Gặp Anh Là Ác Mộng

Chương 39: Chương 39: Chỉ hắn có quyền




Từng câu từng chữ của anh ta rất rõ ràng là đang cố tình khiêu chiến và thách thức Ân Viêm, đây không khác gì một trò chơi mạo hiểm nữa cả.

Quả nhiên là Ân Viêm vừa nghe xong thì biểu cảm cũng đang có chút chuyển biến, nhất là đáy mắt đang ánh lên một cỗi chết chóc khiến đối phương cũng phải rùng mình khiếp vía. Hắn để cây bút trên tay xuống bàn, đồng thời cũng nhướng người về phía trước, ghé mặt qua một bên tai của Trương Tiêu mà nói mấy câu, từ ngữ điệu cũng có thể nhận ra đây chính là những lời cảnh cáo của hắn.

- Người mà cậu không để yên lại chính là phu nhân của Ân Viêm tôi đấy. Người của tôi mà cậu cũng dám nói đến không để yên sao? Vậy cậu định sẽ làm gì đây?

Trước cường thế bá đạo của Ân Viêm, Trương Tiêu cũng giống như những người khác đều sợ đến mất mật rồi, thế nhưng anh ta cũng không cho phép mình được hèn nhát trước mặt của Ân Viêm, bởi vì như vậy thì đừng nói đến việc có thể bảo vệ được vợ của mình mà có khi còn khó đi ra khỏi được căn phòng này nữa.

- Nghe anh nói vậy thì có vẻ như anh rất thương vợ nhỉ? Thật đúng là một chuyện khó tin đấy. Loại phụ nữ như Sở Nghinh mà lại có được sự sủng hạnh của Ân tiên sinh đây, là phúc hay họa của cô ta nhỉ? Theo như tôi được biết thì bên ngoài anh cũng đâu thiếu phụ nữ chứ, vậy sao lại chọn sủng ái một người phụ nữ đê tiện như Sở Nghinh. Khẩu vị của anh cũng nặng thật nhỉ?

Những lời mà anh ta nói, nếu trong đó có mười câu nhắc đến Sở Nghinh thì đã hết chín câu là cố tình sỉ nhục cô rồi. Đương nhiên đối với Ân Viêm thì những câu hạ nhục Sở Nghinh như thế này cũng chẳng có gì là mới lạ cả bởi vì hắn không ít lần nói với cô những câu tượng tự, thế nhưng đó là chính hắn nói với cô, còn với những kẻ khác thì cho dù là bất kỳ ai cũng đều là đang phạm phải đại kỵ của hắn. Ngoại trừ hắn ra thì không một ai được phép đụng đến Sở Nghinh dù là bằng lời nói hay hành động.

- Tôi chỉ nhắc một lần này thôi, Sở Nghinh là người phụ nữ của Ân Viêm tôi. Có đánh giá người phụ nữ này như thế nào thì cũng chỉ có tôi mới có quyền quyết định. Nếu như cậu còn dám vượt quá giới hạn cho phép của tôi một lần nào nữa thì không chỉ đơn giản là một quyết định điều chuyển công tác đâu.

Từng câu từng chữ này đã phần nào đó đã cho Trương Tiêu một câu trả lời mà anh ta đang mong chờ được nghe. Nhưng khi nhận được câu trả lời từ Ân Viêm thì anh ta cũng không thể kìm nén được sự phẫn nộ trong người đang dần dần thiêu rụi hết mọi khả năng khống chế cảm xúc của bản thân.

- Ân Viêm, đừng đắc ý quá sớm như vậy, cũng đừng quá tự tin, anh chơi không lại Sở Nghinh đâu, rồi anh cũng tự mình moi tim ra dâng cho cô ta để cô ta chơi đùa như một món đồ chơi, cho đến khi cô ta không cần nữa thì cũng không tiếc mà giẫm dưới chân như một món đồ bỏ đi.

