Gả Cẩu Tùy Cẩu

Chương 8: Chương 8




Sáng thứ bảy, cô tỉnh lại trên giường của mình, khẽ ngồi dậy, nhìn cảnh vật bốn phía.

Đây là phòng ngủ của cô, vẫn cách bày biện cũ, vẫn là cái đèn cũ, vẫn là cái giường lớn mọi ngày, nhưng mà tâm tình thì hoàn toàn khác.

Tầm mắt của cô dời về phía người đàn ông bên cạnh, anh lộ ra gương mặt tuấn mỹ khiến phụ nữ mê mệt, lông mi đen nhánh, thật dài, còn có đôi môi thật quyến rũ, mà thứ mê người nhất, chính là vẻ mặt say ngủ không ưu lo, giống một đứa trẻ nhỏ không hề phòng bị.

Anh nằm dưới cái chăn mỏng của cô, bên dưới chăn là một thân thể trần trụi với khung xương hoàn mỹ, một cánh tay rắn chắc của anh vẫn còn ôm ngang trên người cô.

Lâm Thục Huệ cứ như vậy nhìn chằm chằm Vương Tổ Đức ngẩn người, không thể tin được hai người bọn họ lại có thể cùng nhau trên giường, nhớ tới đêm qua mây mưa thất thường, giống như một giấc mộng, mà cũng thật rõ ràng, chân thực.

Anh vuốt ve cô thế nào, lấy lòng cô ra sao, mỗi một lần kích tình trôi qua làm hiện lên những hình ảnh khiến người ta đỏ mặt đến ba ngày, từng hình ảnh một rõ ràng hiện ra trong đầu cô.

Cô khẽ vươn tay, ngón tay chạy dọc theo ngũ quan có tỉ lệ hoàn hảo của anh, mềm mại vẽ theo hình dáng của anh.

Lẳng lặng nhìn anh khoảng chừng 5 phút, cô nhẹ nhàng xuống giường, mặc áo thun và quần đùi, lặng lẽ ra khỏi phòng.

Mãi cho đến giữa trưa, Vương Tổ Đức mới tỉnh lại, phát hiện Thục Huệ đã không còn bên cạnh, anh lười biếng ngáp một cái, xuống giường ra khỏi phòng, vừa mới mở cửa, hương đồ ăn đã theo không khí xông vào mũi.

“Gâu.”

“Meo meo.”

Anh cúi đầu nhìn, hai người bạn Chuck và Elle đã tới bên chân anh chào hỏi.

“Chào, Chuck, Elle.” Anh sờ sờ đầu chúng, sau đó đi về phía phòng bếp, quả nhiên ở đó hiện ra thân ảnh của Thục Huệ.

Cô quay lưng về phía anh, mặt đang nhìn về hướng cái nồi trên bếp, tay cầm một cái thìa lớn khuấy đều thức ăn trong nồi, mà mùi hương kia rõ ràng là do cô nấu mà tỏa ra hương thơm.

Vương Tổ Đức đi tới phía sau cô, hai tay ôm lấy thắt lưng của cô, cằm đặt trên vai cô.

Cô không cần nhìn cũng biết là ai.

“Anh tỉnh rồi.”

“Thịt gà chưng cách thủy à, thật tốt quá, ăn cơm tối như vậy mới ngon.”

“Anh thích ăn gà chưng cách thủy à?”

“Thích, ăn kèm với măng lạnh là ngon nhất.”

“A, vừa vặn em cũng có măng lạnh.”

“Thật tốt quá.” Bàn tay bên hông cô giở trò hạnh kiểm xấu sờ loạn trên ngực cô, bị cô xua nhẹ như đuổi muỗi.

“Đừng nghịch, nhanh đi đánh răng rửa mặt, chuẩn bị ăn cơm.”

“Tuân lệnh.” Hôn nhẹ lên mặt cô một cái, mới cam tâm tình nguyện buông cô ra, trước khi rời đi, anh còn thuận đường mở tủ lạnh cầm một lon bia.

