Mấy vị Bán Thánh Phạm tộc đều lạnh lùng. Ở
trong vùng tinh hải này không ai dám nói với bọn họ như vậy. Người này từ bên
ngoài tới không biết kiêng nể gì, còn muốn coi bọn họ làm con mồi.
- Bao nhiêu năm rồi, có lẽ Tiên Vũ Tinh Hải đã
bình tĩnh quá lâu, rất nhiều người quên uy nghiêm của Phạm tộc rồi. Đã lâu như
vậy chưa có gặp thanh niên nào khoa trương như ngươi.
Đây là hồi long tranh hổ đấu, trong khi nói
chuyện bọn họ cũng ra tay, bắt đầu ẩu đả sinh tử. Từng cơ giáp Cổ Thánh lóe lên
ánh sáng lạnh lùng của kim loại vọt tới, giống như điện quang lao đi.
Đột nhiên, một luồng dao động năng lượng cường
đại phát ra!
Một vị Bán Thánh nảy sinh độc ác, đứng sừng sững
ở đó, khống chế công cụ chiến tranh màu đỏ như lửa, giống như được chế thành từ
Hoàng Huyết Xích Kim, toàn thân đỏ tươi như máu, giương cung trong tay nhắm về
phía Diệp Phàm.
Đây là một Thánh khí cường đại, hấp thu tinh
khí mười phương, cắn nuốt cạn khô cả vũ trụ hư không. Tinh quang phương xa tràn
tới trắng xóa, mãnh liệt như nước.
Cổ cung trong tay hắn tản ra hồng quang chói mắt,
giống như một vầng mặt trời, hấp thu sạch sẽ tinh khí của cả tinh hà, bên trên
lóe lên phù văn màu máu.
Trên dây cung hiện lên dòng máu tươi thần bí
và rất nhiều thần văn, phong cách cổ xưa, cường đại tới khiếp người.
Vút!
Mũi tên này bay ra giống như một dòng sông máu
kinh thiên tràn tới, đặc biệt bắt mắt trong vũ trụ hắc ầm này, chậm rãi đi tới
mấy trăm dặm, truy đuổi Diệp Phàm, không bắn trúng không ngừng.
Đây là một mũi Thánh tiễn rất lớn, uy lực tuyệt
luân, những nơi nó đi qua vũ trụ vỡ nát, ánh sáng Thái Sơ phun ra, pháp tắc hỗn
độn loạn xạ.
Phụt!
Huyết khí màu vàng chấn động. Cơ giáp màu lam
nhạt rung lên, cánh tay bị bắn thủng, cuối cùng cũng không thoát khỏi một đòn
này.
- Hắc, cơ giáp nhỏ xíu thế thì ăn thua gì. Mau
giải quyết hắn, thu lấy máu màu vàng của hắn, miễn cho không phát sinh chuyện bất
ngờ.
- A, không ổn!
Một người kêu to, phát hiện ra chuyện không ổn.
Cánh tay máy của Diệp Phàm vừa bị bắn trung cũng chưa nổ tung, đạo văn lưu chuyển.
Nơi đó vừa hiện ra một không gian Thứ Nguyên. Ắn ký đại đạo của Thánh tiễn đều
bị nuốt vào trong đó.
Diệp Phàm dùng bí pháp hóa giải rồi!
Hắn ở gần cơ giáp màu vàng nhất, mượn uy lực của
mũi tên kia khiến thân và thân hợp nhất, đồng thời lao tới, xông pha nguy hiểm
giết địch.
Chát!
Lam Ma đao trong tay Diệp Phàm sáng rực lên,
áp chế kẻ địch, ánh đao tuôn ra như biển, đạo văn tràn tới không ngừng. Đây là
một đòn tuyệt sát. Hắn quyết tâm phải lập tức giết tên Bán Thánh này, liều mạng
đánh tới.
Coong.
Một chiếc chuông lớn màu vàng hiện ra phía trước,
cao tới mấy trượng, trên mặt có khắc núi sông nhật nguyệt, cá tôm thú chạy,
phong cách cổ xưa mà rộng lớn, chắn trước ma đao.
