Gần Như Vậy, Xa Đến Thế

Chương 26: Chương 26




Cánh cửa khéo hờ, mở ra mới biết là vẫn sáng đèn. Thật ra không chỉ có đèn lớn đến cả đèn trần ngoài ban công, đèn chiếu xuống đất bên cửa sổ, còn có đèn bên cạnh giường ngủ đều bật sáng, mà trên giường còn có một người đang nằm.

Quả nhiên Diệp Hạo Ninh đã trở về rồi

Thật sự khiến cho Tiểu Dĩnh sợ hãi, vốn dĩ không hiểu được tại sao lúc này anh lại xuất hiện trên giường cô. Định mở miệng hỏi, thì lại thấy một cánh tay anh đặt trên trán, dường như đã ngủ rồi.

Dưới ánh đèn chói mắt thế mà vẫn ngủ được!

Lúc tắt hết những cái đèn to đèn nhỏ, Tiểu Dĩnh cảm thấy thật hết nói nổi, cũng không biết là cái thói hay quên quái dị của anh đã trở nên nghiêm trọng như thế này từ lúc nào? Bởi vì ngày xưa lúc ngủ anh ta lại thích để đèn ngủ, chỉ cần là một ánh đèn yếu ớt thôi cũng được.

Cô đã từng rất hiếu kỳ hỏi :"Tại sao?"

Anh nói :"Anh sợ bóng tối"

Trả lời một cách đường đường chính chính, lại làm cho người khác không tin được. Cho nên cô cho rằng không phải vì lý do đó, nhưng thật sự lại không tìm được cách lý giải nào tốt hơn, đành liệt nó vào những thói quen sống kỳ quái của anh.

Thực ra bản thân cô cũng kỳ quái.

Cô thích ngủ trong bóng tối hoàn toàn, cho dù có đeo thêm bịt mắt kín cũng vẫn cảm thấy không an toàn, chỉ vì biết rằng bên ngoài đèn vẫn sáng.

Do đó khoảng thời gian đầu tiên, cô dường như không đêm nào ngon giấc. Cho đến một hôm vào nửa đêm, cô lại thức dậy trở mình không yên, kết quả là sau một lúc không lâu, liền nghe thấy một tiếng "tạch" nhẹ nhàng

Cô nhẹ nhàng mở mắt, chỉ thấy xung quanh đen kịt, đến rèm cửa cũng kéo kín mít, một chút ánh sáng cũng không lọt qua được.

Giơ tay ra không nhìn thấy ngón tay, cũng không thể nhìn được khuôn mặt của người bên cạnh, lúc đó cô hơi mơ hồ và mệt mỏi, trong lòng biết rằng đèn ở đầu giường đã tắt, cho nên yên tâm ngủ một cách nhanh chóng.

Sau đó cô càng nghĩ lúc đầu Diệp Hạo Ninh chỉ hù dọa cô thôi, nếu thật sự do sợ bóng tối làm sao có thể chủ động nhường nhịn cô như thế?

Anh ta như thế, 10 câu thì đến 7,8 câu không phân biệt được thật giả, ngay cả đến vẫn đề nhỏ như vậy mà cũng không trả lời thật, quả là khiến người khác ghét.

Từ trong ra ngoài, Tiểu Dĩnh nhẹ nhàng bước từng bước tắt mở, cuối cùng vẫn để lại chiếc đèn tường.

Ánh đèn vàng bị nhốt trong thủy tinh bóng trắng mờ mờ hơi mơ hồ lại như vô cùg ấm áp, quầng sáng từ góc sàn nhà nhẹ nhàng lan rộng ra xung quanh, thậm chí có thể nhìn thấy một quầng sáng nhạt trên mặt đất.

Sau đó đi đến bên giường, không kìm được chau mày, chẳng lẽ buồn ngủ như vậy sao? Dường như đến cả nằm một cách ngay ngắn rồi hãy ngủ cũng không kịp nữa.

Diệp Hạo Ninh dựa 2 cái gối đang chồng lên nhau, cánh tay vẫn đặt trên trán, một chiếc chân tùy tiện gác bên ngoài giường. Hơn nữa quần áo cũng chưa thay, cả cà vạt cũng được nới lỏng vắt trên cổ. Một chiếc cúc áo ở cổ được nới ra.