Những câu thách thức và châm biếm của Trương Tiêu không phải là Ân Viêm chưa từng nghe. Tất cả những người đàn ông từng biết đến Sở Nghinh nếu không phải vì từng điên cuồng theo đuổi cô thì cũng là dè chừng mà tránh đi, số nạn nhân dưới tay của Sở Nghinh không phải chỉ có Ân Tiêu và Trương Tiêu mà còn rất nhiều người khác nữa, trong số đó tất cả đều là những thiếu gia có địa vị đáng kể trong giới thượng lưu. Chính hắn cũng đã nhận định Sở Nghinh giỏi nhất là trêu đùa trái tim của người khác, đó là lí do mà ai cũng cảnh báo hắn sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo của cô ư? Hừ! Đúng là nực cười mà, loại phụ nữ như Sở Nghinh sao có tư cách được hắn yêu chứ.

........

Từ lúc đến công ty, Sở Nghinh đã ngồi thẩn thờ như người mất hồn thế này rồi, rất nhiều bản thiết kế để trống trên bàn mà cô còn chưa vẽ xong. Trong đầu không ngừng suy nghĩ về những chuyện đã ngộ ra sáng nay, tay cầm cây bút vẽ mà tô đè lên liên tục trên một mặt giấy chẳng ra hình thù gì cả.

- Bảo bối, cậu sao vậy? Vẽ đen hết cả giấy rồi kìa.

Hôm nay cũng là buổi chụp hình quảng cáo thiết kế mới của Sở Nghinh nhưng lúc sáng cô đã lấy lí do không khỏe để tạm thời không tham gia buổi chụp ảnh, chỉ để trợ lý thay mình quản lý mọi việc, còn mình thì đã ngồi thất thần ở trong phòng cả buổi sáng rồi.

- Bảo bối, này! Cậu có nghe tớ nói gì không đó?

Mục Nhiễm vừa được nghỉ giải lao đã đến tìm Sở Nghinh rồi, trên tay còn cầm theo hai lon nước ướp lạnh. Vì gọi mãi mà không thấy Sở Nghinh phản ứng nên cô nàng mới cầm chai nước kia để chạm vào mặt của cô. Sở Nghinh giật mình và bắt đầu hoàn hồn lại.

- Tiểu Nhiễm, cậu chụp ảnh xong rồi à?

Mục Nhiễm lắc đầu bất lực, đưa chai nước cho Sở Nghinh, đồng thời cũng tự kéo ghế qua để ngồi xuống.

- Tiểu Nghinh, hôm nay cậu làm sao vậy? Cậu không khỏe ở đâu sao? Trông thất thần như người mất hồn thế kia. Đừng nói với tớ là cậu lại bị Ân Viêm dọa sợ rồi đấy nhé.

Bị hỏi như vậy, Sở Nghinh vừa lúng túng vừa lo sợ mà vội phủ nhận, dùng hành động đang mở lon nước để tạm thời che đậy đi sắc mặt có phần mất tự nhiên của mình.

- Tớ có thể có chuyện gì được chứ. Chỉ là nhất thời không tìm ta được ý tưởng gì thôi. Cậu cũng đừng chỉ cứ quan tâm đến tớ thôi, bây giờ cậu chỉ cần tập trung vào việc chụp ảnh thật tốt là được. Tớ không có chuyện gì khiến cậu phải lo lắng đâu.

Mục Nhiễm nghe vậy cũng gật gật đầu tạm cho qua, sau đó lại mở điện thoại ra đọc một tin nhắn vừa mới nhận được. Vừa đọc qua dòng tin nhắn trên màn hình, sắc mặt của cô nàng cũng liền biến sắc, hình như đã nhận được một thông tin vô cùng chấn động. Sở Nghinh ngồi đối diện cũng đã bị thu hút, cô hơi nhíu mày vì kinh ngạc rồi hỏi.

- Có chuyện gì sao?

Mục Nhiễm vẫn chưa trả lời ngay câu hỏi của cô, chỉ thấy là vừa mới đọc xong thì tin nhắn thì cô ấy đã vội gọi lại cho người gửi, từ giọng điệu có thể thấy đang vô cùng gấp gáp.

