Gia Cát Linh Ẩn

Chương 55: Chương 55: Phân ưu vì công chúa là bổn phận của thần nữ




“Linh nhi, con nói thật đi!” Đại phu nhân nói với Gia Cát Linh Ẩn, “Hôm qua không phải con nói, ở trong cung con ném chết một con mèo sao?”

Gia Cát Linh Ẩn trong lòng cười lạnh, bản lĩnh vu oan giá họa của Đại phu nhân đúng là số một! Gia Cát Linh Ẩn cúi đầu, im thin thít.

“Đúng rồi đó, Tam muội, ở trước mặt nương nương và công chúa, muội mau nói thật đi! Nương nương và công chúa đều là phụng hoàng trong loài người, há để muội lừa bịp cho qua! Con mèo kia nhất định là công chúa rất yêu thích, nếu muội chủ động thừa nhận, còn có thể cầu xin công chúa khai ân một lần.” Gia Cát Hồng Nhan nói.

Công chúa Triêu Hoa chỉ vào Gia Cát Hồng Nhan, ngạo mạn hỏi: “Ngươi là kẻ nào?”

Gia Cát Hồng Nhan mừng rỡ, bước lên trước đáp: “Hồi bẩm công chúa, thần nữ tên là Gia Cát Hồng Nhan!”

“Mẫu hậu đang nói chuyện, có phần cho người xen mồm vào à?” Công chúa Triêu Hoa vẻ mặt không vui nhìn Gia Cát Hồng Nhan, “Đúng là chẳng có chút phép tắc gì cả!”

“Thần nữ…” Gia Cát Hồng Nhan muốn giải thích, nhưng nhìn thấy ánh mắt ra hiệu của Đại phu nhân, lập tức ngậm miệng lại.

“Công chúa điện hạ,” Đại phu nhân tiến lên nói, “Thần phụ làm chứng, mèo của công chúa quả thực do Linh nhi ném chết! Xin công chúa điện hạ khai ân một lần, đừng trách phạt Linh nhi.”

“Thừa tướng phu nhân, ngươi nói là Tam nha đầu ném chết mèo của Triêu Hoa, có bằng chứng không?” Hoàng hậu nhìn Đại phu nhân, chậm rãi nói.

“Bẩm Hoàng hậu, đấy là do Linh nhi chính miệng thừa nhận, Tứ di nương và các tiểu thư trong phủ đều nghe được.” Đại phu nhân vừa nói, vừa nhìn về phía Tứ di nương, kể cả Như Nguyệt và Như Sương.

“Bẩm Hoàng hậu, thần nữ quả thực có nghe Tam tỷ nói như vậy.” Như Nguyệt tiến lên, nói.

Sau đó, Tứ phu nhân và Như Sương cũng gật đầu theo!

Sở Lăng Thiên nhíu mày nhìn mấy người này, đúng là thừa cơ hãm hại mà.

“Nói như vậy, mèo của công chúa, đúng là Tam nha đầu ném chết?” Hoàng hậu xác nhận lại lần cuối.

“Thần phụ không dám dối gạt nương nương.” Đại phu nhân nói, “Thần phụ nghe nói con mèo này là do hoàng tử nước Tinh Long tặng cho công chúa, nghĩ đến nhất định là thú cưng của công chúa. Chuyện đến nước này, thần phụ cũng không dám bao che, nếu Linh nhi phạm sai, thì giao cho công chúa xử trí, thần phụ không một câu oán trách!” Giao cho công chúa Triêu Hoa xử trí, sợ rằng ngay cả xương cốt cũng chẳng còn. Đại phu nhân chỉ lo ba hoa, lại không phát hiện ra sắc mặt của công chúa Triêu Hoa ngày càng sa sầm.

Trên mặt Gia Cát Hồng Nhan giấu không được vẻ vui sướng, rồi lại lo lắng bị người khác phát hiện ra, đành phải cúi đầu. Bên kia, Tứ di nương trao đổi ánh mắt cùng Như Nguyệt, lần này, Tam tiểu thư quả thực trốn không thoát rồi.

Sở Lăng Hàn lo lắng nhìn Gia Cát Linh Ẩn, lại nhìn Sở Lăng Thiên, làm sao đây, Tam tiểu thư có vẻ như trốn không thoát rồi. Sở Lăng Hàn cười hì hì nói: “Thập muội, không phải chỉ là một con mèo thôi sao? Hôm nào Cửu ca tặng muội mấy con đẹp hơn nhiều.”

Công chúa Triêu Hoa bĩu môi, khinh thường nói: “Cửu ca không biết, con mèo này đối với muội mà nói có ý nghĩa rất đặc biệt, không phải con mèo nào cũng có thể thay thế nó.” Công chúa Triêu Hoa thở dài, tràn đầy oán hận nói, “Con mèo phá phách này, vốn chuẩn bị hôm nay sẽ giết nó, không ngờ lại có người giải quyết nó giúp muội! Bản công chúa vừa nhìn thấy nó liền nghĩ đến tên hoàng tử ghê tởm của nước Tinh Long kia! Còn nói cái gì mà sau này muốn cưới bản công chúa, cũng không biết nhìn lại diện mạo của hắn! Tam tiểu thư, cám ơn ngươi đã xử lý nó giúp bản công chúa, ngươi muốn ta ban thưởng gì?”

Cái gì? Vở kịch có biến hóa, tất cả mọi người lấy làm kinh hãi! Ngay cả Hoàng hậu và Chu quý phi cũng bị lời nói của công chúa Triêu Hoa làm cho hồ đồ, nha đầu kia sáng sớm đã làm loạn lên nói có người ném chết mèo của nàng ta, xin hai người nhất định phải bắt được kẻ đó! Phu nhân và các tiểu thư của nhà Gia Cát cũng kinh ngạc không hiểu, từng nghe nói công chúa Triêu Hoa hành sự lỗ mãng, muốn làm gì thì làm, nhưng, chuyện này cũng quá không theo lẽ thường rồi! Nói như vậy, Gia Cát Linh Ẩn chẳng những không bị trách phạt, còn được công chúa ban thưởng?

