Giấc Mộng Sói Vương

Chương 29: Chương 29




Tử Lam không biết mình đã vượt qua đêm đó như thế nào, chỉ cảm thấy đêm như dài miên man vô tận. Tới tảng sáng, Tử Lam thấy tứ chi tê cứng, đầu choáng mắt hoa, sắp kiệt sức đến nơi.

Khi vầng dương đỏ au, tròn như chiếc đĩa vừa ló rạng phía sau ngọn núi tuyết trắng nhờ nhờ, con kim điêu lại bắt đầu lượn vòng trên đỉnh đầu Tử Lam. Suốt đêm nó cũng chẳng chợp mắt nhưng tinh thần vẫn sung mãn, cái dáng chao liệng oai phong lẫm liệt của nó mang theo lời nguyền rủa của sự chết chóc và sự ngạo mạn vốn có của loài mãnh cầm ăn thịt.

Mặt trời từ từ nhô cao, ánh sáng bình minh xua tan không khí mát mẻ của buổi đêm, mặt đất lại biến thành chiếc chảo lửa với những đợt sóng nóng bức sôi ùng ục. Da thịt Tử Lam như bị nướng cháy, ngột ngạt và khó chịu vô cùng. Giờ thì Tử Lam chẳng cần diễn kịch hay giả vờ giả vịt nữa. Bị hành hạ suốt đêm, nó thực sự đã thành một con sói già chờ ngày về với đất, lồng ngực nó như bị bùn cát lấp đầy, khiến việc hít thở cũng trở nên nặng nhọc. Hôm qua nó còn đủ tự tin để bắt một con chuột đồng, nhưng giờ phút này giả như có một con chuột đồng nhảy đến cắn tai nó, nó cũng chẳng còn hơi sức đâu mà đối phó nữa.

Con kim điêu đa nghi dường như vẫn chưa tin hẳn vào tình cảnh thực sự của Tử Lam nên cứ thủ thế lượn vòng trên đầu Tử Lam quan sát.

Tử Lam ý thức rất rõ tương quan lực lượng giữa nó và con kim điêu. Thế cân bằng của ngày hôm qua đã bị đêm khốn khổ vừa rồi phá vỡ. Lúc này, nếu con kim điêu có sà xuống, Tử Lam không thể lôi nó vào trong bụi rậm như kế hoạch ban đầu mà rất có thể nó sẽ bị kim điêu quắp lấy và bay vút lên không trung. Đương nhiên, Tử Lam đã dạn dày kinh nghiệm nên nó chẳng ngốc nghếch đến nỗi bó tay chịu chết như thế. Nó sẽ tranh đấu, sẽ phản kháng, sẽ giãy giụa, chỉ có điều chút sức tàn chẳng thể chống cự lâu được. Có thể sống mái đến cùng với con kim điêu đã là một điều may mắn. Trong cuộc sinh tử này, Tử Lam không còn hi vọng sống.

Nghĩ tới việc phải bỏ mạng dưới đôi vuốt sắt của con kim điêu, Tử Lam không khỏi rùng mình. Tuy ngọn lửa sinh mệnh của nó sắp lụi tàn, tuy con thuyền cuộc đời của nó sắp chìm nghỉm nhưng bên trong nó vẫn âm ỉ bản năng ham sống ngoan cường. Nó không muốn chết, dù sống lay lắt trên cõi đời này vẫn còn sung sướng hơn nhiều so với âm tào địa phủ. Bây giờ hối hận vẫn còn kịp. Nếu như cuộc bắt giết này kết thúc, nó vẫn còn đủ sức lực để lê bước chân mỏi mệt tới bên vũng nước thối, uống một ngụm nước mằn mặn và mát lạnh. Sức sống được hồi sinh và nó sẽ đi đến chỗ vũng bùn ẩm ướt cào bới một vài con giun dế hay thằn lằn để thỏa cơn đói cồn cào. Được ăn, được uống, ngọn lửa sinh mệnh của nó hẳn tiếp tục cháy sáng. Có thể, nó sẽ sống thêm hai hay ba tháng nữa, hoặc may mắn hơn sẽ sống thêm sáu tháng nữa thì sao. Dẫu rằng trong nửa năm sống ấy, có thể nó sẽ gửi thân nơi đồng hoang, nhưng thêm một ngày sống là thêm một ngày hạnh phúc. Tử Lam có đủ niềm tin để kết thúc cuộc bắt giết này. Chỉ cần nó xốc lại tinh thần, vươn dài cái eo lưng, làm ra vẻ như không thể kiên nhẫn chờ đợi thêm được nữa, nó nhằm thẳng cái mỏ nhọn hoăn hoắt của con kim điêu tru lên một tiếng oai hùng, con kim điêu tất phải vỗ cánh bay đi vì sợ hãi. Thường thì một con kim điêu không khi nào dám tấn công một con sói già có sức sống mạnh mẽ.

