Gian Tặc, Hoàn Ngã Thân Thể

Chương 3: Chương 3




Cố Ngôn Chi cúi đầu nhìn nhìn đống hỗn độn đầy sàn, nhận mệnh đem chiếc gương đồng bị méo mó nhặt lên, nhìn nhìn. ? Đúng vậy, vẫn là khuôn mặt phi thường anh tuấn, nhưng nhìn góc độ nào cũng không phải mặt Cố Ngôn Chi y!

Ở ma giáo, tất cả mọi người đều biết, lúc Cố Ngôn Chi tức giận, là không thể chọc vào. Nhưng ở nơi này lại không tồn tại điều đó. Cửa gỗ lại mở ra.

Y hơi hơi híp mắt nhìn về phía cửa, đi vào là một người mặc quan phục thanh sắc, nam nhân trung niên bụng phệ trừng mắt Cố Ngôn Chi nói: “Ta biết ngươi lợi hại, nhưng đừng tưởng rằng dựa vào có chút danh tiếng thì coi thường quy củ, ngươi coi nơi này là chỗ nào, cũng dám không đi tảo ban(1)?”

(1): Là đi điểm danh sáng sớm rồi làm việc.

“Triệu đại nhân bớt giận, đầu nhân hôm nay thân thể không khoẻ, lão nhân gia ngài không nên động khí.” Một nam tử mặc công phục bạch sắc bên cạnh nói: “Chúng ta đi nhìn xem tiền đường đi.”

Nhưng mà hiển nhiên, tên lão nhân gia bàn tử (2) này cũng không có tính toán dễ dàng bỏ đi, lão định bụng tại đây ra tay lập uy.

(2): Là chỉ người béo, mập mạp.

Có điều lão chọn sai thời điểm cùng đối tượng. Cố Ngôn Chi hiện tại tâm tình phi thường không tốt, có thể dùng từ phi thường kém để hình dung. Cho nên y đối nam tử công phục bạch sắc nói: “Ngươi thối lui. Tái xa một chút.”

Bạch phục nam tử thối lui mười bước ra ngoài cửa. Cố Ngôn Chi không nói hai lời, tiến tới lão bàn tử ra sức đánh .

“Ngươi là cái quái gì, cũng dám đối bổn tọa bất kính? Nhìn ngươi là chán sống !” Cố Ngôn Chi trong cơ thể không có nội lực, y chỉ có thể dùng sức mạnh. Vài quyền đã đem lão quan viên nguyên bản đã béo đánh tới so với đầu heo còn béo hơn, cái mũi lão còn đổ máu, một mắt đã đen tím, miệng không ngừng phát ra tiếng cầu xin tha thứ, vô tội như con thỏ béo cùng đường.

Cố Ngôn Chi còn chưa ăn sáng, đang ra sức đánh người thì cảm thấy đói bụng, lúc này mới dừng tay, đem Triệu đại nhân kia đánh trở thành thịt, rồi ngồi trên băng ghế nghỉ tạm.

Vừa lúc thấy có người đang lục tục bưng thức ăn đi ngang qua y, Cố Ngôn Chi đối nam tử bạch phục đúng ở xa nói: “Bổn tọa đói bụng, bảo bọn họ đem thức ăn bưng lại đây.”

Triệu đại nhân thấy thức ăn kia nguyên bản là của lão, ra tiếng nói: “Kia, đó là. . . . . .”

Cố Ngôn Chi một quyền đánh tới mũi Triệu đại nhân, hỏi: “Ngươi nói cái gì?”

“Ta, ta nói, ngươi từ từ ăn, coi chừng nghẹn .” Triệu đại nhân bị Cố Ngôn Chi đánh cho sợ, chỗ ngồi bị y chiếm, thế nhưng không ai ra tay giúp lão, giờ phút này cũng chỉ hảo hảo nén giận.

Thức ăn rất nhanh được bưng lên, nhóm tiểu nha đầu đi ngang đều trộm nhìn Triệu đại nhân liếc mắt.

Cố Ngôn Chi hừ lạnh một tiếng hỏi: “Các ngươi nhìn cái gì?”

Một tiểu nha hoàn thông minh một chút lập tức nói: “Chúng ta cái gì cũng chưa nhìn.”

