Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 500: Chương 500: Chuyện đến nước này, còn muốn giấu bao lâu




Nụ cười vô hại của Tiểu Nhu, rất nhanh làm cho lũ trẻ căm phẫn.

“Tiểu Nhu công chúa làm sao có thể trộm đồ của mày? Mày mới là kẻ cướp, rõ ràng là mày nói dối!”

Cô trăm miệng cũng không thể bào chữa, chỉ có thể nhìn di vật của mẹ bị người khác chiếm mất.

So với khuôn mặt luôn vui vẻ của Tiểu Nhu, khi đó cô cực kỳ giống cô bé lọ lem, không ai chịu tin tưởng cô, không ai chịu đứng về phía của cô cả.

Từ đó về sau, trong mắt lũ trẻ, cô là đứa có tâm địa rắn rết, ác độc, xấu xa.

Lại sau đó, một buổi sáng, Tiểu Nhu bị một cô giáo gọi, sau đó không quay lại.

Nghe lũ trẻ đồn thổ, Tiểu Nhu được một nhà giàu nhận nuôi, nghe nói nhà kia rất có tiền, cho viện trưởng bao nhiêu lợi lộc.

Bọn trẻ đều nói, nhà kia đến cô nhi viện nhận người thân, thấy miếng ngọc bội trên cổ Tiểu Nhu, liền mang theo.

Tiểu Nhu không còn quay lại nữa.

Bọn nhở đều ao ước không ngớt, được nhà tốt thu nhận, là chuyện mà bao đứa trẻ không với tới được.



Từ trong suy nghĩ, cô bỗng nhiên phục hồi tinh thần lại, Vân Thi Thi bỗng nhiên ngẩng đầu lên,con mắt đỏ một vòng, trên mặt đều là căm phẫn nhưng đầy tối tăm.

Những ký ức âm u kia cũng phá kén mà ra, nhưng chuyện cũ không muốn nhớ kia cứ như thế hiện lên trước mặt cô!

Là cô ta…

Cô ta chính là đứa bé đó!

Chính cô ta trộm ngọc bội của cô, còn vu cho cô là kẻ trộm!

Là cô ta, khiến cô bị bọn trẻ bắt nạt, bài xích, sỉ nhục!

Vân Thi Thi áp sát Mộ Uyển Nhu môt bước, chậm rãi đưa tay ra, âm thanh lạnh lẽo nhưng kiên định: “Trả ngọc bội cho tôi!”

Mộ Uyển Nhu nghe vậy cả người rùng mình, khó có thể tin, trừng mắt nhìn cô, ánh mắt nghi ngờ không thôi lập lòe, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Cô ta… nhận ra mình sao?

Làm sao có thể?

Dung mạo của cô ta khi con bé khác nhiều như vậy, làm sao cô ta nhận ra được?

“Cô…”

“Cô chính là Tiểu Nhu, đúng không?” Vân Thi Thi lạnh lùng nói, mở tay ra, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm cô ta, trong đôi mắt hằn lên tia máu, có vẻ thê thảm cực kỳ.

“Tôi không hiểu cô nói cái gì?”

Mộ Uyển Nhu né tránh không được ánh mắt ấy, từng bước lùi về sau, tái nhợt vì chính mình dám cãi lại!

“Chuyện đến nước này, cô còn muốn giấu bao lâu!?” Vân Thi Thi phẫn nộ mà trợn to hai mắt, trong mắt rưng rưng lệ, âm thanh có chút run run,” Trả lại ngọc bội cho tôi! Đó la thứ cuối cùng của mẹ để tôi nhớ nhung, xin cô trả lại nó cho tôi!”

“Tôi không hiểu cô đang nói cái gì!” Mộ Uyển Nhu bị cô làm cho không thể lui được nữa, cuồng loạn mà rít gào lên một tiếng, sắc mặt trắng bệch, không chút máu.

Ngải Luân một mặt sốt sắng đỡ lấy vai Mộ Uyển Nhu, một mặt nhìn về Vân Thi Thi, ánh mắt cảnh giác: “Cô tính làm gì? Điên rồi sao?”

Bờ môi Vân Thi Thi cắn chặt, cô xiết nắm đấm thặt chặt, nước mắt tuôn ra không ngừng như vỡ đê.

Những kí ức đen tối phá kén mà ra, quanh quẩn trong đầu, trước sau không tan!

Những kí ức ở cô nhi viện kia từng tí từng tí như là một bàn ủi nóng, trong lòng cô không thể xóa được.

“Cô có biết hay không, bởi vì cô, mà tôi ở trong cô nhi viện nếm bao nhiêu chật vật! Mười lăm năm, nên đủ rồi chứ! Nên có chừng mực đi! Tôi rốt cuộc đã làm gì mà cô lại đối xử với tôi như vậy?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.