Giải Mã Mê Cung

Chương 26: Chương 26




Thomas ngồi cứng người trên ghế, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong bụng. Nó đã từng trải qua tất cả các cung bậc cảm xúc trong một thời gian ngắn kể từ khi đặt chân tới Trảng: sợ hãi, cô đơn, tuyệt vọng, buồn bã, kể cả vui vẻ. Nhưng đây là một điều hoàn toàn mới: nghe một người khác tuyên bố căm thù tới mức muốn giết nó.

Gally điên rồi, nó tự nhủ. Thằng bé hoàn toàn loạn trí rồi. Nhưng suy nghĩ đó chỉ càng làm tăng thêm nỗi lo lắng trong lòng nó. Những thằng khùng có thể làm mọi chuyện.

Các thành viên Hội đồng đứng hoặc ngồi trong yên lặng, rõ ràng là cũng sững sờ như Thomas trước điều chúng vừa chứng kiến. Newt và Winston đã buông Minho ra. Cả ba đứa ủ rũ quay về ghế của mình và ngồi xuống.

- Cuối cùng cũng được rảnh nợ. - Minho nói, gần như thì thào. Thomas không biết liệu thằng bé có định để cho những đứa kia nghe thấy hay không.

- Coi nào, cậu cũng chẳng hay ho gì đâu. - Newt nói. - Cậu đã nghĩ ra cái quái gì vậy? Như thế là hơi quá đáng, cậu không thấy sao?

Minho đưa mắt nhìn lên và ngửa đầu ra sau, như thể vừa bị câu nói của Newt giáng cho một cú.

- Ê, đừng có đổ rác lên đầu tôi chứ. Mọi người ai cũng thấy cái thằng đầu bã đó đáng bị ăn đòn, cậu cũng biết vậy mà. Đây là lúc mà một ai đó phải chống lại cái trò tởm của nó.

- Cậu ta ở trong Hội đồng là có lý do. - Newt nói.

- Trời, nó đã đe doạ bẻ cổ tôi và giết Thomas! Thằng đó bị loạn óc rồi, tốt hơn là cậu nên cử ai đó đi bắt giam nó vào Trang thất ngay lập tức. Nó là đứa rất nguy hiểm.

Thomas không thể đồng tình hơn, và lại một lần nữa suýt phá vỡ mệnh lệnh bắt mình im lặng, nhưng dừng lại kịp thời. Nó không muốn đưa thêm rắc rối vào những vấn đề hiện tại - nhưng nó chẳng biết mình có thể im miệng được bao lâu.

- Có lẽ nó nói đúng. - Winston nói, rất khẽ.

- Cái gì? - Minho hỏi, hệt như suy nghĩ của Thomas.

Winston dường như ngạc nhiên vì người khác nghe thấy điều nó vừa nói. Đôi mắt của thằng bé quét quanh phòng trước khi nó giải thích:

- Thì... Gally đã trải qua quá trình Biến đổi sau khi Nhím sầu chích nó ngay phía ngoài Cửa Tây, giữa ban ngày ban mặt. Điều đó có nghĩa là nó đã khôi phục trí nhớ, vàn nó nói là nhìn thấy Đầu xanh có vẻ quen quen. Việc gì nó phải dựng chuyện?

Thomas nghĩ tới sự Biến đổi và khả năng khôi phục lại ký ức của nó. Cái ý tưởng đó đã từng đến với Thomas trước đây, nhưng liệu có đáng để bị Nhím sầu chích, rồi chịu đựng cả quá trình Biến đổi kinh hoàng kia, chỉ để nhớ lại một thứ gì đó? Nó hình dung ra cảnh Ben quằn quại trên giường và nhớ đến tiếng thét của Alby. Không đời nào, nó tự nhủ.

- Winston, cậu có nhìn thấy chuyện vừa xảy ra hay không vậy? - Chảo chiên hỏi với vẻ mặt hoài nghi. - Gally loạn óc rồi. Cậu không thể tin sái cổ những thứ vớ vẩn mà nó đã nói. Không lẽ cậu nghĩ Thomas ngồi đây là một con Nhím nguỵ trang hả.

Phạm luật hay không thì Thomas cũng chịu hết xiết rồi. Nó không thể im lặng thêm được nữa.

- Bây giờ tôi có được phép nói không đây? - Nó hỏi, sự bực tức dâng cao trong giọng nói. - Tôi chán nghe mấy người nói về tôi như thể tôi không hiện diện ở đây lắm rồi.

Newt liếc nhìn Thomas rồi gật đầu.