Cố Ngôn Chi nhìn nhìn một bàn đồ ăn, so ra còn kém thức ăn ngày thường của y, nhưng tuyệt đối không phải người bình thường có thể đủ tiền trả. Y cười cười, thân thủ vỗ vỗ mặt Triệu đại nhân nói: “Không thể tưởng được tiểu tử ngươi ăn cũng không tệ lắm.” Vỗ vỗ lên quan phục thanh sắc, mới bắt đầu từ từ ăn.

Triệu đại nhân từ trước tới nay phải đi lập uy rồi mới đi dùng cơm, ai biết uy còn chưa lập, còn bị người dùng ngọ thiện của mình. Giờ phút này nước miếng máu mũi chỉ có thể chảy ngược vào bụng.

Cố Ngôn Chi ăn uống xong, mấy người mặc công phục bạch sắc đi tới, đối y nói: “Lão Đại, vị kia là Triệu đại nhân mới nhậm chức.”

Cố Ngôn Chi tà nhãn nhìn nhìn Triệu đại nhân còn quỳ rạp trên mặt đất, nói: “Ngươi coi ai là lão Đại?”

“Hiển nhiên ngài là lão Đại chúng ta.” Mấy người co quắp cười cười, nói: “Nhưng mà lão Đại, lão là mệnh quan triều đình, không thể giết.”

“Bổn tọa hận nhất là mệnh quan triều đình luôn tự cho mình là đúng, rồi còn thi từ ca phú lễ nghi phiền phức, thời khắc quan trọng tới cái thí còn không thèm đánh một cái.” Cố Ngôn Chi nói xong còn dùng lực ngồi, thẳng đem Triệu đại nhân ép tới kêu cha gọi mẹ.

Mấy tên công phục bạch sắc lại nghĩ thầm, lão Đại ngài bình thường cũng toàn thi từ ca phú lễ nghi phiền phức. Cũng chỉ là trong suy nghĩ, giờ phút này bọn hắn vẫn cười nói: “Lão Đại, hôm nay là mùng một, ngài có phải hay không quên chuyện gì ?”

Cố Ngôn Chi nghĩ nghĩ, lại nghĩ, nói: “Trước kia mỗi lần tới mùng một, ta sẽ tìm một người hút máu tới khô.”

Triệu đại nhân vừa nghe, lập tức run.

“. . . . . .”

Cố Ngôn Chi lập tức đứng lên, một cước đem Triệu đại nhân đá ra khỏi phòng, ghét bỏ nhìn nhìn một bãi nước trên mặt đất, nói: “Mau đổi cho bổn tọa phòng khác.” Nói xong y bước đi ra ngoài.

. . . . . .

Nếu nói người trong gương kia, thấy thế nào cũng là người khác, khiến y phẫn nộ khi bị đùa dai, như vậy y hiện tại đang ở nơi nào? Mặc công phục quan phục tất nhiên không phải người trong giáo y, những người này ở đâu ra?

“Lão Đại, huynh không nên đánh Triệu đại nhân.”

Cố Ngôn Chi quay đầu, là nam tử bạch phục buổi sáng.

Cố Ngôn Chi hừ lạnh một tiếng nói: “Vừa rồi ta đánh người ngươi cũng ở đó, sao không ngăn cản?”

Nam tử cúi đầu nói: “Bởi vì là lão Đại muốn đánh lão.”

Bên cạnh một đám người phụ họa: “Kỳ thật chúng ta đều muốn đánh lão.”

Nam tử kia lại nói: “Nhưng huynh xuống tay quá nặng .”

Chung quanh một đám người lại phụ họa: “Đúng vậy lão Đại, huynh không nên đánh trên mặt lão, rất rõ ràng .”

“Các ngươi là ai?” Cố Ngôn Chi dù sao cũng là người đứng đầu một giáo, hỏi rất có khí thế.

Đám bộ hạ hiểu lầm ý Cố Ngôn Chi, lập tức chân chó thúc ngựa nói: “Chúng ta đều là người của lão Đại.”

Cố Ngôn Chi khẽ nhíu mày, những tên này đầu óc quả nhiên không bằng người trong giáo của y, lại hỏi: “Trước nói cho bổn tọa, ta là ai.”

