Gặp Anh Là Ác Mộng

Chương 76: Chương 76: Mang thai




Từ lúc bắt đầu đến giờ, hắn vẫn luôn cho rằng mục đích duy nhất của bản thân chính là bắt Sở Nghinh phải trả giá cho cái chết của em trai, tất cả những việc mà hắn đã làm đều đang cố gắng chứng minh mục đích ban đầu của mình, hắn đã nghĩ chỉ khi cô đau đớn, thống khổ nhất, thậm chí là người không ra người ma không ra ma thì mới xoa dịu được một chút ít nỗi hận trong lòng hắn.

Thế nhưng, không biết là từ khi nào mà hắn đã quên mất mục đích ban đầu của mình, lại dùng những cách trói buộc cô giống như muốn ép cô bên cạnh hắn hơn là bắt cô nếm trải những đau khổ vì cái chết của Ân Tiêu. Không biết là từ khi nào mà hắn đã để cảm xúc của cô trong lòng, khiến cô chịu đau đớn, bản thân hắn cũng cùng chịu đựng với cô, hắn dần dần không còn cảm thấy thỏa mãn hay hài lòng mỗi lần tra tấn cô nữa.

Hắn vẫn luôn không hiểu được những hành vi của chính bản thân mình, nhưng hôm nay, ngay khoảnh khắc nhìn thấy Sở Nghinh toàn thân lạnh lẽo không còn hơi thở, hắn rốt cuộc đã hiểu được rồi. Hắn chính là sợ cô thật sự xảy ra chuyện gì, hắn sợ cô sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa, sẽ không bao giờ nhìn thấy cô nữa. Mỗi lần nhìn thấy cô đứng gần Ân Bá, hắn lo lắng cô sẽ gặp nguy hiểm. Khi cô cười nói vui vẻ với Ân Diệu, trong lòng hắn vừa khó chịu vừa sợ hãi, hắn sợ trong lòng cô sẽ có Ân Diệu mà không phải là hắn.

Hôm nay thì hắn đã hiểu rồi, Sở Nghinh đối với hắn đã không chỉ còn là kẻ thù hại chết em trai nữa, trong lòng hắn từ lâu đã để cho cô một vị trí đặc biệt rồi…nhưng cũng khiến hắn không thể tin được vào sự thật này, không thể tin nổi vào bản thân, những lời mà Phong Dực từng cảnh cáo, nhắc nhở hắn rất nhiều lần, không ngờ cuối cùng cũng trở thành hiện thực. Trò chơi mà hắn đã tự mình lập ra, người thua lại chính là hắn, hắn yêu cô rồi, hắn…lại yêu Sở Nghinh. Không phải rất buồn cười sao? Hay là, hắn cũng đang gặp báo ứng?

Có lẽ Phong Dực nói đúng rồi, trong chuyện tình cảm, trong việc điều khiển trái tim của chính mình và điều khiển trái tim của người khác, hắn không phải đối thủ của Sở Nghinh.

- Tiểu Nghinh!

- Tam thiếu?

Ân Diệu hớt hải chạy đến, suýt nữa đã không thể làm chủ được tốc độ của mình mà đâm vào hàng ghế chờ trước cửa phòng phẫu thuật rồi. Vừa thở hổn hển vừa gọi Sở Nghinh.

Châu Vũ nhìn thấy Ân Diệu đến thì liền đưa tay cản anh lại, duy trì phong thái nghiêm túc đến mức gần giống như người máy.

- Tam thiếu, xin dừng bước.

Nhìn đèn trước cửa phòng phẫu thuật vẫn còn sáng, Ân Diệu càng cuống hơn, sốt ruột hỏi tình hình của Sở Nghinh.

- Tôi đến thăm tiểu Nghinh, phiền cậu tránh đường cho.

Ân Diệu nhìn Châu Vũ một cái, cất giọng không vui yêu cầu, sau đó vẫn nhìn về phía cánh cửa sắt còn đang đóng chặt và Ân Viêm đang ngồi gục đầu trên ghế chờ.

- Anh cả, tiểu Nghinh thế nào rồi?

