong quá khứ của hai người không liên quan đến con và Dương Vỹ, xin đừng kéo chúng con vào chuyện này. Con và Dương Vỹ thật sự yêu nhau và muốn đến với nhau. Tại sao ba cứ đắm chìm trong thù hận mà không chịu suy nghĩ cho con, ba không muốn con được hạnh phúc sao?

- Con gái! Thành Phong cau mày.- Con có biết con đang nói gì không? Thằng nhóc đó là thuộc hạ thân tín của lão hói, nó tiếp cận con chắc chắn là muốn đối phó với chúng ta. Ba không tin nó thật sự yêu thương con.

- Con tin Dương Vỹ thật sự yêu con. Ba đừng lấy suy nghĩ của mình áp đặt cho con. Con đã quyết định kết hôn với Dương Vỹ, dù ba có nói thế nào con cũng không thay đổi ý kiến đâu.

- Con…

Ông Hạ nhíu mày nhìn hai cha con Linh Lan cãi nhau rồi quay sang Dương Vỹ.

- Cậu biết vị trí của mình trong nhà này chứ? Cậu là người xưa nay biết cân nhắc, ta sẽ không nói lại lần nữa. Ta không biết đứa con gái đó có ý đồ gì khi muốn kết hôn cùng cậu. Nhưng chuyện này ta sẽ không đồng ý.

- Ông chủ, tôi thật sự đã suy nghĩ rất kĩ, tôi muốn cưới Linh Lan.

Ông Hạ nhìn Dương Vỹ tức sôi máu.

- Muốn cưới cô gái đó? Muốn ra khỏi nhà? Cũng không phải là vấn đề gì lớn. Thiên Dã đưa ly rượu trên miệng xuống nhìn Dương Vỹ cười nhạt.- Chỉ cần cậu chặt một ngón tay xuống là có thể rời đi bất cứ lúc nào.

- Anh im đi, Thiên Dã! Lưu Ly đập mạnh tay xuống bàn bực bội, khuôn mặt xinh xắn nhỏ bé lần đầu tiên tỏ ra nghiêm túc.- Pappy, đối với việc kết hôn của Dương Vỹ và Linh Lan, con đồng ý. Nếu hai người ấy thật sự yêu nhau và muốn kết hôn thì chúng ta nên ủng hộ cho họ.

- Lưu Ly, con nít thì đừng có ý kiến ở đây. Ông Hạ nhíu mày nhìn cô bé và nói một câu khiến cô tức ói máu. Còn chưa kịp cự cãi gì thì Thiên Dã lại lên tiếng.

-Lưu Ly, em vẫn còn ngây thơ lắm, mâu thuẫn và những mối quan hệ của người lớn phức tạp hơn em nghĩ nhiều. Nếu em cứ lấy cặp kính màu hồng soi vào thế giới này sẽ có ngày em phải hối hận đó, chuyện này tốt nhất em đừng có tham gia.

Lưu Ly không nói gì, chính xác là quá tức giận nên không nói được gì. Cô biết từ trước đến giờ ba và hai người anh luôn xem cô là một đứa trẻ, nhưng theo Lưu Ly thì chính họ mới trẻ con và ấu trĩ. Lúc nào cũng chỉ biết thù hận và trả thù, sao không ai nghĩ đến việc quên đi tất cả và cùng sống hạnh phúc, không phải như vậy mới là tốt nhất sao?

- Dương Vỹ! Cậu biết ta luôn coi cậu như con trai của mình. Nhưng lần này ta không thể đồng ý với cậu được. Nếu cậu nhất định muốn lấy đứa con gái đó thì hãy xác định là cậu sẽ rời khỏi đây. Ông Hạ quay sang Dương Vỹ cảnh cáo.

Lưu Ly nhíu mày, ba cô cố chấp hơn cô nghĩ. Dương Vỹ không nói gì, cậu có vẻ đăm chiêu. Linh Lan cũng ngồi im hồi hộp, rồi anh rút ra một con dao găm. Mọi người còn đang kinh ngạc thì đã thấy Dương Vỹ giơ bàn tay mình ra lách con dao vào.

- Nếu thật sự phải dùng cách này mới có thể kết hôn cùng Linh Lan. Tôi sẽ chấp nhận. Tôi chưa bao giờ thấy hối hận vì yêu cô gái ấy, tôi cũng sẽ không hối hận vì mình đã chọn con đường này.

- Dương Vỹ! Đừng!!! Linh Lan giật mình bật dậy.

Một dòng máu đỏ tươi chảy tong tong xuống chiếc khăn trải bàn trắng tinh. Mọi người giật mình. Lưu Ly đang nắm chặt lấy lưỡi dao.

- Lưu Ly! Buông ra mau. Dương Vỹ vội vàng gỡ tay cô bé ra.