Nhưng thế công của Diệp Phàm sắc bén vô cùng,
mênh mông như nước, cao ngút như sóng thần. Các loại ấn pháp đều được đánh ra cả.
Chưởng chi của hắn hóa thành một ngọn núi màu
đen. Chuông lớn bị đánh văng ra ngoài. Mà tay kia của Diệp Phàm cầm ma đạo
không gì cản nổi, đao khí màu lam bao phủ toàn bộ nơi này.
- A...
Cơ giáp màu vàng kia rất cường đại, đứng trong
hàng ngũ thần giáp ngũ hành, các tính năng vượt hẳn so với cơ giáp của Diệp
Phàm nhưng cũng không chịu nổi thế công mãnh liệt như vậy.
Răng rắc!
Tiếng vỡ vụn vang lên. Cơ giáp hoàng kim kia nứt
nẻ ra, sắp giải thể tới nơi rồi. Thánh uy cường đại tràn ngập. Bán Thánh bên trong
bị tấn công, xương cốt bị gãy rất nhiều, phun ra một ngụm máu lớn.
- Ngũ hành cùng tồn tại, thần mạc ngăn cản!
Bên cạnh, một trung niên rống to, thần thức
như sấm, đánh nát vũ trụ hư không tối đen.
Năm màu xanh, vàng, đỏ, đen trắng lóe lên. Cơ
giáp thần bí phát sáng, trong nháy mắt chiếu sáng cả một vùng vũ trụ. Bọn họ có
thể cộng sinh, ánh sáng giao hòa, chống lại thế công của Diệp Phàm, đồng thời
dâng lên lực lượng ngập trời, chuẩn bị phản đòn.
Diệp Phàm biến sắc, trong lòng chấn động. Thần
quang ngũ hành này quả là thần diệu. Suýt nữa đã đánh nát một đại địch rồi
nhưng hắn lại bỏ lỡ mất một cơ hội tuyệt sát.
Vù!
Hắn hóa thành một luồng sáng di động, lui lại
gần trăm dặm, đứng trong không gian lạnh như băng kiên trì với địch thủ.
Xa xa truyền tới tiếng vang kỳ dị. Cơ giáp vừa
gần như vỡ vụn lúc này khép lại, phù văn lóe sáng, có vẻ thực quỷ dị, giống như
cũng không bị thương quá nặng.
Diệp Phàm kinh ngạc. Hắn đã từng nghe nói là
trong Vương giả cơ giáp Cổ Thánh có thứ rất yêu tà, có công năng tự hồi phục, rất
khủng bố.
Năm cơ giáp thần bí màu xanh, vàng, đỏ, đen,
trắng này tỏa ra hào quang, cùng tồn tại, dường như kết thành một thể, có uy lực
tới mức này, giống như Vương giả cơ giáp Cổ Thánh vậy!
Trong thời gian không lâu, những vết nứt trên
cơ giáp màu vàng kia đã biến mất toàn bộ, giống như được tái sinh, hóa thành một
chỉnh thể hoàn chỉnh, không chút sứt mẻ, hoàn toàn đẹp đẽ.
- Thanh niên họ Diệp. Ngươi cho là mình rất mạnh
phải không. Một người tới từ bên ngoài thì có thể hiểu bao nhiêu về tinh vực
này chứ. Chúng ta sẽ cho ngươi thấy chút thủ đoạn của chúng ta.
Một trung niên lạnh lùng nói.
- Hắc, đánh là biết kết quả ngay. Sáu người
các ngươi nếu không giết được ta vậy thì ta hôm nay sẽ đánh cho Phạm tộc gãy
gân cốt, cho bộ tộc các ngươi hối hận thống khổ!
Diệp Phàm ngạo nghễ trước mấy vị Bán Thánh!
- Miệng ngươi cũng to lắm. Chiến đấu trong
tinh hải này, người ngoài tới như ngươi sẽ chết không có chỗ chôn!
Một vị Bán Thánh cười lạnh.
Trước lúc đi Phạm Tiên cũng đã nói với bọn họ,
chỉ cần cuốn lấy Diệp Phàm, nàng sẽ dùng mẫu thuyền tới rất nhanh, khống chế
thánh thuyền siêu hạng dài mấy ngàn trượng tới, tiến hành công kích mang tính hủy
diệt.
