Gặp Anh Là Điều Mỹ Lệ Đầy Bất Ngờ

Chương 12: Chương 12




Thiên Thiên ngốn nga ngốn nghiến ăn một tô cơm xào trứng, má Diêu đau lòng nói: “Con đi làm công ty gì vậy hả? làm người ta tăng ca muộn như vậy còn chưa ăn uống đàng hoàng.”

Thiên Thiên tăng ca hoàn toàn là tự mình gây tội tự mình chịu, thế nên không dám mở miệng than, cô nuốt cơm, mơ hồ tự hào nói: “Là công ty tư nhân của Mỹ.”

“Nhà tư bản đều là người ác, chỉ biết bóc lột sức lao động của người ta.” Má Diêu lẩm bẩm.

Thiên Thiên chỉ lo há to mồm ăn ngốn, không rãnh trả lời bà.

Má Diêu không chịu tha, “Có trả tiền tăng ca không? Làm ở công ty Mễ Bác không phải tốt sao, ung dung tự tại.”

“Có.” Thiên Thiên ngẩng đầu, khóe miệng còn dính một hạt cơm màu vàng nói, “Mami, đừng có lo.”

“Được được được, công việc của con, má không lo, vậy con với Mễ Bác là làm sao?”

Thiên Thiên hít hít cái mũi, ra vẻ không có hì đáp: “Chia tay thôi.”

“Diêu Thiên Thiên.” Mỗi lần má Diêu kêu cả họ và tên của cô chứng mình tình thế thật nghiêm trọng, “mẫu hậu” giận rồi, Thiên Thiên ngồi lại nghiêm chỉnh, vẻ mặt làm như chuẩn bị lắng nghe lời dạy dỗ hết sức thành kính.

Má Diêu dạo đầu: “Con là sống trong phúc mà không biết phúc.”

Chính sách mẹ vợ của Mễ Bác được thi hành rất tốt, mỗi lần đi công tác về, cho dù không tặng quà cho Thiên Thiên nhưng phẩn của má Diêu là không thể thiếu. hơn nữa còn là áo lông của Cáp Nhĩ Tân, lại nói lần trước là khăn choàng cổ và bao tay lông dê mua ở Úc, tháng trước là một đôi hoa tai mua ở Hồng Kông cho má Diêu, còn có……nhiều đến nổi Thiên Thiên nhớ không hết.

“Thanh niên yêu đương không nên trong nhất thời không hợp thì phủi mông nói lời chia tay.”

Thiên Thiên ngoáy ngoáy lỗ tai, xem ra lần dạy dỗ này ít nhất phải một tiếng mới kết thúc.

“Sau này đường còn dài, tính con nóng nảy, chỉ có Mễ Bác mới bao dung được con.”

Môi Thiên Thiên giật giật, rốt cục nhịn không được, “Mami, nghe con nói đi, Mễ Bác bắt cá hai tay.”

“Con nhỏ này, bây giờ phải học va chạm, lời cha mẹ phải xem như thánh chỉ…” má Diêu lông mày nhích lên một chút, “A, con mới nói cái gì?”

Thiên Thiên dứt khoát triệt để nói lại rõ ràng: “Mễ Bác anh ta là chân đứng hai thuyền, đây là con tận mắt nhìn thấy, mami, người như vậy còn cần gì lưu luyến?”

“Con có phải lầm không?” má Diêu còn đang cãi chày cãi cối, nhưng thanh thế rốt cuộc yếu đi vài phần.

“Anh ta ở Ngân Nhân Ngự Thự có bao một phòng, trước giờ không hề nói qua cho con biết, mà cô gái đó là thư kí riêng của anh ta, bọn họ thường xuyên hẹn hò ở đó, má nói con còn có thể đi làm ở công ty đó sao?” Thiên Thiên buốn bực mấy ngày nay đã có dịp phát tiết.

“Thiên Thiên, má ủng hộ con.” Thái độ của má Diêu lập tức quay ngược một hơi 360 độ.

Thiên Thiên khẩu khí bắt đầu hòa hoãn, vốn dĩ còn đang nghĩ phải thao thao bất tuyệt mới có thể thuyết phục má a.

Má Diêu vỗ vỗ đầu cô, “Đàn ông như vậy không đáng tin cậy, cho dù có tiền hơn nữa cũng không cần.” (Viv: ố là la, nge chưa pà chị ;)) Pil: ta không chấp =)) mỗi người mỗi chí hướng… )

“Dạ.” nghe lời mẹ dạy dỗ mà mắt Thiên Thiên ngấn lệ.

“Con tắm rửa nghỉ ngơi sớm đi.”

“Mami cũng vậy.” Thiên Thiên nhào lên ôm mẹ mình, cử chỉ như con mèo nhỏ dựa vào má Diêu trong ngực dụi qua dụi lại mới chịu về phòng lấy áo ngủ đi tắm.

Tắm xong, Thiên Thiên thay một bộ áo ngủ hình hoạt hình Winnie the Pooh, một tay cầm mớ tóc ướt sũng, một tay tìm máy sấy trong tủ. (Viv: công nhận….nhí nhảnh vô đối, Pil: quởn quá ha… ngồi chém người ta hoài, Viv: ngươi >”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.