Gặp Em Nơi Tận Cùng Thế Giới

Chương 8: Chương 8: LÔNG CHIM LỬA




Đêm khuya thanh tĩnh, gió lay trên những tán cây khẽ động, tạo ra tầng thanh âm xào xạt lan tỏa khắp khu rừng.

Trên một nhánh cây đường kính dễ đến hơn bốn tấc, Kỳ Phong và Hân Vũ ngồi cạnh nhau, thỉnh thoảng lại đưa mắt xuống dưới dòm chừng. Vị trí họ ngồi là một nơi khuất tầm so với mặt đất, nhưng tàng cây lại rậm rạp đến mức không có kẽ hở nào khiến ánh trăng lọt qua được. Phải khó khăn lắm mắt Phong mới quen được với điều kiện ánh sáng thế này, song vì Hân Vũ ra hiệu giữ yên lặng nên hắn cũng không tùy tiện nói chuyện, ánh mắt vẫn đăm đăm nhìn theo cô.

Hân Vũ lôi từ sau áo choàng ra một chiếc túi nhỏ. Vừa mở túi, một luồng ánh sáng đã tỏa ra, soi thẳng qua khe hở lên mặt cô. Hân Vũ nheo mắt lại, nhưng cũng không lộ ra vẻ khó chịu. Cô lục lọi trong túi một lúc, đoạn rút ra một vật sáng nho nhỏ đặt trước mặt Phong, thản nhiên nói: “Anh cầm theo cái này đi. Trong rừng buổi tối rất nguy hiểm, cái này ánh sáng không gắt lắm, nếu đi trong rừng cũng không gây chú ý.”

Phong nhìn đăm đăm vật tỏa sáng rực rỡ trong tay Hân Vũ một lúc mới nhận ra đó là một chiếc lông tơ dài cỡ ngón trỏ. Từ mỗi cọng lông lại phát ra một tia sáng mềm mại, cứ thế khiến hắn nhìn đến ngây cả người.

Hắn cầm lấy chiếc lông trong tay Hân Vũ săm soi một lúc mới bật ra thành tiếng: “Kỳ diệu quá. Đây là gì vậy?”

Hân Vũ vốn không mấy để tâm đến chuyện này, nghe thấy tiếng hắn mới ngạc nhiên nhìn lại, nhận ra thứ hắn đang hỏi là chiếc lông tơ nọ. Cô lườm lườm hắn, sẵng giọng: “Lông chim lửa.”

“Chim lửa? Ý cô là Phượng Hoàng sao?” –Nghe cô nói thế, giọng Phong lại phấn khích hẳn. Nói gì thì nói, ở thế giới của hắn đã có ai nhìn thấy phượng hoàng bao giờ. Thế nhưng Hân Vũ vẫn bình thản lục lọi gì đó trong túi, đáp đầy khó chịu: “Chim lửa là chim lửa, phượng hoàng là phượng hoàng.”

Câu nói này khiến vẻ phấn khích trên mặt Phong tắt ngóm hẳn. Biết đây cũng không phải lúc để hỏi nhiều, hắn lặng lẽ nhét chiếc lông vào trong áo, định bụng lúc gặp sẽ kể cho Kiệt và Tâm Du nghe, sau đấy lại ngồi ngay ngắn, yên lặng nhìn Hân Vũ làm việc.

Vẻ mặt nghiêm túc này thật sự khiến hắn nhớ đến mỗi lúc cô tập trung đọc sách. Khi ấy hai hàng mày sẽ cong lại thành một đường thẳng, làn môi mọng hơi hé mở. Sau đó như hiểu ra điều gì đó, khóe môi lại nở ra ra một nụ cười thích thú.

Những lúc ấy, nếu hắn tình cờ thấy được thể nào hắn cũng tranh thủ hôn một cái thật kêu vào má cô, hoặc chỉ đơn giản là lấy tay vén mái tóc lòa xòa kia lên, tủm tỉm nhìn gương mặt sáng bừng đang ẩn chứa nét thẹn thùng ấy.

Mà mỗi lần hắn làm thế, cô đều ngượng đến đỏ mặt, sau đó lại ấm ức đấm nhẹ vào vai hắn. Cô đấm chẳng đau tí nào cả, nhưng hắn lúc nào cũng la oai oái mong cô dừng tay lại. Thật sự chỉ có hắn mới biết, hắn phát ghét việc cô ham đọc sách hơn cả quan tâm đến hắn. Nghĩ đến đấy thật sự chỉ muốn đem hết mớ sách đem đốt hết cho hả giận mà thôi.

