Gặp Gỡ Tổng Tài Tuyệt Tình Tàn Khốc

Chương 51: Chương 51: Không quan trọng gì




Ads “Đủ rồi!”. Kiều Tâm Du hướng về phía hắn hét lớn, tất cả ẩn nhẫn kìm chế lúc trước của bản thân đều bùng lên, gào thét vào giờ phút này. Cảm giác choáng váng dần lan tràn, cô tự mình đứng dậy, “Đừng nghĩ người nào cũng giống như anh.”

“Cô...” Trong con ngươi tối tăm của nhâm mục diệu bùng lên ngọn lửa tức giận phẫn nộ hừng hực. Vốn tưởng rằng mình nhổ gốc một cây hoa bách hợp thích đâm chọc, thì ra chỉ là cô giảo hoạt che giấu.

Hắn giơ thật cao cánh tay —— “Mục Diệu!” Đinh Hạo Hiên giữ lấy cánh tay hắn, “Hiểu lầm của cậu có thể khiến tôi hiểu rằng cậu để ý cô ấy?”

“Để ý?” Khóe miệng Nhâm Mục Diệu cong lên châm chọc, cười lạnh một cái, “Chỉ là một con búp bê thôi, cậu cho rằng tôi sẽ để ý sao?” Lạnh lùng trong đôi mắt hắn hung dữ mà dìm chết người.

Đinh Hạo Hiên cười vô lại “Nếu cô ấy đối với cậu có cũng được mà không có cũng không sao. Vậy con búp bê kia tặng tôi là được rồi.” Nói xong hắn đưa tay đặt lên vai Kiều Tâm Du.

“Cút ngay!”. Kiều Tâm Du không chút do dự đẩy hắn ta ra, trên mặt tái nhợt không có một tia biểu cảm, tay cô đập đập vào ngực, không khí nơi này dường như đình trệ làm cô không thể hô hấp. Giờ phút này cô giống như đưa thân vào địa ngục, chịu đủ tra tấn cùng dày vò.

Bọn họ lại ở trước mặt cô coi cô như vật phẩm để định giá, cho tặng. Chẳng lẽ cô phải chết đi thì thể diện của mình mới không bị đào bới sao? Chẳng lẽ cô phải vứt bỏ chính tự tôn của mình sao?

“Xin lỗi” Khóe miệng bật ra một tiếng như có như không, trên mặt lộ ra một chút nụ cười tuyệt vọng, “Tôi biết ‘một con búp bê’ không có tư cách bảy tỏ quan điểm, tôi ở chỗ này cũng vô dụng, lát nữa cho tôi biết tặng tôi cho người nào là được rồi”. Hít sâu một hơi, kiên quyết đi ra ngoài.

Vừa ra khỏi văn phòng, cả người như hư nhược, yếu đuối vô lực dọc theo vách tường mà trượt xuống, ấm ức ngồi dưới đất. Nước mắt đè nén đã lâu tùy ý trào ra mạnh mẽ ——

Cô cho rằng thời gian sẽ dần dần làm mờ đi hận ý của hắn, cô cho rằng dùng chút tình cảm ấm áp của mình sẽ có thể hòa tan tảng băng trong lòng hắn, cô cho là trong lòng hắn có một chút của cô, ít nhất là như vậy, dù là ít ỏi mơ hồ. Thì ra tất cả đều do cô tự cho là đúng, hắn vẫn luôn hận cô. Vô tình, tra tấn, tàn khốc, chà đạp mới có thể làm cho trái tim hắn bình tĩnh.

Vì sao cô còn phải kiên trì, vì sao cô còn phải giữ tình yêu nhỏ bé này?

Ánh mắt giận dữ của Nhâm Mục Diệu nhìn về hướng Kiều Tâm Du vừa mới rời đi, bóng lưng gầy yếu mảnh mai, hơi run rẩy. Nhiễu loạn dòng suy nghĩ của hắn, mày kiếm nhíu lại, “Cậu tới làm gì?.” Đem cơn giận còn sót lại phát lên Đinh Hạo Hiên.

“Mục Diệu, đủ rồi, thật sự đủ rồi. Cậu đã hành hạ cô ấy sắp chết đến nơi rồi, chẳng lẽ làm như vậy cậu có thể hả giận sao? Bỏ xuống đi, hãy quý trọng cho tốt”. Đinh Hạo Hiên rất khó tưởng tượng một cô gái gầy yếu như thế sao có thể kiên trì đến bây giờ.

“Cậu thì chỉ thương hương tiếc ngọc thôi. Loại mặt hàng 'Hoàng đình' này bên trong còn nhiều mà tôi còn chưa chơi, cậu tốt nhất đừng chú tới cô ấy.”

“Cô ấy và bọn họ không giống nhau!”. Đinh Hạo Hiên kiên định quan điểm của bản thân, thậm chí hắn cảm thấy Nhâm Mục Diệu yêu Lương Tử Oánh chỉ là một loại phù phiếm. Từ lần đầu tiên gặp gỡ Kiều Tâm Du, ánh mắt đã bị sự thanh khiết sạch sẽ của cô ấy hấp dẫn, cô ấy rất chân thành tha thiết.

Mặt Nhâm Mục Diệu tối sầm, thần sắc đột ngột thay đổi, “Thật không ngờ đại thiếu gia tập đoàn Đinh Đạt săn bắt vô số lại hai ba lần quỳ gối dưới váy của cô ta, người đàn bà kia thủ đoạn thật phi thường, xem ra tôi còn phải khai thác thật nhiều.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.