Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Chương 136: Chương 136: Trái tim anh không bao giờ đổi thay




Mộ nhỏ bằng đá cẩm thạch không được khắc bất kì chữ nào, trơn bóng, sạch sẽ.”Đây, không phải là...” Giọng nói Kiều Tâm Du có chút run rẩy.Nhâm Mục Diệu nhàn nhạt gật đầu một cái, “Đúng! Nơi này chính là nơi chôn cất con của chúng ta.” Giọng nói của hắn dần dần ảm đạm, “Nó là con của chúng ta, nhưng chúng ta đã không thể bảo vệ con thật tốt, không thể đưa con đến thế giới này. Nhưng dù gì nó cũng đã từng đến nơi này, đã từng tồn tại, là một sinh mệnh đúng nghĩa, chúng ta vĩnh viễn cũng sẽ không quên, cho nên anh đã lập...””Cám ơn anh.” Kiều Tâm Du không cách nào kềm chế sự cảm động của mình, khoác lên cánh tay của hắn, “Cám ơn anh đã làm vì em.”Kiều Tâm Du hiểu được sự đau đớn, bất lực của hắn, lẫn suy nghĩ của hắn, hắn đang muốn bóng ma mà Đứa nhỏ để lại trong lòng cô vơi đi, để cô có thể mở lòng mình ra.Hai bó hoa bách hợp được đặt trước hai bia mộ, hương thơm nhàn nhạt dần dần hòa lẫn vào từng đợt gió lạnh thấu xương, khiến bầu không khí lạnh băng có được một mùi thơm nhẹ, giống như hương vị mật ngọt của mùa xuân.Nhâm Mục Diệu khom lưng, thi lễ, “Mẹ, thật xin lỗi, vì đã trễ như vậy rồi con mới đến gặp mẹ. Đầu tiên con muốn cám ơn mẹ, vì đã sinh ra một cô gái tốt như cô ấy để bổ khuyết vào phần trống trải trong cuộc sống của con. Tại nơi này, con xin cam đoan với mẹ, Kiều Tâm Du – cô ấy sẽ là người mà con dùng cả đời để yêu thương, để bảo vệ.”Mũi cô nghẹn lại, lệ nóng tràn đầy trong hốc mắt Kiều Tâm Du.”Sao vậy?” Nhâm Mục Diệu nhìn thấy cô vuốt mắt bèn hỏi.”Cát bay vào mắt rồi.” Giọng nói nức nở nghẹn ngào đã bán đứng cô, nhưng cô vẫn cậy mạnh, “Mắt em đau...”Nhâm Mục Diệu lấy tay của cô ra, “Để anh giúp em thổi mắt một chút như vậy sẽ tốt hơn.”Động tác êm ái, lần nữa kích thích tuyến lệ của Kiều Tâm Du, lệ nóng liên tục lăn xuống, rồi lại bị khí lạnh làm cho lạnh dần.”Em không có khóc, là do cát bay vào mắt, cho nên, nước mắt mới chảy xuống, hơn nữa còn không ngừng lại được...”Nhâm Mục Diệu đau lòng, đem cô kéo vào trong ngực, bàn tay thô dày lau đi nước mắt của cô, “Bây giờ, cát đã trôi đi chưa?”Nếu cô không muốn hắn vạch trần điểm mềm yếu của cô, vậy hắn sẽ chiều theo cô.”Rồi!” Kiều Tâm Du gật đầu một cái, nước mắt lạnh như băng, nhưng lòng cô lại rất ấm áp, “Con ở cùng với mẹ, như vậy mẹ cũng sẽ không còn cô đơn rồi...””Đúng thế!” Giọt lệ mặn chát thấm ướt ngón tay của hắn, ý thức được trách nhiệm của mình càng thêm một phần sức nặng.Nhâm Mục Diệu lấy ra một chiếc hộp nhỏ làm bằng nhung từ trong túi mình, “Em có thể đeo nó không? Nó chỉ thuộc về một mình em thôi.”Chiếc hộp từ từ mở ra, một chiếc nhẫn đính đá đang lẳng lặng nằm bên trong, lóe sáng ra thứ ánh sáng chói mắt, xung quanh thân chiếc nhẫn là những đường hoa văn hình hoa bách hợp tinh xảo.Nhâm Mục Diệu cầm chiếc nhẫn lên, lúc đang muốn đeo vào tay Kiều Tâm Du thì ——Kiều Tâm Du đột nhiên thấy phía sau chiếc nhẫn có một chuỗi chữ cái, cô đưa nó lại gần mắt mình, “MHNC? Nghĩa là gì?”Sao hắn lại có sở thích khắc chữ phía sau trang sức vậy chứ? Lần trước là dây chuyền “MISS” khắc tên viết tắt của hắn, còn lần này...”MHNC” không phải lại là tên viết tắt nữa chứ? Đọc Truyện Online Tại Truyện FULLTrên gương mặt của Nhâm Mục Diệu hiện lên một nụ cười rực rỡ: “My heart never change.””My heart never change.” Kiều Tâm Du sững sờ lặp lại một lần nữa, trong phút chốc cô rung động, tim của cô cũng đập chậm hơn vài nhịp.Trái tim anh không bao giờ thay đổi.