Mải đắm chìm trong suy nghĩ, Phong không nhận ra cánh tay mình đã vươn ra từ lúc nào. Bấy giờ mấy ngón tay chai sạn vì phải lao động nặng nhọc trong suốt thời gian dài kia chỉ còn cách mái tóc Hân Vũ vài phân. Cô còn đang mãi tính toán với chiếc la bàn trong túi, nhìn thấy hành động của hắn cũng ngạc nhiên ngẩn người.

Trong đêm tối, hai cặp mắt cứ thế sững sốt nhìn nhau.

“Tôi…” –Phong ấp úng, vừa định nói ra lời gì đó để bào chữa cho hành động của mình thì Hân Vũ đã đưa ngón trỏ lên môi, đoạn ra hiệu cho hắn áp sát người xuống nhánh cây.

Dưới mặt đất, một nhóm người xách theo mấy ngọn đèn đom đóm tờ mờ bỗng nhiên xuất hiện. Căn cứ vào dấu đèn thì có khoảng năm tên Ám Tiên và một người phụ nữ. Phong nhận ra cô ta chính là phụ bếp bên gian nhà tập thể của Du và Chi. Bọn chúng cứ đứng tụ lại bên dưới gốc cây mà Phong và Hân Vũ đang nấp tạm, chẳng có vẻ gì là nhận ra sự hiện diện của họ.

“Thưa phó tướng, đúng như lời ả nhân công này nói, có dấu vết của một nhóm người đi đến đây thì chia làm hai nhánh. Có lẽ họ đã phát hiện ra ta nên chia ra chạy trốn ạ.” –Một tên Ám Tiên trong bầy nói. Bản thân bọn này trưởng thành chỉ cao khoảng một tấc, thế nên Phong dù nheo mắt mãi cũng đành chịu, không thể nhận ra gã này.

“Có mấy người?”

“Một nhóm hai người, nhóm còn lại có lẽ là từ sáu đến tám người. Dựa theo dấu chân hẳn là đang di chuyển đến dịch trạm phía đông.”

“Bọn con người càng lúc càng xất xược, còn dám ngang nhiên xông vào Tiên quốc chúng ta cướp người. Nhanh lên, đuổi theo bọn chúng đi.”

Đám lính Ám Tiên đi theo cũng lí nhí thốt lên vài tiếng rồi tản ra. Bốn người kia dẫn theo ả nhân công đi theo nhóm Hạ Dương, hai người còn lại thì đến hướng Vĩnh Hi.

Từ trên cao, Phong thấy thế cũng nhẹ nhàng thở ra. Nãy giờ cả hắn lẫn Hân Vũ đều chú tâm quan sát nhất cử nhất động bên dưới, không hề nhận ra cả hai áp tai ngược hướng với nhau, lúc này định thần lại, thì ra môi hắn chỉ cách mũi cô vài phân, thậm chí còn có thể cảm nhận được nhịp thở của cô chạm vào môi mình.

Mức tập trung của Hân Vũ cao hơn hắn. Lúc cô trấn tĩnh lại cũng đã mấy phút sau đó, vừa ngước mặt lên đã nhận ra một vật gì đó mềm mềm ấm áp chạm khẽ vào môi. Cảm giác đó khiến cô thoáng chốc cứng đờ.

Với Kỳ Phong, cái chạm môi này khiến mọi cảm xúc bị kìm nén trong hắn nhất thời bùng nổ. Đến nước này thì hắn chẳng thèm quan tâm đến gì nữa, nhân lúc cô chưa kịp lấy lại tinh thần đã choàng tay giữ chặt lấy đầu cô, đoạn lật người một cái khiến cả người hắn đè sát lên bên trên cô, cứ thế mà áp chặt môi xuống hôn ngấu nghiếng.

Eden này, Hân Vũ này, dám lừa hắn cơ đấy. Còn dám thế mà bỏ hắn đi, để hắn phải lạc đến tận nơi này. Thế cũng thôi đi, ai cho phép cô đã gặp hắn rồi còn dám vờ như không quen không biết chứ, khiến hắn cả nửa ngày nay cứ như phải sống trong địa ngục trần gian. Lần này để hắn hôn chết cô luôn đi.

Hân Vũ cố gắng hết sức để vùng vẫy, thế nhưng Phong ở quá gần cô, ở khoảng cách này thì cô động đậy còn không được, nói chi thi triển pháp thuật lên người hắn. Ấy là chưa kể sau khi giải bùa ếm cho ba người kia, lại vận dụng pháp khí bay lên nơi này, cô hầu như đã cạn kiệt sức rồi, lấy gì để ngăn hắn lại.

Mà nụ hôn của hắn lại thô bạo đến thế.

