Gặp Em Nơi Tận Cùng Thế Giới

Chương 46: Chương 46: TRỞ MẶT THÀNH THÙ




“Em hận chị, chị biết. Nhưng em đối xử với Hạ Dương như vậy có khi nào em nghĩ Vân Tình sẽ rất đau lòng không?”

Giọng nói Điệp Y không quá lớn, thế nên chỉ có Hân Vũ và vài người đứng gần đó mới có thể nghe rõ những gì cô bé nói. Hân Vũ cau mày, giương mắt đăm đăm nhìn Điệp Y. Đáp lại, em gái cô bật ra một tràng cười lớn ngay giữa điện. Tiếng cười vừa dứt, Điệp Y lại hất cằm dõng dạc nói:

“Hân Vũ, chị biết tại sao cha lại không để lại Nhân quốc cho chị không?”

Không chỉ Hân Vũ, tất cả mọi người trong điện lúc này đều thầm hít vào, lòng cũng bị những lời Điệp Y nói dao động ít nhiều. Điệp Y thấy thế thì ánh mắt hơi sáng hơn, chiếc môi cong cong dương dương tự đắc: “Bởi vì chị vốn không phải con ruột của cha. Nói cách khác, chị chẳng phải con của cha và mẹ tôi, càng không phải chị ruột của tôi thì lấy tư cách gì để trị vì Nhân quốc?”

Không thể phủ nhận, những lời Điệp Y nói như một tiếng trống vang, chẳng mấy chốc đã xộc thẳng vào lòng mọi người. Các đại thần lúng túng đưa mắt nhìn nhau, trong khi đó cả Hạ Dương lẫn Vân Tình vẫn chưa thoát khỏi trạng thái bàng hoàng. Hân Vũ lại không phải con ruột hoàng đế? Chuyện cười gì thế này?

Hân Vũ cau mày nhưng không vội lên tiếng. Cô biết Điệp Y đã có gan nói ra trước mặt mọi người ắt phải có nguyên nhân. Tuy trong lòng không mấy tin tưởng, nhưng cô cũng muốn biết chứng cứ mà Điệp Y muốn đưa ra là gì.

“Nói bậy. Hân Vũ rõ ràng do hoàng hậu sinh ra, sao em lại nói em ấy không phải con bệ hạ được? Điệp Y à, em muốn nói nhăng nói cuội gì cũng phải tìm lý do có lý một chút chứ?” –Vẫn là Hạ Dương lên tiếng đầu tiên. Tuy nói anh đã không còn nắm quyền trong triều, thế nhưng trước đây anh từng là Hộ quốc tướng quân, lời nói dĩ nhiên có trọng lượng đối với đám quần thần còn lại. Chẳng mấy chốc đã khiến mọi người cũng nhao nhao lên tiếng. Điệp Y thấy thế bèn nở nụ cười, chỉ tay vào Hân Vũ, dõng dạc nói với đám đại thần đang ngẩn ngơ nhìn nhau:

“Các người biết không? Tất cả chúng ta đều bị lừa, không chỉ cha mẹ tôi bị lừa, mà cả Nhân quốc này cũng đã bị lừa suốt hai mươi năm. Bởi thật ra công chúa Hân Vũ trong lòng các người cho đến giờ phút này cũng không phải con gái của cha và mẹ. Nói cách khác, ngay từ lúc sinh ra cô ta đã bị tráo đổi rồi.”

Âm thanh rộn rã thoáng chốc vì lời tuyên bố của Điệp Y mà im bặt. Hân Vũ nghe ra ngay điểm mấu chốt trong đó, chậm rãi mở miệng: “Em có bằng chứng gì?”

Chỉ vì đã nắm trong tay bằng chứng mới có thể ngang nhiên thừa nhận như thế. Cô biết Điệp Y không ngốc, mà người đứng phía sau đưa đường dẫn lối cho cô bé càng không. Chỉ bằng mấy câu nói bâng quơ mà đã muốn kéo Hân Vũ xuống đài thì có ai tin tưởng?

Đáp lại, Điệp Y chỉ cười nhạt, ưỡm ờ đáp: “Dĩ nhiên là có.”

Vân Tình lén đưa mắt sang Hân Vũ. Lúc này thì ngay cả cô cũng thấy hoang mang. Thế nhưng Hân Vũ vẫn chỉ đứng khoanh tay nhìn Điệp Y, hàng mày khẽ cau lại thành một đường. Bên dưới tà áo trắng tinh phất phới bị gió tạt vào lúc này lại lộ ra vài vệt máu ửng đỏ chói mắt. Chẳng biết sao, Vân Tình càng nhìn càng có cảm giác tang thương đến lạ.

Điệp Y bình thản rút trong áo choàng ra một đốt trúc nhỏ, bàn tay nhẹ nhàng mở nắp đậy đốt trúc, để một làn ánh sáng xanh lục dần trôi lơ lửng ra ngoài không khí, môi lại lẩm bẩm đọc bùa chú.

Chẳng mấy chốc, khoảng không tĩnh lặng trước điện lúc này lại khẽ lay động, rồi cảnh quan như thể đột ngột thay đổi, giữa điện sáng lòa lại xuất hiện một vùng không gian khác, là một căn phòng nhỏ chỉ có chiếc giường và vài dụng cụ linh tinh. Bên dưới ánh đèn tỏa sáng bằng lông chim lửa, gương mặt Hải Kỳ như được phản chiếu dưới đáy nước, khẽ khàng chuyển động.

Trong sự im lặng bao trùm đến nghẹt thở của đám người Hạ Dương và quần thần, giọng nói Hải Kỳ chậm rãi vang lên: “Cho dù Hân Vũ không phải là con ruột của hoàng đế và hoàng hậu đi chăng nữa, tạm thời sự việc này cũng không có người nào biết. Trừ cậu và tôi ra, anh trai tôi và pháp sư Thiệu càng không đáng để nhắc đến. Những gì chúng ta cần làm lúc này chỉ là làm sao để giúp Hân Vũ tránh đi những tai họa không cần thiết mà thôi.”

Trái tim của Hân Vũ vì những lời thừa nhận thản nhiên này mà giật thót.

Thực tế từ lúc Điệp Y nói có chứng cứ, cô đã cảm thấy tò mò rồi. Thế nhưng chính vì mảnh ký ức cô bé tái hiện lại là Hải Kỳ chứ không phải ai khác, chính điều này mới đủ sức làm rung động lòng cô.

Nếu là bất cứ ai khác, cô còn có thể tin tưởng rằng đây là một cái bẫy được mưu toan từ trước. Thế nhưng bởi vì là Hải Kỳ, thế nên tất cả những gì cô làm chỉ có thể là đăm đăm nhìn vào ảo ảnh trước mắt, hàng mi bất giác khẽ lay động.

Trong không gian của căn phòng nhỏ, một bóng người khác lại đột ngột bước vào vùng ảo ảnh được tái hiện: “Nhưng nếu việc này bị bất cứ ai khác biết được, tôi lo sợ rằng họ sẽ làm điều bất lợi cho Hân Vũ.” –Kỳ Phong nhăn mày tiếp –“Cho dù là Kiến Phi hay Hạ Dương thì thế nào? Người họ trung thành không phải Hân Vũ mà là công chúa của loài người. Mấy ai biết chắc được thái độ của bọn họ sẽ thế nào khi biết được Hân Vũ không phải là công chúa thật sự? Đến lúc ấy, e rằng tình cảm mười mấy năm cũng vậy thôi. Tôi không muốn đánh cược lớn như vậy. Thế nên tôi mới muốn anh ở lại, chí ít có anh ở đây sẽ không ai dám động vào cô ấy.”

Hải Kỳ mỉm cười nhẹ: “Cậu mang Quân Tuyết đi, bọn Quân Tường, Vĩnh Hi thì bận đấu đá ngoài biên giới. Bọn người còn lại cậu cho rằng Hân Vũ không đối phó được sao? Mấy chuyện này không cần phải bàn nữa. Nói thế nào đi nữa thì ít ra trước khi gặp lại cậu, nó cũng không chết được.”