Lẽ ra Ân Viêm đã định sẽ ngó lơ anh rồi nhưng anh vẫn kiên quyết muốn vào nên hắn mới đứng lên và đi tới trước mặt anh. Giọng điệu có mấy phần quở trách, ý tứ xua đuổi rất rõ ràng trên mặt chữ.

- Sao cậu còn ở đây? Chỗ này không cần đến cậu nữa, mau về đi.

Mặc dù bị Ân Viêm thẳng thừng đuổi đi như vậy rồi, nhưng Ân Diệu vẫn không chùn bước mà ngược lại còn rất kiên định thể hiện thái độ của mình.

- Tiểu Nghinh là bạn của em, em ở đây đợi cô ấy không được sao? Anh tưởng chuyện gì anh cũng quản được à?

Nghe câu trả lời của Ân Diệu, Ân Viêm liền bật cười như vừa nghe được một câu chuyện khôi hài, nhưng đáy mắt lại tràn ngập sát khí lạnh lẽo.

- Bạn? Tiểu Nghinh từ khi nào mà trở thành bạn của cậu vậy? Anh đã từng nhắc nhở cậu rất nhiều lần rồi, nhớ rõ thân phận của cậu và cô ấy. Tiểu Nghinh là vợ của anh, là chị dâu của cậu. Cậu nên gọi cô ấy một tiếng chị dâu, tiểu Nghinh không phải cái tên cậu có thể tùy ý gọi.

Vừa nói, hắn vừa chỉ vào ngực của Ân Diệu, đồng thời cũng dùng sức đẩy anh lùi lại phía sau từng bước. Thái độ thể hiện rất rõ trên mặt, mỗi câu chữ hắn nói ra đều mang cùng một ý cảnh cáo, nhắc nhở.

.......

Lúc nhận được điện thoại của Ân Viêm nhắc mình đưa Tô Phỉ Thúy về, Lý Huệ Tử đã gọi cho con trai bao nhiêu lần nhưng vẫn không gọi được, trong lòng bà còn đang nghi ngờ liệu có phải Sở Nghinh lại bày trò gì không.

- Tiểu Thúy, đừng khóc nữa, cháu còn khóc nữa thì bác chỉ có thể đưa cháu về Bắc Kinh thôi.

Một bên liên tục gọi điện thoại cho Ân Viêm, một bên thì còn phải dỗ Tô Phỉ Thúy đã khóc cả nửa ngày trời. Bà cũng đau đầu đến sắp đổ bệnh rồi.

Tô Phỉ Thúy vừa khóc lóc than thở vừa kể lể đủ điều ấm ức ở Đế Cư, đem hết mọi trách nhiệm đổ hết lên người Sở Nghinh, còn thêu dệt thêm vài chi tiết nữa.

- Bác gái, cháu không biết đã chọc giận Sở Nghinh chỗ nào mà vừa nhìn thấy cháu ở Đế Cư thì Sở Nghinh đã nặng lời sỉ nhục cháu trước mặt Viêm rồi. Cháu không biết đâu, bác nhất định phải đòi lại công bằng cho cháu đấy.

Nghe Tô Phỉ Thúy vừa khóc vừa đòi hỏi hết chuyện này đến chuyện khác mà đầu của Lý Huệ Tử cũng sắp nổ tung.

- Được rồi, được rồi, tiểu Thúy, cháu đừng khóc nữa, bác biết phải làm gì rồi.

Còn chưa dỗ được Tô Phỉ Thúy ngừng khóc thì điện thoại đang cầm trong tay của Lý Huệ Tử lại vừa đúng lúc đổ chuông. Bà xoa xoa ấn đường rồi nhìn xem số đang gọi đến, thấy tên hiển thị trên màn hình, bà vội vã nhận cuộc gọi ngay.

- Bác sĩ Đường, xảy ra chuyện gì sao?

…...

Hai anh em bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí tràn ngập mùi thuốc súng, một người cảnh cáo một người chống đối, một người thách thức một người tức giận. Hai người cứ im lặng nhìn đối phương như vậy mà không ai nói một câu nào.

Mãi cho đến khi cánh cửa phòng phẫu thuật được mở ra và bác sĩ từ bên trong đi ra.