Hân Vũ tức đến ứa nước mắt. Cô sống đến nay gần hai mươi năm, là công chúa có quyền lực cao nhất của cả tộc người. Thử hỏi đi khắp các lãnh thổ nhân, tiên, quỷ, có kẻ nào lại không phải kính trọng cô vài phần, ấy vậy mà hôm nay lại bị một người ngoại tộc xâm phạm. Mối hận này biết để đâu cho thấu?

Hắn dám làm nhục cô, dám hôn cô. Mà còn là… cướp lấy nụ hôn đầu tiên của cô.

Càng nghĩ đến việc này cô lại chỉ muốn băm hắn ra làm trăm mảnh.

Rốt cuộc nụ hôn tưởng như dài vô tận ấy cũng qua đi. Kỳ Phong mới rời khỏi môi cô một chút, thế nhưng hơi thở gấp gáp của hắn vẫn khiến cô oán giận. Vừa lấy lại nhịp thở, cô cũng chẳng thèm quan tâm đến hình tượng bị hắn giữ chặt, đã vội rít qua kẽ răng:

“Anh dám?”

Phong cũng chẳng vừa. Lần đầu nhiên nhìn thấy cô hùng hổ thế khiến hắn có phần mát dạ, hạ giọng trêu chọc: “Dám đấy thì sao? Còn có gì mà anh không dám chứ? Thử xem em còn dám làm như không quen biết anh nữa không?”

“Anh nói cái gì thế? Tôi biết anh lúc nào?”

“Còn dám nói không biết anh?”

Hân Vũ đã tức giận, Phong còn tức giận hơn. Đã bao lâu rồi hắn mới nhìn thấy cô nhỉ. Hai tháng, là hơn hai tháng rồi đấy. Hắn nhớ cô đến phát điên đi được, thế mà cô vẫn cứ bình chân như vại ở đây, an ổn làm công chúa của cô. Giờ lại còn dám xem hắn như người dưng nữa.

Hân Vũ vẫn chưa kịp hiểu điều gì đang xảy ra thì lại bị hôn một lần nữa. Lần này Kỳ Phong lại dấn sâu hơn. Việc cảm nhận thấy thứ gì đó len lỏi trong miệng khiến Hân Vũ từ tức giận đã chuyển sang kinh tởm. Cô rút được một tay ra tát thẳng vào má hắn, hắn lại giữ hai tay cô thật chặt, đè xuống nhánh cây khổng lồ.

Nụ hôn cứ thế triền miên không dứt. Sự ngang ngược đè nén bên trên khiến cô không thở được, tựa như bị giam chặt trong nhiệt tình vô hạn của hắn. Và chính vào lúc đó, Hân Vũ nhận ra được biến đổi kỳ lạ trong cơ thể mình.

Cảm giác này, bao nhiêu năm nay chưa từng xảy ra.

Đó là sự ngứa ngáy khó chịu dâng lên từ sâu thắm trong cô, tựa như có một tiếng nói mơ hồ đang vẫy gọi, cứ thế dẫn dắt cô vào mê hồn trận. Trong một thoáng, cô ngửi thấy mùi của máu, âm thanh của những dây động mạch chằng chịt đập từng hồi.

Thân thuộc như âm thanh của đất mẹ, nhưng lại xa xôi như từ thưở kiếp nào.

Kỳ Phong đã rời khỏi môi cô. Trong mê mang dường như cô nghe thấy hắn nói gì đó bên tai, tựa như là: “Lần này anh sẽ không để em đi nữa.” Thế nhưng cô không biết, thật sự không biết. Tất cả những gì cô có thể thấy chỉ là những đường gân xanh tím trên chiếc cổ chắc khỏe của hắn, những mạch đập rộn rã như vẫy gọi, mùi máu quen thuộc đến từng chân tơ kẽ tóc.

Giống như tất cả những thứ đó sinh ra vì cô.

Kỳ Phong ôm chặt lấy cô. Hắn tựa cằm vào hõm vai cô thở hồng hộc, chẳng hề biết rằng chính hành động này lại khiến làn môi cô gần như dính chặt vào bên cổ hắn. Hương vị ấm áp chỉ cách một lớp da ấy như chào mời, lại như thúc giục.

Cô hơi hé môi, hôn nhẹ lên làn da chắc nịch ấy. Cử chỉ này khiến người bên trên khẽ run rẩy.

Cô khẽ cười. Dường như là nụ cười của chính cô, nhưng lại không phải là cô.

Làn môi cô lại lần tìm vào vùng da ấy, hàm răng sắc nhọn lướt trên bờ da rắn rỏi mềm mại, tựa như cánh cửa thiên đường đã chực chờ trước mắt cô.