- Nói đi. Cái cuộc họp chết bầm này chẳng thể lộn tùng phèo hơn được nữa.

Thomas nhanh chóng sắp xếp các ý nghĩ trong đầu, cân nhắc những chữ thích hợp giữa cả một đống quay mòng mòng những tức giận, hoang mang và thất vọng trong tâm trí.

- Tôi không biết tại sao Gally ghét tôi, nhưng tôi cóc cần biết. Cậu ta giống như bị điên vậy. Còn về con người thật của tôi, thì tất cả các cậu cũng biết nhiều như tôi thôi. Nhưng nếu như tôi nhớ không lầm, thì chúng ta ngồi đây vì chuyện mà tôi đã làm ngoài Mê cung, chứ không phải vì một kẻ nào đó cứ nghĩ tôi là ác quỷ hiện hình.

Có ai đó cười khẽ và Thomas ngừng lời, hy vọng là quan điểm của mình đã được chia sẻ.

Newt gật đầu có vẻ hài lòng.

- Tốt rồi. Chúng ta hãy tiếp tục thảo luận và gác chuyện của Gally qua một bên.

- Chúng ta không thể biểu quyết nếu không có mặt đầy đủ các thành viên. - Winston nhấn mạnh. - Trừ trường hợp bị bệnh, như Alby.

- Làm ơn làm phước, Winston. - Newt đáp. - Tôi có thể cam đoan rằng Gally hôm nay cũng không được bình thường, nên chúng ta cứ tiếp tục mà không có cậu ta. Thomas, cậu hãy tự bào chữa, rồi sau đó chúng tôi sẽ biểu quyết để thống nhất việc cần làm với cậu.

Thomas nhận ra hai bàn tay của nó đã co lại thành nắm đấm ở trên đùi. Nó duỗi tay ra rồi quệt vào quần để chùi mồ hôi. Rồi nó bắt đầu nói, không hề chắc chắn chút nào về những chữ nghĩa tuôn ra từ miệng mình:

- Tôi không làm gì sai hết. Tất cả những gì tôi biết chỉ là tôi nhìn thấy hai con người đang cố hết sức để vào lại bên trong Trảng, nhưng không làm được. Nếu chỉ vì cái điều luật ngu ngốc nào đó mà tôi lờ hai người đó thì thật ích kỷ, hèn hạ, và... ờ, ngu ngốc. Nếu mọi người muốn tống giam tôi chỉ vì đã cứu sống người khác, thì xin cứ việc. Nếu còn có lần sau, tôi xin hứa sẽ chỉ khoanh tay cười khẩy, rồi đi ăn tối ở chỗ Chảo chiên.

Thomas không muốn làm ra vẻ hài hước. Nó chỉ thấy khiếp hãi khi mọi chuyện đáng lẽ đã phải xảy ra theo cách đó.

- Đây là đề nghị của tôi. - Newt nói. - Cậu đã phá vỡ Nguyên tắc số một của chúng tôi, nên cậu sẽ bị giam một ngày trong Trang thất. Đó là hình phạt dành cho cậu. Tôi cũng đề nghị chúng ta bầu chọn cậu làm Tầm đạo sinh, và quyết định sẽ có hiệu lực ngay sau khi cuộc họp này kết thúc. Chỉ trong một đêm, cậu đã chứng tỏ được nhiều thứ hơn là hầu hết các ứng viên làm được trong nhiều tuần. Còn việc để cậu làm Trang chủ thì, quên đi. - Thằng bé nhìn sang Minho. - Gally đã đúng về điểm này. Đó là một ý tưởng điên rồ.

Câu nói này làm Thomas cảm thấy đau vô cùng, mặc dù nó không thể không đồng ý. Nó nhìn sang Minho chờ phản ứng của thằng bé.

Thằng bé Trang chủ có vẻ không mấy ngạc nhiên, nhưng vẫn cãi lại:

- Tại sao chứ? Cậu ta là người giỏi nhất mà chúng ta từng có. Tôi thề đấy. Người giỏi nhất nên làm Trang chủ.

- Tốt thôi. - Newt trả lời. - Nếu đó là sự thực, thì chúng ta sẽ tiến hành thay đổi sau. Hãy cho một tháng để cậu ta tự chứng tỏ bản thân.

Minho nhún vai.

- Cũng được.

Thomas khẽ thở dài nhẹ nhõm. Nó vẫn luôn muốn trở thành Tầm đạo sinh. Điều này khiến nó ngạc nhiên sau những chuyện nó đã trải qua ở ngoài Mê cung. Nhưng trở thành Trang chủ ngay lập tức thì nghe có vẻ hơi quá.

