Gần Nhau Lúc Phồn Hoa Tan Mất

Chương 11: Q.1 - Chương 11: Uyên ương dệt cánh muốn cùng bay




Đêm đã khuya rồi, trong nhà rất tối, ánh nến hoàng hôn sắp cháy hết rồi, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng thiêu đốt "tí tách". Nữ nhân nằm trên giường, gương mặt nhỏ nhắn dưới ánh nến mờ ảo, giống như đồ sứ dễ vỡ, càng có vẻ tái nhợt mềm yếu.

Nam tử áo đen yên lặng đứng ở phía trước cửa sổ, ánh trăng sáng tỏ, ánh nến mờ tối lần lượt thay đổi chiếu vào trên mặt tuấn dật của hắn. Gương mặt cương nghị của hắn cường tráng, cằm nhọn, đôi môi hơi mím chặt, cho dù ở dưới ánh trăng cũng không có vẻ nhu hòa. Hắn nghiêng đầu, ánh mắt phức tạp rơi vào trên mặt nữ nhân.

Hắn chợt nhớ tới một khắc kia, hắn tự tay ôm lấy thân thể mềm mại thì chạm được rất nhiều máu đỏ sau lưng nữ nhân đó, tâm giống như bị người ta xé ra, trái tim đau đớn.

Khi đó, hắn chỉ cảm thấy nếu không dùng sức ôm lấy nữ nhân trong ngực, nàng tùy thời có thể bay đi. Giống như sáng sớm đầy sương đó, cho dù cách một phố, hắn vẫn có thể nhớ rõ bộ dạng hơi cúi đầu ca hát của nàng, khói mù lượn lờ, một bộ áo tơ trắng, đẹp giống như tiên tử hạ phàm.

Đó là lần đầu tiên hắn thấy nàng.

Lúc đó, hắn cho rằng nàng chỉ là một ca cơ bình thường.

Kinh hồng liếc nhìn (chỉ một cái nhìn nhưng để lại ấn tượng sâu sắc), cũng chỉ là lần gặp gỡ tình cờ đầu tiên trong phàm trần tục thế mà thôi.

Từ đó về sau, nàng vẫn là tuyệt đại giai nhân, sẽ không có mảy may liên quan với hắn.

Nhưng, số mệnh đột nhiên đi dọc theo đường cong mà người ra không có cách nào đoán trước, không thể buông tha, cuối cùng không thể may mắn thoát khỏi. Kế trong kế, cục trong cục, vốn là một bàn cờ hoàn mỹ, lại giống như bị người nào đó tính kế lừa gạt, thế cục đổi chuyển, không thể tiếp tục dễ dàng khống chế.

Ken két, cửa bị nhẹ nhàng đẩy ra, Bích Ngô cầm nến trong tay, chậm rãi đi vào. "Công tử, hoàng thượng biết chuyện này không?" Bích Ngô nhẹ giọng nói.

Nam tử áo đen nhẹ nhàng ừ một tiếng, nhìn Bích Ngô thay cây nến đã cháy hết, nghe được thanh âm yếu ớt của Bích Ngô: "Kể từ sau khi Lam Bình nương nương qua đời, công chúa luôn đốt đèn mới có thể ngủ được, nô tỳ nghĩ, có lẽ nến đã cháy hết rồi, nếu công chúa tỉnh lại không thấy ánh nến sẽ sợ, công chúa ——" thanh âm Bích Ngô dần dần hạ thấp xuống, "Công chúa còn nhỏ như vậy, sao lại. . . ." Nàng cũng không phải người nói nhiều, nhưng hôm nay nàng cảm thấy khổ sở, trong lòng giống như bị một thứ gì đó thật nặng đè lên, đè tới nàng không thở nổi.

"Bích Ngô chăm sóc công chúa đã bao lâu?" Nam tử áo đen khẽ hỏi, thông minh chuyển đổi đề tài.

"Đã lâu rồi, từ khi công chúa ra đời, nô tỳ luôn chăm sóc." thanh âm Bích Ngô có chút khàn khàn, nhộn nhạo lên ở trong phòng yên tĩnh, "Lúc công chúa chưa ra đời, Lam Bình nương nương đối với nô tỳ cũng rất tốt, chưa từng đối đãi với nô tỳ như hạ nhân, còn nhớ rõ ngày công chúa ra đời, Lam Bình nương nương đã nói với nô tỳ, đây là muội muội của nô tỳ, khi đó, công chúa thật rất nhỏ, cũng rất đẹp. . . ."

