Gia Đình Cực Phẩm Cha Cường Hãn Con Trai Thiên Tài Mẹ Phúc Hắc

Chương 324: Chương 324: Vì Anh Ta, Chuyện Gì Cũng Có Thể..




Hách Tôn sửng sốt nhìn cô, mày nhăn lại, anh không nghĩ tới cô dám làm như vậy.

Giây tiếp theo, Hách Tôn còn không kịp nói gì, Tô Cẩn Nhi đi qua, muốn trực thăng hạ xuống.

“ Cô vẫn là nên ở đây đi!” Hách Tôn lạnh lùng nói.

Tô Cẩn Nhi nhíu mày,” Anh vẫn không tin tôi?”

“ Đúng !” Hách Tôn do dự lên tiếng.

“Anh…….” Tô Cẩn Nhi nhíu mày, không nghĩ tới Hách Tôn khó đả động đến thế.

“ Cô ở lại đây đợi!” Hách Tôn nói, trực thăng hạ xuống.

“ Nếu không cho tôi đi, tin hay không , trước tiên tôi báo tin cho bọn họ” Tô Cẩn Nhi nhìn Hách Tôn uy hiếp.

Đúng, cô chính là uy hiếp anh.

Chỉ cần bên cạnh anh, dù có phải dùng biện pháp gì.

Nhìn bộ dạng Tô Cẩn Nhi, Hách Tôn không vui nhíu mày, còn chưa có người nào dám phản kháng anh như vậy.

Lúc này, không đợi Hách Tôn mở miệng, Tô Cẩn Nhi trực tiếp đi qua, phi cơ trực tiếp sẽ hạ, Hách Tôn một tay bắt được cô,” Cô tốt nhất an phận một chút!”

“ Ở bên cạnh anh, tôi liền yên phận!” Tô Cẩn Nhi nói.

Hách Tôn,”………”

Giây tiếp theo, Tô Cẩn Nhi bỏ tay Hách Tôn ra, trực tiếp theo thang dây đi xuống.

Hách Tôn quay đầu nhìn Trữ Xá, Trữ Xá cũng không có nói gì.

“ Chờ tin tức của tôi!” Hách Tôn nói.

Sau đó Hách Tôn cũng đi xuống.

Tô Cẩn Nhi đã ở dưới mặt đất chờ Hách Tôn, Hách Tôn xuống dưới, Tô Cẩn Nhi nhìn bốn phía, lúc này, không có người phát hiện bọn họ.

Hách Tôn nhìn Tô Cẩn Nhi, thời điểm thấy ánh mắt khác thường của anh, trong lòng Tô Cẩn Nhi xẹt qua một cây kim.

“ Anh lo lắng tôi sẽ chạy?” Tô Cẩn Nhi nhìn anh hỏi mày nhăn lại.

Con ngươi Hách Tôn đảo qua cô một cái,” Tôi không nên lo lắng sao?”

Tô Cẩn Nhi nhìn anh, nam nhân này thật là lãnh khốc vô tình, khó có thể đả động.

Cô đã làm những chuyện này, mà anh vẫn không tin cô!

Tô Cẩn Nhi nhìn anh,” Anh yên tâm, tôi chết cũng sẽ chết trước mặt anh, sẽ không chạy!” Tô Cẩn Nhi nói, ý muốn làm cho anh yên tâm.

Nghe thế, con ngươi Hách Tôn hiện lên một tia khác thường, lại cái gì cũng không có nói, chỉ nhìn cô,” Ở nơi nào?”

Tô Cẩn Nhi nhìn anh, quên đi, không nói với anh cái gì hơn, chỉ vào một chỗ,” Bên kia!”

Nói xong, Tô Cẩn Nhi liền dẫn đầu đi trước.

Hách Tôn nhìn bóng lưng của cô, cũng đi theo.

Ban đêm, thật tối.

Nhất là nơi này, thật tối, bọn họ không thể quang minh chính đại đi vào, cho nên, chỉ có thể đi từng nơi, Tô Cẩn Nhi chỉ có thể bằng chính trực giác đi lên phía trước.

Hách Tôn đi theo phía sau, nhưng mà thời điểm đang nhìn đã có người đi đến, Hách Tôn bỗng nhiên kéo Tô Cẩn Nhi tựa vào trên mặt tường.

Một khắc kia, Tô Cẩn Nhi sửng sốt.

Thân mình bọn họ dựa vào gần như vậy.

Tô Cẩn Nhi thậm chí có thể cảm giác được tiếng tim đập của Hách Tôn, một khắc đó, lòng của cô cũng nhảy loạn lên, khóe miệng chậm rãi gợi lên chút cười.

Nhưng là xem ra Hách Tôn, hoàn toàn là theo một loại bản năng tránh né.

Đến khi người đó đi rồi, Hách Tôn mới mở miệng.