Khóe môi hé nhẹ, để lộ hai chiếc răng nanh trồi ra ngoài, chực chờ lao vào bữa tiệc lớn.

Chờ đã, răng nanh?

Ý nghĩ này khiến Hân Vũ hoảng hốt giật mình. Cô cố rút tay ra khỏi sự kiềm chế của Phong, gấp gáp muốn sờ lại môi mình một lần nữa để kiểm chứng.

Cô thật sự có răng nanh?

Phong cũng nhận ra sự thay đổi bất ngờ của cô. Sự kìm kẹp của hắn vô thức lơi lỏng. Ngay lập tức, Hân Vũ rút tay ra, dùng hết sức đẩy hắn ra khỏi cơ thể mình.

Phong không biết tại sao Hân Vũ lại có phản ứng như vậy, song nhìn cô hắn lại cảm thấy không đành lòng, càng không dám kìm chặt cô lại. Chưa kịp nghĩ nhiều, cô đã lùi lại phía sau một quãng xa.

Chỉ có điều, trong cơn hoảng loạn, cả Hân Vũ lẫn Phong đều quên bén rằng họ đang nằm trên một nhánh cây bề ngang còn chưa đầy tám tấc.

Và như lẽ thường, sau khi Hân Vũ càng lùi càng xa, cái cô chạm phải chỉ là tầng không khí trống rỗng, trước khi lộn nhào xuống mặt đất cách đó hơn ba mươi mét.

Trong đời Hân Vũ từng chứng kiến vài trận chiến của tộc Người và tộc Quỷ, cũng tham gia không ít các trận thách đấu giữa các tướng sĩ với nhau. Cô không quan tâm quá nhiều đến sống chết, nhưng phải nói rằng cái trải nghiệm rơi xuống từ khoảng cách ba mươi mét mà không có thiên mã lẫn pháp sư bảo hộ thế này vẫn khiến cô hơi hoảng hốt.

Cảm giác mặt đất dường như trôi vùn vụt qua tầm mắt, hơi thở nghẹn lại, cánh tay vô vọng vươn về phía xa, tựa như trông chờ vào một sự cứu rỗi vô hình nào đấy. Nhưng bản năng trong cô lập tức thức tỉnh. Hơn lúc nào hết, cô biết nếu cứ thể này rơi xuống đất, cô chết là chuyện không thể nghi ngờ.

Mắt thấy một nhánh dây leo đầy gai nhọn cách đó đó vài thước, Hân Vũ cắn môi, cố vận chút lực còn sót lại đẩy cả người về phía trước. Khi bàn tay hé mở chỉ còn đôi chút nữa là nắm được vào sợi dây, cả người cô đột nhiên bị ai đó ôm lấy. Sợi dây leo nọ cũng trượt khỏi tay cô, lọt vào bàn tay săn chắc của một người khác.

Sự hoảng hốt dần trôi qua, Hân Vũ lấy lại bình tĩnh, ngước nhìn người đang ôm chặt lấy mình. Là gã thanh niên đó sao?

Kỳ Phong một tay ôm chặt lấy Hân Vũ, tay còn lại níu chặt sợi dây leo. Giờ họ vẫn còn khoảng chục mét nữa mới chạm được đến mặt đất, thế nhưng hắn vẫn thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Hân Vũ hẳn chẳng thể nào nghĩ tới được, lúc nhìn thấy cô rơi xuống, cả thế giới quanh hắn như vỡ vụn thành từng mảnh. Hắn cố lao đến bắt lấy cô, thế nhưng tốc độ lại chẳng thể nào bắt kịp, thế là hắn cũng chẳng suy tính hơn thua gì, cứ thế mà lao xuống theo cô.

Hắn đã để mất cô một lần rồi, làm sao hắn có thể lần nữa để cô gặp nguy hiểm một mình kia chứ.

Trong lòng hắn, Hân Vũ dường như chỉ đi từ trạng thái hoảng hốt sang sững sờ. Cô cứ nhìn gương mặt lo lắng của hắn đăm đăm một lúc, tim lại gióng lên từng nhịp rộn rã.

Cô thật sự không thể hiểu được, cô và gã thanh niên này gặp nhau nhiều lắm cũng chỉ vài giờ đồng hồ, thế mà hắn lại mạo hiểm bản thân mình vì cô. Một người chẳng có chút pháp thuật gì, dám nhảy từ độ cao như thế xuống chỉ để bảo vệ cô, mấy ai có thể?

Chẳng lẽ hắn không muốn sống nữa sao?