Ảo ảnh lóe lên rồi lại chợt tắt. Thuật pháp Tái hiện ký ức cần phải có một pháp lực rất vững vàng mới có thể thực hiện được. Có thể lưu giữ hơn một phút vừa rồi đối với Điệp Y có thể xem là một lời khen, thế nhưng giờ phút này, chẳng ai còn tâm sức để ý đến việc cô bé đã thực hiện bùa phép như thế nào. Mọi ánh mắt trong điện vẫn chưa thoát khỏi trạng thái sững sờ.

Thứ họ bất ngờ không phải là cái mà Điệp Y gọi là chứng cứ, mà là vì hai người trong cảnh tượng kia lại là những người thân thuộc với Hân Vũ nhất. Cảnh tượng khó có thể làm giả, sự quan tâm của Hải Kỳ và Kỳ Phong đối với Hân Vũ càng không thể nghi ngờ.

Phần Hân Vũ, cô càng cảm thấy kỳ lạ. Bởi thời gian qua Kỳ Phong luôn ở bên cạnh cô. Nếu hắn phát hiện được điều gì đó, tại sao bản thân cô lại không nhận ra?

Hạ Dương đảo mắt nhanh sang Hân Vũ, biết chính cô cũng đang thất thần. Anh chỉ còn cách ép bản thân mình cười nhạt, giọng giễu cợt nhìn Điệp Y: “Chỉ là lời nói phiến diện trong miền ký ức thì làm sao có thể làm bằng chứng được? Hơn nữa hiện nay cả Kỳ Phong lẫn Hải Kỳ tiên nhân đều không có trong thành. Vậy phải đợi họ trở về, chúng ta mới có thể kết luận.”

Anh chẳng ngốc, thời gian càng kéo dài lâu thì anh sẽ càng có cơ hội đưa Hân Vũ trốn thoát. Hoặc trong điều kiện bất khả kháng, đợi được Hải Kỳ tiên nhân trở về thì chẳng có gì phải lo nữa. Bởi anh tin Hải Kỳ tiên nhân tuyệt đối sẽ không bán đứng Hân Vũ.

Hân Vũ biết ý anh, song cô chỉ nhẹ lắc đầu, hiểu rằng mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy. Quả nhiên Điệp Y lập tức lên tiếng: “Đừng nói đến việc một người đức cao vọng trọng như Hải Kỳ tiên nhân sẽ không vô duyên vô cớ nói dối, thì chỉ với cảnh tượng vừa rồi thôi cũng khiến chị ta trở thành kẻ tình nghi lớn nhất rồi. Mọi người thử nghĩ xem. Lúc cha tôi mất, Hân Vũ khai trong điện chỉ có mỗi mình chị ta. Cha tôi chết vì cái gì tất cả chúng ta đều rõ, liệu ngoài Hân Vũ ra, còn có một kẻ biến thể nào có thể đột nhập vào phòng của hoàng đế sao? Giờ lại thêm chuyện giả mạo công chúa. Tôi thật lòng có hoài nghi rằng, có phải khi đó cha đã biết được điều gì nên nhất quyết không trao lại quyền trị vì Nhân quốc cho chị ta, thế nên chị ta mới làm mọi cách để sát hại cha như vậy. Nói cách khác, tạm thời chị ta chính là nghi can lớn nhất.”

Trong điện bất giác vang lên vài tiếng thở dài, nhưng không còn ai có ý muốn lên tiếng bênh vực Hân Vũ nữa. Giả mạo hoàng tộc là một tội lớn. Hơn nữa ở Nhân quốc vẫn còn quan trọng hóa khái niệm dòng máu quân thần. Cho dù Hân Vũ có được lòng dân đến thế nào, chỉ cần cô không phải người hoàng tộc, tức thì mọi thiện cảm bọn họ dành cho cô cũng không cánh mà bay.

Thấy mọi người đã dần dao động, Điệp Y lại lên tiếng: “Tôi nghĩ để có một câu trả lời công bằng trước dân chúng, trước mắt cứ phải giam cả Hân Vũ và Hạ Dương vào ngục trước đã. Còn việc muốn xác định Hân Vũ có phải con cháu hoàng tộc không thì rất đơn giản, cứ thực hiện lời nguyền Huyết Thệ, để cổ chú xác định dòng máu chị ta là được thôi mà.”

Cô vừa dứt lời, âm thanh bàn tán của đám quần thần lại vang lên nhốn nháo. Vân Tình lúc này cũng bị những lời Điệp Y nói làm hốt hoảng. Hạ Dương lại đưa mắt sang nhìn Hân Vũ, chỉ thấy mày trái cô hơi nhướng lên, thấp thoáng tia khó hiểu.

Hẳn ngay cả cô cũng không ngờ Điệp Y lại muốn đánh một ván bài lớn đến thế.

Lời nguyền Huyết thệ thực tế là tên một câu chú cổ của tổ tiên hoàng tộc, tương truyền nó đã được mở ra từ thời đại của Thiên đế. Trong suốt một ngàn năm lịch sử, hoàng tộc xảy ra chuyện đoạt quyền không ít thì nhiều, hầu hết là đều giữa anh em một nhà với nhau, tuy nhiên cũng có những ngoại lệ.

Thiên đế là một người rất đa đoan, ông ta có thể chấp nhận việc con cháu tranh giành ngai vàng đến đổ máu, nhưng lại không muốn để hoàng quyền lọt vào tay người ngoài. Vì thế ông ta cho người mời một tiên nhân phát minh ra lời nguyền Huyết Thệ. Truyền thuyết nói rằng bất kỳ ai khi chịu đựng câu chú này, chỉ cần họ thật sự mang dòng máu hoàng tộc sẽ an toàn, thế nhưng trong trường hợp ngược lại, hình phạt dành cho kẻ giả danh con cháu hoàng gia lại rất khủng khiếp.

Lịch sử không ghi lại tình huống thật sự của những người giả mạo, bởi một khi được xác nhận thân phận, tên họ cũng bị loại ra khỏi gia phả hoàng tộc, sống chết không còn quan trọng nữa. Chỉ có điều muốn đưa được một người hoàng tộc vào đây cũng phải trả cái giá rất lớn.

Bởi người đề xuất ý kiến dùng lời nguyền Huyết Thệ để kiểm tra dòng máu của một người, ắt hẳn phải dùng máu của chính mình làm tin. Một khi người kia không phải là hoàng tộc thì còn tốt, song chỉ cần lời nguyền xác nhận người đó là thật, vậy thì toàn bộ hình phạt sẽ bị phản chú lên người đề nghị đó.

Bởi vì cái giá phải trả quá lớn, nên hơn một trăm năm trở lại đây cũng không ai dám đưa ra ý kiến kiểm nghiệm, chẳng ngờ lúc này Điệp Y lại nhẹ nhàng nói ra điều đó.

Vài quần thần bắt đầu quỳ xuống xin Điệp Y nghĩ lại, phần lớn là lo lắng cho cô, phần khác nữa tình huống chị em trở mặt thế này thật sự rất mất mặt hoàng tộc. Thế nhưng trong lòng Hân Vũ lúc này lại đã có được tám chín phần đáp án.

Hạ Dương liếc mắt đã nhận ra quyết định của Hân Vũ. Anh cố trấn an nỗi lo lắng trong lòng, ho khan vài tiếng để cảnh cáo cô. Ấy vậy mà cô chỉ thản nhiên nói:

“Được, vậy thì cứ chọn ngày thực hiện xem sao.”

Vân Tình lo lắng đến mức siết cả hai tay vào nhau. Nói thế nào thì cả Điệp Y lẫn Hân Vũ đều là người thân của cô, cô chẳng thể nhìn bất cứ ai trong 2 người xảy ra chuyện. Song bấy giờ Hân Vũ không còn tâm trí nào để tâm quá nhiều việc như thế.

Cô chỉ muốn biết, hai mươi năm cố gắng, hai mươi năm hơn thua tranh đấu của mình rốt cuộc là vì điều gì.