“Gà chưng cách thủy, măng lạnh, hơn nữa còn có bia Đài Loan, tuyệt hảo.” Bật nắp lon bia một cái, ừng ực uống vài ngụm.

Lâm Thục Huệ nhìn theo bóng dáng của anh, chớp mắt đầy thắc mắc, cô cảm thấy có một cảm giác quen thuộc, nhớ rằng chú chó nhỏ Tổ Đức trước đây, cũng thích gà chưng cách thủy và măng lạnh, còn có thể chính mình mở tủ lạnh lấy bia, muốn cô đổ bia cho nó uống.

Nhớ tới chú chó nhỏ đó, không khỏi lại có chút sầu não, hiện tại nó ở đâu? Có tốt không? Có ai hảo tâm chăm sóc nó không?

Rửa mặt đánh răng, sau khi tắm nước lạnh, Vương Tổ Đức mặc áo tắm từ trong phòng tắm đi ra, đồ ăn đã chuẩn bị sẵn trên bàn cơm, anh vui vẻ nhanh chóng ngồi xuống, cầm lấy đũa.

“Thật tốt quá, đều là món anh thích.”

“Anh không hề thấy ngạc nhiên là em biết nấu cơm sao?”

“Sao lại phải kinh ngạc?”

“Bởi vì người bạn nào của em thấy em biết nấu cơm, đều cảm thấy kinh ngạc.” Cô biết thường ngày, trong mắt mọi người cô giống như một người phụ nữ quá nam tính, quá thiếu tố chất phụ nữ, nhưng mà trên thực tế không phải như vậy, cô là cô gái rất đảm đang, hơn nửa khi bắt đầu quen với Vương Tổ Đức, cô đã bộc lộ tài năng của riêng mình chính là tay nghề nấu ăn giỏi.

Còn tưởng rằng Tổ Đức sẽ ngạc nhiên trước tài nấu ăn của cô, nhưng mà phản ứng của anh rất bình thường, ngồi xuống ăn, cũng không khen cô đến vài câu, giống như chuyện này rất đương nhiên.

“Sao em không ăn?” Anh nhìn cô kỳ quái, hỏi.

“… Anh ăn thấy ngon không?”

“Ngon.”

Lời khen cũng thật bình thường, không mang theo nhiều cảm xúc cho lắm, khiến cô không khỏi có chút thất vọng, nghĩ rằng bỏ qua đi, anh ăn thấy ngon là tốt rồi, không hề biết rằng, đối với Vương Tổ Đức mà nói, anh đã sớm hiểu được con người thật của cô, cũng là nguyên nhân anh thích cô, nên không hề để ý điều gì nữa.

Lâm Thục Huệ thở dài, tuy rằng rất nhẹ nhưng vẫn như cũ không thoát khỏi sự chú ý của ánh mắt anh, anh vươn tay, nâng cằm của cô lên để cho cô nhìn thẳng vào mình.

“Sao lại bỗng nhiên thở dài?”

Động tác vô cùng thân thiết này, làm cho cô hơi đỏ mặt.

“Không có gì, chẳng qua em đang lo cho con chó nhỏ em mới nuôi cách đây không lâu.”

“Em vẫn còn đang lo cho nó?”

“Đương nhiên, nó rất đáng yêu, không biết hiện tại nó thế nào rồi? Em đã dán rất nhiều hình của nó, đến bây giờ vẫn không có tin tức gì.”

“Yên tâm đi, nhất định hiện tại nó được chăm sóc rất tốt, rất sung sướng.”

“Làm sao anh biết?”

Bởi vì hiện tại anh đang được ăn uống no say đây.

Một bên anh gắp thức ăn cho cô, một bên an ủi khuyên nhủ: “Em có khổ sở thở dài cũng vô dụng, nếu con chó kia quả thật đáng yêu như vậy, nhất định có bản lĩnh để cho người khác thu nuôi nó, hơn nửa nếu chủ nhân thu nuôi nó phát hiện nó đặc biệt giống như em, nhất định sẽ chăm sóc nó tốt, nếu không em thử nghĩ xem, sao nó lại bỗng nhiên chạy đi không trở lại?”