Sợi dây leo trong tay họ không to lắm, lúc này dưới sức nặng của cả hai càng lúc càng tì xuống, nhắm thấy nó đang dần đứt hẳn, Phong hít hơi mạnh, lỏng tay nắm ra. Hắn cứ thế trượt xuống theo chiều dài dây, tay kia vẫn ôm chặt lấy Hân Vũ trong lòng.

Trượt được một nửa, sợi dây leo đứt hẳn. Hân Vũ chỉ thấy người bên cạnh khẽ động đậy, sau đó trời đất như chao đảo, cô lọt vào vòng ôm ấm áp của hắn, cứ thế rơi xuống mặt đất rồi mà thân thể cô vẫn chẳng chút trầy xước nào.

Cô ngồi dậy ngay lập tức. Kỳ Phong nằm dưới người cô, lấy cả thân mình tiếp đất thay cô. Hân Vũ có hơi áy náy, định cúi xuống xem xét hắn, nhưng vừa lúc đó, cô phát hiện xung quanh mình có đến bốn năm tên Ám Tiên đã vây quanh đây từ lúc nào.

Kỳ Phong cũng nhận ra ngay vấn đề, hắn lồm cồm bò dậy nhưng chẳng biết xương bị thương ở đâu, vừa động thì lập tức đau đến mồ hôi toát ra hết cả. Hắn cắn răng nhìn vẻ lo lắng của Hân Vũ. Toi rồi, không phải hắn liên lụy đến cả cô cũng bị bắt chứ.

“Quả nhiên là các người trốn trên cây.” –Gã Ám Tiên bay đầu lên tiếng. Ở khoảng cách này Phong chẳng mấy khó khăn để nhận ra gã. Gã chính là tên phó tướng đầu tiên hắn đã gặp ở đây. Phong ngờ rằng chính gã này ếm hắn chứ chẳng phải ai khác.

Hân Vũ cắn môi, cũng chẳng mấy quan tâm đến gã mà chỉ cúi xuống nhìn Phong, cô lật người hắn sang một bên, thấy không chảy máu mới hạ giọng hỏi: “Không sao chứ?”

Phong lắc đầu. Hơn ai hết hắn hiểu mình không phải đối thủ của bọn Ám Tiên này. Về phần Hân Vũ, cho dù hắn đã từng chứng kiến cô hạ gục đám người Gia Khiêm, thế nhưng với bốn Ám Tiên cùng lúc, khả năng chạy thoát cũng không lớn lắm.

Nghĩ thế, hắn hơi hạ giọng, cố gắng để mỗi mình cô nghe thấy: “Anh thử đánh lạc hướng chúng. Em chạy đi. Một mình em chắc chắn có thể chạy thoát mà.”

Hân Vũ nghe thế ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên, song cũng không nói gì, chỉ nhẹ vỗ tay lên vai trấn an hắn. Bấy giờ một tên Ám Tiên đứng gần đó bắt đầu phóng bùa chú về phía hai người. Hân Vũ nghiêng người sang, vung tay một cái đã có thể chắn được bùa chú ấy từ ngay trong không khí.

“Cô ta biết pháp thuật.” –Tên Ám Tiên vừa đánh lén không thành lập tức la lên. Mấy tên còn lại nghe thế cũng có vẻ hoảng hốt, vội xiết chặc vòng vây quanh hai người. Hân Vũ đứng dậy, từ hai tay cô hiện lên hai quần sáng xanh thẫm, dần dần tạo thành một chiếc lồng hình cầu khổng lồ che chở cho cả hai, khiến mọi bùa chú bọn Ám Tiên bắn vào đều như chạm phải gương, bị bắn ngược trở lại.

Phong chứng kiến toàn bộ cảnh đó. Hắn không ngờ Hân Vũ lại có năng lực mạnh như thế, lúc này mới nén đau, loạng choạng đứng dậy hỏi cô: “Chúng ta làm sao đây?”

Hân Vũ nheo mắt, chiếc lồng kính vô hình trong tay như mở ra một lỗ hổng, cô hất cằm về phía ấy bảo hắn: “Chạy ra từ phía đó. Cứ chạy thẳng cho đến khi gặp một hồ nước. Ở đó chờ tôi. Tôi sẽ chặn bọn họ lại.”

“Nhưng…”

Vừa nghĩ đến chuyện phải bỏ Hân Vũ lại, Phong đã định phản đối. Thế nhưng ánh nhìn của cô rất kiên quyết, hơn nữa lỗ hổng trong vòng phòng vệ kia càng lúc càng rung động thấy rõ. Phong cũng không ngốc, hắn biết lúc này đó chính là điểm yếu nhất của cô, mà nếu hắn không rời khỏi cô sẽ không khép nó lại.