Newt đánh mắt nhìn quanh phòng.

- Được rồi, chúng ta đã có những đề nghị khác nhau, nên tôi sẽ điểm lại...

- Ồ, thôi nào. - Chảo chiên cắt ngang. - Cứ bình bầu thôi. Tôi bầu cho đề nghị của cậu.

- Tôi cũng vậy. - Minho nói.

Mọi người cũng tán đồng, khiến cho Thomas cảm thấy vừa nhẹ nhõm vừa tự hào.

Chỉ có Winston là phản đối.

Newt nhìn thằng bé.

- Không cần sự đồng thuận của cậu thì quyết định cũng sẽ được thông qua, nhưng cậu hãy cho chúng tôi biết điều gì còn khiến cậu không phục.

Winston thận trọng nhìn Thomas, rồi quay sang Newt.

- Với tôi thì như vậy cũng tốt, nhưng chúng ta không nên bỏ qua những gì Gally đã nói. Có điều gì đó... tôi không nghĩ là cậu ta đã dựng chuyện. Và đúng là kể từ khi Thomas xuất hiện, mọi thứ rối beng hết lên.

- Thôi được rồi. - Newt nói. - Mọi người đều đã suy nghĩ về chuyện này. Có lẽ khi chúng ta đã bình tâm lại và rảnh rỗi thì chúng ta sẽ triệu tập một Trang nghị khác để bàn bạc thêm về chuyện này. Được chưa?

Winston gật đầu.

Thomas tức mình khi thấy mình như không tồn tại.

- Thật vui khi nghe các cậu bàn luận về tôi giống như là tôi không có mặt ở đây vậy.

- Tommy này, - Newt nói, - chúng tôi vừa bầu cậu làm một Tầm đạo sinh chết tiệt. Đừng có làm mình làm mẩy nữa. Cậu ra khỏi đây đi. Minho còn phải huấn luyện cậu nhiều.

Đến lúc này Thomas mới thực sự ý thức được điều đó. Nó sắp sửa trở thành một Tầm đạo sinh và tha hồ khám phá Mê cung. Mặc cho mọi chuyện, nó thấy run người vì phấn khích. Nó chắc chắn sẽ không để bị mắc kẹt ngoài đó ban đêm một lần nữa. Có lẽ lần xui xẻo duy nhất của nó đã qua rồi.

- Vậy còn hình phạt của tôi? - Thomas hỏi.

- Ngày mai. - Newt đáp. - Từ khi thức dậy cho tới lúc mặt trời lặn.

Một ngày, Thomas nghĩ bụng. Chắc cũng không quá tệ.

Cuộc họp được giải tán và mọi người vội vã rời phòng, ngoại trừ Newt và Minho. Newt vẫn ngồi lại trên ghế ghi chép một chút.

- Mọi chuyện vậy là ổn rồi. - Thằng bé lẩm bẩm.

Minho bước tới vui vẻ đấm vào tay Thomas.

- Tất cả là tại sư huynh này đây.

Thomas cũng đấm trả.

- Trang chủ à? Cậu muốn tôi làm Trang chủ sao? Cậu còn điên gấp mấy lần Gally ấy chứ.

Minho nở một nụ cười ranh mãnh.

- Nó đã thành công, đúng không? Nhắm đích cao, trúng bia thấp. Cậu phải cảm ơn tôi đấy.

Thomas bật cười với cái chiến thuật khôn khéo của Minho. Một tiếng gõ cửa làm nó chú ý và quay lại nhìn coi ai tới. Chuck đang đứng ở đó, trông bộ dạng như thể vừa bị Nhím sầu rượt. Nụ cười trên môi Thomas tắt ngấm.

- Có chuyện gì vậy? - Newt đứng dậy hỏi, giọng điệu của nó càng làm Thomas lo lắng thêm.

Chuck vặn vẹo đôi bàn tay, đáp:

- Các Y-tờ phái tôi đến đây.

- Tại sao?

- Hình như Alby bắt đầu đánh đấm loạn xạ và hành động điên rồ, rồi nói cậu ấy cần phải nói chuyện với một người.

Newt đi ra cửa, nhưng Chuck nắm tay nó giữ lại.

- Ơ... cậu ấy không cần gặp cậu.

- Ý cậu là sao?

Chuck trỏ tay vào Thomas.

- Alby nằng nặc đòi gặp Thomas.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.