Con kim điêu thình lình thay đổi cái dáng chao liệng của nó, động tác của nó không còn thong thả như khi nãy, nó đang từ từ bay xuống. Dự cảm mách bảo Tử Lam, cuộc chiến sinh tử mà nó cầm chắc cái chết trong tay sắp sửa mở màn. Thời gian còn lại của nó ít ỏi quá, nên bỏ đi hay nên nghênh chiến, nó phải tùy cơ ứng biến, nếu không có hối cũng không kịp.

Tại sao nó lại ngu ngốc như thế, muốn dùng sinh mệnh của mình để đánh cược, mạo hiểm xông pha vào cuộc bắt giết với con kim điêu già tinh quái? Cuộc chiến ấy có chút ý nghĩa thực tế nào với nó không? Tử Lam nghĩ, nó làm thế chẳng qua cũng là vì sự an toàn của gia đình Mi Mi sau này. Nhưng Mi Mi liệu có biết và thấu hiểu sự hi sinh to lớn của nó hay không? Không, Mi Mi vĩnh viễn không biết, vĩnh viễn không thấu hiểu. Dù Mi Mi có biết, có hiểu đi nữa, nó cũng chẳng bao giờ cảm kích Tử Lam; và dù Mi Mi có chút lương tâm mà cảm kích Tử Lam đi nữa thì Tử Lam cũng đã thịt nát xương tan rồi, chút lòng cảm kích ấy đâu còn nghĩa lý gì? Thật thế, tại sao Tử Lam lại phải hi sinh cả mạng sống của mình cho Mi Mi? Mi Mi là đồ vong ân phụ nghĩa, đã cướp con sói đực Ca Lỗ Lỗ mà Tử Lam yêu thương, lại đoạt cả chốn nương náu suốt đời của nó, đã không cho nó bước chân vào hang lại còn nhẫn tâm cắn vào cổ nó. Tử Lam không cần thiết phải hi sinh mạng sống của mình để bảo vệ Mi Mi như thế. Tử Lam thấy mình đã nghĩ thông suốt rồi, đã minh mẫn hơn nhiều và đã siêu thoát rồi. Tử Lam co một chân trước lên và đang định tính bài chuồn thì những tiếng tru gấp gáp và đau như xé của Mi Mi chợt vọng tới. Tử Lam biết, ấy là tiếng tru của người mẹ khi cửa sinh đã mở, Mi Mi đang lâm bồn, những đứa cháu đáng yêu của Tử Lam sắp sửa tạm biệt tử cung tối tăm của mẹ để đến với thế giới rạng rỡ ánh sáng. Nghĩ đến chúng, trong lòng Tử Lam trào lên niềm thương yêu vô bờ bến. Dù cách một thế hệ nhưng dòng máu chảy trong huyết quản chúng vẫn là dòng máu của gia tộc Hắc Tang – Tử Lam. Trong số những đứa cháu ấy, chắc chắn sẽ có một đứa trở thành Sói Vương thống trị cả bầy sói trong tương lai. Nghĩ đến đây, Tử Lam không khỏi hạnh phúc vì niềm hi vọng của nó được tái sinh thêm lần nữa.

Con kim điêu càng lúc càng tiến gần Tử Lam, đôi cánh vàng to rộng của nó quạt tới từng luồng không khí chết chóc. Không, Tử Lam không thể nào rời bỏ cuộc chiến sinh tử này được. Giả như hôm nay nó không tiễn con kim điêu này về Tây thiên thì ngày mai, các cháu yêu quý của nó sẽ trở thành miếng mồi ngon của nó. Dù sao thì nó cũng sắp chết rồi, nếu chờ hai, ba tháng nữa bỏ mình nơi đồng hoang chi bằng dùng chút sức lực còn lại của sinh mệnh để hoàn thành tâm nguyện cuối cùng, để báo thù cho Hắc Tử đã chết một cách bi thảm, loại bỏ nguy cơ đe dọa sự sống còn của những đứa cháu sắp sửa chào đời. Có thể chết trong tay một loài mãnh cầm ăn thịt ngang tài ngang sức là niềm tự hào, là bến đỗ vĩnh hằng của loài sói.