“Tôi ở đó chờ cô.” –Cân nhắc xong xuôi, hắn cắn răng, đặt một chiếc hôn lướt qua má cô rồi vụt thẳng ra ngoài, chỉ để lại Hân Vũ ngơ ngác thêm hồi lâu vì lần nữa bị hôn trộm.

Vòng phòng vệ trước sự công kích của bốn tên Ám Tiên càng lúc càng mỏng dần. Nếu cứ thế này thì trước sau gì cũng thất thủ. Hơn nữa Hân Vũ cũng không đủ sức tiếp tục dựng phòng vệ nữa. Thế nên cô thu tay lại, từ trong không khí bắn ra một làn nước về phía một gã ám tiên đang tách bầy định đuổi theo Phong. Làn nước vừa chạm phải ám tiên đột nhiên đông lại thành băng, giam chặt gã trong đó, sau đó lại rơi xuống mặt đất vỡ tan thành từng mảnh.

Ba tên còn lại nhìn thấy thế đều nhất thời hoảng hốt, kinh ngạc nhìn cô gái có dáng vẻ nhỏ bé kia. Lúc này cô hơi lùi lại, ngón tay lả lướt như dạo trên phím đàn, mà mỗi ngón tay ấn xuống lại bắn ra một tia ánh sáng xanh phóng thẳng về hướng bọn họ.

Tên phó tướng dẫn đầu nhận ra ngay tức thì, gã lượn một vòng trên không trung, vừa bay vừa phóng bùa chú phản kích lại. Một trong hai tên lính phía sau gã thì không được may mắn như thế. Gã nhận ngay tia sáng đầu tiên, cả cơ thể đông lại thành đá rồi cứ thế rơi xuống đất vỡ vụn.

Nhân lúc chúng còn đang hoảng hốt phòng thủ, Hân Vũ lại tập trung chút sức lực cuối cùng phóng thêm một cơn sóng nước về phía chúng. Nước bắn ra tung tóe nhất thời che phủ mọi tầm nhìn. Hân Vũ quay người, cố gắng phóng nhanh về phía con suối gần đó. Càng ở gần nước, năng lực của cô sẽ càng mạnh hơn.

Thế nhưng chỉ mới chạy được vài bước, cô đã cảm thấy cả bờ vai trái cứng đờ.

Tên phó tướng ám tiên vùa tung ra một loạt bùa chú khác nhau, không ngờ lại có một cái trúng vào Hân Vũ thật. Gã nheo mắt, tung thêm một loạt bùa nữa. Lần này tất cả đều là bùa Cắt sâu.

Toàn thân Hân Vũ đều không cử động được. Cô nhắm mắt, tập trung tinh lực để giải bùa, song thời gian giải thì lâu mà luồng sát khí kia lại càng lúc càng đến gần, dường như không để lại cho cô chút cơ hội nào cả.

Thế nhưng, điều chẳng ai ngờ được là đúng vào lúc loạt bùa Cắt Sâu kia sắp chạm vào người Hân Vũ, thì cả người cô đã bị một bóng lưng siết chặt lấy từ phía sau. Bằng cách đơn giản nhất ấy, hắn cũng thay cô chắn bùa.

Hân Vũ thở ra một hơi, cô cũng không gan lì đến mức hoàn toàn không sợ hãi. Giây phút đó cô đã hoàn toàn buông xuôi rồi, thế mà giờ lại an toàn nằm trong cái ôm ấm áp của hắn, việc này khiến cô có hơi dao động.

Nghiến răng, cố tập trung tinh thần lần nữa, cuối cùng cô cũng giải được bùa Đông cứng.

Cô quay người lại, ngón tay nâng lên rồi lại hạ xuống, cố gắng xem xét tình hình người đối diện. Cô biết sau lưng tên ngốc này đã bê bết máu, nhưng hắn vẫn cứ đứng sừng sững đó, cười hề hề che chắn cho cô. Nụ cười ấy khiến nội tâm cô dù có lạnh lẽo đến đâu cũng lan tỏa một dòng nước ấm áp.

Thở dài. Cô thật sự rất thất bại. Giờ đến cả chút khí lực cuối cùng cũng dùng để giải bùa rồi, cô làm sao còn sức chống lại hai tên ám tiên kia chứ? Chưa kể còn có hắn mình đầy thương tích cạnh bên. Người này vì cô mà bị thương, hỏi cô làm thế nào nỡ bỏ hắn lại?

Phía bên kia, một loạt bùa lại tiếp tục bắn tới, lúc này cả hai tên ám tiên đều dồn toàn lực công kích. Hân Vũ cắn môi, chẳng lẽ thật sự phải dùng đến ngón đòn cuối cùng?

