Gặp Anh Là Sự Bất Ngờ Tuyệt Vời

Chương 15: Chương 15




“Có.” Thiên thiên đứng lên, chân phải giập vào chân trái, làm thành động tác chào theo nghi thức quân đội.

Thẩm Hạo cười đến nỗi muốn sái quai hàm, “Thiên Thiên, cô đang chào đại tướng hay sao vậy?”

Thiên Thiên muốn tìm cái lỗ nào đó để chui xuống, đều tại cô nghĩ quá nhập tâm, từ trước lại bị ảnh hưởng bởi lúc huấn luyện quân sự, làm hại cô lần này không cẩn thận xấu hổ, cô nhất thời héo queo, nửa buổi không nói ra lời.

Thẩm Hạo ráng nhịn cười, “Thiên thiên, cô rất rãnh rỗi phải không?”

Thiên Thiên đương nhiên muốn phản bác, “Tôi có rất nhiều chuyện phải làm.”

“Ồ, vậy cô là đang trách tôi giao cho cô nhiều việc quá, đến nỗi cô bây giờ còn chưa tan ca được phải không?” Thẩm Hạo thanh thản nói, nửa thật nửa đùa.

Thiên Thiên lần thứ hai bị kinh ngạc, chậm chạp không nói gì.

“Thiên Thiên, bây giờ cô có 2 lựa chọn. Thứ nhất, đánh máy mấy phần tư liệu này.” Thẩm Hạo cầm trên tay tập văn kiện, đẩy về phía trước, Thiên Thiên bị hù hết hồn, nhìn sơ một cái, chồng này ít nhất cũng có ba bốn mươi tờ. Cô bắt đầu do dự, thanh âm run run khẽ hỏi: “Vậy lựa chọn thứ 2 là gì?”

“Cùng tôi đi một chỗ.” Khóe môi Thẩm Hạo cong lên thành môt vòng cung.

“Đơn giản vậy thôi sao?” ánh mắt Thiên Thiên nghi ngờ nhìn anh.

Thẩm Hạo bình tĩnh, hờ hửng nói: “Đương nhiên.”

Thiên Thiên không tin Thẩm Hạo dễ dàng như vậy đã buông tha cô, cô hỏi: “Vậy tư liệu này làm sao xử lý?”

“Cũng không cần gấp, trong vòng một tháng đưa tôi là được.” Anh dừng một chút, “Cô cũng có thể để Judy làm.”

“…”Cái tuyên bố này là đùa giỡn cô, Thiên Thiên hổn hển nói: “Anh cưỡng bức dụ dỗ, thiên vị.”

Thẩm Hạo cười không dứt, “làm gì nghiêm trọng vậy, Thiên Thiên, tôi cũng không bức cô, cô chỉ có thể chọn một mà thôi.”

Hai cái lựa chọn khác nhau như vậy, kẻ ngốc cũng biết phải chọn cái thứ 2, Thiên Thiên trừng anh, “Khi nào thì đi?”

“Mau thôi, cô chờ tôi một lát.” Trong tiếng cười của Thẩm Hạo có nhiễm chút đắc ý vì thực hiện được âm mưu.

Thiên Thiên bắt đầu hoài nghi mình có phải đồng ý quá nhanh nhưng Thẩm Hạo lại không cho cô cơ hội đổi ý, tay trái anh cầm túi đựng laptop, tay phải ôm hoa, luống cuống tay chân khóa cửa lại.

Thiên Thiên vô cùng xem thường nói: “Anh còn muốn mang theo hoa đi khoe khoang?”

Thẩm Hạo từ chối cho ý kiến, không đáp lại, hỏi: “Cô thì sao?”

Thiên Thiên thuận tay liền ném bó hoa biểu tượng em là người anh yêu nhất của Mễ Bác tặng vào thùng rác. Thẩm Hạo làm theo, nhún vai, “Vốn định ném vào phòng rác, làm vậy lại bớt việc.” (Viv: aaaaa, anh chị đang ném tiền đi đó, không lấy đưa cho em nè. =.=, Pil: ta ứ thích hoa… mi nhào vô đó lượm lại đi )

Hai người nhìn nhau cười.

Thiên Thiên cầm lấy túi xách, “Có thể đi chưa?”

“Đi thôi.”

Thiên Thiên đột nhiên nghĩ tới cái gì, quay trở lại, cô ngồi xổm xuống lượm lại hai bó hoa vừa ném vào thùng rác, bỏ vào một cái túi nhựa lớn.

Trong lúc này, ánh mắt Thẩm Hạo vẫn không rời khỏi cô, chờ đến khi cô đứng lên mới hỏi, “Cô làm gì vậy?”

