Gả Cho Viên Lãng

Chương 7: Q.3 - Chương 7: Giảm cân, tôi lại sai rồi.




"Ớt xanh, cắt nhỏ; cà rốt, cắt nhỏ; cà chua, cắt nhỏ; cải bắp, cắt nhỏ; hành, cắt nhỏ, thêm lát gừng, chút dầu làm salad..." Thêm nước vào nồi, bỏ vào lò vi sóng, sôi ùng ục, thêm muối, thêm nước cốt gà.

Tôi ngồi trên bàn cơm, uống canh một cách hài lòng. Viên Lãng mở cửa về, tôi chào: "Chồng đã về, ăn cơm chưa?"

Viên Lãng trả lời: "Ăn rồi." Vừa liếc tôi một cái, ngoảnh đầu, ngẩn người một chút, lại ngoảnh đầu lại.

Anh nhìn chằm chằm tôi đầy nghi ngờ, bước vài bước tới, đặt tay lên vai tôi, đánh giá tôi từ trên xuống dưới: "Vợ, em bệnh à? Sao gầy thế này?"

Tôi vô cùng vui mừng mà hỏi ngược lại: "Gầy à? Anh thấy em gầy ạ?"

Viên Lãng hơi nóng nảy: "Nhìn cằm em đi, nhọn ra rồi." Sờ soạng từ trên xuống dưới một lần: "Eo cũng không còn thịt. Em bệnh hay mệt? Sao lại thành ra thế này?"

Tôi nhìn canh trong chén, gật đầu từ đáy lòng: "Canh giảm béo này có tác dụng thật."

Viên Lãng nhìn chén: "Cái gì vậy?"

Tôi giới thiệu: "Canh giảm béo. Em uống bảy ngày, gầy mười một cân."

Viên Lãng không thể tin nổi mà nhìn tôi: "Giảm cân? Đang tốt lành giảm cân làm gì?"

Tôi lẩm bẩm: "Anh không thích em giảm cân à?"

Viên Lãng đập tay tôi: "Em bị bệnh à? Giảm béo? Nhìn xem bây giờ em ra sao, cằm nhọn như quỷ vậy."

Tôi tức giận: "Sao lại nói vậy? Gì mà như quỷ chứ? Là phụ nữ thì đương nhiên phải giảm cân, nếu không sao mặc quần áo đẹp được."

Viên Lãng vừa cởi cúc áo vừa tức giận: "Không thể hiểu nổi các em nghĩ gì. Trước kia em không đẹp à? Gầy thành da bọc xương có gì mà nhìn?"

Tôi thấy không uống trôi chén canh kia, bưng tới phòng bếp, đổ sạch.

Viên Lãng ngồi trên ghế sô pha, đổi kênh như đang giận dỗi, tôi ngồi bên cạnh anh, cũng giận không nói lời nào.

Anh ném điều khiển từ xa xuống, nhìn tôi: "Nói đi, có chuyện gì mà giảm cân?"

Tôi không nói lời nào.

Viên Lãng đứng lên: "Anh đi về."

Tôi níu chặt góc áo anh. Anh ngồi xuống lần nữa.

Tôi nói: "Tuần sau là kỷ niệm một năm ngày cưới của chúng ta. Em mua một bộ quần áo mới, hơi chật, phải gầy vài cân mới mặc được. Thật đấy, bộ quần áo này đặc biệt đẹp, muốn mặc cho anh coi ngay. Em mặc vào nhìn đẹp cực..."

Anh xoa đầu tôi: "Ngốc, ngoài ngốc không biết nói em là gì. Mặc không được thì đổi bộ khác, nhất định phải giảm cân à?"

"Đẹp thật mà."

"Báo cáo tiếp, mấy ngày nay ngoài canh kia có phải không ăn gì khác không?"

"Ăn, ăn, còn ăn trái cây và rau." Tôi vội vàng bổ sung.

"Cơm thì sao?"

"Uống canh giảm béo không thể ăn cơm." Giọng tôi nho nhỏ.

"Thịt thì sao?"

"Uống canh giảm béo không thể ăn thịt." Giọng tôi càng nhỏ hơn.

"Đừng nói, đường và dầu mỡ cũng không thể ăn." Ánh mắt Viên Lãng nhìn tôi đầy bực tức.

"Đói không?"

"Không đói!" Tôi ưỡn eo, trả lời, sau đó nói bằng giọng nhỏ như muỗi kêu: "Chỉ hơi đói."

Viên Lãng giận quá hóa cười: "Từng gặp người ngốc chứ chưa từng thấy ai ngốc như thế."

Anh đứng lên, đi một vòng trong phòng, lại ngồi xuống, sau đó duỗi lưng một cái đầy thoải mái khoan khoái.

Tôi nhìn bộ dạng này của anh, hoàn toàn là khúc nhạc dạo của người A.

Quả nhiên, Viên Lãng liếm liếm môi, nói: "Đã lâu không ăn khuya, không biết bây giờ còn tôm tiêu cay không."

Tôi có sức sống ngay, anh còn đang lầm bầm lầu bầu: "Uống hai chai bia, đi đâu mà tìm cuộc sống này chứ."

Tôi trơ mắt nhìn anh, anh dường như bỗng nhiên tỉnh ngộ mà nhìn tôi: "À, em đang giảm cân, không thể ăn khuya. Thôi quên đi, ngủ đi." Tôi áp Viên Lãng xuống sô pha như sói: "Cho anh hai lựa chọn, ăn tôm tiêu cay hay ăn anh?"

Ánh mắt Viên Lãng lóe lên: "Ý kiến của anh là ăn tôm tiêu cay trước...Nhanh thay quần áo đẹp của em, chúng ta ra ngoài ăn mừng kết hôn tròn một năm trước."

Viên Lãng vừa bóc tôm cho tôi, vừa nhìn tôi ăn như hổ đói.

"Biết không? Anh thích nhìn em ăn. Cái miệng nhỏ ăn rất ngon, nhìn em ăn là cảm thấy thế giới này thật tốt đẹp."

"Trở về từ mưa bom bão đạn bên ngoài, vừa nhìn thấy em bận rộn trong phòng bếp, cơm nóng thức ăn nóng, cười khanh khách, đã cảm thấy cái gì cũng đáng giá."

"Liền nghĩ, anh làm tất cả thật đáng giá, bởi vì cuộc sống của bọn em ở hậu phương rất an toàn, rất hạnh phúc, thật đáng giá."

"Cho nên, anh sẽ bảo vệ mình thật tốt, bình an trở về. Các em cũng phải tự giữ gìn sức khỏe của mình, đừng làm chuyện khiến bọn anh lo lắng. Hiểu chưa?" Anh nhét thịt tôm vào miệng tôi.

Tôi ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt chăm chú của anh...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.