Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 488: Chương 488: Mẹ của cậu thì để cậu nuôi




“Hữu Hữu cứ chê bai nói mẹ ngốc hoài, mẹ thật đau lòng mà, hu hu hu...”

Hữu Hữu vội vàng xin tha: “Ai đau, mẹ ơi nhẹ tay, nhẹ tay thôi!”

Vân Thi Thi nhất quyết không tha, uy hiếp nói: “Mau khen mẹ thông minh đi!”

“Mẹ thật thông minh!”

“Còn gì nữa không?”

“Mẹ là thần tiên tỷ tỷ xinh đẹp!”

“Còn nữa còn nữa!”

“Mẹ còn là người mẹ dịu dàng nhất trên đời này!” Hữu Hữu nhanh trí thốt lên.

Vân Thi Thi lúc này mới tạm tha cho cậu, đầu ngón tay gõ gõ vào đầu của Vân Thiên Hữu: “Coi như con thông minh!”

“Ai da, kính mời mẹ mau mau ăn cơm, con đi rút quần áo!” Hữu Hữu thúc giục một tiếng, tụt xuống từ trên người cô, chân trước chân sau vội chạy lên sân thượng đi rút quần áo.

Vân Thi Thi hài lòng cầm đũa lên, cảm thán trong lòng: “Có một đứa con trai có hiếu như vậy, công nhận nhà bớt đi không ít việc!”

Ngẫm lại, cũng có chút hơi xấu hổ.

Vì vậy ăn cơm xong, Vân Thi Thi liền tự động bưng bát đi rửa.

Hữu Hữu cầm quần áo cất vào trong tủ đồ, trở lại phòng bếp, cẩn thận bê một chiếc ghế ra, trèo lên đứng cạnh Vân Thi Thi, nói: “Hai mẹ con mình cùng rửa!”

“Được.”

“Con rửa mẹ tráng, cùng nhau làm nhé.”

“Được ạ.”

Cứ như thế hai mẹ con vừa trò truyện vừa rửa bát, rất vui vẻ.

Rửa bát xong, hai người ngồi ở trên sa lon xem TV, bỗng nhiên Vân Thiên Hữu nghĩ ra chuyện gì, tò mò hỏi mẹ: “Mẹ ơi, bộ phim sắp tới mà mẹ tham gia bao giờ thì bấm máy?”

“Hậu Thiên hả?” Vân Thi Thi suy nghĩ một lúc: “Hậu Thiên sẽ chính thức bấm máy quay tại đại học Kinh Hoa.”

“Hữu Hữu có thể đi theo không?”

“Không được, con phải đi học.” Vân Thi Thi lập tức bác bỏ.

“Huhu... Mẹ xấu.”

“Ngày mai con còn phải tới trường nữa, mau ngủ đi.” Vân Thi Thi tắt TV, bế cậu bé đi vào phòng.

Đặt cậu bé lên giường, khuôn mặt nhỏ của cậu vẫn nhăn nhó phụng phịu, môi mím chặt, tỏ ra không vui.

“Bảo bối à, mẹ phải đi làm, lúc đó không trông nom được con, mẹ sẽ lo lắng.” Vân Thi Thi bất đắc dĩ nói.

“Được rồi, bảo bối sẽ ngoan ngoãn tới trường.” Tuy có chút không cam lòng nhưng cũng đành vậy, cậu chậm chạp ủ rũ chui vào trong chăn.

Cậu rất nhớ mẹ, không thì... Nhưng lại có chút hoang mang.

Nếu không thì nói hết tất cả mọi chuyện cho mẹ biết, rồi không cho mẹ đi làm nữa, ở nhà để cậu nuôi là được. Tránh ra ngoài bị người xấu bắt nạt, dè bỉu, hoặc ít ra thì có bị ai bắt nạt thì chỉ cần về mách với cậu một câu là được rồi.

Cậu lo được mà.

Cái nơi tạp nham như giới giải trí ấy, người người cắn xé lẫn nhau, làm sao mà cậu yên tâm được?

Nghĩ thì như vậy, nhưng có một số việc muốn nói nhưng nói không lên lời, vì vậy đành ngậm miệng lại.

Vân Thi Thi thấy cậu tỏ ra hậm hực thì nhẹ nhàng thơm cậu một cái, an ủi: “Đừng nghĩ nhiều làm gì, bảo bổi ngủ ngon nhé!”

Sắc mặt của Hữu Hữu hơi dịu xuống: “Mẹ ngủ ngon mơ đẹp nhé.”

Đèn tắt, cửa đóng lại.

Vân Thi Thi đi đến phòng trong, nằm ở trên giường trằn trọc mãi không ngủ được.

Chuông điện thoại chợt vang lên, Vân Thi Thi nhấc máy, nhìn số hiện thị trên màn hình là dãy số của “Mộ Nhã Triết“.

Biểu hiện hơi ngẩn ra, hồi tưởng cảnh gặp gỡ ở trong bệnh viện lúc trước, đến tận bây giờ, tim vẫn không ngừng đập loạn, thao tác gạt lên màn hình để hủy cuộc gọi.

Chỉ ngừng được vài giây, điện thoại lại reo lên lần nữa, cô không hề suy nghĩ gì cả liền ấn hủy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.