Đối với quyết định của Công chúa Triêu Hoa, Gia Cát Linh Ẩn cũng không hề cảm thấy bất ngờ, kiếp trước, có người giúp công chúa Triêu Hoa giết chết mèo của nàng ta, nàng ta liền nhất thời cao hứng, thưởng cho hắn một phủ đệ. Hai năm trước, Nhị hoàng tử nước Tinh Long đi sứ sang nước Lăng Nguyệt, đối với Công chúa Triêu Hoa nhất kiến chung tình, liền thuyết phục hoàng đế nước Tinh Long đề nghị hòa thân với nước Lăng Nguyệt, để cho công chúa Triêu Hoa sau khi cập kê sẽ gả đến nước Tinh Long! Hoàng đế nước Tinh Long tuấn tú lịch thiệp, nhưng Nhị hoàng tử lại khác hẳn, vừa lùn vừa xấu. Cũng may là Sở Kim Triêu yêu thương Công chúa Triêu Hoa, không đồng ý với nước Tinh Long, nhưng Nhị hoàng tử kia không chịu bỏ cuộc, điều này làm cho công chúa Triêu Hoa hận hắn thấu xương.

Gia Cát Linh Ẩn thản nhiên nói: “Vì công chúa phân ưu, là bổn phận của thần nữ, thần nữ thật không dám kể công!”

Nhìn thấy thái độ khiêm tốn của Gia Cát Linh Ẩn, công chúa Triêu Hoa vô cùng hài lòng: “Ngươi giúp bản công chúa một việc lớn như vậy, bản công chúa ban thưởng cho ngươi năm trăm lượng bạc!”

“Thần nữ đa tạ công chúa ban ân!”

Gia Cát Hồng Nhan siết chặt nắm tay, mở to mắt nhìn ngân lượng đáng lẽ phải thuộc về mình lại bị Gia Cát Linh Ẩn nhẹ nhàng nẫng mất, nhưng giờ phút này ả lại không thể kêu than, mèo là ả ném… Gia Cát Hồng Nhan chỉ cảm thấy lồng ngực vừa tức vừa khó chịu, hơi thở cũng có chút không thông thuận.

“Tam nha đầu, ngươi nhận lại cung bài này đi, cần phải bảo quản cho tốt, không thể cho người khác cầm, nếu gây ra chuyện, người bị truy cứu chính là ngươi.” Hoàng hậu có chút đăm chiêu nói. Tiếp đó, Hoàng hậu nhìn Gia Cát Hồng Nhan một cách đầy ẩn ý sâu xa, hôm qua đột nhiên Gia Cát Hồng Nhan tiến cung cầu kiến, trong lòng bà đã có chút nghi ngờ, chắc là Đại phòng ép buộc Gia Cát Linh Ẩn, “Tam nha đầu, cung bài bản cung cho ngươi, người cần phải biết cách sử dụng, sau này, cứ cách vài ngày ngươi phải tiến cung để trò chuyện với bản cung.”

Gia Cát Linh Ẩn nhận lấy cung bài, nói, “Tạ Hoàng hậu nương nương! Hoàng hậu nói thích loài hoa lần trước trên xiêm áo của thần nữ nên thần nữ đã đi tìm, không ngờ lại tìm được, ngày mai, thần nữ sẽ mang vào cung.”

“Thật sao?” Hoàng hậu vui vẻ hỏi han, “Tam nha đầu có lòng, ngày mai bản cung sẽ chờ ngươi ở Dịch Khôn Cung! Hôm nay cũng mệt rồi, giải tán sớm thôi, trời gần về trưa lại càng nóng!”

“Dạ, Hoàng hậu!” Hoàng hậu nói tan cuộc, mọi người đều đứng dậy ra về.

Nhìn thấy bóng dáng của Sở Lăng Hiên, Gia Cát Hồng Nhan lập tức đuổi theo, “Lục vương gia, cùng nhau đi đi, được không?”

“Hửm?” Sở Lăng Hiên lạnh lùng liếc nhìn Gia Cát Hồng Nhan một cái, “Đại tiểu thư có việc gì à?”

“Không… không có…” Gia Cát Hồng Nhan cúi đầu, e thẹn, “Thần nữ muốn đi cùng với Lục vương gia một chút, Vương gia, có thể mượn bước chân để nói chuyện hay không?”

“À, nếu Đại tiểu thư có việc gì thì hãy mau nói đi, bản vương còn có việc!” Sở Lăng Hiên vẫn lạnh băng như trước.

“Thần nữ…” Gia Cát Hồng Nhan ngừng một chút, “Thần nữ ngưỡng mộ vương gia trong lòng đã lâu, không biết vương gia đối với thần nữ…”

“Tam tiểu thư,” Sở Lăng Hiên cũng không để ý nghe xem Gia Cát Hồng Nhan nói gì, nhìn thấy Gia Cát Linh Ẩn liền lướt qua Gia Cát Hồng Nhan, đi đến chỗ Gia Cát Linh Ẩn, “Có thể đến Lục vương phủ ngồi một chút không?’ Hít vào hương thơm phát ra từ người của Gia Cát Linh Ẩn, sắc mặt Sở Lăng Hiên không còn lạnh băng như vừa nãy nữa, ngược lại tươi cười, chỉ là nụ cười kia, Gia Cát Linh Ẩn nhìn thấy liền cảm thấy kinh tởm, kiếp trước, đúng là mắt bị mù

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.