Gần Như Vậy, Xa Đến Thế

Chương 10: Chương 10




Thật sự chỉ là tình cờ gặp mặt, bởi lẽ hôm đó Tiếu dĩnh vốn dĩ đi gặp một người khác.

Lúc đó cô mới tìm được việc làm ở thành phố C, trong số đồng nghiệp công ty có một bà chị rất sốt sắng, nghe nói cô hiện giờ chưa có người yêu, liền lập tức hứng chí nảy sinh ý định mai mối se tơ trong đầu.

Trước mặt cô, cứ không ngừng ca ngợi đối phương, cứ nói cả hai thật sự là xứng đôi, không gặp nhau một lần trong đời thì quả là một việc đáng hối tiếc.

Thái độ sốt sắng và bất khuất như vậy thật khiến Tiếu Dĩnh đau đầu khôn xiết. Rõ ràng là vừa đi làm không lâu, vốn dĩ không biết từ chối thế nào cho phải phép, sau vài lần dịu dàng từ chối khéo léo cũng thật sự hết cách, đành miễn cưỡng đồng ý gặp mặt. Kỳ thực trong lòng nghĩ, gặp mặt rồi mới nói không ưng ý, như vậy cả hai tự khắc sẽ chẳng có gì ràng buộc, coi như một lần rồi thôi.

Đến ngày ước hẹn, Tiếu Dĩnh ghé thăm khách hàng, ngồi ở công ty của người ta hết cả buổi chiều, kết quả khi ra khỏi đó thì gặp đúng lúc giao thông đang là giờ cao điểm.

Ngồi trong xe taxi, bà chị kia gọi điện thoại đến, ngữ khí không nhanh không chậm: “……Tiểu Dĩnh à, chị vẫn còn một số việc giải quyết chưa xong ở đây, có thể muộn chút mới đến được.” Lại còn giả vờ không nghe thấy tiếng Tiếu Dĩnh thở dài ,nói tiếp: “Dù sao thì em cũng đã biết địa điểm rồi, cứ trực tiếp đến đó trước đi, đối tượng đã đợi ở đó rồi, cả sảnh cũng đã đặt rồi. Chị giải quyết nhanh nhanh ở đây, nếu mà đói thì bọn em cứ ăn trước, chị sẽ đến sau nhé….” Tín hiệu dường như không tốt, luồng điện kêu rè rè, sau đó còn nói số sảnh, thế nhưng Tiếu Dĩnh còn đâu tâm trí để nghe nữa, chỉ cảm thấy vốn dĩ trong lòng đã không cách gì phấn chấn được nay càng bỗng chốc tuột dốc chìm nghỉm.

Xem mắt đã đủ ngượng rồi, giờ thì ngay cả người giới thiệu cũng lặn mất, lẽ nào lại để cô cùng một người xa lạ mắt lớn nhìn mắt nhỏ ư? Cơ hồ là cô muốn rút lui trong êm đẹp, nhưng tài xế taxi thật quá trách nhiệm , chỉ bởi vì lúc lên xe cô đã thúc giục, kết quả là nhân lúc cô gọi điện thoại, cũng chẳng hiểu thế nào mà tấp vào con đường nhỏ, khúc quanh co thì nhiều nhưng xe lại cực kỳ ít, thế nên chỉ từ một đường tắt thông qua là đến nơi cần đến, khiến cô ngay đến cơ hội do dự hối hận cũng chẳng còn.

Bồi bàn trẻ tuổi xinh đẹp nhanh nhẹn chào đón cô: “Chị ơi, xin hỏi chị có đặt chỗ không”?

“ Bao sảnh” cô vẫn thất thần, lúc này mới không khỏi ráng nhớ lại, rốt cuộc là sảnh số 7 hay số 1 đây? Cuối cùng vẫn nói:” Sảnh 1”!

“ Hướng này ạ, xin mời!”Bồi bàn chỉ cô rẽ vào bên phải hành lang.

Chú thích: Sảnh, hay còn gọi là phòng, nhà hàng TQ thường có dạng đặt phòng, sảnh nhỏ để ngồi ăn, một nhà hàng có thể có nhiều phòng nhỏ, sát nhau nhưng vẫn rất riêng biệt.

Sau này Tiếu Dĩnh mới biết, ở đây có tổng cộng 12 phòng VIP, được phân bố ở hai bên trái phải, nhưng cô trí nhớ kém cỏi, liền đi về hứơng ngược lại với hướng đã định.

Đó cũng là lần đầu cô biết, hóa ra còn có người nhàn hạ thoải mái như vậy, ngay cả một mình dùng cơm cũng phải bao cả phòng hạng tốt nhất, thật là biết hưởng thụ quá!

Thế nên, cũng khó trách khi cửa đẩy ra, người đàn ông ngồi trước bàn đang nói chuyện điện thoại ấy mới lộ ra biểu cảm kinh ngạc, dường như thần sắc hơi khó chịu lóe lên từ một diện mạo tuấn tú, tiếp đến bỏ điện thoại xuống, ánh mắt đen hẹp dài hướng về phía người vừa bước vào, im lặng chờ đợi lời giải thích.

Tiếu Dĩnh chỉ nghĩ anh là đối tượng xem mắt, tận đáy lòng cảm thấy ngượng ngùng, thế nhưng dù gì cũng đã đụng mặt rồi, cũng chẳng thể lúc này mới bỏ của chạy lấy người, thế là khẽ động khóe môi, tranh thủ nặn một nụ cười thân thiện tự nhiên một chút ,kỳ thực thần sắc vẫn rất miễn cưỡng: “Lý tiên sinh, xin chào, tôi là Tiếu Dĩnh” . Cô chỉ biết anh họ Lý, danh tính dù đã đề cập thì cô cũng quên khuấy đi mất rồi.

Đối phương chỉ là ngơ ngác trong giây lát, liền đứng dậy toát ra vẻ cực kỳ phong độ ,cười mà như không cười nhìn cô nói:” Cô Tiếu, Xin chào”. Trong thanh âm mang chút vẻ thờ ơ, nhưng lại mười phần dễ nghe.

Tiếu Dĩnh thất thần trong nháy mắt ,tuyệt nhiên không phải vì con người có gương mặt phong độ tuấn tú này mà bị hớp hồn, chính là vì cô cảm nhận rõ ràng biểu cảm hứng thú bộc lô trên khuôn mặt của anh.

Người đàn ông dưới đèn treo pha lê hơi nhướng mày nhìn cô, dường như cảm thấy cô thật thú vị, đến cả trong đáy mắt cũng ẩn chứa hào quang lấp lánh, nhưng vừa sâu thẳm lại lúc ẩn lúc hiện, khiến cô không khỏi không tưởng rằng chỉ là do ảo giác của mình mà thôi.

Rất lâu sau đó, Tiếu Dĩnh tức giận mất cả kiên nhẫn gặng hỏi : “ Anh rõ ràng không phải Lý gì gì đó, sao lúc đầu lại giả vờ như thật để làm gì, lại còn ra vẻ đứng đắn chào hỏi em nữa chứ?”

Diệp Hạo Ninh lại nửa thật nửa giả cưới nói: “Bởi vì em thú vị lắm!”

Cô nhịn không nổi cắn răng, quả là bị anh làm cho tức chết, hoặc là nói suýt bị tức chết thì thích hợp hơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.