Cô vừa nghe, cảm thấy cũng có vẻ đúng, “Anh thật sự cho rằng nó không có việc gì?”

“Nó thoạt nhìn rất sạch sẽ, lại có vẻ như có người nuôi, sẽ không bị xe bắt chó bắt đi, không chừng là nó chạy đi tìm bạn gái, hưởng hạnh phúc ngọt ngào, chỉ muốn ở lại bên cạnh bạn gái, đương nhiên không muốn trở lại, giống như anh vậy.” Nói xong còn lộ ra nụ cười gợi cảm mê người.

Da mặt của cô mỏng, bị tên mặt dày như anh đùa khiến cho hai gò má đỏ hồng, biết ý anh ám chỉ hai người đêm qua ngủ chung một giường, cũng nhìn ra được sắc tình trong ánh mắt nóng rực của anh, nhịn không được biểu hiện ngượng ngùng của mình

“Ăn cơm, đồ ăn sắp nguội rồi, không thèm nghe anh nói nữa.” Cô ngừng nói, cúi đầu tự ăn cơm, ngượng ngùng không dám nhìn anh.

Vương Tổ Đức sao có thể dễ dàng buông tha cô, không thể tưởng tượng được cô lại có vẻ thẹn thùng như vậy, giống như chỉ cần nói về chuyện yêu đương, toàn thân của cô sẽ có vẻ không được tự nhiên, hành động cũng như lời nói bắt đầu có vẻ ngây ngốc, nhớ lại đêm qua lần đầu tiên anh chạm vào cô, toàn bộ hành trình đều cho anh chủ động, còn lại từ đầu đến cuối cô chỉ đỏ mặt, ngay cả kêu cũng không dám kêu một tiếng.

Hiện tại cẩn thận nhớ lại, động tác của cô cứng ngắc, kỹ xảo mới lại, cảm giác giống như là chưa từng trải qua chuyện tình này cùng người đàn ông khác.

“Anh là “người tình” đầu tiên của em phải không?”

Bộp!

Chiếc đũa của cô đang nửa đường trở về chén làm rớt miếng thịt gà, động tác khựng lại, khuôn mặt như tắc kè hoa lập tức tràn ngập một màu đỏ ửng.

Anh nhìn chằm chằm cô không tin nổi: “Trước tối hôm qua, em vẫn là xử nữ?”

“Không… không được sao!”

Mới đầu anh chỉ tùy tiện hỏi, không ngờ lại đúng như anh đoán, cô sống hơn hai mươi lăm năm qua, đêm qua lại chính là lần đầu tiên của cô? Thật đúng là làm cho anh kinh ngạc há hốc miệng, hai mắt mở to hết cỡ.

“Sao lại có thể? Em không có lạc hồng!”

Lâm Thục Huệ thở phì phì buông bát đũa, sắn hai tay áo lên chống tay lên hông nhìn anh.

“Ai nói xử nữ nhất định phải có lạc hồng? Hiện tại xã hội này phát triển như vậy, phụ nữ đều phải ra khỏi gia đình, phải đi học, phải vận động, phải công tác, nhiều việc muốn chết đi sống lại, sao có thời gian để ý tới cái màng mỏng manh có bị phá đi hay không, cũng không phải là đồ cổ Thanh Hoa!”

Cô lại khôi phục lại dáng vẻ nam tính bén nhọn của mình, ra vẻ muốn cùng anh lý luận, khiến anh vội vàng kêu oan.

“Đừng hiểu lầm, anh không có ý trách em cái gì.”

“Vậy ý của anh là gì? Đừng có nói với em anh còn có cái ý nghĩ thông thái rởm về chuyện trinh tiết xử nữ!”