Rõ ràng hình tượng không lịch thiệp như thế lại chẳng làm cho người ta ảm thấy xấu đi.

Tiểu Dĩnh nhất thời hứng lên, thuận tay cầm điện thoại lên, bật flash, chụp hình người nằm trên giường một kiểu.

Cco vốn dĩ lo lắng tiếng "tách" sẽ làm anh thức dậy, nhưng không hề, Diệp Hạo Ninh vẫn tiếp tục ngủ trong tư thế không hề động đậy. Cô rất hài lòng lưu tấm ảnh vào máy, sau đó khom người xuống đưa tay kéo đống chăn ở bên cạnh ra.

Nhiệt độ điều hòa để thấp quá làm cho cô thấy lạnh hết cả da.

Thế là ngay sau đó, cánh tay cô liền bị giữ chặt lại, Tiểu Dĩnh chỉ kịp sợ hãi kêu lên một tiếng, trọng tâm không vững liền bị ngã ra giường.

Diệp Hạo Ninh nhanh chóng trở mình, giữ chặt cô dưới thân thể anh, 2 khuôn mặt chỉ cách nhau gang tấc, đôi măt sâu thẳm nhìn cô, ánh mắt sáng như những ngôi sao, rõ ràng không hề buồn ngủ.

"....Anh giả vờ ngủ?" cô không kìm được chau mày lớn tiếng lên án. Thật ra chiếc giường rộng và mềm mại ngã xuống không hề đau, chỉ là cô sợ hãi quá, tim đập thình thịch, do đó mắng gay gắt :"Anh thật vô vị"

Diệp Hạo Ninh hơi nhếch môi, giữ chặt hai tay cô trên giừng :"Chẳng phải bảo là cần tắm rửa và dọn dẹp nhà cửa sao? Cuối cùng lại chạy đi đâu?"

Mũi của hai người sắp chạm nhau, cô vùng vẫy một cách tượng trưng, vẫn ngẩng mặt lên :"Em vẫn chưa hỏi anh đấy, rõ ràng đi công tác, sao tự nhiên lại về? chẳng lẽ đi tên lửa? hay là đi tàu vượt thời gian?" ngừng lại, lại nghi ngờ hỏi tiếp :"Lúc gọi điện thoại rốt cục anh ở đâu?"

"Sân bay"

"......Anh dám lừa em!"

"Anh lừa em gì nào?" dường như tâm trạng anh rất tốt, khóe mắt ẩn một nụ cười nhẹ, ngay đến cả đáy mắt sâu thẳm cũng sáng lên, sự lóa mắt rực rỡ đó, làm cho cô thất thần.

Anh cười nhẹ nói :"Anh đâu có nói anh ở nơi khác"

Cô ngẩn người ra một lúc, nỗ lực suy nghĩ, hình như anh ta thật sự không hề nói.

Dù gì vẫn là lừa cô! không nói rõ ràng, mặc dù cô hiểu sai, nhưng như thế cũng là một dạng lừa dối.

Cô căm giận động đậy 2 chân, ai ngờ rằng bị anh ta khống chế dễ dàng, cả cơ thể bị giữ chặt trong lòng anh ấm áp và mạnh mẽ, không thể động đậy được.

"Mau đứng dậy!" cuối cùng cô đành mở miệng

"Quần áo còn chưa thay, làm bẩn hết ga giường em rồi"

"Bẩn thì giặt" anh không thèm để ý, lại tiếp tục cười :"Lúc nẫy sao em chụp trộm anh?"

Chiếc điện thoại tội nghiệp trong lúc cô ngã xuống giường đã bay ra ngoài, bây giờ đang nằm trơ trọi ở góc giường, cô ngẩng đầu một cách khó khăn nhìn, may mà vẫn chưa rơi xuống đất.

Cô nói dối, ác ý nói :"Muốn chụp hình anh lúc anh không còn một chút phong độ và khí chất nào cả, rồi lưu truyền ra ngoài, để anh trở thành trò hề"

Anh dướn mày, hỏi đúng trọng tâm :"Cái đó có lời gì cho em?"

"Em cứ thích làm chuyện ích kỷ hại người khác thế đấy, không được sao?"