Con kim điêu già kia, mày hãy tới đây đi!

Con kim điêu chao liệng trên lưng của Tử Lam, thổi từng luồng không khí xoáy tròn lên dọc sống lưng Tử Lam khiến từng sợi lông của Tử Lam dựng đứng. Tử Lam không xoay người hay quay đầu mà nằm yên chờ đợi, sẵn sàng dùng sống lưng để chào đón đòn tấn công của con kim điêu. Tư thế ấy đương nhiên là bất lợi. Lẽ ra, nó phải xoay người và quay đầu hướng thẳng về phía con kim điêu lòng dạ khó đoán, mặt giáp mặt mà đánh nhau với nó. Nhưng Tử Lam sợ làm thế sẽ kinh động tới những sợi thần kinh quá mẫn cảm của con kim điêu già nên đành để ngửa cái sống lưng mềm yếu nhất của mình để làm mồi cho đôi vuốt sắc nhọn của đối phương. Tử Lam nghe thấy tiếng khèng khẹc phát ra từ cổ họng và tiếng khùng khục của những khớp xương đang co quắp lại của con kim điêu, đoán rằng con kim điêu chỉ cách sống lưng mình chưa đầy năm thước. Tử Lam khẽ khàng duỗi chân, há miệng, ngấm ngầm chuẩn bị tư thế đối phó.

Mọi âm thanh trong không gian bỗng dưng ngưng bặt, ngay cả luồng không khí xoáy tròn cũng không còn nữa. Thế giới trở nên im ắng, sự im ắng của tử thần, im ắng tới mức khiến Tử Lam cảm thấy quặn thắt và hốt hoảng. Tử Lam hiểu rõ đó là tín hiệu trước giờ tấn công của con kim điêu. Nó hẳn đang lựa chọn góc độ bổ nhào tốt nhất, thình lình thu đôi cánh lại để thân mình nó có thể nhẹ nhàng sà xuống mục tiêu khẽ như một chiếc lá rơi. Đây là đòn đánh lén tuyệt vời nhất mà kim điêu vẫn thường dùng.

Tiếng đôi cánh chim tách rời nhau đột ngột phá tan bầu không khí tĩnh mịch. m thanh ấy nhẹ như một chiếc lá khẽ đung đưa, như một cành liễu êm êm rớt xuống mặt nước, vẳng tới thính giác vô cùng mẫn cảm của Tử Lam. Đã tới lúc nó quay người nghênh chiến, nó sẽ vặn chiếc eo lưng nhanh như một tia chớp rồi lẹ làng lăn một vòng, ngửa mặt lên trời, sẵn sàng ăn miếng trả miếng, kẹp chặt đôi cánh của đối phương nếu con kim điêu bổ đôi móng vuốt cứng như sắt xuống bụng nó và cắn đứt cổ đối phương nếu con kim điêu thọc cái mỏ nhọn hoăn hoắt vào đôi mắt nó.

Tử Lam phải tính toán thời gian cho thật chuẩn xác, bởi chỉ sớm hay muộn một giây thôi cũng đã lỡ thời cơ phản công rồi. Nếu Tử Lam quay người sớm một giây thì ở vào thời khắc cuối cùng, con kim điêu ắt sẽ ý thức được khả năng phản kháng của nó, sẽ vỗ cánh bay đi thật xa khi chỉ còn cách nó chừng nửa mét; nếu Tử Lam quay người chậm một giây thì đôi móng vuốt cứng như sắt của con kim điêu sẽ cắm chặt vào sống lưng nó, khiến nó không còn khả năng chống cự. Tử Lam đang ở vào những giây ngàn cân treo sợi tóc của cuộc đời.

Đôi vuốt sắc nhọn của con kim điêu chạm tới đám lông trên sống lưng của Tử Lam, thời khắc đã điểm, Tử Lam dồn sức vào chân, mượn lực đàn hồi của mặt đất để gắng quay người. Ngày trước, cơ thể nó nhanh nhẹn là thế, các bộ phận phối hợp với nhau ăn ý là thế, bộ não vừa lóe lên một ý nghĩ thì cơ thể đã mau chóng hoàn thành, thế mà giờ đây, do mệt mỏi quá độ và nằm yên bất động quá lâu nên tứ chi của nó dường như tê liệt cả, sống lưng mất đi độ nhanh nhạy vốn có, cơ thể trở nên nặng nề và chậm chạp khiến nó quay người chậm mất nửa giây so với tính toán ban đầu. Nửa giây ngắn ngủi xoay chuyển cả sinh mệnh của Tử Lam, bởi lẽ đúng vào lúc ấy, đôi móng vuốt nhọn hoắt nổi từng đốt xương của con kim điêu đã đâm xuyên vào xương sườn bên trái của Tử Lam ngay khi Tử Lam còn chưa kịp cắm những chiếc răng sắc của mình vào tử huyệt của đối phương.