“Đương nhiên không, anh chỉ quá kinh ngạc, em đã hai lăm tuổi rồi mà chưa từng… chưa từng cùng người đàn ông nào…”

“Chuyện này có gì đáng kinh ngạc? Không có cơ hội nha, mười tám tuổi em đã phải ra ngoài xã hội làm việc, kiếm tiền nuôi người nhà, ngay cả thời gian yêu đương cũng không có, hơn nữa em cũng không xinh đẹp, cái tính như đàn ông, cho nên đàn ông căn bản không thích em.” Cô vừa nói vừa giận dỗi lấy đũa chọc chọc bát cơm.

“Dù sao em cũng tự mình hiểu lấy, bản thân mình một chút mị lực của phụ nữ cũng không có, thật không rõ là anh coi trọng điểm nào của em, lại là, ra vẽ không cần bạn gái xinh đẹp một đống mỹ nữ trong công ty anh không chọn, cứ đến trêu chọc em, em từng nghĩ là anh cố ý đùa với em, nhưng mà cẩn thẫn nghĩ lại, anh cũng không phải người như thế.”

“Đương nhiên không phải.” Anh lập tức nghiêm chỉnh thanh minh.

Cô giương mắt nhìn vẻ mặt thật tình của anh, vì thái độ ngay tức khắc phủ nhận của anh mà cảm thấy vui mừng, nhưng cũng có chút bất an hỏi anh.

“Em muốn biết, tại sao anh thích em?”

Vương Tổ Đức không lập tức trả lời cô, chỉ buông chiếc đũa, kéo ghế hai người dựa lại gần rút ngắn khoảng cách giữa cả hai, thân thiết cầm tay cô, đưa lên môi anh, dùng môi nhẹ nhàng vuốt ve lưng bàn tay cô, đôi mắt thâm thúy u lượng khóa trụ mắt cô.

Khi anh dùng đôi mắt thâm tình nhìn cô, cô cảm thấy giống như bản thân mình bị anh hít vào, mu bàn tay tiếp xúc với làn môi anh như có dòng điện chạy qua, làm nảy lên trong trí nhớ của cô, đêm qua anh cũng dùng phương thức này chạm vào da thịt mẫn cảm của cô.

Cảm giác ngứa ngáy như có điện chạy qua từ mu bàn tay cô lan ra toàn thân, cô không chịu nổi sự khiêu khích này, nó khiến cô không thể tập trung, sợ anh có ý làm cô mất tập trung nên tính rút tay lại, ngược lại anh càng nắm chặt, còn ôm cả người cô kéo về phía mình.

Cô hít mạnh, bất thình lình kinh ngạc để cho anh chiếm tiện nghi, bị kéo vào vòng ôm rộng lớn ấm áp, ngồi trên đùi anh.

“Anh còn chưa trả lời em.” Cô kháng nghị, biết ý định của anh.

“Anh muốn nghiêm chỉnh trả lời em, hơn nữa còn muốn thực thận trọng.”

Vương Tổ Đức vốn cũng rất cao lớn, cho nên khi cô ngồi trên đùi anh, vừa vặn khiến cho tầm mắt hai người giao nhau, cũng khiến cho đối phương không có cơ hội lảng tránh.

Cô tức giận nói: “Được rồi, em muốn xem anh có bao nhiêu thận trọng.”

Vẻ mặt của anh chuyển thành nghiêm túc, nhẹ giọng nói với cô: “Em biết không? Khi một người lâm vào một biến cố lớn, sống trong hoàn cảnh sợ hãi bất lực, xin giúp đỡ chung quanh cũng vô ích, thậm chí cả những người thân nhất cũng lãnh đạm vô tình, đó là đả kích rất lớn.”