Bởi vì việc lời nguyền Huyết thệ cần phải có một vị pháp sư có năng lực cao để thực hiện, thế nên mọi thứ không thể thành trong một sớm một chiều. Với việc hoài nghi về thân thế của Hân Vũ cùng với Vân Tình bị phế truất tước vị công chúa, quần thần trong triều cũng dần dần xuôi về phía cô bé. Thậm chí còn có những nịnh thần se sua, tâng bốc, ngay cả việc cô muốn giam Hân Vũ và Hạ Dương lại cũng không ai dám phản đối. Nói cho cùng thì Điệp Y cũng là người kế vị do chính hoàng đế chọn, bọn họ thấp cổ bé họng, làm sao dám chống đối lại cô? Thế nhưng điều càn rỡ hơn nữa là lần này Điệp Y không muốn giam Hân Vũ ở nhà giam bình thường. Lấy cớ Hân Vũ biết pháp thuật, có thể trốn chạy bất cứ lúc nào, cô bé này bèn hạ lệnh đưa Hân Vũ vào pháo đài Chết.

Không cần phải nói, khi nghe đến tin này, phần lớn mọi người đều có ý phản đối, nhưng người có thẩm quyền thì chẳng còn mấy ai. Những viên quan trong thành không phải mấy lão già cổ hủ thì cũng chỉ là những thanh niên có chức vị thấp, tranh cãi ầm ỹ vẫn không có kết quả. Ban đầu Hạ Dương còn ngoan cố muốn chống đối, nhưng sau khi Hân Vũ đưa mắt sang cảnh cáo, bấy giờ cả anh lẫn Vân Tình cũng đành im lặng.

Hân Vũ bị giam trong pháo đài Chết, về phần Hạ Dương lại bị tống vào gian phòng giam sau núi trước đây. Tin đồn về việc này chẳng mấy chốc đã lan ra khắp thế giới, người dân các nơi dường như cũng dự đoán được một cuộc thanh trừng đầy máu sắp diễn ra ở kinh thành, chẳng mấy chốc tình trạng di tản đã diễn ra khắp nơi.

Pháo đài Chết là vùng cấm địa dùng để giam giữ Kẻ biến thể. Nơi đây thực tế là một đường hầm ẩm thấp và u tối được xây theo hình ngũ giác. Mỗi một gian phòng giam đều được xây thành khu riêng biệt, ngăn cách bởi những chấn song bằng thép kiên cố được ếm bùa chú. Mỗi phòng lại bị ếm bùa chú Sát, có tác dụng tiêu diệt Kẻ biến thể. Thế nên trừ khi được mở bằng chính thẻ bài của những tên cai ngục canh giữ, bằng không tù nhân sẽ không cách nào xông ra ngoài được, ngay cả kẻ có pháp thuật cao như Nam Tinh trước đây cũng không ngoại lệ.

Tuy bị giam giữ, song nói cho cùng danh tiếng và địa vị của Hân Vũ ở Nhân quốc vẫn rất cao, đối xử dĩ nhiên không giống với tù nhân bình thường, ngay cả tên đội trưởng điều hành cả pháo đài gặp cô cũng phải cúi người vâng vâng dạ dạ. Gian phòng cô ở cũng là nơi sạch sẽ tươm tất nhất, nằm cuối pháo đài và gần tiếp giáp với đấu trường Định Mệnh, vốn cũng tách biệt hẳn với đám tù nhân khác.

Cứ như vậy, thời gian Hân Vũ nán lại đây đã ba ngày.

Đến buổi chiều ngày thứ ba, như thường lệ lại có cai ngục đảo một vòng quanh các hành lang, thi thoảng rọi đèn vào mỗi gian phòng giam để kiểm tra. Lúc ánh đèn đập thẳng vào mắt, Hân Vũ thoáng khó chịu. Ánh mắt cô hé mở nhìn qua chấn song thép, nơi một tên cai ngục đội mũ trùm thấp lúi cúi đẩy cái chén nước đỏ lòm qua khe đẩy thức ăn.

Hân Vũ không rõ lắm về việc điều hành chi tiết nơi này, cũng không biết thời gian cung cấp thức ăn là cách nhau mấy ngày. Hôm nay mới là lần đầu tiên nhìn thấy. Chén nước sềnh sệch đặc màu trước mặt bất giác bốc lên mùi tanh tưởi khiến cô muốn nôn, song vẫn cố trấn tĩnh, hạ giọng bảo: “Đem đi đi, chỗ tôi không cần thứ này.”

Gã gác ngục trước mặt thoáng chần chừ. Đợi đến khi bước chân của nhóm người giao thức ăn khác đã đi được một khoảng xa, gã mới lúng túng hạ giọng nói khẽ: “Chị, là em, Vân Tình đây.”

Vừa nhận ra là giọng Vân Tình, Hân Vũ đã dợm đứng dậy. Lúc này cô mới nhìn kỹ dáng vẻ tên cai ngục trước mặt, thấy gã nhỏ xíu con, dáng đi lọm khọm cúi khoằm dưới cái mũ trùm đầu che hầu hết gương mặt. Nhưng trong khoảng tối ấy, cô vẫn nhìn thấy rõ đôi mắt sáng trong đang lấm lét nhìn cô đầy mong đợi.

Hân Vũ bước chậm rãi sang phía đó, không nén được trách móc: “Em biết đây là đâu không hả? Sao lại mạo hiểm mà vào đây?”

Vân Tình vốn bị Hân Vũ mắng đã quen, nhưng chị em gặp mặt nhau trong tình huống thế này thật sự khiến cô không kìm lòng được, suýt chút nữa đã bật khóc. Con bé cứ nhìn cô qua chấn song thép, sụt sùi hồi lâu mới nghẹn ngào nói được một câu: “Chị, chị gầy quá.”

Hân Vũ nghe thế suýt chút nữa đã bật ngửa.

Cho cô xin đi. Trước đây không biết cô là kẻ biến thể thì không nói, giờ đã biết rồi, lại có thể cho rằng cô có thể gầy đi chỉ vì vài ngày không ăn sao? Biết Vân Tình quan tâm mình, Hân Vũ lại ráng kìm nén cơn xúc động, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn: “Bên chỗ em thế nào rồi? Điệp Y có làm khó em không?”

“Không có, ngoại trừ việc không cho em đến gặp chị thì nó cũng không hạn chế tự do của em. Thậm chí còn cho em đến thăm Hạ Dương nữa.” –Vân Tình lắc đầu đáp, giọng điệu cũng gấp gáp hơn –“Chị, chuyện thư gửi Tần pháp sư đến giờ vẫn chưa thấy hồi âm. Có khi nào thầy chị không nhận được không? Hạ Dương vì vậy mà rất lo lắng. Anh ấy sợ tiếp tục bị giam như thế này sẽ bất lợi nên bảo em bí mật đến tìm chị.”

Hân Vũ cau mày. Vốn trước khi xông vào đại điện để giải cứu Hạ Dương, cô đã dự cảm thấy không ổn nên gửi một lá thư đến chỗ Tần pháp sư, nhờ ông đến kinh thành một chuyến. Tốc độ của con chim lửa Ngu Ngốc rất nhanh, lẽ ra chỉ cần một ngày là có thể đến nơi rồi, ấy thế mà đến giờ vẫn không có tin tức gì. Đây cũng là vấn đề đang khiến cô lo lắng.

Hân Vũ cắn môi, cố trấn an Vân Tình: “Không sao đâu. Em đang có thai, những chuyện như thế này không nên nghĩ nhiều. Chị sẽ có cách..”

“Điệp Y đã liên lạc với pháp sư Hàn ở núi Tiên Tri rồi. Pháp sư Hàn là thầy con bé, lần này ông ấy đích thân đến đây ắt hẳn không phải chuyện tốt, chưa kể Hạ Dương nói, lần trước ông ấy cũng có ác ý với chị. Chỉ e là nếu để bọn họ thực hiện Huyết thệ sẽ xảy ra chuyện gì nữa.”

“Họ dự định bao giờ sẽ thực huyện Huyết Thệ?”