- Lưu Ly! Em làm gì thế? Hổ Phách cũng vội nắm chặt lấy bàn tay cô bé và buộc tạm vết thương bằng một chiếc mùi xoa.

- Pappy! Cô bé cất tiếng, giọng nói khô khốc.-Con không hiểu tại sao pappy cứ phải tỏ ra cảnh giác đối với mọi người. Mọi chuyện chỉ rất đơn giản là Dương Vỹ và Linh Lan yêu nhau và muốn kết hôn, sao pappy và ông chủ Phong phải suy diễn ra họ lập kế hoạch hại mình? Hai người muốn chuyện này đi đến đâu nữa? Pappy thật sự muốn Dương Vỹ tự chặt tay mình để ra khỏi nhà sao? Suốt 12 năm qua sống chung trong một mái nhà pappy không có một chút tình cảm nào với anh ấy sao? Anh ấy luôn coi Pappy như cha mình, làm tất cả mọi chuyện vì pappy, vậy mà giờ pappy nỡ đối xử với anh ấy như vậy, pappy không thấy quá tàn nhẫn sao?

- Lưu Ly, ba không muốn như vậy. Ông Hạ khẽ nhíu mày.

- Vậy thì tốt nhất pappy đừng ngăn cản anh ấy nữa. Hãy để Dương Vỹ đi con đường mà anh ấy muốn, để anh ấy chọn người mà anh ấy yêu đi. Nếu pappy và Thiên Dã muốn anh ấy chặt tay xuống và rời khỏi đây. Con cũng sẽ chặt tay mình xuống để được đi khỏi nhà.

Ông Hạ và Thiên Dã nhìn cô bé, nuốt nước bọt cố kiềm chế. Lưu Ly đã xen vào thể nào cũng có chuyện, nhưng tức một nỗi là họ không thể sử dụng bạo lực với cô nhóc được. Thấy ba mình đã không còn ý kiến, cô nhóc quay sang người còn lại thăm dò.

- Ông chủ Phong, chuyện đã đến nước này, bác sẽ để Dương Vỹ và chị Linh Lan kết hôn chứ?

Thành Phong nhìn cô bé khẽ nhíu mày.

- Cháu biết trong quá khứ bác và ba cháu có rất nhiều mâu thuẫn không thể giải quyết. Nhưng chuyện gì ra chuyện đó. Linh Lan và Dương Vỹ không liên quan đến ân oán của hai người. Dương Vỹ vì con gái bác mà sẵn sàng chặt cả tay mình, theo bác một người như vậy có xứng đáng được lấy con gái bác không? Dương Vỹ cũng không phải một người con trai tầm thường. Trong nhà cháu anh ấy là người tài giỏi nhất. Anh ấy không có gì không xứng với Linh Lan. Anh ấy nhất định sẽ đem lại hạnh phúc cho con gái bác.

- Đừng suy nghĩ đơn giản như vậy, cô bé. Linh Lan là đứa con gái duy nhất của ta, làm sao ta có thể để nó đơn độc đi vào ở trong nhà của kẻ thù được. Có gì đảm bảo thằng nhóc đó sau khi cưới con gái ta về rồi sẽ không đày đọa, dày vò nó. Đó là chưa kể ở trong nhà lão hói, lão sẽ tìm cách trút giận lên con gái ta. Thành Phong vẫn không chịu nhượng bộ.

- Ông chủ Phong. Tôi thật sự rất yêu Linh Lan, tôi có thể đảm bảo với ông rằng sẽ làm tất cả để đem lại hạnh phúc cho cô ấy. Xin hãy tin tưởng gả Linh Lan cho tôi. Tôi sẽ yêu thương và bảo vệ cô ấy bằng cả mạng sống của mình. Dương Vỹ lên tiếng, giọng nói có vẻ thành khẩn.

- Cậu nghĩ mạng của cậu đáng giá như vậy sao? Cậu nghĩ chỉ bằng một lời hứa suông là ta có thể an tâm giao con gái mình cho cậu sao? Đừng hòng, trừ khi cậu chứng minh được cho ta thấy bằng hành động.

- Chứng minh? Ông định bắt Dương Vỹ giết chết lão đại để chứng minh hả? Thiên Dã liếc ánh mắt sắc lẻm cười nhạt.

Lại một kẻ thích đổ dầu vào lửa. Đám thuộc hạ hai bên bắt đầu xôn xao nhìn nhau hằn học. Tình hình có vẻ căng thẳng.

- Vậy rốt cuộc bác muốn như thế nào mới đồng ý đám cưới của Linh Lan và Dương Vỹ? Lưu Ly sốt ruột lên tiếng.

- Ta nói rồi, ta rất lo lắng cho sự an toàn của Linh Lan. Muốn cưới con gái ta về nhà họ Lưu, trừ khi Dương Vỹ trở thành người đứng đầu nhà này, lúc đó mới chắc chắn không ai ở đây hại được nó, ta sẽ để hai đứa lấy nhau.