Cô cẩn thận nghe, không ngắt lời anh, mà để anh nói tiếp…

“Là một người từ nhỏ đến lớn sống đầy đủ, có xe tốt, có nhà lớn, có tướng mạo tốt, luôn được đãi ngộ đặc biệt, đã coi tất cả những thứ đó là đương nhiên, thì khi đến một ngày, những điều kiện tốt đẹp bên ngoài ấy biến mất, em sẽ dễ dàng nhận ra những đãi ngộ kia sẽ biến mất. Lúc đó em sẽ phát hiện, hóa ra mình sống nhiều năm như vậy, những người xung quanh yêu em không phải là do bản thân em, mà là do để ý tướng mạo, gia thế của em, họ chỉ để ý em đi xe gì, mặc đồ hiệu gì, hay thân phận của em, nếu em không có những thứ đó, những người đó ngay cả liếc mắt nhìn em một cái cũng cảm thấy phiền ngại.”

Cô lẳng lặng nghe, suy nghĩ sâu xa hàm nghĩa trong lời nói của anh: “Ý ah nói… là lúc anh bị bắt cóc sao?” Cô đoán vậy, theo lời đả kích của Tổ Đức, hẳn là khoảng thời gian mất tích một tháng anh chịu không ít khổ sở.

Anh không có phủ nhận, cũng không nói rõ, chỉ thân thiết vén vài sợi tóc bên thái dương cô ra sau vành tai, anh thích nhìn lỗ tai cô lộ hẳn ra, bởi vì cô có một vành tai xinh đẹp tinh xảo.

“Chẳng qua anh hiểu được một chuyện, vẻ bề ngoài không phải là điều trọng yếu, anh muốn, chính là thật quan tâm anh, không phải bởi vì vẻ bề ngoài anh tuấn, không phải bởi vì nhà anh có tiền, có thể thật lòng với anh, thậm chí ầm ỹ đôi co với anh, nên anh nghĩ tới một cô gái bên cạnh anh, tuy rằng thường ngày cô ấy tính tình như đàn ông, nhưng mà anh phát hiện lòng của cô ấy thật ôn nhu, thật lương thiện, cho dù anh có xấu có tầm thường, không có huyết thống gia thế, nhưng mà cô ấy vẫn nghĩ tốt cho anh, chăm sóc cho anh, khiến cho anh không kiềm chế được lòng mình mà yêu cô ấy, bởi vì cô ấy làm cho anh tin tưởng, dù cho anh có thiếu tay thiếu chân, cô ấy cũng vẫn yêu anh.”

Lâm Thục Huệ nhìn đôi mắt đẹp của anh… Xấu, tầm thường? Không có huyết thống gia thế? Tuy rằng lời nói của anh có chút kỳ quái, nhưng cô có thể hiểu được ý của anh.

“Nếu em thích một người, cho dù đối phương có bụng bia, đầu trọc, em cũng sẽ không ghét bỏ anh ta, trọng điểm là, anh ta phải chân thành.” Cô cũng thành thật thẳn thắn, hơn nữa thái độ rất quả quyết, tỏ ra dám nói dám làm, khiến cho anh mỉm cười.

Trong mắt anh, cô là cô gái đáng yêu nhất, không rầy rà, có chút thô lỗ nhưng lại thẳng thắn làm cho người ta bật cười.

“Đây chính là nguyên nhân anh thích em.” Chấm dứt đề tài anh liền dùng môi lưỡi che lại miệng của cô, lấy hành động biểu hiện cho cô biết trong mắt anh cô cũng gợi cảm mê người so với những cô gái xinh đẹp khác.

Ngoài việc công chiếm làn môi ngọt ngào của cô, tay của anh cũng không nhàn rỗi, sớm đã tiến vào trong quần áo đơn giản của cô, thuần thục cởi bỏ nội y của cô.

“Khoan…. Ăn cơm… ăn..” Cô dùng tay ngăn cản cái miệng của anh, tìm được khe hở để nói chuyện, mỏng manh kháng nghị với anh.