“Em đã hỏi rồi, người hầu bên cạnh Điệp Y nói khoảng 10 ngày nữa thì mới mở niêm ấn được. Từ giờ đến đó chị nên cẩn trọng một chút.” –Nói đến đây, Vân Tình lại đột nhiên ngập ngừng tiếp –“Chị, thật ra lần này em đến là còn một việc muốn nhờ chị. Túi huyết thạch chị tặng Hạ Dương không hiểu vì sao lại mất rồi. Đã mấy ngày rồi anh ấy không dùng huyết thạch. Thật tình em lo lắng lắm.”

Hân Vũ nghe thế cũng ngỡ ngàng: “Sao lại đột nhiên mất được?”

“Hạ Dương nói lúc anh ấy bị áp giải vào đến ngục thì không còn nữa. Có lẽ rơi rớt đâu đó, vì trừ em và Hạ Dương ra, người khác không biết chuyện anh ấy sử dụng huyết thạch. Theo lý mà nói sẽ không ai trộm nó đi cả.”

Vẻ mặt Vân Tình đã lo lắng đến phát khóc. Hân Vũ nghĩ đến chuyện Hạ Dương một mình trong ngục cũng cảm thấy bất an, bèn kéo chiếc túi nhỏ vẫn đeo bên người ra, dốc miệng túi ra lòng bàn tay cũng chỉ còn bốn lọ dung dịch máu bạch kỳ mã. Vốn đây là số máu thầy Tần chuẩn bị cho cô trước lúc đến núi Thánh Hỏa. Suốt chặng đường đi cô cũng đã dùng gần hết.

Cô lấy ra hai lọ đẩy ra ô cửa giao thức ăn: “Chỗ chị không còn huyết thạch nữa, chỉ còn bốn lọ máu bạch kỳ mã thôi. Em mang đến cho Hạ Dương hai lọ đi.”

“Vậy… còn chị thì sao?”

“Chị vẫn còn ở đây mà. Huống chi thầy Tần cũng sắp đến. Trước đây chị đã nhờ Hải Kỳ gửi cỏ hỏa hoàng đến chỗ thầy rồi, hẳn lúc này thầy cũng đã điều chế xong huyết thạch. Chờ thêm vài ngày nữa thầy đến kinh thành thì sẽ ổn thôi.”

Vân Tình ngập ngừng hồi sau, rốt cuộc cũng cúi xuống nhặt lấy hai lọ máu bạch kỳ mã cho vào túi áo choàng. Cách nhau một lớp song thép, lại thêm con đường hầm mịt mờ khuất ánh sáng khiến Hân Vũ nhất thời không nhìn rõ nét mặt cô, chỉ thấy cô bé ấp úng hồi lâu, còn tưởng rằng Vân Tình lo lắng cho mình: “Được rồi. Chị ở đây ổn lắm. Em mau về đi. Để bọn họ nhìn thấy thì nguy to rồi. Chị và Hạ Dương đều bị giam, ít ra còn phải có một người ở bên ngoài để tiếp ứng chứ.”

Vân Tình lúc này mới lấy lại bình tĩnh gật đầu. Hành động này khiến chiếc nón áo trùm trên đầu cô hơi mở ra, để lộ cặp mắt sưng to hoe đỏ. Chẳng biết vì sao, cô nàng vẫn cứ đứng dậm chân đấy, ngậm ngùi một lúc mới nói được một câu không ra ngô ra khoai gì: “Chị, cho dù bất kỳ chuyện gì xảy ra đi nữa, trong lòng em chị vẫn là Hân Vũ, là chị gái của em. Em chắc chắn sẽ không bỏ mặc chị đâu.”

Hiếm khi thấy Vân Tình có vẻ nghiêm túc thế khiến Hân Vũ phì cười, suýt chút nữa đã quên mất việc ngăn giữa hai người là song thép bị ếm bùa mà đưa tay vỗ đầu cô bé. Vân Tình trông thấy Hân Vũ có vẻ thoải mái, cũng mím môi cười theo. Lúc cô bé chào từ biệt Hân Vũ để đi ngược lại lối ra hành lang, Hân Vũ đột nhiên lại lên tiếng hỏi: “Tình này, Điệp Y không biết chuyện em mang thai chứ?”

Vân Tình xoay người, thoáng hoảng hốt khi Hân Vũ lại hỏi vậy. Giọng nói cũng lắp bắp: “Không. Sao chị lại hỏi vậy?”

“Chỉ phòng xa thôi. Tốt nhất em đừng để Điệp Y biết.” – Hân Vũ xua tay, mỉm cười nói –“Mau về đi, cũng trễ rồi.”

Vân Tình xoay người, mấy lần định nói gì đó, rốt cuộc lại thôi. Lúc bóng cô đã khuất hẳn ở cuối hàng lang ẩm thấp, nụ cười trên mặt Hân Vũ cũng dần tắt lịm.

“Ái da, công chúa à, cậu thật bất cẩn quá. Sao lại giao cho Vân Tình hai lọ máu máu bạch kỳ mã đó làm gì? Nếu không thể ra khỏi đây trong thời hạn 14 ngày, chẳng phải thành công dã tràng cả sao?”

Trong dãy nhà giam tối đèn, giọng nữ the thé vừa vang lên vốn chỉ mang âm lượng rất nhỏ, lúc này lại càng rõ ràng hơn bao giờ hết. Hân Vũ cũng không mấy ngạc nhiên, chỉ đưa mắt sang nhìn sinh vật có hình dáng người tí hon mang trên người đôi cánh mỏng dính như tơ đang bay lơ lửng trước mặt mình. Thoạt nhìn, sinh vật này khá giống hình dáng thật sự của các Ám Tiên trong rừng Địa Đàng, nhưng nhìn kỹ lại thì lại thiếu vài phần linh khí, từ đầu đến chân chỉ cao chưa một ngón tay của người trưởng thành.

Hân Vũ không đề cập đến câu hỏi vừa rồi, chỉ nhẹ giọng lảng sang chuyện khác: “Tình hình ở Hỏa Thành thế nào rồi?”

Nhắc đến chính sự, cái giọng lải nhải ngái ngủ nheo nhéo của sinh vật lạ lúc này mới vẻ tăng chút sinh khí. Cô ta lượn vòng đôi cánh đáp xuống cái bục cao sát tường dùng để làm chặn đèn, lười nhác đáp: “Kiến Phi vừa đích thân dẫn binh từ Thanh Thành sang tiếp ứng. Trước đó Kỳ Phong đã điều quân chặn hai phía Hỏa Thành, vây hãm hai tuần liền đồng thời cản phá quân tiếp viện của quỷ tộc. Cứ tiếp tục như vậy, nội trong bảy ngày tới, có khả năng Vĩnh Hi cũng phải giương cờ trắng đầu hàng thôi.”

“Vậy đã điều tra được thời gian qua Điệp Y thường qua lại với ai chưa?”

“Từ sau khi Đình Nguyên mất, phần lớn thời gian đều trốn trong phòng.” –Sinh vật lạ lại lên giọng –“Nhưng có một chuyện đáng lưu ý nha. Cái đêm trước khi Kỳ Phong và Quân Tuyết rời khỏi thành, có người nhìn thấy Điệp Y lẻn ra ngoài. Về chuyện đi đâu thì không rõ lắm.”

Hân Vũ nhăn mặt: “Người ta nói nuôi quân ba năm dùng một giờ. Sao có chuyện rồi mà cậu vẫn ăn hại thế hả?”

“Cậu tưởng mình muốn sao? Sự thật là em gái cậu làm việc quá kín kẽ. Thử nghĩ xem Hải Kỳ tiên nhân là ai chứ? Vậy mà con bé cũng qua mặt được thì nói gì đám binh tôm tướng tép của mình?”

Giống cái đang đứng trên bục đèn lúc này khoanh tay, xoay lưng về phía Hân Vũ, giọng điệu đầy hờn dỗi. Hân Vũ trông thấy vẻ mặt cô nàng như thế thì đang buồn bực cũng không nén được mà khóe môi hơi kéo lên. Xem đấy, cùng là thuộc hạ cả, thế nhưng cô dung túng mãi nên cả cô nàng này cũng chẳng sợ gì mình cả.