Nhưng trong lúc cô vẫn còn đang suy tính, Phong đã quay lại mặt đối măt bọn ám tiên kia, đưa lưng về phía cô. Hắn vừa làm thế, cô đã cảm nhận được mùi máu nồng nặc xộc vào mũi mình.

Bùa chú được phóng tới cũng chỉ là bùa Cắt Sâu mà thôi. Đến thì đến, thêm vài vết chém thì hắn cũng chẳng sợ, chỉ vội lấy từ trong tay ra một vật gì đó, siết chặt trong lòng bàn tay, sau đó gầm lên thật lớn. Giữa tiếng gầm ấy, Hân Vũ thấy gì đó tựa như một quả cầu lửa phóng thẳng về phía bọn ám tiên.

Hết thảy bùa đều bắn trúng vào hắn, để lại những vết máu vung vãi, nhưng quang cảnh phía sau còn khiến Hân Vũ kinh ngạc hơn nữa. Quả cầu như được thắp lên bởi ngọn lửa âm ty không tan, cứ thế thiêu đốt tên Phó tướng Ám Tiên thành tro bụi, ngay khi gã còn chưa kịp nhận ra đó là gì. Tên còn lại thấy vậy cũng lấy làm kinh hãi, cứ nhìn hai người, phân vân xem có nên lao tới hay không.

“Nhanh lên, đưa đây cho tôi?” –Giọng Phong đầy phấn khởi, hắn quay lại vươn tay về phía Hân Vũ đang ngơ ngác sau lưng.

“Đưa? Cái gì?” –Cô lắp bắp, nhất thời vẫn chưa hiểu ra.

“Lông chim, là lông chim lửa ấy. Không phải cô mang theo rất nhiều sao?”

Hân Vũ vẫn chẳng hiểu gì cả, nhưng vì sự việc vừa xảy ra, cộng với vẻ mặt nghiêm túc của hắn, cô đành cúi người lôi ra một nắm lông chim đặt vào tay hắn. Phong cầm một chiếc lông xiết chặt, rồi trong ánh mắt ngạc nhiên của Hân Vũ, chiếc lông trong tay hắn bỗng chốc bị thiêu cháy bới một quả cầu lửa đang dần hình thành. Rồi nó cứ thế càng lúc càng phình to hơn cả bàn tay hắn. Phong cười cười nhìn cô, vung tay một cái, rốt cuộc tên Ám Tiên còn lại cũng chỉ là một mảnh tro tàn không hơn không kém.

Ban nãy hắn vờ nghe lời Hân Vũ rời khỏi nơi đây, sau đó lại nấp ở một hốc cây trộm xem tình hình cô. Thử hỏi cô bị cả đám ám tiên vây quanh thế, làm sao hắn lại có thể an tâm bỏ cô lại một mình cho được. Nhìn thấy cô chiến đấu kịch liệt, mồ hôi hắn lại vã ra, tay cho vào áo cũng bất giác xiết chặt.

Chẳng ngờ lúc cảm thấy tay mình âm ấm là lạ, hắn mới phát hiện một ngọn lửa càng lúc càng lớn dần trong tay hắn. Mà điều lạ lùng là, hắn không hề có chút cảm giác nóng rát nào.

Hắn ngơ ngẩn đứng đó một lúc. Cứ buông tay ra thì đốm lửa lay lắt cũng tắt hẳn, trở lại thành một chiếc lông bình thường, nhưng vừa siết mạnh thì lại trở thành quả cầu, suýt chút đã thiêu rụi cả chiếc lông mỏng manh.

Chưa bao giờ hắn lại cảm thấy mừng rỡ đến thế. Lần đầu tiên hắn phát hiện mình không hề vô dụng khi đứng trước bọn ám tiên này. Nếu trở lại, biết đâu hắn có thể giúp được cô?

Ánh lửa lóe lên rồi vụt tắt, chỉ để lại những tiếng xì xèo cùng mùi khét gắt gao trong không khí. Cảnh vật tang hoang đập vào mắt khiến Hân Vũ ngơ ngẩn mãi mà vẫn chưa hoàn hồn. Cô hết nhìn gương mặt Phong bên cạnh lại đến mấy chiếc lông vũ lấp lánh trong tay hắn, không biết suy nghĩ gì, ánh mắt lại để lộ vẻ kiên định.

Phong cũng nhận thấy biểu cảm khác lạ này của cô, hắn vội giữ chặt hai vai cô, xoay tới xoay lui một hồi mới thở phào nhẹ nhõm: “May là đến kịp. Em không sao rồi.”