Đám bộ hạ lại sửng sốt một chút, lão Đại hôm nay hảo kì quái, nhưng vẫn thành thành thật thật trả lời: “Lão Đại ngài chính là trên trời dưới đất không gì làm không được đệ nhất danh bộ Trần Khiêm Quân.” Một đám người nói xong mặt còn mang kính nể đối Cố Ngôn Chi chắp tay thi lễ.

Trần Khiêm Quân? Con mẹ nó Trần Khiêm Quân!

“Mau chuẩn bị cho bổn tọa một cái gương thật lớn!” Cố Ngôn Chi toàn thân lãnh khí bốc ra tứ phía, giống như tùy thời đều muốn chém người thành tám khúc.

“Lão Đại. . . . . .”

“Trước báo tên.”

“Thành Ưng Toàn.”

Cố Ngôn Chi nhìn nhìn, đúng là tên kia buổi sáng.

Lúc này đám bộ hạ cũng đã mang đến một cái gương thật lớn đến trước mặt Cố Ngôn Chi.

Đúng vậy, vẫn là khuôn mặt buổi sáng trong gương, toàn thân cao thấp không có một chỗ giống y. Cố Ngôn Chi không tin chuyện ma quỷ, trực tiếp cởi quần áo.

“Lão Đại. . . . . .” Thành Ưng Toàn muốn nói lại thôi, cuối cùng yên lặng xoay người, nhưng vẫn quay đầu nhìn thoáng qua.

Dáng người quả thật không tồi, nơi nên rắn chắc thì rắn chắc, đường vân rõ ràng. Cố Ngôn Chi giận một cước đạp đổ gương, con mẹ nó đến thân thể cũng không phải của mình!

Y lại kéo khố quần, cũng may còn có tên kia . Nếu y mà biến thành thái giám, y sẽ làm long trời lở đất mới bằng lòng bỏ qua!

Nhưng, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Trần Khiêm Quân, tên này y có nghe qua. Người của Lục phiến môn, ở trên giang hồ cũng coi như có chút danh tiếng, hắc đạo bạch đạo đều muốn xem mặt mũi hắn một chút. Nhưng hắn cùng Duy Ngã thần giáo chưa từng có liên quan, vì cái gì y lại biến thành cái dạng này?

Chỉnh đốn lại chuyện đã xảy ra thoạt nhìn làm cho người ta không thể tưởng tượng.

“Thành Toàn!” Cố Ngôn Chi lạnh lùng hô.

Nửa ngày, Thành Ưng Toàn mới nói: “Lão Đại, ta là Thành Ưng Toàn.”

“Cùng bổn tọa xuất môn.”

Thành Ưng Toàn hưng phấn mà hỏi: “Lão Đại ngài nhớ tới hôm nay muốn đi gặp Trương đại nhân ?”

Cố Ngôn Chi nói: “Mang bổn tọa đi tìm mấy đạo sĩ.”

Nếu chính y không thể giải thích tình huống hiện tại, vậy tìm mấy thuật sĩ tổng có thể giải quyết vấn đề đi? Tóm lại vô luận ra sao y phải tìm về thân thể cho bằng được. Cái loại cảm giác không có nội lực, y chịu không được!

Thành Ưng Toàn sửng sốt, nhưng vẫn gật đầu dẫn đường đi ra ngoài.

******

Mà giờ phút này trong tẩm điện ma giáo khí thế rộng lớn, trên giường gỗ rộng, đang nằm một mỹ nam tử mặt như quan ngọc da như ngưng chi(3). Nằm thôi cũng đã khiến người ta nhịn không được xúc động muốn thân cận.

(3): Mặt như đẹp như ngọc, da trắng nõn nà như tuyết ….

Lông mi thật dài run rẩy, chậm rãi mở ra. Cặp mắt đen nháy như ngôi sao sáng ngời, rồi lại giống như một mảnh hàn băng.

Hắn mở to mắt ngẩn người, cuối cùng cẩn thận đánh giá nơi ở xung quanh chẳng mấy quen thuộc. Hắn nguyên bản hẳn là nằm ở căn phòng đơn giản trong Lục phiến môn, mà không phải tẩm điện trang hoàng hoa lệ quý khí bức người này.

Ngoài điện tựa hồ có người đang nói ồn ào ầm ĩ. Trần Khiêm Quân cẩn thận xuống giường, phát hiện trong cơ thể khí huyết nghịch lưu, tựa hồ hơi hơi có chút dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma.