“Anh muốn ăn em trước.” Anh trực tiếp ôm lấy cô từ trên đùi mình đi về hướng sô pha phòng khách, không để ý tới kháng nghị của cô, giống như đứa nhỏ to đầu xấu tính, lại cũng có điểm giống thổ phỉ cường ngạnh, bởi vì anh thích nhìn dáng vẻ kích động của cô, nhìn cô yêu tỏa ra vẻ tú sắc như vậy, làm bùng cháy dục hỏa còn sót lại từ đêm qua trong cơ thể anh.

Cô không phải đối thủ của anh, lập tức bị kỹ xảo cao siêu của anh hôn đến thuyết phục, mặt đỏ tim đập hứng lấy nụ hôn cuồng dã làm càn của anh, cô chỉ là người mới vô lực chống đỡ, không thể không biểu hiện ngượng ngùng được.

Cô nhắm mắt lại, cảm nhận được tay của anh lướt trên da thịt mình, chạm vào đâu cũng như dấy lên một trận lửa nóng thiêu đốt thân thể của cô, rất nóng khiến cô nhịn không được muốn bật ra tiếng rên rỉ.

Không, không, không! Không thể kêu, quá mất mặt, phải nhịn xuống!

Vương Tổ Đức vốn đang hưng trí bừng bừng, đột nhiên dừng động tác, một tay chống lên má, nhướm mi, oán hận nhìn chằm chằm “kẻ chịu ngược” dưới thân mình, hai mắt của cô nhắm nghiền, toàn thân cứng đờ, ngũ quan toàn mặt nhăn lại, không giống như đang hưởng thụ tình ái, mà giống như là đang sinh con vậy.

Phát hiện đối phương ngừng lại, Lâm Thục Huệ lúc này mới mở to mắt, ánh mắt kỳ quái nhìn Vương Tổ Đức, phát hiện anh cũng đang nhìn chằm chằm cô.

“Sao vậy?” Cô cẩn thận hỏi.

Vương Tổ Đức ngồi ngay ngắn lại, hai tay khoanh lại trước ngực, giống như đang có tâm sự, hay là có điều gì khó nói.

Cô không hiểu vừa rồi anh rất nhiệt tình, sao đột nhiên lại lạnh lùng vậy? Cô cũng ngồi dậy, ngồi cạnh nghi hoặc nhìn anh.

“Tổ Đức? Anh làm sao vậy? Sao anh có vẻ mất hứng?”

“Anh không có mất hứng.”

“Vậy sao anh lại đột nhiên ngừng? Lại còn có vẻ nghiêm túc.” Khiến cho cô cũng không hiểu gì, hơi hoảng loạn.

“Anh chỉ không hiểu…”

“Không hiểu cái gì?”

Mặt của anh đột nhiên sáp lại gần, vô cùng thật tình hỏi cô: “Anh hỏi em, kỹ thuật của anh kém như vậy sao? Khiến cho em không thoải mái như vậy sao?”

Đầu tiên cô sửng sốt, sau khi hiểu chuyện, hóa ra anh suy nghĩ phức tạp, khiến cô không biết nên khóc hay cười, đành lại ngượng ngùng trả lời.

“Không có, em, em không hề cảm thấy không thoải mái!”

“Vậy vì sao vẻ mặt em cứ như là đang đến chu kỳ sinh lý? Ngày hôm qua cũng vậy, nhưng mà hôm qua là lần đầu tiên, đau cũng là chuyện bình thường, anh có thể hiểu, nhưng mà buổi tối hôm qua chúng ta đã làm hai lần, hiện tại là lần thứ ba, theo lý thuyết hẳn là em phải thích ứng mới đúng chứ, sao anh cố gắng cả buổi, từ đầu tới cuối em đều tỏ ra giống như là rất thống khổ, khiến cho anh không thể không hoài nghi chẳng lẽ kỹ thuật của anh quá kém?”

Quả thực là anh đang thật tình hỏi, phải biết rằng, nếu cô không hài lòng sự “phục vụ” của anh, thì thật đả thương lòng tự trọng của anh, bởi vì anh rất để ý, vô cùng để ý chuyện này.