- Anh vừa nói vậy là thế nào? Hợp đồng làm người đại diện phát ngôn? Anh còn chưa hỏi ý kiến của tôi mà đã tự mình quyết định rồi?

Thấy tình hình như vậy, Sở Nghinh cũng không tiện truy hỏi cho ra ngay mà cứ im lặng đợi trước, cho Mục Nhiễm thời gian nói chuyện xong với bên kia đã. Nghe qua hai câu thì cô cũng đã đoán được thông báo mà Mục Nhiễm vừa nhận được là từ công ty quản lý hiện tại, chắc là lại xảy ra mẫu thuẫn gì đó rồi...

Mục Nhiễm tranh cãi vài câu với phía công ty xong thì cũng hậm hực cúp máy, tiện tay cầm lon nước trên bàn lên uống một hơi dài để bình tâm trở lại. Lúc này mới bắt đầu đem chuyện rắc rối kia nói lại với Sở Nghinh.

- Tiểu Nghinh, Ân Dạ muốn tớ làm người đại diện phát ngôn. Phía công ty đã đồng ý lời đề nghị và ngày mai sẽ bắt đầu thỏa thuận các điều khoản cụ thể. Đúng là chết tiệt thật, bọn họ còn chưa hỏi qua ý của tớ đã quyết định hết rồi.

Còn tệ hơn cả Mục Nhiễm nữa, Sở Nghinh vừa nghe xong thông tin này thì mặt cũng liền chuyển sắc. Đôi mắt xinh đẹp trợn tròn trong kinh hoảng, gấp gáp hỏi lại một lần để xác nhận.

- Cậu nói là Ân Dạ mời cậu làm người đại diện phát ngôn sao?

Mục Nhiễm nhìn qua cô bạn thân của mình một lượt, sau đó lại dứt khỏa gật đầu hai cái, nói thêm vào.

- Là thông báo chính thức của giám đốc, tớ cũng chẳng hiểu nổi tại sao Ân Dạ lại chọn tớ nữa. Nhưng cậu cứ yên tâm đi tiểu Nghinh, tớ nhất định sẽ nghĩ cách để từ chối hợp đồng này.

Chính Sở Nghinh đã từng nói với cô nàng về việc Ân Viêm vốn dĩ muốn ép Sở Nghinh đến Ân Dạ, phải cật lực xin hắn mới có cơ hội quay về đây, lần này Ân Dạ lại đột nhiên đưa ra lời đề nghị với phía công ty của Mục Nhiễm muốn mời cô làm người phát ngôn cho bọn họ, dùng đầu gối để nghĩ cũng có thể đoán ra được đây chính là Ân Viêm cố tình rồi. Lí do mà Ân Viêm chọn Mục Nhiễm khả năng rất cao chính là muốn lợi dụng chuyện này để Sở Nghinh phải đến Ân Dạ làm việc theo ý của hắn. Là bạn thân của Sở Nghinh nên Mục Nhiễm nhất định sẽ đứng ra bảo vệ bạn của mình, tuyệt đối sẽ không để cho Ân Viêm đạt được mục đích.

- Tiểu Nghinh, đừng lo, tớ nhất định sẽ không để cho Ân Viêm có cơ hội kìm hãm cậu đâu.

Thế nhưng Sở Nghinh lại không thể nào nghĩ như thế này được. Đương nhiên là cô rất rõ lí do mà Ân Viêm lại cố tình làm khó Mục Nhiễm, hắn đang gửi lời cảnh cáo đến cho cô. Hơn nữa cô cũng biết hậu quả của việc chống lại hắn, những việc kinh khủng hơn cả ác mộng này cứ để một mình cô chịu đựng là đủ rồi, cô không muốn Mục Nhiễm cũng bị vả lây nên lo lắng lại chồng chất lo lắng.

- Tiểu Nhiễm, cậu nghe kỹ lời tớ nói đây, cậu tuyệt đối không được nói gì cả, cũng đừng từ chối ký hợp đồng. Tớ biết Ân Viêm muốn làm gì, tớ sẽ nói chuyện với anh ta, cho nên trước đó cậu cứ làm giống như là đã đồng ý ký hợp đồng rồi. Cậu cứ tin tớ, tớ nhất định sẽ giải quyết ổn chuyện này, cậu không muốn hợp tác với Ân Dạ thì tớ nhất định sẽ giúp cậu hủy hợp đồng này.

