Giai Thoại Tình Yêu Hades – Persephone

Chương 2: Chương 2: Cô gái giống linh hồn (1)




Đau đầu muốn chết! Cả người cũng ê ẩm không kém! Cổ họng của cô cũng khát đến chết! Có ai nói cho cô biết chuyện gì đang xảy ra không?

Văn Nhã Lệ mở mắt, đập vào mắt là cảnh tưởng mơ hồ.

Trên trần nhà khắc hình cuộn sóng màu đèn, bên cạnh là màn sa màu trắng đang tung bay trong gió…

Đây là cung điện ở phương Tây sao? Văn Nhã Lệ nghi hoặc, tay đỡ cái đầu gần như muốn nứt ra, chầm chậm ngồi dậy.

Đây là một cung điện kỳ lạ. Trừ bỏ cái giường cô đang ngồi thì xung quanh đều là phong cách của Hy Lạp. Bây giờ hình như là ban đêm, bởi vì ngoài cây đuốc được đặt trên cây cột thì không có bất cứ ánh sáng nào.

Rốt cuộc đây là địa phương nào? Cô xoa đầu theo bản năng, sau đó giống như bị điện giật, ngây ngốc ngồi bất động. Gặp quỷ! Tóc cô từ khi nào dài thế này? Bởi vì lúc trước thấy tóc dài bất tiện nên cô đã đi cắt cái đầu tóc dài của mình. Vậy mà bây giờ đầu tóc của cô lại dài, không những thế, mái tóc đen đã trở thành màu vàng! Cái quái gì xảy ra thế không biết.

Không lẽ cô xuyên qua rồi sống kí sinh trong thân thể của người khác? Vậy chủ nhân của thân thể này đâu? Cô ấy đi đâu rồi? Tại sao cô lại nhập vào thân thể này mà không phải thân thể khác? Đầu óc Văn Nhã Lệ đặt ra rất nhiều câu hỏi, mà các câu hỏi cứ dồn dập xuất hiện. Cô nghĩ thầm phải nhanh chóng tìm được đáp án. Xốc màn sa lên, ngay lúc cô đặt chân xuống mặt đất thì thấy một vật mà cô không bao giờ nghĩ sẽ thấy – Chó ba đầu! [1]

Đức Mẹ Maria! Cô run người, thiếu chút hét lên. Con chó ba đầu nhìn Văn Nhã Lệ chăm chú, tuy rằng nó không nhe răng trợn mắt với cô, nhưng bộ dạng quái dị của nó thật sự dọa cô nổi lên một tầng da gà.

Đợi chút! Chó ba đầu… Con vật quái dị này cô hình như có ấn tượng, không lẽ nó là…

“Cerberus” Văn Nhã Lệ nhỏ giọng kêu tên con chó, không nghĩ con chó động động, hơn nữa lại vẫy đuôi với cô. Nó thật sự hiểu! Mà Văn Nhã Lệ cũng nhận ra câu nói của mình không phải bằng tiếng Trung mà là một loại tiếng cổ xưa.

Ông trời ơi! Cô nằm lại lên giường. Cô thật sự xuyên qua, nếu cho cô xuyên qua Ai Cập hoặc Babylon thì có thể hiểu, nhưng mà xuyên vào trong thần thoại Hy Lạp có phải hơi quá mức không? Dù là thần thoại Hy Lạp rất được yêu thích nhưng đó chỉ là câu chuyện do người sáng tác mà thôi, sao lại có thể xuyên vào trong này thế không biết >_

Cái này không phải là mơ! Văn Nhã Lệ bực bội, chuẩn bị ngủ một giấc với hi vọng sau khi tỉnh dậy thì cô đang nằm trên ghế sô pha màu đỏ của mình.

Nhưng cái hi vọng đó chưa được thực hiện thì một cô gái xuất hiện phá vỡ ảo tưởng của cô.

Cô gái đó giống như một linh hồn phiêu du bên ngoài vậy. Bởi vì cô mặc áo choàng nên Văn Nhã Lệ không thể thấy khuôn mặt của cô, chỉ có thể thấy trong mắt cô ta xuất hiện một tia tính toán.

“Cô là ai?” Văn Nhã Lệ ngồi dậy, tức giận hỏi.

“Văn Nhã Lệ, cô đang tức giận sao?” Cô gái gọi tên thật của cô, tuy phát âm có chút không tốt, nhưng vẫn nghe ra được cái tên “Văn Nhã Lệ” từ miệng cô ta. Văn Nhã Lệ trừng mắt.

“Là cô đưa tôi đến nơi này? Nếu không cô sẽ không biết tên tôi”

Cô gái gật đầu, cười cười.

“Đúng vậy, là ta mang cô đến nơi này, bởi vì đây là số mệnh của cô”

“Số mệnh? Thật xin lỗi, tôi không có quan niệm về số mệnh, cho nên xin cô đừng tìm tôi để nói cái thứ không có thật đó. Bây giờ tôi muốn trở về nhà” Văn Nhã Lệ bực mình quát cô gái trước mặt.

Cô gái thở dài, không biết từ đâu lấy ra một quả cầu thủy tinh. Bên trong là hình ảnh Văn Thư Mẫn đau lòng nhìn cơ thể tái nhợt của Văn Nhã Lệ, không, phải nói là thi thể! Mà xung quanh người Văn Nhã Lệ là lửa, đó là hỏa táng!

[1] Chó ba đầu (Cerberus) là con chó săn ba đầu (cũng là biểu tượng) của Hades, Cerberus có ba đầu và đuôi là đầu rắn. Nó là con chó canh giữ địa ngục, và đảm bảo chỉ có linh hồn mới có thể bước vào địa ngục cũng như không cho bất kỳ linh hồn nào trốn khỏi địa ngục để trở lại thế gian.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.