Diệp Anh chẳng phải người xa lạ gì với cô. Thực tế cô gái này là một pháp sư biến hình, lớn hơn cô hai tuổi, nhưng lại được Tần pháp sư thu nhận sau khi cô đến đảo Rùa vài năm. Diệp Anh có thể xem là bạn học cùng lứa duy nhất của cô. Do tư chất pháp thuật khác nhau nên cô và Diệp Anh đều được Tần pháp sư nuôi dạy theo một hệ pháp riêng, rất hiếm khi gặp mặt. Sau khi Hân Vũ trở lại Lam Thành, Tần pháp sư cũng bảo Diệp Anh đi theo giúp đỡ cô.

Pháp sư có khả năng biến hình có thể xem là trường hợp hiếm có trong giới, chính vì thế nên Diệp Anh càng có tầm quan trọng nhất định. Hoàng đế khi vừa nhìn thấy cô gái này rất ưng ý, bố trí cho cô đứng đầu một đội quân riêng biệt hoạt động ngầm trong hoàng cung. Về cơ bản mà nói, nếu như bề nổi Lam Thành do Kiến Phi một tay lãnh đạo thì phần chìm bên dưới là lãnh địa của Diệp Anh. Thế nhưng sự có mặt của cô là một bí mật, đến cả Vân Tình hay Điệp Y cũng chỉ biết đến sơ qua về sự tồn tại của đội quân ngầm này.

Hân Vũ dùng hai ngón tay kéo kéo chiếc váy ngắn bé tí trên người Diệp Anh, thấy cô nàng này làm mình làm mẩy thì lại hắng giọng: “Tình hình trong triều thế nào rồi?”

Diệp Anh mím môi, hơi ngoảnh đầu lại, hành động này khiến mái tóc xoăn tít màu nâu đỏ của cô nàng đong đưa nhè nhẹ: “Lần này thì phải khâm phục cậu đấy. Màn trong đại điện làm các đại thần đều kinh hồn bạt vía cả. Mấy lão già lớn tuổi tham sống sợ chết thì không nói, một số quan viên trẻ đã âm thầm liên kết lại với nhau đứng về phía cậu. Mình đã liên lạc với bọn họ rồi. Dự tính sẽ thực hiện trong vài ngày tới.”

Dứt lời, cô nàng lại bễu môi, quẳng cho Hân Vũ cái nhìn đầy ẩn ý: “Chiêu lấy lui làm tiến này thế mà hay thật. Bị đánh đến máu tươi đầm đìa nhỉ? Sao lúc bắt nạt người khác không thấy cậu vờ nhịn nhục như thế?”

Tính khí Diệp Anh thì Hân Vũ cũng chẳng lạ gì, trước mấy lời châm chích của cô nàng cũng chỉ im lặng cho qua. Sự thật tuy không đến mức như Diệp Anh tưởng tượng, song cũng không hơn là mấy. Quả thật nếu Điệp Y không phanh phui chuyện thân thế Hân Vũ thì lúc này cũng chưa chắc mèo nào cắn mỉu nào.

Nhác thấy ánh mắt Hân Vũ bất ngờ mông lung hẳn đi, Diệp Anh lại cho rằng mình lỡ lời, nhẹ buông giọng: “Thôi nào, đừng nói cậu tin mấy lời nhăng cuội của Điệp Y đấy nhé. Chuyện tinh tượng khi cậu sinh ra rành rành ra đấy, có ai mà không biết chứ? Bọn này lo là lo lão pháp sư Hàn ấy sẽ giở mánh khóe gì với cậu thôi.”

Hân Vũ lắc đầu: “Trước giờ Điệp Y làm gì cũng có giới hạn, ít ra con bé còn biết mình là chị nó. Nhưng lần này mình cảm thấy không đơn giản như vậy. Hơn nữa việc tái hiện ký ức vốn đã rất khó rồi, thậm chí với năng lực của thầy Tần cũng không cách nào làm thay đổi mảnh ký ức hiện có được.”

“Ý cậu là… cậu thật sự không phải con của hoàng hậu?” –Đến Diệp Anh cũng bất ngờ.

Hân Vũ thở dài, mắt hơi giương lên nhìn chiếc váy ngắn cũn cỡn đến qua đầu gối của Diệp Anh. Cô gái này trước đây vẫn tùy hứng, Hân Vũ cũng không tiện nói nhiều, chỉ lảng sang vấn đề khác: “Chiếu thư là thật?”

Diệp Anh cuốn ngón tay vào mấy lọn tóc xoăn, suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Ừm. Nhóm của mình canh giữ quanh tầng hầm lúc ấy. Thật sự là không có gì khác thường cả. Nhưng mình nghĩ đi nghĩ lại cũng không hiểu, tại sao cha cậu lại muốn để lại hoàng vị cho Điệp Y. Cho dù ông ấy nghi ngờ cậu không phải con ruột thì vẫn còn Vân Tình ở đó mà. Nói đi nói lại cũng không đến phiên Điệp Y được? Chưa kể đến đám người xuất hiện trong phòng cha cậu nữa. Mình đã cho người tra lại nơi đó nhiều lần, nơi đó thật sự không thể sử dụng phép thuật, đám sát thủ đó không thể nào nhảy ra từ không khí được”.

“Cậu đi tìm hiểu giúp mình xem thời điểm cha mình mất ai cầm tờ di chiếu đó, chuyện này phải điều tra cho rõ ràng. Còn nữa, chuyện cứu mình ra phải càng sớm càng tốt. Mình chỉ còn hai lọ máu bạch kỳ mã thôi, nán lại đây lâu sợ rằng mình chịu không nổi. Nếu được, cậu thử liên hệ với cấm vệ quân xem sao.”

Diệp Anh nhăn nhó: “Khó đó. Xưa nay cấm vệ quân chỉ nghe lệnh của các tướng quân. Cậu cũng biết mà, bọn mình và cấm vệ quân trước giờ không động chạm đến nhau. Giờ cho dù mình đến, bọn họ cũng không nghe lệnh mình.”

“Tín vật của tướng quân cậu không đi trộm được à?” – Hân Vũ day day trán, bật ra thành tiếng –“Đi trộm thử một cái xem sao.”

“Cậu bị đánh đến ngu người rồi à? Tín vật của các tướng quân mình còn chưa thấy mặt mũi nó thế nào, làm sao mà đi trộm được chứ. Huống chi điều động quân lính trong thành là chuyện lớn thế, cậu nghĩ bọn họ có vì một mảnh tín vật được trộm như thế mà nghe lời tớ sao? Mà hiện giờ trong thành cũng làm gì còn ai.”

Quả thật sau khi Đình Nguyên chết, Vĩnh Hi tạo phản và Hạ Dương bị cách chức thì rất nhiều vị trí tướng quân bị bỏ trống. Hân Vũ cất nhắc Kỳ Phong, nhưng hiện giờ cả Kỳ Phong lẫn Kiến Phi đều đang đánh nhau đến sống chết ngoài biên giới, cho dù Hân Vũ có mưu tính cũng không thể vì chuyện gà nhà đấu nhau này mà làm lỡ lợi ích toàn cục được. Nghĩ đi nghĩ lại, cô lại bảo: “Vậy liên hệ với Minh Viễn đi. Anh ấy sẽ biết phải làm như thế nào.”

“Không phải trước đây Minh Viễn từng nghi ngờ cậu sao? Vả lại cậu chẳng bảo anh ta không ưa kẻ biến thể còn gì?”

“Minh Viễn là người làm chuyện lớn, vả lại lúc này là lúc mọi người phải đoàn kết lại với nhau. Mình không tin âm mưu của kẻ đứng phía sau Điệp Y chỉ đơn giản như vậy, hẳn người đó còn có ý đồ khác. Cậu cứ kể hết tình hình đang diễn ra trong thành cho Minh Viễn biết. Không cần đích thân anh ấy ra tay, chỉ cần tín vật truyền tin của anh ấy là được.”