"Được" anh dột nhiên cúi đầu thấp cắn vào môi cô, cười nham hiểm :"Anh lại thích làm những việc vừa ích kỷ lại vừa lợi dụng người khác"

Tiểu Dĩnh bị đè dưới cơ thể anh rất khó chịu, không thể thở nổi, đến lúc anh khó khăn lắm mới rời khỏi môi cô, nhang lại bắt đầu xâm nhập xuống phía dưới.

Gáy và xương quai hàm cô, anh dần đần hôn xuống dưới đó, do kỹ thuật thành thạo, lại giống như là đang hết sức trêu đùa khiến cho cô mềm ra râm ran đến không chịu được. Cuối cùng không chịu được đành xin lượng thứ, hơi thở ngắt quãng nói :"Chụp trộm là vì ........anh đẹp trai"

Anh dường như không chịu buông tha cô, đôi môi ấm áp chu du trên gáy cô, vừa nhẹ nhàng vừa lười nhác :"Ô? Thật sao?"

"Thật......còn hơn cả trân châu ấy chứ" cô vô cùng sợ ngứa, dường như cầu khẩn nói :"Đừng đùa nữa, em sai rồi......"

Cuối cùng anh cười nhẹ nhàng, dường như đã trừng phạt đủ rồi liền dừng tay lại. Đôi tay với lấy chiếc điện thoại ở bên giường, đưa đến trước mắt co:"Đã đẹp trai như vậy thì đưa ảnh đây anh xem nào"

Nói mà không biết ngượng, mặt dày còn hơn cả tường thành! Nhưng cô không còn cách nào khác, đành ngoan ngoãn đưa bức ảnh ra.

Thực ra do ánh đèn trong phòng mặc dù đã bật flash nhưng bức ảnh vẫn hơi u ám và mơ hồ, góc bên dường như lan ra một màu vàng tối. Nhưng góc độ rất đẹp, từ cao nhìn xuống khiến cả cơ thể anh đều được thu nạp vào trong

Điều cô nói là thật. Anh thật sự rất đẹp trai, cho dù là nằm như vậy, dường như vẫn có khí chất lười nhác phóng khoáng. Làm cho cô bất chợt nghĩ đến trang bản phụ của một tạp chí mà cô xem mấy hôm trước, một anh chàng người mẫu nước ngoài gày khôi ngô tuấn tú nằm nghiêng người trên chiếc ghế salon phong cách Mỹ. Trùng hợp là, tư thế nằm lại dường như giống hệt Diệp Hạo Ninh lúc này, chỉ có điều đôi mắt khép hờ của anh chàng người mẫu liếc nhìn vào ống kính, ánh mắt mê hoặc lòng người.

Cả bức ảnh đen trắng rõ ràng, có một vẻ đẹp mạnh mẽ đơn giản, kết cấu rất hài hòa, thợ chụp ảnh này quả thật là cao nhân, trong chốc lát đã nắm giữ được ánh mắt của người xem

Lúc đó Hứa Nhất Tâm bị anh chàng làm cho mờ mắt, nước bọt sắp rớt xuống.

Cho nên cô đột nhiên muốn chụp Diệp Hạo Ninh lúc ngủ, nghĩ đến hôm nào đó cho Hứa Nhất Tâm xem, ai bảo cô ấy là fan trung thành của anh chứ

Diệp Hạo Ninh nhìn màn hình lúc đó cũng không nói gì, cô sợ anh sẽ xóa mất bức ảnh vội vàng cướp lại điện thoại, ai biết được vừa cầm vào điện thoại thì chuông liền vang lên

Vẫn là bài hát tràn đầy niềm vi trẻ thơ :"2 con hổ", Diệp Hạo Ninh cười rồi tự ý đi vào phòng khách, còn cô vẫn ngồi trên giường đờ đẫn một lúc, sau đó mới nghe điện thoại.

Tiếng nói của Trần Diệu cất lên :"Về đến nhà chưa?"

Cô nói "rồi", bây giờ mới nhớ ra lúc đó trước khi lên xe hình như có dặn dò, nhưng cô về đến nhà lại quên không báo cho anh.

Anh ta dường như nhẹ nhõm hẳn, cười nói :"Vậy thì tốt" ngừng lại rồi hỏi :"Đã ngủ chưa?"