Trong cả căn phòng, chỉ có thanh âm bình tĩnh từ từ của Bích Ngô, giống như có rất nhiều ưu thương truyền tới khắp các giải đất. Nam tử áo đen lẳng lặng nghe, khóe miệng thỉnh thoảng nở một nụ cười nhàn nhạt, lan tràn ra, khiến cho trên mặt cương nghị mơ hồ có một chút nhu hòa.

Quân trướng Kỳ quốc.

Tiêu Dật ngồi ở bên giường, lòng ngón tay thô ráp nhẹ nhàng ma sát khuôn mặt hơi tái nhợt của Kiêm Gia. Đáy mắt hắn lại không hề xao động.

Hắn giữ nàng ở bên người, bởi vì nàng là công chúa. Khi hắn biết nàng bôn ba ngàn dặm, chỉ vì có thể đứng ở bên cạnh hắn thì trong lòng chợt có một chút khác thường lướt qua. Vì vậy hắn liền giữ lại nàng, nhìn nàng ở bên cạnh hắn giết địch hiến kế, tuy là nữ nhân, nhưng cũng có một cỗ quả cảm và khí thế của nhà đế vương. Hắn lại cảm thấy nữ nhân như vậy thích hợp với mình!

Kiêm Gia chỉ cảm thấy trên mặt hơi tê tê nhột nhột, khi nàng mở mắt ra, vừa đúng chống lại tròng mắt đen như mực của Tiêu Dật.

Khóe miệng hắn nhếch lên, đưa tay vén luồng tóc rơi trên trán nàng: "Đã tỉnh rồi hả?" Thanh âm lười biếng, đầu độc lòng người.

"Ừ!" Nàng vừa tỉnh ngủ, còn có chút hoảng hốt, mơ mơ màng màng hừ ra một tiếng, lại mang theo một loại thân mật giữa tình nhân.

Tiêu Dật nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt của nàng: "Đứng lên ăn chút gì đi."

Kiêm Gia đứng dậy, cặp mắt mờ mịt nhìn chăm chú vào Tiêu Dật đang muốn đứng lên. Chợt trong lòng của nàng sinh ra sợ hãi, vội vàng kéo hắn lại, thân mình khẽ nghiêng, đầu liền tựa vào trên đùi của hắn: "Dật, ta cho rằng không thể gặp lại chàng nữa." Trong thanh âm có khàn khàn không che giấu được, còn mang theo một chút khủng hoảng.

Nàng không muốn suy đoán, lúc đó, khi hắn giơ kiếm về phía phương xa phát ra mệnh lệnh cuối cùng của hắn. Nàng chỉ biết một khắc kia, mình thật sợ, sợ đau đớn trên người, càng sợ vĩnh viễn không được gặp hắn, nhưng nàng biết nàng không thể khóc, không thể biểu hiện ra. Hôm nay, nàng ở trong ngực hắn, nàng rốt cuộc có thể không cố kỵ gì khóc lên, mang theo hoảng sợ lớn hơn.

Tiêu Dật chẳng qua cảm thấy có thứ lạnh lẽo chảy xuống trên quần áo hắn, lan ra, ẩm ướt một chút. Hắn rốt cuộc không đành lòng, xoat đầu của nàng, cúi đầu, tỉ mỉ hôn nước mắt ở khóe mắt nàng, dịu dàng an ủi: "Ngoan, không sao." Giọng nói thật nhỏ, có tác dụng làm yên lòng. Tiếng khóc sụt sùi của nàng mới chậm rãi dừng lại.

Tiếng gõ cửa "cốc cốc", phá vỡ cảnh kiều diễm: "Tướng quân!" Là thanh âm Công Tôn Cảnh Thăng.

Kiêm Gia liền biết hắn có chuyện rồi, mặc dù không nỡ, nhưng vẫn từ từ rời đi ngực của hắn.

Tiêu Dật sửa lại tóc mai của nàng, nhẹ giọng nói: "Đi trước ăn một chút gì đi, buổi tối ta lại qua thăm ngươi."

