Gặp Anh Là Ác Mộng

Chương 6: Chương 6: Tôi đồng ý gả cho anh




Sở Nghinh vội vội vàng vàng chạy đến công ty, rất nhanh đã chạy lên được tới sân thượng. Lúc này đúng là trước mắt cô là một khung cảnh rất hỗn loạn, rất nhiều nhân viên trong công ty đang vây kín cả cửa ra vào sân thượng, trên mặt từng người đều tràn ngập vẻ lo lắng, muốn Sở Bất Liên đi xuống khỏi khu vực nguy hiểm kia. Toàn bộ nhân viên bảo an của công ty cũng đã có mặt ở đây, nhưng một điều khác với những gì mà Sở Nghinh đã nghe được từ mẹ của mình đó chính là, cha cô Sở Bất Liên không phải là đòi tự tử vì chuyện Thương Sở sắp phải tuyên bố phá sản mà đó chính là vì không thể nào chấp nhận được hành động của vợ mình.

- Bà đừng có bước qua đây. Cho dù hôm nay bà có làm gì thì tôi cũng sẽ không xuống đâu. Trừ phi bà đừng có quản chuyện hôn sự của tiểu Nghinh nữa, Sở Bất Liên tôi dù có phải ra đường ăn xin cũng sẽ không bao giờ để con gái phải chịu ấm ức.

Sở Bất Liên đứng trên lan can bên ngoài, chỉ cần trượt chân một cái hoặc là buông tay ra thì sẽ ngay lập tức ngã xuống dưới. Còn chưa nói ở trên cao thế này thì sức gió càng lớn, thân thể già nua của ông trước những cơn gió này vô cùng yếu ớt, dường như có thể bị quật ngã bất cứ lúc nào. Nhưng ông lại chẳng hề sợ hãi trước những nguy hiểm này, vẫn cương quyết phản đối hành động của vợ mình.

Nhìn cha đang đứng ở nơi nguy hiểm thế kia, Sở Nghinh vừa chạy tới đã hỏi ngay nhân viên bảo an gần đó.

- Đã gọi cho trung tâm cứu trợ chưa?

Vẻ mặt của nhân viên bảo an khi nghe Sở Nghinh hỏi đến chuyện này thì vừa có chút lúng túng vừa lo lắng, báo lại tình hình.

- Cô Sở, tất cả những con đường hướng đến tòa nhà này đều đã bị chặn lại hết rồi, đội cứu trợ mà chúng ta gọi đều không thể đến được.

Nghe nhân viên kia nói vậy, một cảm giác bất an lại cuộn lấy Sở Nghinh. Toàn bộ các nhánh đường lớn nhỏ đều bị chặn hết sao? Đây rõ ràng là đuổi cùng diệt tận mà. Nếu như cha cô thực sự ngã xuống đó mà không có nhân viên cứu hộ, như vậy không phải là.....Không, không được, tuyệt đối không được.

Nhưng chuyện tàn độc này ngoại trừ Ân Viêm thì còn ai dám làm chứ, cũng chỉ có hắn mới bám riết không buông tha cho Sở gia mà thôi.

Cách đó không xa là Kiều Thanh Thanh đang muốn gọi chồng mình quay lại, nhưng cũng không thể tránh khỏi xung đột.

- Lão gia, ông không thấy mình rất ích kỷ sao? Ông muốn dùng cách này để ép tôi không tiếp tục thúc ép tiểu Nghinh gả cho Ân Viêm nữa. Nhưng sao ông không nghĩ đến Sở gia và hàng ngàn nhân viên của Thương Sở. Họ sẽ ra sao nếu như bây giờ Thương Sở sụp đổ? Ông đã từng nghĩ đến liệt tổ liệt tông của Sở gia chưa? Họ đã gầy dựng nên Thương Sở và giao phó lại cho ông, nhưng bây giờ ông lại chỉ vì muốn bảo vệ con gái mà bỏ mặc tất cả những người đang đặt hết hy vọng vào ông. Tôi biết ông thương con, nhưng ông cũng phải biết bên nào nặng bên nào nhẹ chứ, bây giờ ông nhảy xuống đó rồi, Thương Sở cũng sẽ sụp đổ, vậy mẹ con tôi phải làm thế nào đây? Lúc đó có gả cho Ân Viêm hay không thì với tiểu Nghinh còn gì khác biệt không?

Sở Bất Liên đứng bất động bên ngoài lan can sau khi nghe hết những lời mà vợ mình nói.

Còn Sở Nghinh cũng vì những câu đó của mẹ mà mới bắt đầu suy nghĩ. Cô nhìn người cha đã hy sinh cả đời này vì cô lại đang đứng trước cửa cửa giữa sự sống và cái chết, cũng là vì mình mà lựa chọn, nước mắt từng giọt từng giọt lăn dài trên má.