Đại chiến trong vũ trụ tinh hải vô ngần, loại
chiến thuyền cự phách này tuyệt đối là vô địch, có thể hủy diệt cả một tinh tú,
rất khó chống đỡ.
Diệp Phàm thấy bọn họ không nóng lòng rời đi,
tâm niệm xoay chuyển, lập tức cảm thấy khẳng định bọn họ đang đợi tiếp viện.
Văn minh của tinh vực này thực sự rất phát triển,
dù rời xa Thiên Đường nhưng rất nhiều người cũng có thể tìm tới nơi này.
Miệng hắn lộ nụ cười lạnh nói:
- Ta còn sợ các ngươi sao. Bức ta đại khai sát
giới thì hôm nay ta sẽ cho các ngươi nhuốm máu phiến tinh không này.
- Đây là thiên hạ của chúng ta, ngươi có thể
chạy trốn sao?
Một người mặc cơ giáp màu bạc trắng tấn công.
Thần sắc Diệp Phàm ác nghiệt, bước chân như ảo
mộng, lưu lại dấu vết của đại đạo. Hắn dường như không việc gì, dùng bí pháp khắc
một khối gỗ vào trong hư không.
Đây là trận văn Khi Thiên được khắc trên thân
cây ngộ đạo. Lúc này Diệp Phàm dùng nó để phong tỏa khí tức, muốn ngăn cách với
ngoại giới, không muốn để Phạm Tiên cảm nhận được.
- Đến đây đi!
Diệp Phàm ứng chiến, chém giết kịch liệt với kẻ
địch.
- Ta không tin ngươi có thể nghịch thiên!
Một vị Bán Thánh cười lạnh, thế công càng mạnh.
- Thử xem là biết. Xem ai sẽ mất mạng trước.
Diệp Phàm lạnh lùng nói. Hắn thấy thần giáp
ngũ hành có thể tự động chữa thương thì không dám coi thường nữa.
Mặc dù kẻ địch rất khó giải quyết nhưng sáu vị
cường giả cũng không lo lắng gì. Không nói bản thân bọn họ cường đại, mà không
bao lâu nữa thời gian mẫu hạm sẽ đuổi tới, chắc chắn có thể giết Diệp Phàm.
- Thanh niên như ngươi khiến chúng ta rất ngạc
nhiên và vui mừng. Bản thân ngươi là một cây bảo dược bất diệt, ai cũng phải động
tâm.
- Tộc ta ban thưởng Tiến Hóa Dịch cho ngươi,
tinh lọc huyết mạch cho ngươi. Ngươi lại dám phản kháng, lúc này giống như con
mồi đã được nuôi béo, đến lúc phải giết thịt rồi!
Mấy vị Bán Thánh nói chuyện rất vô tình, âm trầm
ác nghiệt, muốn nhiễu loạn tâm cảnh của Diệp Phàm, mạnh mẽ trấn áp, dùng huyết
thư viết lên uy nghiêm của Phạm tộc.
- Phải không? Lập tức sẽ biết ai bị giết thôi!
Thần sắc Diệp Phàm lạnh lùng nói.
Cơ giáp năm màu rất khói đối phó, đồng thời xuất
kích, công phòng một thể, lại có thể tự lành, cường đại vô cùng. Hắn nhằm vào
cơ giáp thứ sáu hơi yếu hơn kia, chuẩn bị giải quyết người này trước tiên.
Ầm ầm!
Hắn tăng chiến lực lên tột đỉnh, toàn lực ra
tay. Phía sau hắn hiện ra một bảo tàng màu vàng, các loại thần binh đều xuất hiện.
Hoàng Kim Thần Tàng!
Diệp Phàm khống chết cơ giáp Cổ Thánh, lúc này
thi triển ra các loại bí thuật thông thiên. Đối địch với hắn có thể nói quả thực
là một đại nạn.
Đây là một thế giới màu vàng. Thiên kiếm màu
vàng, chuông Cổ Hoàng kim, đạo đỉnh, thiên tháp chín tầng...cái gì cũng có, số
lượng vô cùng. Tất cả đều tỏa ra thánh uy, hiện ra ở phía sau.