"Ừ!" Nàng nhẹ nhàng gật đầu, mở to mắti, ý đồ len lén lau đi nước mắt trên mặt.

"Sớm bị ta thấy được, còn giấu cái gì mà giấu!" Tiếng cười thật nhỏ từ đỉnh đầu của nàng truyền đến.

Kiêm Gia nũng nịu trừng mắt nhìn hắn một cái, nhanh chóng đứng dậy, chạy ra ngoài phòng rửa mặt.

Công Tôn Cảnh Thăng thoáng đợi một lát ở bên ngoài, mới nhìn thấy Tiêu Dật chậm rãi đi ra khỏi cửa. Hắn nghênh đón, nói: "Người do chúng ta âm thầm cho mai phục ở đê đập đã bắt được gần một trăm người, trong đó có mấy người không phải là người Nam Man, giống như là Hoàng Vũ."

"Ừ! Trận nội loạn này vốn cũng không đơn thuần, có người của Hoàng Vũ cũng không phải lạ. Cảnh Thăng, Hoàng Vũ đã sớm nhìn chằm chằm Kỳ quốc, trận đánh này xem ra không thể kết thúc nhanh chóng." thanh âm Tiêu Dật trầm ổn có lực.

Công Tôn Cảnh Thăng nói: "Đúng! Khó tránh tốn thêm ba năm năm năm." Hắn nghiêng đầu, liếc bên trong phòng, "Công chúa như thế nào?"

"Mấy ngày nay nghỉ ngơi một chút nên tốt hơn nhiều."

"Chờ trận đánh này xong, tướng quân liền đi cầu xin hoàng thượng chỉ hôn đi!" Công Tôn Cảnh Thăng trầm tư một lát bỗng nhiên nói.

Tiêu Dật không nói gì, đi về phía trước mấy bước, trầm mặc hồi lâu, mới lạnh nhạt nói: "Cũng được!"

Núi Bắc Thương.

Khi Tiểu Thất chân chính thanh tỉnh, đã là chuyện một tháng sau rồi.

Nàng thật là không ngờ, cư nhiên mình vượt qua Kỳ quốc, đi tới chỗ biên giới giữa Bắc Liêu và Kỳ quốc. Nàng vốn tính ở lại phương nam tham quan thêm chút, nhưng kế hoạch lại xuất hiện thay đổi.

Mỗi ngày Bích Ngô đều thận trọng chăm sóc nàng. Có lúc, nàng hoảng hốt cảm thấy giống như trở lại năm nàng vừa tới thế giới này, cơ hồ mỗi ngày đều nằm ở trên giường. Mỗi ngày có thuốc uống không hết. Nàng cũng không sợ đắng, nhưng cho dù là thức ăn ngon, ăn nhiều, cũng sẽ cảm thấy ngán, huống chi là thuốc đắng như vậy. Cho nên khi thân thể nàng ngày càng tốt, luôn điều Bích Ngô đi vào lúc uống thuốc. Nhưng, hôm nay —— lại đến phiên hắn tới đưa thuốc, nam tử áo đen đó. Nàng không biết thân phận của hắn, nhưng hắn vẫn biết thân phận của nàng. Tiểu Thất có thể đoán được một chút, chắc là có liên quan với sư phụ của nàng. Bởi vì cả hoàng cung chỉ có sư phụ của nàng biết nàng xuất cung. Nhưng nàng không biết, nam tử áo đen này rốt cuộc có thân phận gì trong Ẩn Tinh mà sư phụ nhắc đến?

Tiểu Thất nhìn chén thuốc hắn đang bưng trong tay, khẽ ngẩng đầu, quét mắt nhìn hắn một cái, nói lần nữa: "Để xuống đi."

Nhưng chén kia thuốc lại đưa tới trước mắt nàng, thanh âm nam tử dị thường kiên định: "Uống thuốc!"

Tiểu Thất cảm thấy không kiên nhẫn, nàng đã nói hai lần rất rõ: "Ta nói ngươi để xuống, sau đó đi ra ngoài." Nàng luôn mềm giọng dụ dỗ Bích Ngô đi ra ngoài, nhưng đối với hắn, nàng chỉ có thể trực tiếp ra lệnh.