Mục Nhiễm vừa nghe xong thì đã lắc đầu phản đối ngay, nhất định sẽ không để cho Sở Nghinh phải đối đầu trực tiếp với Ân Viêm.

- Tiểu Nghinh, cậu nghĩ tớ không hiểu gì sao? Chúng ta là bạn thân hơn mười năm rồi, cho dù cậu không nói đi nữa thì tớ cũng có thể nhìn ra mà.

Những lời này của Mục Nhiễm khiến cho Sở Nghinh phải tròn mắt kinh ngạc rồi nhìn chằm chằm vào cô ấy không dời mắt nửa giây nào, cẩn thận xác nhận lại suy nghĩ đang hiện lên trong đầu mình.

- Tiểu Nhiễm, không phải là cậu đang nói....

Mục Nhiễm cắn môi rồi thở dài, hất nhẹ cằm về phía Sở Nghinh, biểu cảm có vẻ khó xử lẫn xót xa.

- Trước giờ cậu đâu ăn mặc thế này chứ, nhưng hai ngày nay cậu lại mặc đồ rất kín đáo. Tớ vừa nhìn đã nghi có chuyện xảy ra với cậu rồi. Tiểu Nghinh, tớ nhìn thấy hết rồi. Cậu bị anh ta đánh thành ra như vậy mà còn định im lặng không nói đến khi nào đây? Tớ cũng nghĩ là cậu không muốn khiến người khác lo lắng, nhất là cha cậu nên mới im lặng chịu đựng. Tớ đã không thể tin nổi vào mắt mình. Tiểu Nghinh mà tớ biết rất kiêu ngạo và hiếu chiến, tại sao lần này cậu lại cắn răng chịu đựng như vậy chứ. Nếu Ân Viêm thực sự đáng sợ đến vậy thì tớ càng không thể để cậu một mình đối diện được. Anh ta muốn lợi dụng tớ để bắt cậu phải nghe theo sự sắp xếp của anh ta không phải sao? Tớ sẽ không để anh ta đạt được mục đích đâu. Cậu nghe đây, tiểu Nghinh, tớ không muốn hợp tác với Ân Dạ là bởi vì tớ không muốn cậu sẽ đến Ân Dạ vì tớ, cho nên cậu cũng không cần can thiệp vào chuyện này, cho dù có phải rời khỏi công ty thì tớ cũng sẽ không ký hợp đồng với anh ta đâu.

Sở Nghinh không nghĩ tới là Mục Nhiễm lại biết hết mọi chuyện như vậy rồi, như vậy thì cô càng không thể để cho Ân Viêm hủy hoại cô ấy được, cho dù phải trả cái giá nào đi nữa thì cô cũng phải ngăn cản hợp đồng này. Nếu Ân Viêm không thay đổi quyết định và Mục Nhiễm từ chối hợp tác thì cô không dám tưởng tượng hắn sẽ làm ra chuyện khốn nạn gì nữa.

- Tiểu Nhiễm, tớ xin lỗi, xin lỗi vì đã liên lụy đến cậu...

Thấy Sở Nghinh vừa lắc đầu vừa khóc thê lương như vậy, Mục Nhiễm liền nắm lấy tay của cô như đang cố gắng trấn an, một tay khác thì đang lau nước mắt cho cô.

- Được rồi nào, bảo bối, chỉ cần cậu hứa với tớ là sẽ không thỏa thuận bất kỳ điều kiện nào với Ân Viêm để giúp tớ là được. Nếu không thì tớ sẽ rất giận đấy.

Ngoài mặt thì Sở Nghinh cứ gật đầu đồng ý trước nhưng thực chất thì đã suy nghĩ đến một dự định chắc chắn rồi, để ngăn cản được Ân Viêm thì cô phải làm gì đó mới được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.