Diệp Anh im lặng nghe Hân Vũ bày tính một mạch. Đợi cô nói xong mới mím môi cẩn trọng hỏi: “Hân Vũ này, lần này cậu muốn đấu thật sao? Tình cảm của cậu và Điệp Y trước giờ đã tệ lắm rồi, nếu giờ chúng ta công khai chống đối thì sợ rằng sau này Điệp Y sẽ hận cậu mất.”

Mấy năm qua đều âm thầm đi theo giúp đỡ Hân Vũ, Diệp Anh hiểu hơn ai hết, Điệp Y chẳng khác nào búp bê mà Hân Vũ giấu trong lồng kính. Tuy đều là em gái, nhưng thái độ bảo vệ của Hân Vũ đối với Điệp Y vượt hơn Vân Tình rất nhiều, lúc này lại xảy ra chuyện này, cho dù là bên nào giành được thắng lợi cũng chẳng hay ho gì.

Hân Vũ nhẹ giọng: “Hận thì hận thôi, dù sao thì hiện giờ nó cũng hận mình lắm rồi, có hơn nữa cũng chẳng được bao nhiêu. Thế nhưng thù hằn gì đi nữa cũng là chuyện chị em với nhau, nếu để người khác lợi dụng thì rất phiền phức.”

“Nếu cậu đã quyết như thế thì dĩ nhiên là mình ủng hộ cậu. Cái chết của Thẩm Lãng khiến rất nhiều quan viên trong triều tức giận, mình khích động họ một chút là được. Việc quan trọng là phải cứu cậu ra khỏi đây đã. Vài ngày tới mình sẽ đích thân đi liên lạc với Minh Viễn. Trong mấy ngày mình không ở đây cậu phải cẩn thận, đừng để xảy ra sơ sót gì đấy.” –Nói rồi Diệp Anh lại khịt mũi, cánh môi khẽ run run –“Ấy mà để cậu có chuyện thật, sợ rằng Kiến Phi sẽ giết mình rồi băm xác ra cho heo ăn mất.”

Hân Vũ dùng lông chim lửa tốc chiếc váy của cô nàng: “Cho anh ấy mười lá gan cũng chẳng dám. Anh ấy cưng cậu còn không hết mà.”

Diệp Anh xấu hổ đến đỏ cả mặt: “Đừng có nghịch nữa, cháy cả váy bây giờ. Khó khăn lắm mình mới tìm ra được một hình biến vừa đủ bé để bay vào đây mà vẫn giữ được gương mặt xinh đẹp này đấy. Cậu có biết để tập được lốt hình biến này mình đã thức ròng rã bảy mươi tiếng đồng hồ rồi không hả?”

“Biết cậu tội nghiệp lắm rồi. Lúc này mình chỉ ước gì mình cũng có khả năng biến hình như cậu thôi”. Hân Vũ tủm tỉm cười, buông cọng lông chim lửa ra mà véo má Diệp Anh. “Vậy thì mình có thể biến thành cậu bay ra khỏi đây, trong khi đó cậu biến thành mình ngồi đây vài ngày là được”.

Sắc mặt Diệp Anh tối thui, bất giác lại khiến Hân Vũ thấy mát ruột. Dù sao cũng đã ba ngày không nói chuyện với ai, sự có mặt của Diệp Anh lúc này khiến tâm trạng cô thư giãn không ít. Hơn nữa khi cô trêu chọc cô ấy, cô ấy tuy la hét giận dữ nhưng lại không dám chống trả cô. Cảm giác có thể bắt nạt người khác thật sự rất dễ chịu.

Dĩ nhiên Diệp Anh cũng không thể nán lại lâu. Cuộc sống trong ngục giam của Hân Vũ nhất thời lại trở về những ngày tĩnh lặng trước đây. Phòng giam ẩm thấp và u tối không nhìn rõ ngày và đêm, hiếm hoi lắm mới đôi khi nghe được tiếng bước chân và bóng dáng mấy gã cai ngục mặc những bộ áo trùm đen ngòm rộng thùng thình dài quá gót tới lui do thám. Cứ mỗi lúc ấy, nhìn thấy ánh đèn leo loét trong tay bọn họ, đến ánh mắt tò mò quá khích xen lẫn chút thương hại như hiểu thấu nhìn mình, Hân Vũ lại cảm thấy phiền não chưa từng thấy.

Cho dù vẫn hoài nghi về thân thế của mình thì Hân Vũ cũng chỉ có thể trầm tư được mấy ngày. Có quá nhiều thời gian rảnh rỗi cũng chưa hẳn là chuyện tốt. Ví như trong những ngày này, Hân Vũ bắt đầu thử một số bùa chú mới mà trước đây mình chưa từng thử nghiệm. Kết quả có một lần làm hạ nhiệt của cả gian hầm xuống âm mười độ, khiến rất nhiều tù nhân suýt nữa đã chết rét khi đang ngủ. Lại có lần khác cô thử nghiệm phá bùa Sát giăng ở cửa phòng giam, thế nào lại bị phản đòn đến mức đau tê tái cả ngày trời. Hiển nhiên cô cũng biết bùa chú của tổ tiên nào dễ dàng phá giải như thế, chẳng qua là có thời gian nên làm vài chuyện dư thừa mà thôi.

Thông thường những lúc nghịch bùa chú đến phát chán, Hân Vũ sẽ lại nằm dài trong phòng giam đã đóng băng dày cả tấc, lặng lẽ lấy chiếc hoa tai màu lam ra gọi ám hiệu, để rồi cứ thế mỉm cười một mình quan sát mấy đốm lửa lập lòe nhảy múa, tựa như pháo hoa rực rỡ chói sáng giữa ngày đông.

Nhàn nhã mấy ngày như thế, rốt cục cũng đến lúc người của Điệp Y đến tìm cô.

Đó là một ngày sau khi mấy tên cai ngục đi phân phát thức ăn lần thứ hai, Hân Vũ nhẩm tính toán chu kỳ ăn uống của kẻ biến thể, cũng thầm đoán được mình đã bị giam đến chín mười ngày gì rồi.

Người được Điệp Y cử đến là một quan viên hơn bốn mươi tuổi, trước đây giữ một chức vị trong triều. Thế nhưng tính cách người đàn ông này thủ đoạn, lại có xu hướng nịnh hót nên Hân Vũ không mấy ưng ý. Trong thời gian hoàng đế bệnh nặng và cô nắm quyền, cô đã giáng chức ông ta đến hai lần. Hiển nhiên ông ta cũng chẳng ưa gì cô.

Lúc này, ông ta nhìn thấy Hân Vũ tuy bị giam trong một nơi bẩn thỉu như pháo đài Chết, ấy vậy mà lại được cai ngục ưu ái, cung cấp cho đủ thứ vật dụng nhàn nhã như ở nhà nên rất lấy làm bực dọc, còn thô bạo bảo người áp giải Hân Vũ đi. Hân Vũ nhìn thấy cái đầu hói của ông ta, nhất thời lại nghĩ đến chú người tuyết tối qua mình vừa hóa phép, không nhịn mỉm cười.

Đi hết hành lang hẹp của pháo đài chính là đấu trường Định Mệnh. Bên ngoài đấu trường thoáng hơn rất nhiều, lại có thể mơ hồ nhìn thấy bầu trời ảm đạm bên ngoài tấm lưới bùa chú. Một thời gian dài không được tiếp xúc với không khí trong lành như thế khiến Hân Vũ thả lỏng không ít. Nhưng tâm trạng phơi phới của cô cũng chẳng kéo dài bao lâu, bởi ngay sau đó cô đã nhìn thấy bóng dáng Điệp Y cùng một nhóm binh lính khác đứng giữa sàn chính đấu trường, chỉ cách họ vài bước chân là thân thể không còn nhìn ra hình người của Hạ Dương.