Ông Hạ nhìn Thành Phong tức tối. Hai bàn tay run lên vì giận. Thiên Dã cau mày có vẻ nghĩ ngợi. Dương Vỹ và Linh Lan thì vẫn khó xử nên không biết phải lên tiếng thế nào.

- Các người không thể chứ gì? Thành Phong cười nhạt nhìn khắp một lượt mọi người đang im lặng rồi quay sang Linh Lan.- Con thấy rõ rồi chứ? Ba không cố ý ngăn cản con lấy Dương Vỹ, nhưng rõ ràng nó và người nhà nó không có chút thành ý gì cả. Con nghĩ ba có thể an tâm để con đến đây sống cả đời sao?

- Ba… Cái gì cũng phải có mức độ thôi. Dương Vỹ không phải người thừa kế chính thức trong nhà, ba làm thế không phải làm khó cho anh ấy hay sao?

- Ba chỉ lo nghĩ cho tương lai của con thôi. Thành Phong vẫn không có ý nhượng bộ.

- Lo nghĩ cho tương lai của con mà không để con được lấy người mình yêu. Ba thật hết thuốc chữa. Linh Lan tức giận đứng bật dậy bỏ ra ngoài.-Con nói cho ba biết: Con đã quyết định lấy Dương Vỹ. Nếu ba và ông chủ Hạ nhất định ngăn cản, con và anh ấy sẽ rời khỏi nơi này.

- Linh Lan! Thành Phong cũng vội đứng dậy chạy theo con gái bối rối.

Sau khi Thành Phong và con gái bỏ đi một lúc thì mọi người cũng tản mác, không còn ai có tâm trạng tiếp tục cuộc vui.

Chỉ còn lại một mình Dương Vỹ, anh ngồi lặng yên nhìn theo bóng điện màu vàng ngoài sân, đôi mắt đen thẳm trầm buồn. Ly rượu khẽ nghiêng nghiêng theo chuyển động bàn tay của anh, anh hờ hững nhìn màu hồng nhạt trước mặt rồi đưa lên miệng, không biết anh đã làm đi làm lại hành động đó bao nhiêu lần rồi. Lưu Ly ngồi bên cửa sổ nhìn xuống khẽ thở dài. Cứ để Dương Vỹ ngồi một mình chắc anh ấy phải vào bệnh viện vì đau dạ dày mất. Rượu nho mà anh ấy cứ làm như nước lã, dốc hết ly này đến ly khác vào miệng.

Không kìm lòng được, cô bé vội mở cửa đi xuống sân. Từ ngoài cửa nhìn ra, Lưu Ly cảm thấy Dương Vỹ thật tội nghiệp. Bình thường anh ấy lạnh lùng, kiêu ngạo là thế, bây giờ lại ngồi một mình uống rượu. Bóng dáng cô độc hắt xuống sân khiến Lưu Ly động lòng. Cô bé khẽ đi đến trước mặt Dương Vỹ ngồi xuống. Dương Vỹ đang thẩn thờ, phải mấy giây sau anh ấy mới nhận ra Lưu Ly đang ở trước mặt mình.

- Lưu Ly! Đi ngủ đi!

- Dương Vỹ, anh đừng uống rượu nữa! Cô bé đưa tay cố giành lấy ly rượu của Dương Vỹ. Anh chàng kia thở dài, nhưng không có ý định làm trái ý cô bé trước mặt.

- Lưu Ly ngoan, mau về phòng ngủ đi, anh không sao.

Vừa nói anh vừa đưa tay định lấy lại chiếc ly trên tay cô bé. Lưu Ly thấy vậy vội giấu nó ra sau lưng. Dương Vỹ hơi buồn cười vì hành động trẻ con của cô bé, nhưng anh vẫn lặng im. Lưu Ly là thế, lúc nào cũng suy nghĩ và hành động y hệt như một đứa trẻ.

- Dương Vỹ, anh đừng buồn nữa. Em sẽ tìm mọi cách để giúp anh kết hôn với Linh Lan.

Dương Vỹ ngước lên, nhìn ánh mắt trong veo của Lưu Ly có vẻ khá cương quyết, nhưng khuôn mặt trẻ con phúng phính tạo cho người ta cảm giác như cô bé đang đùa nên không có sức thuyết phục.

- Dương Vỹ, em nhất định sẽ giúp anh mà. Dù có phải làm pappy tức điên lên thì em cũng nhất định giúp anh cưới chị Linh Lan.

Dương Vỹ nghe cô bé nói trong lòng cảm thấy được an ủi phần nào. Từ trước đến giờ trong nhà họ Lưu chỉ có Lưu Ly là yêu thương và quan tâm đến anh nhất. Anh nhìn cô bé mỉm cười dịu dàng. Nhưng chưa kịp nói gì thì…

“Keng…keng…keng…”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.