“ Người đã đi rồi!” Hách Tôn một bên nhắc nhở.

Tô Cẩn Nhi ngẩn người lấy lại tinh thần, một phần vui sướng vừa rồi bị anh đánh gãy.

“Còn không đi?” Hách Tôn nhìn cô hỏi.

Tô Cẩn Nhi không nói gì nữa, mà là tiếp tục ẩn núp đi tới.

Hách Tôn đi theo ở phía sau, nhìn bóng của cô, con ngươi màu nâu nheo lại, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác không nói lên lời.

Đến cửa phòng nhốt Hi Hi, Tô Cẩn Nhi cùng Hách Tôn đều dựa vào ở trên tường.

Tô Cẩn Nhi nhìn anh,” Hẳn là ngay tại bên trong, bất quá bên trong có người trông coi, tôi đi vào trước, sau đó anh lại tiến vào!” Tô Cẩn Nhi nói.

Hách Tôn nhíu mày,” Cô hiện tại đã bị Mafia truy nã!”

“ Tôi biết, nhưng mà tôi xuất hiện, có thể tha một thời gian ngắn!” Tô Cẩn Nhi nói.

Ít nhất, đầu tiên bọn họ gặp cô, phải là muốn thông báo cho Tư Tuyệt.

Hách Tôn nhìn cô, mày nhăn lại.

Cái vẻ mặt kia, là lo lắng cho cô sao?

Tô Cẩn Nhinhìn anh,” Như thế nào? Anh lo lắng cho tôi?”

Hách Tôn vừa muốn mở miệng, Tô Cẩn Nhi mở miệng làn nữa,” Không cần phải nói, tôi biết đáp án!”

Làm gì để cho anh mở miệng đả thương cô.

Không cần anh mở miệng, cô đã biết đáp án.

Nam nhân kiêu ngạo giống như anh, làm sao có thể mở miệng nói lo lắng cho cô?

Thậm chí cô cảm thấy, nam nhân này sẽ không yêu ai!

Hách Tôn nhìn Tô Cẩn Nhi cũng không có mở miệng.

“3 phút sau, anh hãy đi vào!” Tô Cẩn Nhi nói, không đợi Hách Tôn nói, cô trực tiếp đi vào.

Quả nhiên, nếu như cô đoán, cô sau khi đi vào, người trông coi đầu tiên là kinh ngạc, sau đó hỏi cô đi đâu.

Mà không phải trước tiên đi thông báo cho Tư Tuyệt.

Ở trong này, từng nơi đều có cảnh báo, chỉ cần có người xâm nhập, cảnh báo sẽ vang lên, khiến cho tất cả người trên đảo chú ý.

Bọn họ nhìn Tô Cẩn Nhi,” Cô làm sao có thể tới nơi này?”

Tô Cẩn Nhi nhìn bọn họ, khóe miệng gợi lên chút cười,” Tôi vì sao không thể tới nơi này?”

“ Cô phản bội Tư Tuyệt, đã bị truy nã!” Người trông coi nói.

Nói lên điều này, khóe môi Tô Cẩn Nhi gợi lên,”Tôi là bị người hãm hại!”

“Bị người hãm hại? Ai?” Người kia hỏi.

“ Diệp An Nhiên!” Tô Cẩn Nhi nói.

Nói vậy, vài người trông coi sửng sốt, sau đó liếc mắt một cái.

“ Như thế nào? Các ngươi không tin?”Tô Cẩn Nhi nhìn bọn họ hỏi.

“ Chuyện này, cô nên nói với Tư Tuyệt!” Những người đó nói.

Tô Cẩn Nhi nhíu mày,” Tôi sẽ tự mình nói với Tư Tuyệt, đúng rồi, tôi nghe nói nơi này có một đứa trẻ và một nữ nhân, ở nơi nào? Tôi muốn gặp!”

“ Này chỉ sợ không được , không có lệnh của Tư Tuyệt, bất luận là ai cũng không thể gặp!” Những người đó nói.

“ Ngay cả tôi cũng không được ?” Tô Cẩn Nhi hỏi, nhìn bọn họ lập tức thay đổi sắc mặt.

“ Ngoài Tư Tuyệt ra, ai cũng không được !”

“ Nếu mà tôi nhất định muốn gặp!” Tô Cẩn Nhi nói, có điểm không kiên nhẫn, một dáng vẻ muốn xông vào.

Người trông coi cũng nhìn ra được không bình thường,” Này sợ rằng, muốn cho Tư Tuyệt định đoạt rồi!” Nói xong, người kia hướng cảnh báo đi qua, Tô Cẩn Nhi thấy thế, đôi mắt đảo qua, lập tức vọt đi lên, người đó còn chưa chạm tới cảnh báo, trực tiếp bắt được.