Đây là lời cam kết hắn cho cô sao? Một lời thề cả đời.”Để anh đeo vào cho em.” Nhâm Mục Diệu cầm lên bàn tay mảnh khảnh của cô, chiếc nhẫn chầm chậm được lồng vào ngón giữa*, ngón tay có đường mạch máu nối thẳng tới tim cô.(*): trong convert ghi là ngón giữa, QT cũng vậy nên mình giữ nguyênCơn gió lạnh đơn độc mùa đông vẫn xào xạc thổi, đem những đợt cỏ khô vàng thổi đến mức nghiêng ngả tứ phía, những nhánh cây trụi lũi khẽ chập chờn trong gió.Trong khung cảnh yên tĩnh, một đôi tình nhân đang thâm tình ôm nhau, dường như toàn bộ những màu sắc đẹp nhất trên thế giới đều đang tập hợp lại trên người bọn họ.Kiều Tâm Du cảm thấy giờ phút này mình thật hạnh phúc, lòng cô ngọt như mật, dường như hạnh phúc trong lòng cô phút chốc đều có thể trào ra ngoài. Đồng thời cô cũng sợ, sợ mình một khi có quá nhiều hạnh phúc, thì sẽ càng phải trả một giá cao hơn.Vào giờ phút này, trời đất đều tĩnh lặng, chỉ có hai trái tim đang đập cùng một nhịp với nhau bay múa......————Trở lại.Vừa xuống máy bay, Lương Tử Ngưng không chịu được mà duỗi ra cái lưng mệt mỏi. Cô đeo một chiếc khẩu trang thật dầy, rất sợ có người quen nhận ra gương mặt năm năm trước đã biến mất này.Lòng tràn đầy vui mừng, cô lập tức khoác lên cánh tay Nhâm Dịch Tuấn, “Dịch Tuấn, chúng ta đừng về khách sạn nữa, ra ngoài chơi một chút đi? Rời đi lâu như vậy, nơi này chắc hẳn đã thay đổi rất nhiều!”Nhưng lời nói của cô không hề được Nhâm Dịch Tuấn đáp trả lại bằng một sự đồng ý, ngược lại là một ánh mắt lạnh, “Chúng ta trở về để chơi đùa sao? Đừng quên kế hoạch của chúng ta!” Lời nói lạnh nhạt, Lương Tử Ngưng ngay lập tức cảm thấy khoảng cách giữa hai người ngày càng bị kéo ra thật xa, thật xa, hắn bây giờ chỉ coi cô như thủ hạ của mình, tùy ý chi phối, nói khó nghe một chút, hắn coi cô như một con cờ, một con cờ có thể tùy ý hắn mà hi sinh.Nhưng Lương Tử Ngưng lại rất yêu hắn, tuy biết mình đang bị hắn lợi dụng nhưng cũng cam tâm tình nguyện.Một khi đã bước lên mảnh đất này, thì cuộc chiến sẽ phải bắt đầu, còn phải đối mặt với người kia. Nhâm Dịch Tuấn không nhịn được sự kích động cùng với hưng phấn, cộng thêm chút lo lắng. Hắn sợ sẽ giống như lần trước, cẩn thận cách mấy cũng có sơ sót, rồi thua dưới tay hắn ta.”Dịch Tuấn, em biết anh ngồi máy bay suốt một ngày hiện giờ rất mệt mỏi, hay chúng ta đến khách sạn nghỉ ngơi trước đi!” Cô khéo léo thuận theo hắn. Bởi vì Lương Tử Ngưng không biết mình còn có thể ở bên hắn bao lâu, cô sẽ rất nhanh bị hắn đem tặng cho người đàn ông khác. Và bây giờ, thời gian đang dần đếm ngược.Hiện giờ Lương Tử Ngưng cảm thấy có chút may mắn vì đã mang thai con của hắn, tuy sau đó đã hư mất. Nhưng như vậy cũng đồng nghĩa với việc cô có thêm một tháng ở bên hắn mà điều dưỡng. Sau đó lại có thêm một tháng để nghỉ ngơi sau khi làm phẫu thuật vá lại màng trinh.Cô đã cố gắng cầu nguyện ngày này vĩnh viễn không bao giờ tới, nhưng thời gian vẫn cứ thế ngày từng ngày qua đi, nó không vì một cô gái nhỏ như cô mà dừng lại, ngày này vẫn phải tới. Cô không có lấy một tia cảm giác mất mát, hoặc có lẽ sự đau đớn ấy chẳng qua là một thứ cảm giác bình thường đã tồn tại trong lòng cô bấy lâu nay, nó đã bám rễ ăn sâu vào lòng cô, cho nên cô lựa chọn cách thản nhiên đón nhận nó.Nếu tình yêu phải cần biểu đạt, thì cô lựa chọn loại phương thức này để biểu lộ tình yêu mà cô dành cho hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.