Tử Lam thấy đau đớn như có ngọn lửa đang thiêu đốt trái tim, bỏng rát không sao chịu đựng nổi, nó tru lên một tiếng thảm thiết. Tử Lam muốn lăn một vòng dưới đất hoặc làm bất cứ một hành động nào để cứu lấy mạng sống của mình, nhưng đã muộn. Đôi cánh to rộng của con kim điêu quạt từng luồng gió dữ, Tử Lam thấy cơ thể mình đang bị đôi móng vuốt chắc chắn của nó quắp lên không trung, bốn chân như sắp rời mặt đất.

Không, Tử Lam không thể để con kim điêu quắp mình bay vút lên cao được. Nó là loài mãnh thú dưới đất, xa rời mặt đất tức xa rời khởi nguyên sức mạnh vô song của nó. Tử Lam dồn toàn bộ sức lực vào bàn chân, gắng sức lao về bụi rậm phía trước mặt. Nơi này sẽ giữ lại thây ma của kim điêu, bước tới đó thì đôi cánh uy phong của nó đâu còn đất dụng võ.

Cuộc giằng co giữa sống và chết diễn ra quyết liệt. Con kim điêu vội vàng đập mạnh đôi cánh, dốc hết sức lôi Tử Lam lên khỏi mặt đất; Tử Lam mở rộng bốn chân, bấu chặt những chiếc móng của mình vào gốc cỏ, bấm sâu vào đất và đá xung quanh liều chết lôi con kim điêu về phía bụi rậm. Dưới mặt đất, cát bay mù mịt, lá cỏ đổ rạp.

Chỉ vài bước chân nữa là tới bụi rậm. Con kim điêu chừng như ý thức được mối nguy kề cận bên mình, rống lên không ngớt. Đôi cánh của nó đập mạnh liên hồi, cuốn theo từng luồng gió lốc dữ dội. Tử Lam thấy xương sườn của mình như sắp gãy đến nơi, cả cơ thể của nó bị kéo căng như một vòng cung, các khớp xương ở tứ chi bị lôi mạnh tới mức sắp trật ra, nó cũng gầm lên điên loạn và vẫn ngoan cường chiến đấu. Những chiếc móng vuốt của nó bấu chặt vào gốc cỏ và cành cây trên mặt đất, mượn sức mạnh của đất để lê từng bước chân về phía bụi rậm. Tiếc thay, nó đã già, lại trải qua một đêm khổ sở, vừa đói vừa mệt nên sức lực chẳng còn mấy đỗi. Lúc này đây, nó chỉ có thể chống đỡ bằng ý chí mạnh mẽ vốn có của loài ăn thịt để giành giật thế cân bằng với con kim điêu. Mắt nó lấp lánh những ngôi sao vàng và mọi thứ xung quanh, từ bụi rậm phía trước mặt, bầu trời xanh trong đến thảo nguyên bát ngát phía xa và ngọn núi tuyết hùng vĩ phía sau lưng như đang chuyển động, quay mòng mòng trước mặt. Tử Lam sớm biết, những giọt dầu cuối cùng của sinh mệnh chẳng thể nào giúp nó lôi con kim điêu già đang còn khỏe mạnh tới bụi rậm để làm đám tang cho đối phương.

Chút sức tàn của Tử Lam đã kiệt quệ. Nó không chống đỡ được nữa. Tuy thế, nó vẫn phải kiên trì tới cùng. Nó gắng gượng tiến thêm một bước, bám chặt một chân vào gốc cây cỏ ngựa và khi nó vừa dồn trọng tâm của cơ thể về phía trước thì bỗng “phựt” một tiếng, gốc cây gãy lìa bởi nó vốn mềm yếu, không chịu nổi sức nặng của một con sói. Tử Lam chỉ cảm thấy một âm thanh rất nhẹ và sự rung chuyển của mặt đất, rồi cơ thể nó mau chóng rời khỏi mặt đất, bay vút lên không trung, mỗi lúc một cao và dần mất đi trọng lượng, khó chịu tới mức đầu óc quay cuồng, chỉ muốn nôn ọe.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.