Một người khác thấy thế, cũng biết Tô Cẩn Nhi làm phản rồi,” Tô Cẩn Nhi, cô có biết kết cục phản bội Tư Tuyệt không ?”

“ Ngươi quá nhiều lời!” Tô Cẩn Nhi nói.

Vì thế, hai người cùng đánh nhau.

Phòng bị không kịp, Tô Cẩn Nhi bị người kia chạm vào miệng vết thương, đau một chút, về sau, Tô Cẩn Nhi không khách khí, đem người kia đánh ngất tới xỉu.

Bọn họ cũng không phải đối thủ của Tô Cẩn Nhi, nhưng là, bị chạm đến vết thương, Tô Cẩn Nhi nhíu mày.

Đang ở phía sau, Hách Tôn đi đến, sau khi vào, thấy được hai người nằm trên đất.

Hiển nhiên, là Tô Cẩn Nhi giải quyết, vốn còn lo lắng Tô Cẩn Nhi sau khi đi vào, báo tin cho Tư Tuyệt, không nghĩ tới…….

Xem ra, là anh suy nghĩ quá nhiều!

Lúc này, Tô Cẩn Nhi cúi người , trên người một người lấy ra được thìa khóa, sau đó trực tiếp quăng cho Hách Tôn.

“ Nếu tôi đoán không có sai, ở bên trong!” Tô Cẩn Nhi nói.

Hách Tôn nhận lấy chìa khóa, nghe Tô Cẩn Nhi nói, gật đầu, hai người hướng bên trong đi đến.

………………..

Mà Hi Hi cùng Hoa Hồng ở bên trong, tựa hồ cảm giác bên ngoài rung chuyển bất an, đang cùng Hoa Hồng thương lượng như thế nào lừa được hai người kia.

Đúng lúc ngày, cửa bị mở ra, Hách Tôn cùng Tô Cẩn Nhi đi đến.

“Hách Tôn thúc thúc!” Hi Hi kinh ngạc, không nghĩ tới Hách Tôn sẽ đến.

Hoa Hồng cũng sửng sốt.

Thời điểm Hách Tôn nhìn thấy Hi Hi cùng Hoa Hồng, khóe miệng ngoéo một cái,” Các ngươi thế nào? Không có sao chứ?”

“ Chúng tôi đều không có việc gì!” Hi Hi nói.

Lúc này, Hách Tôn đi qua.

Hi Hi cùng Hoa Hồng bên trong đi ra.

Lúc này, Hoa Hồng nhìn Tô Cẩn Nhi,” Cô tại sao ở chỗ này?”

Tô Cẩn Nhi cũng nhìn Hoa Hồng, thời điểm bọn họ bị bắt đến, Tô Cẩn Nhi cũng không có gặp qua bọn họ, bất quá lúc này nhìn thấy Hoa Hồng, vẫn không khỏi ghen tị một chút.

Từ xưa, nữ nhân nhìn thấy người xinh đẹp hơn mình, đều là nhịn không được ghen tị!

“ Lúc này không thể giải thích rõ được , ra ngoài rồi nói sau!” Hách Tôn lạnh lùng mở miệng.

Hoa Hồng hiểu được tình huống nghiêm trọng, nếu có thể cùng Hách Tôn tới đây, nhất định có biến, cũng không hỏi lại trực tiếp đi.

Hi Hi đi theo hỏi,” Hách Tôn thúc thúc, cha cháu đâu?”

“ Đi cứu mẹ cháu!” Hách Tôn nói.

Nghe Hách Tôn nói, Hi Hi gật đầu, nghĩ đến chuyện của mẹ, trong lòng Hi Hi, vẫn là nhịn không được cảm thấy đau.

Tư Tuyệt, bé nhất định phải giết hắn!

Hi Hi vô cùng kiên định ý nghĩ này!

Bốn người đi ra, thời điểm vừa mới đi ra ngoài, Hi Hi chợt nhớ tới cái gì, Hi Hi mở miệng.

Hách Tôn quay đầu nhìn Hi Hi.

Lúc này, từ trong ngực Hi Hi xuất hiện một cái lựu đạn.

“ Người nói cái này, có thể giúp cha tranh thủ thời gian không ?” Hi Hi nhìn Hách Tôn hỏi.

Bọn họ bên này đã đi ra, Hi Hi muốn nổ tung nơi này.

Hách Tôn nhìn Hi Hi, đứa trẻ này ánh mắt nhìn không ra một đứa trẻ, chính là ngạo mạn, cùng tàn nhẫn.

Rayne nói đúng, bé rất thích hợp sinh trưởng trong hắc đạo!

Hách Tôn gật đầu,” Hẳn là không sai biệt lắm!”

Khóe miệng Hi Hi gợi lên chút cười, vừa muốn rút chốt lựu đạn ra, lúc này, một trận âm thanh kì quái vang lên………

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.