Hẳn Phong chẳng hề biết rằng nụ cười rạng rỡ của hắn lúc này lại như những vết gai đâm vào lòng Hân Vũ. Cô chộp lấy cánh tay hắn vẫn đặt trên vai mình, giơ lên soi trước ánh sáng của lông chim lửa. Bàn tay không chỗ nào là không bê bết máu, có lẽ do lúc này cứu cô mà bị dây gai đâm vào, sau đó còn trượt xuống cả một quãng dài nữa. Nghĩ đến đây, đột nhiên trong cô lại có cảm giác áy náy.

Cả người Kỳ Phong đầy vết thương, thế nhưng họ không thể nán lại lâu trong rừng. Hân Vũ xé vài mảnh vải trên chiếc váy Peplos cầm máu tạm thời cho hắn, sau đó để hắn cõng cô đến hồ nước trong rừng. Cô vốn đã kiệt sức trong trận chiến vừa rồi, đi thêm một đoạn nữa còn phải giải bùa cho hắn, vậy nên hai người cứ thế chia sẻ sức lực cho nhau, chẳng mấy chốc đã ra đến hồ.

Từ lúc đến đây đến giờ, Kỳ Phong chưa bao giờ đi xa đến thế. Dường như cái hồ rộng lớn này là nơi duy nhất có thể phản chiếu một phần của ánh trăng. Mặt trăng khổng lồ như nuốt hết ánh sáng của toàn bộ khu rừng, rọi lên luồng sáng rạng rỡ mà hư ảo. Sự hùng vĩ đó thật sự không có từ nào để diễn tả được. Phong cứ thế nhìn ngây ngốc vào nó.

Hân Vũ lấy ra một chiếc còi, đang ngập ngừng định thổi đã nhận ra ngay ánh mắt hắn, cô vội bước đến, cũng chẳng màng đến lễ nghi mà vội lấy tay che mắt hắn lại: “Đừng nhìn, mặt trăng ở đây kết hợp với hương trong lá rừng có khả năng thôi miên.”

Phong mất một lúc để lấy lại được bình tĩnh, nhận thấy tay vẫn cô đang thân mật che lên mắt mình, hắn mới cầm lấy bàn tay mềm mại ấy, tủm tỉm cười nói: “Anh không sao rồi. Đừng lo lắng.”

Hân Vũ nheo mắt, dậm dậm chân đầy khó chịu. Cô bảo lo lắng cho hắn lúc nào chứ?

Theo tiếng huýt còi của Hân Vũ, ít phút sau, một đốm sáng long lanh màu lam đột nhiên xuất hiện giữa bầu trời. Khi nó tiến đến càng lúc càng gần, Phong mới kinh ngạc nhận ra đó là một con ngựa có cánh. Lông nó vốn trắng toát, nhưng chẳng hiểu sao giữa đêm lại óng ánh lên một màu xanh dịu nhẹ, trông vô cùng nổi bật. Hai cánh nó vươn thẳng, nhẹ nhàng tiếp đất bên cạnh Hân Vũ. Trong ánh mắt ngạc nhiên của Phong, nó dụi đầu vào cổ cô, gầm gừ những âm thanh nghe chẳng giống ngựa chút nào.

“Ổn rồi ổn rồi Bé Cưng à. Chúng ta về thôi.” –Cô thân mật hôn lên chiếc bờm sát tai con ngựa, dịu dàng nói với nó –“Hôm nay phải chở thêm một người nữa, hơi nặng đấy, nhưng Bé Cưng của ta rất giỏi mà, phải không?”

Con ngựa giơ một chân lên, nhẹ ậm ừ vài tiếng, Phong nghĩ chợt nghĩ may mà con ngựa này cũng chẳng phải là chó, không thì nó đã vẫy đuôi kêu ăng ẳng rồi.

Có phải hắn mất máu đến mê sảng rồi sao? Cả ngày nay Hân Vũ vốn lạnh lùng với mọi người đến thế vậy mà lại tỏ vẻ rất nuông chiều con ngựa này, còn gọi nó là gì? Bé Cưng cơ đấy.

Nhìn cảnh một người một ngựa thân mật trước mắt, hắn lại ấm ức thầm nghĩ, chỉ cần cô chịu nhận lại hắn, hắn sẽ chẳng bao giờ cho phép cô chạm đến con ngựa này lần nữa.



(*) Chim lửa: trong thần thoại Hy Lạp, chim lửa là họ hàng gần của Phượng Hoàng. Theo truyền thuyết, nó có bộ lông sáng rực màu đỏ cam, rừng rực như một ngọn lửa khổng lồ. Tự bản thân lông chim lửa có thể phát sáng, một chiếc lông có thể thắp cả căn phòng lớn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.