- Xin hỏi, ai là người nhà bệnh nhân?

Nghe bác sĩ hỏi, Ân Viêm phản ứng rất nhanh, dùng lực đẩy nhẹ Ân Diệu một cái rồi bước nhanh đến trước mặt bác sĩ, cuống quýt hỏi han tình hình của Sở Nghinh.

- Tôi là chồng của cô ấy, cô ấy thế nào rồi?

Ân Diệu chỉ sau Ân Viêm một bước, cũng tiến tới chờ nghe kết quả từ bác sĩ.

Những người khác, trong đó có Châu Vũ, giống như không dám tin vào những gì mình vừa nhìn thấy và nghe thấy, Ân Viêm vì lo lắng cho một người mà mất hết bình tĩnh như vậy, lại còn là Sở Nghinh mà hắn luôn căm hận nữa, rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì thế này?

Vị bác sĩ kia vừa nghe được Ân Viêm nói ra mối quan hệ với bệnh nhân thì sắc mặt cũng nhăn lại có vẻ khó chịu và không vui, ánh mắt nghiêm khắc nhìn Ân Viêm, tông giọng cũng có vài phần khiển trách.

- Cậu làm chồng kiểu gì mà để vợ đang mang thai bất cẩn đuối nước thế kia? Cũng may là trước khi đưa đến bệnh viện vẫn còn nhịp thở, nếu không thì thần tiên cũng không cứu được.

Trong lời nói của bác sĩ kia có cả thông tin về kết quả phẫu thuật của Sở Nghinh, nhưng điều khiến tất cả những người có mặt ở đây, kể cả Ân Viêm đều bị làm cho bất ngờ chính là câu đầu tiên mà bác sĩ thông tin. Hắn đứng hình mất mấy giây, liên tục nhíu mày rồi đến mở to mắt kinh ngạc, hai tai cứ ùa ùa không biết vừa nghe đúng sự thật hay không, đến khi định thần lại được mới gấp gáp hỏi rõ hơn.

- Ông vừa nói gì? Cô ấy, cô ấy mang thai rồi?

.......

- Bà nói thật chứ? Sở Nghinh mang thai rồi?

Tin tức chấn động từ bác sĩ Đường qua điện thoại truyền đến, Lý Huệ Tử bất ngờ đến ngồi bật dậy, nhịp tim sớm đã tăng nhanh so với bình thường, vui mừng mà không biết phải cười như thế nào nữa.

Tô Phỉ Thúy ngồi trên sofa cũng có thể nghe được tin này, đối với cô ta thì tin Sở Nghinh mang thai không khác gì một bản án tử hình. Từ ngày Sở Nghinh bước vào cửa Ân gia, cô ta đã tưởng chừng sẽ không còn cơ hội cướp Ân Viêm trở về nữa, cho nên cô ta mới dùng hết mọi cách thức để chia rẽ hai người bọn họ. Nhưng bây giờ Sở Nghinh lại mang thai, đó là cốt nhục của Ân Viêm, cũng là điều mà Lý Huệ Tử luôn mong đợi, kết quả này hoàn toàn bất lợi cho cô ta.

Ở đầu dây bên kia, bác sĩ Đường cũng hiểu được tâm trạng mừng rỡ quá độ của Lý Huệ Tử nên mới đợi bà bình tĩnh hơn rồi mới nói tiếp.

- Một tiếng trước cấp dưới của tôi có tiếp nhận một trường hợp bị đuối nước, lúc sau mới biết đó là Sở Nghinh. Kết quả siêu âm cho thấy cô ấy đã mang thai được tám tuần rồi.

.......

- Đây là kết quả siêu âm vừa có được. Kết quả cho thấy vợ cậu đã mang thai được tám tuần rồi.

Thấy vẻ mặt hoang mang đến không thể chấp nhận được ngay của Ân Viêm, cùng với những câu hỏi để xác nhận thông tin của hắn, vị bác sĩ mới đưa kết quả siêu âm cho hắn tự kiểm tra.