Cô biết anh hiểu lầm, vội vàng giải thích, “Không có, em không hề không cảm thấy thoải mái, tuy rằng em có từng cùng người đàn ông khác để so sánh…” Thình lình nhìn thấy ánh mắt như mũi nhọn của anh phóng tới, cô lập tức sửa miệng, “Ý em là không cần so sánh gì, nhất định là anh tuyệt nhất, em rất thoải mái, vô cùng thoải mái.”

“Một khi đã như vậy, vì sao em lại im lặng như vậy?”

“Hả? Ý anh là gì?”

Việc này cũng cần giải thích? Được rồi, dù sao cũng đã nói tới đây, đơn giản nói ra càng dễ hiểu.

“Em không có rên rỉ.” Anh ủy khuất thầm oán. (Kat: *đờ tay 5s* anh có cần BT như vậy không hả?!)

Mặt cô lập tức đỏ bừng lên, vẻ mặt ngượng ngùng rất muốn tìm một cái động trốn vào để tránh đề tài này.

“Ơ, ơ… vậy thì có liên quan gì!”

Vương Tổ Đức trừng mắt không thể tin, cao giọng kháng nghị. “Đương nhiên có liên quan, em chưa từng nghe qua tiếng rên rỉ của người phụ nữ là xuân dược của đàn ông sao? Em không than nhẹ vài tiếng, làm sao anh tiếp tục được? Phải biết rằng, đàn ông bọn anh cũng cần được cổ vũ.”

Anh nói chuyện rất nghiên túc, bộ dạng như thể bị đối xử bất bình đẳng khiến cô vừa tức giận vừa buồn cười, nhưng mà cô cũng có lời muốn nói.

“Phát ra âm thanh… Như vậy rất thẹn thùng!” Nghĩ tới như vậy toàn thân lập tức nổi da gà.

“Chuyện này có gì khó khăn? Là điều tự nhiên mà.”

Nhìn biểu tình kháng nghị của anh, lại cúi đầu nhìn mười đầu ngón tay của mình, sau một hồi suy nghĩ, rốt cục cô cũng ngượng ngùng gật đầu.

“Được thôi, em sẽ cố gắng…”

Vương Tổ Đức thở dài, “Ai, quên đi, miễn cưỡng không có ý nghĩa, khẳng định là do biểu hiện của anh quá kém, cho nên em không thoải mái, thế cho nên em không thể theo lời anh yêu cầu, là chính anh nên tự kiểm điểm, học nghề không tinh thông, trách không được người khác.” (Kat: =.=!!! “Vụ này” cũng gọi là “học nghề” à?!!!)

Nói xong liền tỏ vẻ rất thương tâm muốn rời đi, làm cho cô cảm thấy nóng nảy, nhanh tay bắt lấy cánh tay anh kéo trở về.

“Không phải, em không hề miễn cưỡng chút nào.” Sợ anh thật sự chạy lấy người, cô bất chấp da mặt mỏng, chủ động ngồi lên, hai tay vòng ôm gáy của anh, thể hiện yêu thương nhung nhớ.

Thật sự Vương Tổ Đức không phải muốn bỏ đi, anh chỉ làm bộ, cô càng đứng đắn, anh lại càng muốn trêu chọc cô, bởi vì anh phát hiện mình rất thích nhìn bộ dạng ngây ngốc của cô, thật đáng yêu, rất đáng nhìn, so với những cô gái quyến rũ hiểu chuyện luôn khoe khoang càng gợi cảm hơn.

“Thật sự em không miễn cưỡng?”

“Thật sự không.”

“Chứng minh cho anh xem.”

Cô do dự một chút, cuối cùng quả thực là thành thật chứng minh cho anh thấy, thẹn thùng hôn lên mặt anh một cái.

“Không đủ.” Anh cố ý phụng phịu.

Một lần nữa cô dâng lên cánh môi của mình, chạm lên bạc môi tuấn dật của anh, cho anh một cái hôn thâm tình, sau đó tách ra một khoảng, xấu hổ nhìn anh.

