Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Chương 184: Chương 184: Tự chui đầu vào lưới




Kiều Tâm Du đi ngang qua một sạp báo, vừa đúng nhìn thấy bìa của một quyển quyển tạp chí, tít trên trang đầu đều là tin tức về Nhâm Mục Diệu. Dường như có một bàn tay vô hình, nhéo mạnh vào lòng Kiều Tâm Du, khiến nhịp tim cô trở nên dồn dập hốt hoảng.Ánh lạnh lóe lên trong đôi con ngươi trong vắt, Kiều Tâm Du hít sâu một hơi, bất chợt quay đầu, vươn tay, chặn lại một chiếc taxi.————Kiều Tâm Du chạy nhanh vào Nhâm Thị, trên đường đi, cô nhìn thấy gương mặt của mỗi nhân viên đều được phủ đầy một áng mây đen, xem ra tia tức này không phải là tin đồn vô căn cứ.”Tôi muốn gặp tổng giám đốc của các cô!” Kiều Tâm Du chạy nhanh vào phòng làm việc của thư kí.”Tổng giám đốc không có ở đây! Anh ấy uống say, đã được Đinh tiên sinh cùng với Ám tiên sinh đưa ra ngoài rồi.” Thư ký cung kính nói với Kiều Tâm Du.”Cô nói Nhâm Mục Diệu say rượu?”Ban ngày mà uống rượu? Có phải đả kích lần này đối với hắn rất lớn?Kiều Tâm Du cố không nghĩ nhiều, lập tức xoay người, đi đến nhà họ Nhâm.Mới mấy ngày không về, không hiểu sao cô lại có một loại cảm giác xa lạ với biệt thự này. Cũng đúng! Trước đây cô xem nơi này là nhà mình, mà bây giờ, nơi này đối với cô mà nói, chỉ là một nơi ở của người ngoài thôi.Lương Tử Ngưng có ở bên trong không? Cô đột nhiên tới đây, liệu có làm phiền họ hay không?Lòng Kiều Tâm Du chất đầy nghi ngờ, cô trì trệ, không có dũng khí bước lên một bước.Bồi hồi đứng trước cửa ra vào, lòng cô do dự mãi......”Cô chủ, cô đã về?” Tay cầm túi rác, Chị Vương kinh ngạc nhìn thân hình gầy gò của Kiều Tâm Du, “cô chủ, sao cô lại đứng trước cửa, cô không vào sao?””Tôi......” Kiều Tâm Du cúi đầu, nhất thời khó có thể ngẩng lên, “Lương Tử Ngưng có ở đây không?””Lương tiểu thư? Không phải cô ấy ở bệnh viện sao, làm sao lại ở đây?” Chị Vương thở dài, “Cô chủ, cô không biết sau khi cô đi rồi cậu chủ lo lắng nhiều đến cỡ nào đâu, gương mặt của cậu ấy luôn u ám, ngày ngày đều say rượu.”Kiều Tâm Du lòng buồn bã, ngước nhìn ngôi biệt thự cao quý thanh lịch, hỏi: “Anh ấy ở trong đó sao?””Cậu chủ không phải đang làm việc ư?”Anh ta không ở công ty cũng không có ở nhà, rốt cuộc anh ta đã đi đâu?Sau đó Kiều Tâm Du lại tới viện điều đưỡng, rồi lại tới nghĩa trang ngoại thành...... Kiều Tâm Du tìm hắn khắp mọi nơi, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Nhâm Mục Diệu đâu cả.Giờ phút này, cô thật muốn nhìn thấy hắn.Đúng rồi! Lúc nãy, thư ký không phải nói hắn đi cùng Đinh Hạo Hiên với Ám Dạ Tuyệt sao, sao cô không thử hỏi Đinh Hạo Hiên? Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.Kiều Tâm Du không suy nghĩ nhiều, lập tức lấy điện thoại đã tắt máy mấy ngày liền, vừa bật nguồn lên, từng tin nhắn một liên tục nhảy ra ——”Tâm Du, anh xin lỗi, là anh không nghĩ đến cảm thụ của em, là anh không đúng, đừng đùa cợt anh nữa, trở về đi!””Tâm Du, em đừng tức giận! chuyện Lương Tử Ngưng anh không hề trách em, cũng không hận em! Đứa bé trong bụng cô ấy căn bản không phải là của anh, em mau trở về đi!””Đột nhiên thật nhớ - rất nhớ em, làm sao bây giờ? Đã ba giờ sáng rồi, nhưng anh vẫn không ngủ được, mỗi ngày mỗi lúc anh đều nhớ về em, không có em, thế giới của anh chỉ là một màu một xám trắng.