Nhìn tập kết quả siêu âm trong tay của bác sĩ đang hướng đến mình, hai tay của Ân Viêm không hiểu sao mà chẳng còn sức để nhấc lên nổi nữa. Nhịp thở cũng loạn lên, nếu không phải có Châu Vũ đứng bên cạnh nhắc hắn mấy lần liên tục thì có lẽ hắn đã đứng như thế cả đêm mất.

Nhờ có Châu Vũ gọi liên tục nên Ân Viêm mới phản ứng lại, chậm rãi đưa tay cầm lấy tập kết quả siêu âm bác sĩ đưa. Hắn khựng lại một lúc nữa mới mở ra xem. Từng trang số liệu đến kết luận, còn có ảnh siêu âm thai nhi nữa, tất cả đều là minh chứng cho thông báo vừa rồi của bác sĩ, Sở Nghinh đúng thật là đã mang thai.

Đây là kết quả mà hắn không ngờ tới nhất, hắn chưa từng nghĩ đến và cũng chưa từng để xảy ra sơ xuất khiến Sở Nghinh mang thai, và đương nhiên đó cũng không phải kết quả mà hắn mong muốn. Thế nhưng bây giờ hắn lại nhận được thông báo là cô đang mang thai. Đứa bé này xuất hiện hoàn toàn ngoài dự tính của hắn, nhưng lại rất vừa vặn với thời gian mở thừa kế quyết định người đủ điều kiện theo di chúc, cho nên đứa bé này hắn nên giữ hay không đây?

.......

- Nhưng có chuyện này tôi nghĩ bà nên biết....

Niềm vui bất ngờ ập đến mà Lý Huệ Tử còn chưa vui mừng đủ thì tim lại bắt đầu bị treo ngược dần khi nghe một câu lấp lửng nửa vời của bác sĩ Đường.

- Chuyện gì vậy? Có phải đứa bé gặp vấn đề gì không?

Bác sĩ Đường chợt im lặng một lúc, thở dài một hơi rồi mới nói rõ tình hình trước mắt.

- Qua kiểm tra sơ bộ, hệ thần kinh của Sở Nghinh chịu nhiều lần kích thích dẫn đến tình trạng tinh thần không ổn định. Nếu vẫn tiếp tục kéo dài tình trạng thế này thì trong thời gian mang thai sẽ rất dễ xảy ra những sự cố không mong muốn.

Nghe bác sĩ Đường nói vậy, trong đầu Lý Huệ Tử không ngừng nhớ lại bộ dạng như hóa điên của Sở Nghinh lúc ở Đế Cư, đây là điều mà bác sĩ Đường đang đề cập đến sao? Nếu đúng là như vậy thì nguyên nhân gây ra tình trạng của Sở Nghinh không phải là do Ân Viêm và Trần Hy sao?

Không được!

Càng nghĩ thì Lý Huệ Tử càng lo lắng đứng ngồi không yên, còn chưa nói gì đã cúp máy ngang, luống cuống đến mức tay chân đều trở nên vụng về.

- Mau, mau chuẩn bị xe cho tôi.

Tô Phỉ Thúy không dám bỏ lỡ một giây phút nào, vừa thấy Lý Huệ Tử chuẩn bị ra ngoài thì cô ta lại chạy đến chắn trước mặt bà, giống như đang rất quan tâm hỏi han đến Sở Nghinh.

- Bác gái, Sở Nghinh? Sở Nghinh mang thai rồi sao?

Lý Huệ Tử thì trông đang rất vội, cho dù là chỉ một giây cũng muốn tiết kiệm nên mới trả lời một cách ngắn gọn.

- Đúng vậy, bây giờ bác phải đến bệnh viện ngay, cháu đừng buồn nữa, để bác xử lý chuyện này.

Ly Huệ Tử vừa nói xong đã vội vội vàng vàng muốn chạy đi, Tô Phỉ Thúy cũng nhanh tay kéo lấy tay của bà.

- Bác gái, để cháu đi cùng bác.

Vì đang vội đến bệnh viện nên Lý Huệ Tử cũng không suy nghĩ gì nhiều nữa, gật đầu một cái và cứ thế chạy về phía cửa. Tô Phỉ Thúy cũng nhanh chân đuổi theo sau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.