Chính xác thì Hạ Dương bị đóng chặt trên một cây thập giá bằng gỗ, hai tay giang ngang. Đinh thép đâm xuyên qua cổ tay anh, ghim vào thân thập giá cũng góp phần khiến anh có thể trụ vững được. Hân Vũ cau mày, nhìn máu tí tách nhỏ giọt xuống sàn đá nhẵn nhụi, lan dài đến tận dưới chân Điệp Y.

Nắm tay cô chẳng biết đã siết chặt từ lúc nào.

Bước đến gần hơn một chút mới phát hiện Hạ Dương vẫn còn tỉnh, chỉ là mái tóc lòa xòa bết lại vì máu đã che đi hầu hết gương mặt anh. Nhìn thấy Hân Vũ, anh hơi ngẩng đầu, dường như có ý muốn nói gì đó nhưng lại không thốt lên thành lời.

Hân Vũ nghiến răng nhìn Điệp Y: “Em đang làm gì vậy? Còn không mau thả anh ấy ra.”

Điệp Y ngồi trên một chiếc ngai tựa trải lông hổ, cô không mặc trang phục ngày thường nữa mà thay vào đó là một bộ lễ phục tươm tất màu lục óng ánh, đầu còn đội một chiếc vương miện bạc nhỏ đính những hạt thủy tinh trong suốt. Đối với sự phẫn nộ của Hân Vũ, cô cũng chỉ nhàn tản đáp: “Anh ta không chết đâu mà chị lo.”

Hân Vũ định bước đến xem xét tình hình của Hạ Dương, nhưng lại bị toán lính bên cạnh ngăn lại. Cô cau mày, nhìn thấy ánh mắt trong suốt của Hạ Dương vẫn đang nhìn mình mà không nói lời nào, nhất thời uất giận: “Em ếm bùa câm lên người anh ấy?”

Điệp Y cười nhạt: “Thì đã sao? Ai bảo anh ta mở miệng ra là mắng chửi tôi? Anh ta cho rằng có Vân Tình thì tôi không dám động đến anh ta chắc? Chị đừng lo, tôi chỉ cho anh ta bùa câm và vài lá bùa khắc chế quỷ tộc thôi. Nói nào ngay thì để anh ta biết cảm giác đau đớn một chút là thế nào, không thì anh ta ỷ lại mình là kẻ biến thể, chẳng xem ai ra gì”.

Vốn lần trước ở đại điện Hân Vũ đã chữa trị cho Hạ Dương một lần, cũng nắm được phần nào bệnh trạng lúc đó của anh. Về cơ bản những vết thương cũ chưa được trị lành hẳn, lúc này lại chồng chất thêm vết thương mới, vài chỗ đã lở loét cả lên. Đó là chưa kể việc anh bị tra tấn có vẻ như không chỉ trong một sớm một chiều. Hân Vũ càng nhìn càng thấy quả tim như bị bóp nghẹn. Khi nhận ra những hạt li ti lấp lánh phản chiếu ánh sáng đọng gần vết thương đỏ máu, toàn bộ kỳ vọng của cô vào Điệp Y đã hoàn toàn sụp đổ. Cuối cùng cô cũng không tranh cãi về tình hình Hạ Dương nữa, chỉ lạnh nhạt nói: “Em hận chị, chị biết. Nhưng em đối xử với Hạ Dương như vậy có khi nào em nghĩ Vân Tình sẽ rất đau lòng không? Rốt cuộc em tra tấn anh ấy, rồi lại mang anh ấy đến đây là có ý định gì?”

Điệp Y xoa hai tay vào nhau: “Đơn giản thôi. Chỉ cần chị nhận tội và giao ra lãnh đạo của cấm vệ ngầm trong hoàng cung, tôi sẽ thả anh ta ra?”

“Nhận tội? Nhận tội gì?”. Hân Vũ nhếch môi, nhất thời không kìm được mà quẳng cho Điệp Y và đám người quanh đó một cái nhìn khinh thường. “Tội giả mạo công chúa? Hay tội giết hoàng đế, hoặc tội mưu đồ muốn soán ngôi? Còn có tội gì mà các người muốn gán cho tôi nữa không?”.

“Nói thế nào thì một trong hai người cũng phải có một người chết. Hân Vũ à, bao ngày qua tôi cho chị thoải mái như vậy rồi còn gì? Bây giờ Hạ Dương đã thừa nhận chính anh ta là người giết cha. Nếu chị vẫn có thể nhìn anh ta chịu đựng tra tấn thay cho chị thì cứ tiếp tục đi, nhưng không chỉ anh ta, tôi sẽ lôi cả dòng họ Hạ ra xử tử, để xem phần đời còn lại chị có còn thấy bản thân mình rất vô tội nữa hay không”. Điệp Y lúc này đã đứng bật dậy, bước từng bước chậm rãi đến trước mặt Hân Vũ. Ánh mắt cô hằn lên từng tia máu, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt đã được trang điểm kỹ càng.

Hỏi cô không tức giận sao cho được, khi mà cô đã dùng tất cả mọi thứ để uy hiếp như thế, từ đứa con trong bụng Vân Tình, đến an nguy của cả trăm người họ hàng thân thích lẫn người hầu trong dòng họ Hạ, ấy vậy mà vẫn không thể khiến Hạ Dương thay đổi khẩu cung. Bao nhiêu lần áp giải Hạ Dương ra trước triều thần, anh đều nhất mực xác nhận chính mình mới là người xuống tay ám sát hoàng đế. Điệp Y không cách nào hiểu nổi, chẳng lẽ sinh mệnh của hơn trăm người nhà anh, lẫn đứa con đang chào đời kia lại không quan trọng bằng một mình Hân Vũ hay sao? Tại sao những người như anh lại có thể đặt niềm tin vào Hân Vũ nhiều đến thế? Chị ta không phải là con ruột của cha, bản thân cô mới là người kế thừa xứng đáng nhất, song tại sao trong mắt bọn họ, từ Hạ Dương đến toàn thể những quần thần khác không có ai đặt niềm tin vào cô?

Thâm tâm Điệp Y biết cô không thể nào giết Hạ Dương, bởi giết Hạ Dương chẳng khác nào cô hủy hoại luôn cả mẹ con Vân Tình. Cô có thể bỏ mặc Hân Vũ, có thể hận Hân Vũ bởi cô ta thật sự không phải máu mủ ruột thịt gì với cô, thế nhưng với Vân Tình thì không thể được. Cha mẹ bọn họ đều đã qua đời, lúc này Vân Tình chính là người thân duy nhất của cô.

Sự kiên trì của Hạ Dương tác động đến hầu hết quần thần trong triều. Từ thái độ lấp lửng ban đầu, họ dần chuyển sang ủng hộ Hân Vũ. Thậm chí còn có người đưa ra ý kiến xử tử Hạ Dương đồng thời xử trắng án cho tội danh giết cha đoạt ngôi của Hân Vũ. Song Điệp Y đã đi đến nước này, làm sao cô có thể dừng lại cho được?

Chuyện cực chẳng đã, Điệp Y không còn cách nào khác đành phải cho người tra tấn Hạ Dương. Tuy sử dụng những cực hình thảm khốc nhất với anh, thế nhưng bản thân cô lại không có gan dám đối mặt, mỗi tối đều phải chạy về cung của mình đóng kín cửa. Thế mà trong mơ, cô vẫn nhìn thấy tình cảnh thê thảm của Hạ Dương, rồi thậm chí là cảnh tượng cái thai của Vân Tình xảy ra chuyện. Cô sống trong sợ hãi, hoảng loạn bởi hậu quả của chính những gì mình gây ra, gần như đã bị ép đến phát điên.

Ấy thế mà, trong khi ngoài kia mọi người đều phải đau khổ dằn vặt đến thế, chỉ có bản thân Hân Vũ là vẫn ăn ngon ngủ yên như chẳng có gì xảy ra. Việc này chẳng khác nào dội một gáo nước lạnh vào Điệp Y, chẳng lẽ những gì cô gây ra vẫn chưa đủ hay sao?