Trước đây cũng luôn như thế, anh nhắn tin cho cô hỏi đã ngủ chưa?, hoặc là đã dậy chưa? Mặc dù không nghe thấy giọng nói nhưng vẫn biết được ngữ điệu và ngữ khí như thế nào, cũng giống như bây giờ, dịu dàng như nước, còn cô thì vẫn cứ ở trên giường nằm trốn trong chăn mượn ánh đèn trắng heo hắt, trả lời tin nhắn từng chữ từng chữ.

Có tối thật sự buồn ngủ rồi, nhưng không nỡ nói tạm biệt, cho dù ngày nào cũng gặp nhau nhưng cô vẫn không đành lòng nói chúc ngủ ngon, cho đến khi anh chủ động nói, cô bé ngốc, ngủ thôi, tắt máy nhé. Cô mới cười rồi tắt máy, ngủ một đêm ngon lành.

Nhưng bây giờ, cô ngủ hay chưa thì có quan hệ gì với anh chứ?

Do đó nói nhạt :"Chưa". Thực ra trong lòng vẫn đè nén nỗi đau, nhưng đã trở nên rất nhỏ rồi, dường như chỉ là khi hít thở có thể bỏ qua nó, quên mất nó.

Trần Diệu không nói gì, nhưng cũng không cúp máy ngay, căn phòng yên tĩnh quá, Tiểu Dĩnh cúi đầu nhìn chiếc ga giường lộn xộn, dường như nghe thấy tiếng thở của anh, hoặc chỉ là hơi thở của cô, bởi vì ngay bên tai cô, rõ ràng như thế.

Một tiếng động đột ngột vọn ra từ bếp, cô mới dời mắt mình, nói :"Nếu không có việc gì, em cúp máy đây"

Kết quả đây là lần đầu tiên cô cúp máy trước Trần Diệu, đi ra ngoài liền thấy Diệp Hạo Ninh đang loay hoay trong bếp, đôi tay không ngừng lật tìm các ngăn tủ

Cô hỏi :"Anh tìm gì thế?"

Anh lại một ngăn tủ trên tường, nhìn nhìn, sau đó mới quay mặt lại nói :"anh đói rồi"

"Đồ ăn để ở trong tủ lạnh, anh mở máy cái đó ra làm gì?" mặc dù giọng nói của nah lúc đó rất vô tội, vừa hiếm khi thấy lại rất hay, nhưng cô vẫn cảm thấy không có gì để nói"

Khuôn mặt anh buồn bực :"Trong tủ lạnh toàn đồ ăn thừa"

Ô, đúng rồi, anh từ trước đến nay không ăn cơm thừa bao giờ. Mặc dù sớm biết thế, nhưng lúc này Tiểu Dĩnh vẫn than vãn :"Tại sao anh lại có nhiều tạt xấu thế chứ? Đâu phải là thuốc độc!" Bởi vì trong tủ lạnh thật sự không có đồ tươi, lúc tối ăn cơm có thừa một ít, cô dùng giấy bọc gói lại định ngày mai một mình ăn tạm cũng được.

Bây giờ đối mặt với sự bắt bẻ của Hạo Ninh đại thiếu gia, cô chẳng còn cách nào khác, cuối cùng Diệp Hạo Ninh nói :"Đi ra ngoài ăn cơm với anh"

Đã nuộn như vậy rồi, đi đâu ăn chứ? Hơn nữa cô thấy mệt, thật sự không ứng phó được với sự cao hứng của anh, cuối cùng đành hỏi :"Rốt cuộc anh muốn ăn gì? Mì tôm được không?" thật ra biết anh không ăn, cô chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi

Quả nhiên thấy anh lập tức cau mày, liếc mắt nhìn cô nói :"Đó là thức ăn cho người sao?"

"Ô' cô mở miệng nói :"Những loại người như anh thật khó hầu hạ quá" cô cố tình nhấn mạnh trọng âm, dường như hơi nghiến răng nghiến lợi, anh ta lại không thèm chắp vặt cô, chỉ dương mày cười, dáng vẻ lương thiện vô tội :"Đột nhiên muốn ăn cháo thịt nạc với trứng muối"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.