Đúng vậy, sao cô có thể ích kỷ như vậy được. Hai mươi hai năm qua cô chưa từng phải chịu chút ấm ức gì, cha vì cô mà cho cô tất cả những thứ cô muốn, cho cô cuộc sống mà ai cũng ao ước, cô cìn mong gì hơn chứ, cô còn chưa làm được gì để báo đáp ông nữa mà.

Nếu chỉ cần gả cho Ân Viêm mà có thể cứu được cha, cứu được Thương Sở. Vậy thì cô sẽ gả, một mình cô chịu chút ấm ức mà có thể đưa mọi thứ trở lại tốt đẹp như trước thì chút ấm ức này có là gì chứ.

Cô hít thở một hơi thật sâu, lấy điện thoại ra gọi vào số trong danh thiếp, rất nhanh đầu dây bên kia đã bắt máy, giống như luôn sẵn sàng nhận điện thoại của cô vậy. Thế nhưng từ giọng của người đàn ông ở đầu dây bên kia lại không như tự nhiên lắm, giọng trầm khàn nặng nề, còn gầm gừ thở ra.

- Sở tiểu thư, không biết cô gọi cho tôi nhanh như vậy là muốn nói gì nữa đây?

Ân Viêm lại không hề che giấu hành động hiện giờ của mình, mặc kệ đang có người nghe mà hắn vẫn vỗ mấy cái liên tục vào cặp mông căng đầy của thư ký đang quỳ gối trước mặt, còn tăng nhanh tốc độ ra vào, truyền ra nhưng âm thanh vô cùng ám muội khiến ai cũng phải đỏ mặt ngại ngùng. Đương nhiên là Sở Nghinh đang nghe rất rõ là đằng khác, cô cố gắng giữ cho bản thân không bị phân tâm, khi nghe những âm thanh đó, cảm giác ghê tởm tối qua lại bắt đầu từ từ tra tấn tinh thần cô.

- Ân tiên sinh, tôi đồng ý gả cho anh. Bây giờ anh có thể tha cho Thương Sở rồi chứ?

Mặc dù đang ra vào trong thân thể của thư ký nhưng Ân Viêm vẫn chỉ chú tâm vào chuyện đang chơi đùa cùng Sở Nghinh. Hắn nghe được câu trả lời cuối cùng của cô thì lập tức nhếch môi nở một nụ cười thỏa mãn. Lại tiếp tục tăng nhanh tốc độ ở hạ thân, một tay kéo ngược tóc của thư ký bên dưới khiến cô ta phải rên la thật lớn, còn hắn vẫn ung dung ồ lên một tiếng.

- Đương nhiên rồi, phu nhân của tôi.

Ngoài miệng gọi cô một tiếng phu nhân, nhưng lại đang làm loại chuyện dơ bẩn đê tiện kia với một ả nhân tình, Sở Nghinh bật cười tự giễu, đúng là châm biếm mà. Nhưng cô có tư cách gì để nhận xét hắn chứ, trong khi cô cũng chẳng sạch sẽ gì, cũng là đã bị kẻ khác vấy bẩn chơi đùa thân thể rồi.

Việc này đối với Ân Viêm lại là một loại kích thích vô cùng, vừa rồi hắn chính là cố tình muốn cho cô nghe thấy những âm thanh này, nhắc nhở cô không được quên chuyện tối qua giữa hai người.

Hắn vừa cúp máy, nụ cười trên môi càng đậm hơn, sau đó liền ném điện thoại lên bàn, tiếp tục công việc còn dang dở, hoàn toàn đã xem người dưới thân là người vợ hờ sắp gả cho mình.

Đưa tay lên lau nước mắt trên mặt, Sở Nghinh cố gắng treo một nụ cười trên môi để đối diện với cha mình. Cô thẳng bước đi ra giữa sân thượng để nói với Sở Bất Liên còn đứng trên lan can.

- Ba, ba mau xuống đây đi. Chuyện của Thương Sở đã được giải quyết rồi, không cần phải tuyên bố phá sản nữa.

Thấy con gái bất ngờ lại xuất hiện ở đây, còn nói chuyện không thể nào xảy ra được, trong thời gian ngắn thì Sở Bất Liên không thể nào mà tin nổi.

- Tiểu Nghinh, con nói vậy là sao chứ? Sao có thể được......

- Mọi người mau lên xem đi, lệnh cưỡng chế đã được gỡ xuống và ra thông báo đính chính rồi này.

- Đúng là thật rồi, cổ phiếu còn đang có dấu hiệu tăng trở lại nữa.