Ở trong xứ sở này, không có chư hùng của Phạm
tộc nhìn chằm chằm vào, không có mẫu thuyền khổng lồ uy hiếp, không có giam cầm
của đất lành Thiên Đường. Nơi này trống trải khôn cùng, hắn cũng không kiêng nể
gì, có thể lật ra hết các con bài chưa lật, chẳng hề để ý!
Kim quang chói mắt tỏa ra. Hắn khống chế cơ
giáp Cổ Thánh, huy động loại thần thuật nghịch thiên của Cổ Hoàng này. Thánh uy
tự nhiên tràn ra, cường đại hơn lúc trước rất nhiều!
- A...
Cơ giáp thứ sáu kia vừa đối mặt với đám vũ khí
hoàng kim công kích, máy móc xuất hiện rất nhiều vết rách, gần như tan rã tại
chỗ.
Hắn rất nhanh chạy trốn đi. Đồng thời năm cơ
giáp còn lại vọt tới trợ giúp rất nhanh nhưng vẫn hơi muộn rồi.
Diệp Phàm ra tay quá mạnh, không hề giữ lại
chút sức lực. Rời khỏi Thiên Đường, uy hiếp đối với hắn không còn lớn, hắn có
thể đánh giết thoải mái.
Coong!
Chuông cổ màu vàng chấn động, đánh nát đầu vai
của cơ giáp kia.
Keng!
Thiên kiếm hoàng kim chém xuống, trực tiếp
đánh rơi một cánh tay của cơ giáp Cổ Thánh thứ sáu.
Ầm ầm!
Thiên tháp chín tầng đè xuống, khí hỗn độn tỏa
ra mênh mông, đánh vào ngực hắn. Khiến chiến thể kim loại này hoàn toàn lõm xuống,
sau đó bắt đầu giải thể.
Thế công mạnh tới mức này, Diệp Phàm ra tay kịch
liệt, công kích tới ngàn lần. Các loại thần binh màu vàng sắc bén đánh tới, hóa
thành một vùng ánh sáng vĩnh hằng.
Cơ giáp thứ sáu sao có thể trụ nổi chứ? Dưới sự
tấn công của các loại binh khí, nó phát ra một tiếng vỡ vụn khó nghe. Dù là
công cụ chiến tranh cấp Cổ Thánh cũng không thể ngăn cản nổi nữa.
Một tiếng nổ truyền ra. Nơi đó ánh sáng nở rộ
giống như pháo hóa, lại giống như một ngọn núi lửa phun trào trong vũ trụ, khiến
lòng người kinh sợ.
Cơ giáp này đã bị đánh nổ hoàn toàn, hóa thành
một quầng lửa khiến Bán Thánh bên trong hoảng sợ kêu to nhưng cũng không có
cách nào thoát được.
Phụt!
Một luồng thiên kiếm màu vàng đảo qua, đánh hắn
thành thịt vụn. Máu tươi vãng khắp nơi, thần thức tan thành mây khói.
Năm người còn lại biến sắc. Chiến lực của Diệp
Phàm vượt qua dự đoán của bọn họ, cường đại hơn xa khi ở đất lành của Thiên Đường,
làm cho bọn họ cảm thấy một tia bất an.
- Ngũ hành đồng sinh!
Bọn họ đứng cùng một chỗ, thần quang ngũ sắc
lưu chuyển, trông vô cùng thần bí, diễn biến ra thế giới ngũ hành, cùng đối địch
với Diệp Phàm.
- Các ngươi nói muốn nuôi béo ta là có thể giết.
Mà ta lại cảm thấy có lẽ ngược lại đó.
Diệp Phàm bước về phía trước, thế giới Hoàng
Kim Thần Tàng phía sau tỏa ra ánh sáng huy hoàng.
- Thanh niên họ Diệp. Ta thấy ngươi cũng chẳng
còn kiêu ngạo được bao lâu, cuối cùng cũng chỉ là một cây bất diệt bảo dược của
tộc ta mà thôi.
Một trung niên trong đó nói. Hắn cảm thấy mẫu
thuyền của Phạm Tiên sẽ tới rất nhanh.