Thiên Thiên bị ánh mắt thâm trầm của anh nhìn làm cô có chút không tự nhiên, “Thùng rác này cách tôi gần nhất, lỡ ngày mai bị người ta hiểu lầm là tôi làm, vậy liền xong đời.” (hắc hắc… suy nghĩ sâu xa. Em đây phục tỷ )

Thẩm Hạo đứng hình.

Thẩm Hạo đưa Thiên Thiên tới một khách sạn tên là Vọng Hải Lâu.

Thiên Thiên kéo vạt áo anh, “Mang tôi tới đây làm gì?”

Thẩm Hạo dùng ánh mắt xem người ngu ngốc nhìn cô, “Đến khách sạn dĩ nhiên là để ăn cơm.” ( éc, còn để “nghỉ ngơi” nữa ạ…hí hí*cười đểu* )

Mới vừa ngồi xuống, Thiên Thiên khẩn trương nói: “Chầu này ai tính tiền? tôi cảnh cáo anh, tôi sẽ không giẫm lên vết xe đổ.”

Thẩm Hạo không nhịn được cười, “Tôi mời, cô cứ việc mở rộng cái bụng mà ăn.”

Thiên Thiên vuốt vuốt ngực, lần trước hơn một ngàn tệ đã làm cô có chướng ngại tâm lý.

Khách sạn này rất lớn, trang hoàng lộng lẫy, còn sớm nên cũng không có nhiều người nhưng rất nhiều bàn đều có ghi thẻ đặt sẵn. Thiên Thiên đột nhiên tỉnh ngộ, hôm nay là lễ tình nhân, nếu như không phải đặt trước, tự tại đi vào căn bản sẽ không còn chỗ trống cho hai người a. (hehe… Hạo ca cũng cao tay quá mà bắn 1 mũi tên trúng hai con nhạn )

Chẳng lẽ nói Thẩm Hạo sớm có dự mưu? Thiên Thiên không tự chủ nhìn qua, Thẩm Hạo đang cúi đầu nghiên cứu thực đơn, làm sao biết bị Thiên Thiên tính kế trong lòng.

Thẩm Hạo kêu vài món xong đem thực đơn đưa cho Thiên Thien, ‘Thích ăn cái gì tự mình kêu.”

Thiên Thiên hai mắt tỏa sáng, ý xấu cười thầm, cơ hội báo thù đã tới.

Thức ăn trên thực đơn mỗi món giá tiền đều rất xa xỉ, Thiên Thiên chọn mấy món, kì thật có vài món cô chẳng hề thích, nhưng cô không cần vừa miệng chỉ cần giá cao nhất, ý muốn Thẩm Hạo xuất huyết nhiều. (Viv: trẻ con, người ta giàu thế, làm gì để ý như bà chị =.=, Pil: nếu là ta, ta cũng chấp nhất >””

Nữ phục vụ viết thực đơn cẩn thận e dè nhắc: “Các vị đi hai người thôi ạ?”

Thẩm Hạo đáp lại một tiếng.

“Thức ăn này là phần của bốn người.”

Thẩm Hạo buồn cười nói: “Không sao, chúng tôi ăn hết.” Ánh mắt còn hữu ý vô tình liếc về phía Thiên Thiên.

Nữ phục vụ giật mình làm bộ hiểu ra.

Thiên Thiên mặt đỏ tai hồng, người phục vụ đó chắc nghĩ cô là vua tham ăn. “Ngươi….” Cô hung hăng giơ nắm đấm dứ dứ Thẩm Hạo.

Thẩm Hạo hết nhìn đông tới nhìn tây, làm ra vẻ vô tội.

Thức ăn nhanh chóng được dọn lên, Thiên Thiên bắt đầu động tay, mỗi thứ đều nếm vài đũa, bất giác gật gật đầu, cứ gắp món này món kia, xem như đánh giá.

Trời dần tối, khách sạn vì muốn mang đậm không khí của lễ tình nhân, không có mở đèn, mà đốt hai ngọn nến ở mỗi bàn, đặt tên là bữa tối bên ánh nến. nhưng trong mắt người không có phân nửa tế bào lãng mạn như Thiên Thiên thì việc này chỉ là vì tiết kiệm tiền điện. (phục bà này )

Khoảng 7h, trong phòng bắt đầu đông khách, cơ hồ chật kín.

Thiên Thiên than thầm, lễ tình nhân chính là cơ hội để những người làm ăn xài “dao”, rất nhiều người biết rõ ra ngoài ăn cơm sẽ bị “chặt đẹp”, vẫn cam tâm tình nguyện duỗi cổ mặc người chém giết.