- Các cô xem đi, các dòng tiền đều không còn trong tình trạng đóng băng nữa.

Trong khi Sở Bất Liên còn nghi ngờ những điều con gái vừa nói thì tất cả nhân viên xung quanh đều đang bắt đầu bàn tán sôi nổi những tin tức mới nhất. Từng nhóm nhân viên đứng lại cạnh nhau để bàn luận khiến cho Sở Bất Liên cũng bắt đầu phải tin.

- Tiểu Nghinh, con nói thật sao? Lý Hàng, cậu mau xem thử có phải đây là tin chính thức không.

Ông nóng ruột gọi trợ lý Lý Hàng của mình xác nhận lại những tin tức đang được lan truyền. Chưa đầy năm phút sau thì Lý Hàng đã có kết quả cuối cùng để báo cáo với ông.

- Chủ tịch, đã xác nhận xong rồi, những tin tức này đều là thật. Có vẻ như Ân Dạ đã không còn hành động nữa.

Vì tin tức quá bất ngờ lại còn đúng là một tin tức cứu vớt tình hình nguy cấp hiện tại, Sở Bất Liên cũng quên mất nãy giờ mình muốn làm gì rồi. Ông tự mình leo xuống khỏi lan can để đọc từng tin tức mà trợ lý đưa tới. Sau khi đã tự mình xác nhận xong, ông mới chợt nhớ lại một vấn đề khác, liền quay sang hỏi con gái đang đứng gần đó.

- Tiểu Nghinh, sao con lại có được tin tức này? Có phải con đã đi thương lượng gì với Ân Viêm rồi không? Con, con không phải là đồng ý gả cho cậu ta rồi đấy chứ?

Ông sốt ruột hỏi mấy câu liên tục, cứ mỗi một câu hỏi thì lại đi tới gần con gái hơn, trong mắt không che nổi sự lo lắng.

Đứng trước sự truy hỏi của cha, Sở Nghinh đang cố gắng giữ vững tâm thế để không lộ ra sơ hở gì, nặn ra một nụ cười tự nhiên nhất.

- Ba, ba đừng lo lắng. Đúng là con đã đến gặp Ân tiên sinh, nhưng sau khi tiếp xúc với anh ấy, con đã có cảm nhận của riêng mình rồi. Ba yên tâm, con chắc chắn sau khi gả cho Ân tiên sinh sẽ không phải chịu ấm ức đâu. Hơn nữa, con gả cho Ân tiên sinh cũng là một cơ hội để Thương Sở hợp tác cùng Ân Dạ.

Cho dù đã nghe con gái nói như vậy nhưng Sở Bất Liên vẫn chưa thể yên tâm được, còn liên tục hỏi đi hỏi lại.

- Tiểu Nghinh, con không phải đang nói dối ba chứ? Nếu như con vì để cứu Thương Sở mà gả cho Ân Viêm thì ba thà để mất hết cũng không để con phải hy sinh hạnh phúc cả đời như vậy đâu.

Trước khi đưa ra quyết định này thì Sở Nghinh đã không còn định quay đầu lại nữa, cha đã hy sinh cả đời cho cô rồi, bây giờ cô cũng chỉ là gả cho một người không có chút tình cảm thôi mà, cũng có gì to tác đâu chứ.

- Ba, ba đừng lo, con và Ân tiên sinh dù chưa có tình cảm sâu nặng nhưng vẫn có thể bầu bạn. Con gả cho nguời ta không phải là đã may mắn rồi sao, con nhất định sẽ sống tốt mà. Ba đừng lo nữa.

Trái ngược với dáng vẻ lo được lo mất của chồng mình thì Kiều Thanh Thanh sau khi nghe được con gái đồng ý gả cho Ân Viêm và Thương Sở sẽ không còn lo bị phá sản nữa thì đã mừng rỡ đến sắp nhảy dựng lên rồi. Bà liên tục kéo chồng mình lại và nói không ngừng.

- Được rồi, được rồi, không phải tiểu Nghinh đã nói sẽ sống hòa hợp với Ân Viêm rồi sao? Ông còn lo lắng gì nữa chứ?

Nhìn cha mẹ và tất cả những nhân viên đã gắn bó lâu năm với công ty đều đã không còn phải lo lắng gì nữa, Sở Nghinh cũng cảm giác được sự đánh đổi này hoàn toàn xứng đáng. Chỉ là cô không thể nào ngờ được, gả cho Ân Viêm chính là bước ngoặt bắt đầu cuộc sống không bằng địa ngục của cô, mở đầu cho những chuỗi ngày như ác mộng không bao giờ kết thúc.....

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.