Hắn lại sửng sốt một chút. Từ một năm trước sau lần phát sinh đó, trong cơ thể hắn không có nội lực tụ tập nữa, hiện tại lại tràn đầy nội lực, là chuyện gì đang xảy ra?

Không đợi Trần Khiêm Quân kinh ngạc xong, cửa đại điện hiện ra một hồng y nữ tử. Nữ tử khuôn mặt thanh lệ, vừa nhìn thấy hắn liền lập tức hạ hai mắt, bay tới, anh anh xướng khởi tiểu khúc: “Trực dẫn đáo thâm khanh lí kháp tâm tiêu. Họa lai dã hà xử đóa? Thiên nộ dã chẩm sinh nhiêu? Bả cựu lai thì uy phong bất kiến liễu.”(4) Nữ tử thanh âm như dung mạo thanh lệ của nàng, vừa xướng vừa rơi lệ, khiến người ta nhịn không được tâm sinh lòng thương cảm.

(4): Ta dịch thử a~: Thẳng tiến vào nơi lòng không đáy, Họa đến biết trốn nơi đâu? Trời giận thế nào sẽ khoan dung? Ngươi xưa nay đã không còn.

Trần Khiêm Quân lại cau mày, đem này nữ tử trên người đẩy ra. Nhưng nàng như con bạch tuộc, theo Trần Khiêm Quân mà nói, chính là nắm chặt tuyệt không chịu buông.

Trần Khiêm Quân lúc này mới mở miệng hỏi: “Ngươi là ai?”

Nữ tử vừa nghe, càng thêm hoa lê đẫm mưa xướng: “Quân kí tương vong, hà tất tương thức; quân ký vô tình, hà tất đa tình?”(5)

(5): Người đã chia lìa, hà tất coi như không biết, người đã vô tình, hà tất khiến người đa tình.

Trần Khiêm Quân lại kéo nữ tử ra, giải thích: “Ta chưa từng đối cô nương nào!”

Nữ tử vừa nghe, xì một tiếng cười cười, lại nhào tới ôm lấy Trần Khiêm Quân: “Ca ca phản ứng thật thú vị, về sau đều như vậy được không?”

Trần Khiêm Quân lại nhíu mày, hắn chưa bao giờ nhận thức nữ tử này. Hắn nhớ rõ đêm qua cùng Thành Ưng Toàn ở trên nóc nhà uống rượu, sau đó Thành Ưng Toàn tựa hồ đối hắn nói cái gì đó, chuyện sau đó hắn hoàn toàn không nhớ rõ nữa. Chẳng lẽ đêm qua bị trượt chân ngã?

Nghĩ như vậy , Trần Khiêm Quân lập tức lui về phía sau vài bước, cách nữ tử này xa một chút. Ai ngờ nữ tử này cứ gắt gao đi theo Trần Khiêm Quân.

Trần Khiêm Quân không có biện pháp, đành phải đề khí chạy đi. Tẩm điện phi thường rộng, cho dù hai người ở bên trong đả đả nháo nháo cũng hoàn toàn dư dả. Điều khiến Trần Khiêm Quân không ngờ là nữ tử trước mặt này thoạt nhìn nhu nhược thế nhưng người mang võ công, vô luận hắn chạy như thế nào, tựa hồ chạy không khỏi lòng bàn tay nữ tử này.

Càng làm cho hắn khó hiểu, hắn hoàn toàn không thể khống chế nội lực trong người. Loại cảm giác này khiến hắn phi thường không thoải mái. Hắn không thích cục diện không thể khống chế.

Trần Khiêm Quân bị buộc chạy ra khỏi tẩm điện, lại một lần ngây ngẩn cả người. Hắn đời này gặp chuyện quái gở rất nhiều, nhưng so với hôm nay thì còn nhiều hơn.

Ngoại điện so với nội điện còn rộng lớn hơn, phía dưới đang đứng một đám người, người đứng đầu vừa nhìn thấy hắn đi ra, lập tức quỳ xuống nói: “Duy Ninh thần giáo, thiên thu vạn đại; Duy Ninh giáo chủ, trạch bị thương sinh(6).”

(6)Ân huệ tỏa khắp mọi chúng sinh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.