“Như vậy được chưa?”

“Vẫn không đủ.”

Cô liếc nhìn anh qua khóe mắt có ý không thuận tình, nhưng đáy mắt lại có ý cười, vì trấn an người đàn ông không “đủ no” này, cô đành phải phá lệ lớn mật làm một viếc mà cả đời này cô chưa từng nghĩ tới sẽ làm – khiêu khích anh.

Dưới ánh mắt chăm chú của anh, cô e lệ sửa hai chân ngồi khóa trên người anh, hai tay dán trước ngực anh, khiến cho khoảng cách giữa hai người càng gần sát, hơn nữa còn hôn dọc theo gáy của anh, học tập giống như anh ngày hôm qua “đối xử” với cô, nhẹ nhàng duyện cắn da thịt của anh, bắt đầu từ cổ đi xuống khẽ chạm, mà hai tay cô cũng không nhàn rỗi, thâm nhập vào bên trong quần áo, vuốt ve phía trước khuôn ngực rắn chắc của anh.

Kỹ xảo của cô còn phải cải tiến, thật sự là như vậy, nhưng mà anh quả thực muốn ăn cô, hơn nữa hiệu lực của việc khiêu khích này thật kinh người, lập tức làm bùng lên hỏa dục trong cơ thể anh, không khí thật hoàn hảo, anh không muốn lãng phí, nhiệt tình hưởng ứng sự tích cực của cô, nói cho cô biết anh rất thích cô chủ động, vô cùng thích.

Cô khẽ cười ra tiếng, học cách thả lỏng bản thân, không hề tự gây áp lực.

“Ưm … Tổ Đức…”

Thanh âm tuyệt vời đến mất hồn, thứ anh muốn nghe chính là đây, tiếng thở dốc của cô, tiếng rên rỉ của cô.

Kích tình cùng nhiệt liệt tình triều dâng lên không thể vãn hồi, anh áp cô trở lại sô pha, dùng sức như màn lửa dữ cháy lan tràn trên đồng cỏ giữ lấy cô, hôn lên từng tấc da thịt cô, tựa như đêm qua.

Bọn họ triền miền đến khó chia lìa, anh cảm thấy thân dưới trướng đau, cần phải lập tức phát tiết, cô gái đáng yêu chọc người này, hóa ra cô ấy cũng có thể gợi cảm như vậy, cũng có tự vị ngọt ngào như vậy…

“A! Chờ một chút!”

Chờ? Đừng nói giỡn, anh không muốn chờ!

“Chẳng lẽ em chưa từng nghe, có một số việc đàn ông không thể chờ.”

“Không được! Bảo đảm an toàn! Bảo đảm an toàn!” Cô vội vàng kêu ngừng, cả gan đẩy anh ra.

Anh đã “đói bụng” quá nên lớn tiếng kháng nghị: “Này, có đảm bảo an toàn thì cũng xảy ra tại nạn xe cộ!” Rõ ràng hai người đều đã phát hỏa dục, không rõ sao cô lại còn kêu cái gì mà bảo đảm an toàn?

“Không có “mũ bảo hiểm” càng nguy hiểm đó!” Dám không mang bao cao su mà đòi “tiến vào”.

“Muốn có “mũ bảo hiểm”?”

“Đương nhiên, chẳng lẽ anh muốn tạo ra một “mạng” sao? Nếu không cẩn thận mang thai, em sẽ xem anh xử lí ra sao!”

Được rồi, coi như cô có lý, vì tôn trọng ý kiến của cô, anh nên bảo đảm an toàn một chút, vì thế vội vàng ôm cô đi về phòng ngủ, trang bị “mũ bảo hiểm”, sau đó, rốt cuộc cũng có thể thoải mái đạp chân ga, một đường bão táp rong ruổi.

(Kat: ta hận-ing, vì sao ta thò mặt vào edit là dính phải chap không trong sáng thế này?!?!)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.