“......Mới vài ngày ngắn ngủi, Kiều Tâm Du không thể tin được Nhâm Mục Diệu đã nhắn hàng trăm tin cho cô.Kiều Tâm Du không có thời gian xem từng tin một, cô lập tức mở danh bạ, tìm số điện thoại của Đinh Hạo Hiên, nhấn nút ——————”Ai vậy nè?” Đinh Hạo Hiên vì thái độ không chịu phối hợp của Nhâm Mục Diệu mà tâm phiền ý loạn, không ngờ lúc này còn có điện thoại gọi tới quấy rầy hắn, nhưng khi đôi mắt lười biếng của hắn thoáng nhìn thấy tên người gọi hiện trên màn hình, hắn lập tức nhảy dựng lên, kích động nói: “Là Tâm Du! Cô ấy gọi điện thoại cho tôi nè!!!!””Cút ngay!” Nhâm Mục Diệu lập tức phẫn nộ, vung tay đánh rụng bàn tay của thợ trang điểm, “Tránh ra đi!”Đinh Hạo Hiên đắc chí ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt dư thừa liếc hắn một cái, “Tiểu Du Du gọi cho tôi mà, không phải cậu.”Nhâm Mục Diệu nhào tới, muốn đoạt lấy điện thoại trong tay hắn ta, “Đưa ngay cho tôi!” . Trong đôi con ngươi lạnh băng toát ra tia lửa nóng.”Chịu khó ngồi chờ chút để gặp trực tiếp nhân vật chính đi, điện thoại để tôi nghe được rồi!” Đinh Hạo Hiên sợ Kiều Tâm Du cúp điện thoại, tay hắn ấn xuống phím call ——”A lô! Là Tiểu Du Du sao?” Giọng Đinh Hạo Hiên lập tức trở nên mềm nhũn, khiến cả người Nhâm Mục Diệu nổi đầy da gà.Đầu dây Điện thoại di động bên kia truyền đến tiếng thở dốc dồn dập, “Đinh Hạo Hiên, Mục Diệu đang ở đâu? Tôi tìm anh ấy khắp nơi, nhưng vẫn không thấy.”Nhâm Mục Diệu quên mất hình tượng của mình, đứng bên cạnh Đinh Hạo Hiên, kê đầu lại gần, nín thở ngưng thần cẩn thận lắng nghe giọng nói dịu dàng trong vắt truyền tới bên trong điện thoại. Tảng băng lạnh trong đôi con ngươi dần dần hòa tan, hóa thành một dòng nước tĩnh lặng gợn sóng.”Cậu ta à?” Đinh Hạo Hiên cố ý kéo dài âm giọng, liếc xéo Nhâm Mục Diệu bên cạnh, “Cậu ta đang ở Câu Lạc Bộ Hoàng Đình, say đến mức mơ hồ, giờ đã đi đâu rồi, tôi cũng không biết nữa.””Câu Lạc Bộ Hoàng Đình đúng không? Tôi tới ngay!”Kiều Tâm Du vừa dứt lời, đầu dây bên kia điện thoại cũng lập tức truyền đến tiếng “bíp” kéo dài.”Cô ấy lập tức đến ngay!” Đinh Hạo Hiên hưng phấn kêu lên, không quên tự khen mình, “Thấy không! Tôi thật lợi hại, chỉ cần một mưu kế nhỏ, Tiểu Du Du đã chạy đến ngay.”Trong bóng tối, Ám Dạ Tuyệt giống như một người tàng hình, bị người khác xem nhẹ, ánh mắt sắc bén như mắt chim ưng của hắn nhìn chằm chằm vào màn hình máy vi tính, chú ý từng dãy biểu đồ hình gấp khúc của số liệu. Sau khi trải qua phán đoán, hắn quả quyết ban bố từng mệnh lệnh một.Nếu hai người kia hiện giờ đã bận chuyện ..... đàn bà, vậy để hắn xử lý công việc của bản thân là tốt rồi.Nhâm Mục Diệu không thể chờ để được gặp Kiều Tâm Du nữa, hắn sải bước chạy về phía cửa, nhưng lại bị Đinh Hạo Hiên ngăn lại.”Cậu cứ như vậy mà chạy ra ngoài, bảo đảm sẽ bị Tiểu Du Du phát hiện!” Đinh Hạo Hiên túm hắn lại, lôi về phía thợ trang điểm.Nhâm Mục Diệu hết sức phản đối, hắn phẫn nộ, trừng mắt liếc, nhưng rồi cũng ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại, uy hiếp hai người thợ trang điểm, “Không được hóa trang thành dáng vẻ “không giống người”, hiểu chứ!””Phải trang điểm sao cho thê thảm một chút, vậy mới khiến Tiểu Du Du càng thêm đau lòng, lập tức nhào đầu vào lòng cậu.” Đinh Hạo Hiên giựt giây thợ trang điểm, để họ xuống tay nặng một chút. Hắn kích động không thôi, màn kịch hay do hắn sáng tác kiêm đạo diễn sắp được diễn rồi, hắn cười trộm, “Ngày xưa có nòng nọc tìm mẹ, còn ngày nay có Nhâm Mục Diệu tìm vợ yêu. Ha ha...... Diệu! Lần bày mưu tính kế sau, tôi bắt đầu thu phí đấy. Tôi đột nhiên phát hiện nghề này cũng rất có tính thương mại, có thể tính toán đến chuyện đầu tư.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.