Nam tử áo đen khẽ nheo cặp mắt lại, ánh mắt bén nhọn nhìn chằm chằm nàng: "Uống cạn nó trước mặt ta." Trước kia hắn còn có thể tự xưng thuộc hạ, nhưng lúc này tức giận, cho dù qua loa kính cẩn cũng bị hắn tóm tắt. Nàng cho là hắn không biết, chỉ cần hắn vừa đi ra khỏi cái cửa này, những thuốc kia liền được đút cho hoa cỏ.

Tiểu Thất cảm nhận được tức giận trên người của hắn, chỉ cảm thấy không giải thích được: "Nóng, đợt lát ta uống." Nàng không kiên nhẫn giải thích lần nữa.

"Không nóng!" Hắn tiến tới gần lần nữa.

Tiểu Thất rốt cuộc tức giận: "Làm sao ngươi biết? Ngươi đâu có Uống....uố...ng!"

Nam tử áo đen hơi ngẩn ra, chợt đưa chén thuốc tới khóe miệng, khẽ nhấp một ngụm nhỏ, đưa tới trước mắt nàng lần nữa: "Không nóng, Uống....uố...ng!"

Tiểu Thất tức cười, tính khí quật cường của nàng vọt lên, quay đầu đi: "Không uống!" Nàng từ trước đến giờ chính là như vậy, khi người khác càng bắt nàng làm gì, nàng liền càng không muốn.

"Không uống sao?" Hắn chợt bình tĩnh lại, một âm tiết cuối cùng bị hắn kéo thật dài, mang theo chút lười biếng.

Tiểu Thất chỉ cảm thấy quái dị, ngẩng đầu nhìn hắn liền thấy khóe miệng hắn mang theo một nụ cười tà, hắn lại ưu nhã bưng chén lên lần nữa, lại hớp một ngụm lớn. Đợi đến Tiểu Thất ý thức được hắn muốn làm cái gì, một cái tay của hắn đã sớm đưa qua, nắm hông của nàng thật chặt, một cái tay khác chiếm lấy cằm của nàng, cúi người hôn nàng, thuốc liền theo cái miệng của hắn mớm vào trong miệng nàng.

Tiểu Thất giùng giằng, nhưng cánh tay siết chặt eo nàng khiến cho nàng không nhúc nhích được chút nào. Thuốc cuối cùng bị nàng nuốt vào. Nhưng, nhưng hắn lại vẫn hôn nàng, miệng đầy vị đắng, lại bị hắn quét sạch một lần, cho đến cuối hắn vẫn chưa thỏa mãn liếm liếm hai mảnh môi mỏng của nàng, mới chậm rãi buông tay ra, miễn cưỡng nói ở bên tai của nàng: "Ta không ngại về sau cho ngươi uống thuốc như vậy!"

Sắc mặt hơi tái nhợt của Tiểu Thất trong nháy mắt đỏ tươi. Nàng chợt lui ra một bước, đưa tay ra, tránh khỏi hắn nghiêng người đi, nhanh chóng đẩy rơi thuốc trên bàn, tròng mắt đen bóng quật cường nhìn chằm chằm hắn: "Uống hay không là việc của ta, ngươi có thân phận gì mà trông nom ta!"

Chén thuốc rơi trên mặt đất vang lớn, che giấu thanh âm hơi tức giận của nàng. Nhưng thính giác của hắn lại rất tốt, sắc mặt thay đổi trong nháy mắt, lửa giận mạnh như cơn bão: "Thân phận gì?" Hắn đến gần một bước, nhanh chóng ôm nàng vào ngực lần nữa, chiếm lấy đôi môi đỏ thẳm của nàng, trằn trọc mút vào, đầu lưỡi không chút kiêng kỵ đưa vào trong miệng nàng, trêu chọc đầu lưỡi của nàng, cho đến trước một giây nàng cảm giác hít thở không thông, hắn mới nhả ra. Nhưng hắn vẫn không có buông tay, hơi thở ấm áp thổi tới bên tai của nàng: "Ninh Tiểu Thất, nàng nhớ, cho dù ta không có thân phận gì, chỉ cần ta muốn trông nom, ta liền có thể trông nom nàng!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.