Thế là cô nghĩ, nếu tất cả mọi người đều không ai vui vẻ, vậy thì Hân Vũ làm sao xứng đáng hưởng thụ điều đó. Ít ra phải để Hân Vũ biết những người ngoài kia chiến đấu sống chết vì mình thế nào, để Hân Vũ cũng phải đau đớn và dằn vặt như cô, chí ít như vậy mới có thể khiến cô nguôi ngoai phần nào.

Hân Vũ dĩ nhiên không biết mấy ngày qua thế giới bên ngoài đã thay đổi thế nào, chỉ có thể mơ hồ đoán được qua giọng điệu tức giận của Điệp Y. Tầm mắt cô khẽ nâng, nhìn thấy máu vẫn tuôn ra không ngừng từ vết thương Hạ Dương, khẽ thở dài nói: “Nên chữa trị cho anh ấy trước đã.”

“Tất nhiên tôi sẽ chữa cho anh ấy, nhưng chị phải nhận tội trước.”

Sắc mặt Điệp Y vẫn cương quyết như thế thật sự khiến Hân Vũ cảm thấy không quen. Biết nhau từ nhỏ đến lớn, hành động dũng cảm nhất của Điệp Y mà cô từng thấy chỉ là việc cãi lời cha đi theo Đình Nguyên mà thôi. Đối với Điệp Y mà nói, cô luôn là công chúa trong lòng mọi người, luôn được người khác che chở và bảo bọc, thế nên cô chẳng cần phải cố gắng làm gì để phiền não. Thứ mà cô theo đuổi, nếu không phải tự do của bản thân mình thì cũng là tình yêu với Đình Nguyên, nào đã cần gì những thứ khác?

Nhưng dường như cái chết của Đình Nguyên không chỉ khiến Điệp Y suy sụp mà còn làm tính cách cô bé thay đổi rất nhiều.

Hạ Dương bị vết thương hành hạ đến mức nhăn mặt nhíu mày. Anh không nói được, nhưng vẫn đăm đăm nhìn Hân Vũ lắc đầu. Hân Vũ cười nói: “Trước giờ tôi luôn làm chuyện quang minh chính đại. Nếu là chuyện tôi làm tôi sẽ thừa nhận, nhưng với những chuyện tôi không làm, ai có thể ép tôi?”. Ánh nhìn ngạo nghễ của cô lướt một lượt khắp những người đứng xung quanh, nhất thời lại mang dáng vẻ áp bức đến kỳ lạ. “Các người sao?”.

Ánh mắt sáng trong hơi nheo lại, dáng vẻ uy hiếp đến nỗi đám cận thần đứng gần đó cũng phải cụp mắt lùi lại. Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó. Trong lúc bọn họ vẫn chưa kịp lấy lại tinh thần, Hân Vũ đã vung tay, một tia sáng xanh bất ngờ lóe ra khỏi đầu ngón tay, khiến tên lính đứng gần đó nhất đổ gục xuống. Rồi lại liên tục tiếp nối bằng những làn ánh sáng nhanh như tên đuổi khác, quân lính đứng quanh Điệp Y lả tả ngã khắp nơi như mùa mít rụng, để lại đám quan lại già cỗi cùng mỗi Điệp Y đang đứng đó, lẩy bẩy hệt những chiếc lá già úa neo mình trước cơn gió lớn.

Không phải Điệp Y chưa từng nghe nói về pháp lực của Hân Vũ, nhưng thế này vẫn thật sự quá sức tưởng tượng. Toán lính này nói cho cùng cũng là một trong những lực lượng tinh nhuệ nhất trong cung, ấy thế mà Hân Vũ chỉ mất chưa đầy mười giây đã hạ gục tất cả bọn họ. Vậy nếu cô ta thật sự muốn ra tay thì hậu quả đáng sợ đến mức nào? Nhất thời Điệp Y lại nghĩ đến những lời thầy mình từng nói, Hân Vũ là một mối họa, không chỉ với loài người mà là cả thế giới. Chẳng trách thầy cô dốc lòng giúp đỡ để cô thực hiện kế hoạch soán vị này, chỉ cần vài năm nữa, sợ rằng đến cả thầy cô cũng chẳng phải là đối thủ của cô ta.

Trái với dáng vẻ hồn bay phách lạc của bọn người trước mặt, Hân Vũ hất cằm nhìn hai tên quan viên đứng gần nhất, giọng điệu uy hiếp: “Đỡ anh ấy xuống.”

Muốn giữ lại mạng sống, những quan viên này không còn cách nào khác đành phải tuân theo lệnh cô, chạy đến tháo đinh thép ra cho Hạ Dương. Đinh đã đóng vào cổ tay, lúc này rút ra chẳng khác nào đóng thêm vào lớp khác. Hạ Dương đau đến mức âm thanh bật ra miệng vài tiếng ú ớ. Hân Vũ nhìn mà xót cả mắt, ruốt cục không nén được mà tự bước đến xem xét tình hình anh.

Điệp Y đứng sững sờ từ nãy đến giờ, cuối cùng mới lấy lại tinh thần. Bản thân cô không cam tâm lại muốn thử một lần nữa. Cô cũng là công chúa, cũng là người duy nhất trong Hoàng tộc có pháp lực, lại là học trò của người lãnh đạo núi Tiên Tri, nếu cô và Hân Vũ thật sự đấu tay đôi cũng chưa chắc mèo nào cắn mỉu nào.

Nghĩ thế, cô lại giương tay ra, môi lẩm bẩm đọc thần chú. Thế như luồng ánh sáng màu xanh lục chưa kịp chạm vào Hân Vũ đã bị bùa Khiên đánh bật ra, ánh mắt Hân Vũ đăm đăm nhìn cô, không nén được thất vọng: “Pháp sư Hàn không dạy em rằng pháp sư chân chính không nên đánh lén người khác sao?”.

Dứt lời, tay Hân Vũ đã lướt qua. Điệp Y chỉ cảm thấy một làn gió thổi sượt qua cổ mình, chưa kịp bình tĩnh liền nghe một âm thanh rền rĩ chấn động, khiến đất trời thậm chí rung chuyển chìm trong khói bụi mịt mù. Sau lưng cô, cây cột trụ giữa đấu trường cao đến ba mươi thước, to bằng vòng tay ba người ôm chỉ còn là cột đá gãy đôi.

“Trước giờ chị không dạy bảo em, không phải là chị không có khả năng mà là chị không nỡ. Nhưng lần này em thật sự khiến chị rất thất vọng.” Hân Vũ nói. “Đi đi, trước khi chị suy nghĩ lại có nên dạy cho em một bài học xứng đáng hay không?”

Điệp Y không nói được lời nào, cánh tay đã bị hai viên quan may mắn chưa bị đánh gục kia kéo đi. Xuyên qua làn khói bụi mịt mờ nhìn lại bóng dáng Hân Vũ mờ ảo phía xa xa, cô vẫn không tài nào tin được.

Rõ ràng là vừa rồi cô đã sử dụng bùa chú Hủy Diệt, loại bùa chú này có mức công phá ngang với một tia sét vừa phải, ấy thế mà cũng không thể bằng một cái phất tay tùy tiện của Hân Vũ. Làm sao lại có thể như vậy?

Bóng dáng Điệp Y và bọn quan lính đã khuất xa, lúc này ánh mắt Hân Vũ cũng buông lỏng hẳn. Cô quay người cúi xuống, vừa cầm máu cho Hạ Dương vừa hạ giọng nói bâng quơ: “Báo với thủ lĩnh, vết thương của Hạ Dương cần phải được điều trị gấp rút. Không cần chờ nữa, hành động ngay ngày mai đi.”

Hạ Dương mơ màng được Hân Vũ nâng dậy. Anh đã đau đến mức chẳng cách nào phân biệt được những cái bóng mơ hồ trước mặt, song cũng đoán được rằng cô không nói chuyện với mình. Bao nhiêu ngày rồi, anh mới có dám buông lỏng cảnh giác như thế, cũng chẳng còn sức nghĩ ngợi gì mà tựa vào vai Hân Vũ nhắm mắt thiếp đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.