“Hạo.” có người dừng lại bên bàn của hai người. ( Viv: hắc hắc… hồ ly lên sàn diễn…, Pil: này này, ta đang bấn hồ ly đấy >”

Thẩm Hạo không để ý đến, Thiên Thiên lén lút dưới bàn đá anh một cước, lấy khẩu ngữ nói: “Hình như tìm anh.”

Thẩm Hạo làm bộ như mới thấy, khoa trương nói, “Ồ, Phương Nhiên, cô cũng cùng bạn tới đây ăn cơm sao?”

Cô gái tên là Phương Nhiên này có mái tóc xoăn thật dài, phong tình vạn chủng, mặc một bộ áo màu vàng nhạt, thoạt nhìn hết sức thông minh lanh lợi.

“Không giới thiệu bọn em sao?” không ai mời cô ngồi, Phương Nhiên đã đặt mông ngồi xuống.

Thiên Thiên nhìn nhìn, giác quan thứ 6 của con gái nói với cô: người tới không tốt.

Thẩm Hạo dịu dàng nói: “Thiên Thiên, qua đây ngồi cạnh anh. Bên kia để Phương tiểu thư ngồi.”

Da đầu Thiên Thiên run lên một hồi, anh ta không

phải uống nhầm thuốc chứ, nhìn tới ánh mắt dịu dàng của Thẩm Hạo, lòng Thiên Thiên đột nhiên mềm nhũn, không thể cự tuyệt, “Dạ,” cô mới đứng lên, liền có phục vụ giúp cô kéo ghế.

“Phương tiểu thư? Thiên Thiên?” Phương Nhiên tự giễu lập lại một lần, Thiên Thiên không hiểu sao tự dưng thấy không khí quanh người đóng băng vài phần.

“Thiên Thiên tiểu thư, không biết cô làm việc ở đâu?” Phương Nhiên cười hỏi.

Ngoài cười nhưng trong không cười, Thiên Thiên trong đầu đột nhiên toát ra câu này, trước kia cô luôn hỏi ba: ba cái gì gọi là ngoài cười nhưng trong không cười, hơn nữa lại yêu cầu ông làm mẫu, thế nhưng ông “sống chết mặc bây”, (bạn nhỏ này đúng hâm ) hôm nay xem như được thưởng thức.

“Chúng tôi là đồng nghiệp.” Thẩm Hạo cướp lời đáp.

Phương Nhiên hướng mắt nhìn chằm chằm Thiên Thiên, cũng nói với Thẩm Hạo, mang một tia mỉa mai trào phúng, “Hạo, xem ra anh thay đổi khẩu vị rồi.”

Câu này dù Thiên Thiên không hiểu nhưng Thẩm Hạo cũng biết, anh nhợt nhạt cười một cái, “Lúc trước là rẽ nhầm đường, bây giờ cải tà quy chánh.” (ồ yeah, em yêu Hạo ca quá.)

Sắc mặt Phương Nhiên đại biến.

Hai người kia đang làm chuyện gì bí hiểm a, Thiên Thiên cầm đũa tự nhiên ăn khắp mặt bàn.

Phương Nhiên lơ đãng nhìn qua trên bàn thức ăn bị tiêu diệt hơn phân nửa, không cam tâm vùng vẫy giãy chết, “Qủa nhiên rất đặc biệt, Hạo, anh tiêu thụ nổi sao?”

Thẩm Hạo hơi nhíu mày, cười càng thoải mái, “Tôi thấy ngọt như đường phèn.”

Sắc mặt Phương Nhiên trắng bệch, Thiên Thiên quan tâm hỏi: “Phương tiểu thư, cô hình như không khỏe, có cần chúng tôi đưa đi bệnh viện không?”

Ý tốt của cô nghe vào tai Phương Nhiên lại như đang diễu võ dương oai, cô thẹn quá hóa giận nói, “Không cần.” đẩy mạnh cái ghế, chạy đi như điên.

Thiên Thiên nghi ngờ hỏi, “Phương tiểu thư bị sao vậy?”

Ngữ khí Thẩm Hạo bình tình, “Cô ta không sao.” Anh lấy đôi đũa trong tay Thiên Thiên, xoay người kêu phục vụ thay bộ chén đũa mới.

Hành động của anh làm Thiên Thiên còn chưa kịp cảm động thì câu nói ngay sau đó lần thứ hai làm hình tượng của anh tiêu tan, “Ăn nhiều một chút, vừa rồi nếm thử như vậy làm sao đủ trám cái hang không đáy của cô.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.