Giăng Bẩy Bắt Cháu Dâu

Chương 14: Chương 14: Sự thật mất lòng




Nằm bệnh ở trên giường hoàicũng chán, nó khoác chiếc áo khoác của mình ra hiên ngồi nhìn lão ông đang tỉatót cho đám hoa hải đường của mình, thấy nó lão ông bỗng tươi cười ngoắc nó lạingồi . Khuôn viên này được ông chăm tỉa rất kỹ, từng khóm hóa, từng cách bàytrí đều do đích thân ông chăm sóc cắt tỉa, ngồi uống trà chiều trên bộ ghế bằnggỗ sáng bóng mà nhâm nhi tách trà cùng bánh ngọt, nhìn ngắm những bông hoa hảiđường đung đưa trong gió. Khiến cho những ưu lo mệt nhọc trong người cũng dườngnhư tan biến. Nhưng thời gian gần đây, do quá nhiều việc xảy ra nó thì không biếtlàm vườn còn lão ông thì lại đi vắng thế là nhìn cứ như vườn hoang không aichăm sóc. Nó mỉm cười cho mình – một đứa cháu dâu dở ẹc, chăm vườn không tốtthì đã đành chăm lo vun xới cho gia đình nhỏ của mình cũng không tốt được.

“Cháu cười gì?” lão ông ngừngtay rồi bước đến ngồi cạnh nó

“Cháu nghĩ ông giống ông bụt?Vừa về đến nhà là đã phẩy đũa một cái căn nhà đã được dọn dẹp sạch sẽ, phẩy đũacái thứ hai thì khu vườn tràn đầy sức sống..hì hì” nó cười vui vẻ nịnh nọt

“ Mặc dù ông chỉ sống còn 1năm nữa thôi thì ông vẫn sẽ chăm cho ngôi nhà này tốt từng ngày” lão ông nhìnnó nhưng mắt đầy ý niệm

“Sao ông nhớ dai quá vậy?Cháu xin lỗi rồi mà, lần đó thật cháu không cố ý. Cháu biết lão thái gia nhàmình sống ngàn tuổi lận cơ” nó nịnh nọt cười với lão ông

“Uh, biết vậy thì tốt, maukhỏe ông sẽ dạy cháu cách làm vườn. Còn bây giờ muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi, ôngbiết cháu không có ý muốn ra đầy chỉ để nói với ông rằng ông sống ngàn tuổi”lão ông như nói lên dùm suy nghĩ của nó. Thế là nó cứ mạnh dạn bày tỏ nỗi lòng

“Quốc Bảo có điện hỏi thămcháu không ông?” nó cắn môi chờ câu trả lời

“ Hình như là không.” lãoông hơi suy nghĩ nhưng cũng phán ra chữ “không”

“Thật vậy sao? Anh ấy cũng khôngchịu gặp cháu” nó nói trong nỗi buồn rồi tiếp tục nói “Nếu vậy thì làm sao cháucó thể giải thích hết mọi chuyện cho anh ấy hiểu được cơ chứ” nó xoay xoay mấycánh hoa rơi trên bàn

“Cháu không cần giải thíchgì đâu, nó biết cái nào là sự thật mà” giọng ông an ủi nó, còn nó thì ngạcnhiên hết sức. Quốc Bảo biết sự thật nhưng sao cứ tránh nó, đến cả quan tâmbình thường anh ấy cũng không chịu dành cho nó

“ Sự thật?” nó như không dấunỗi sự tò mò, chẳng lẽ còn cái sự thật nào mà nó còn chưa biết nữa sao

“Ta nghĩ cũng đến lúc chocháu biết một vài chuyện. Sau đó cháu sẽ tự có quyết định của mình” lão bắt đầurót một chén trà nhấm môi vài cái rồi nhìn nó với ánh mắt đầy tâm sự

“Vâng, cháu cũng muốn biết,ngoài những việc cháu biết ra thì còn gì mà cháu còn chưa biết” nó nói với giọngchắc nịch nhưng khá e dè cho cái sự thật nào đó mà nó chưa biết, bởi sự thậtluôn mất lòng và nó thật sự sợ nếu cái sự thật kia bất lợi.

Mặc dù vẫn đoán được nhiềusuy nghĩ trong ánh mắt của nó nhưng lão ông vẫn cứ niên man nhớ về buổi đại thọlần thứ 99 của mình, rồi chậm rãi kể

“Cháu có nhớ buổi đại thọ củaông chứ? Hôm đó thực sự cháu làm ông đứng hết cả tim, ông không nghĩ chỉ vì mấycây nến mà làm cháu bị hạ huyết áp như thế. Nhưng cũng qua đó ta nhìn thấy đượcthì ra cháu là đối tượng mà hai thằng cháu của ông đang để ý. Sau khi cháu mấtphương hướng đến đứng cũng không vững cháu đã ngã nhào vào kim tự tháp xếp bằngly rượu ở phía sau làm mọi thứ vỡ tan tành còn cháu thì ướt sũng. Quốc Bảo là đứađầu tiên hốt hoảng chạy đến đỡ cháu, nhìn khuôn mặt nó lo lắng đến thất thầnlúc đầu ông hơi ngạc nhiên, nhưng càng về sau càng thấy nó lo lắng hơn cho đếnkhi bác sĩ gia đình đến khám nói rằng cháu không sao thì ông mới thấy nó ổn địnhtrở lại”

“Thế quần áo cháu ?” nó mậpmờ hỏi lại

“Thì vị bác sĩ gia đình đãgiúp cháu thay đồ, bà ấy từng là bạn của bà nhà ông, nên đối với cả Quốc Bảo vàNhật Nam lúc nào cũng quan tâm xem chúng như cháu con trong nhà. Thế nên khi đượcQuốc Bảo nhờ vả giúp cháu thay quần áo bẩn thì bà ấy cũng vui vẻ giúp đỡ. ThếQuốc Bảo nó không kể cháu nghe về bà bác sĩ đó sao?” ông vui vẻ nhìn nó

“Dạ không”

“Vị bác sĩ hôm bữa cháu gặp trong bệnh viện chính là bà ấyđấy. Nhưng không sao chừng nào có cơ hội ông sẽ giới thiệu với cháu về bà ấy.”

“Vâng”

“Còn về Nhật Nam, ta biết nócũng đang có cảm tình với cháu khi ông và nó cùng ở ngoài phòng bởi vì nó nói vớiông rằng, người mà bố mẹ nó đang xếp cho nó gặp mặt là cháu. Cứ nhìn nó đi đi lạilại đến chóng cả mặt thì ông cũng không khỏi nghi ngờ. Mặc dù lúc đầu ông cứnghĩ việc cả hai anh em thích một người cũng sẽ dễ giải quyết chỉ cần nói rõcho hai đứa biết thì sẽ có đưa rút lui, hoặc là cả hai đứa đều buông tay để giữhòa khí trong nhà. Cháu biết không từ nhỏ hai đứa đó đã chơi với nhau, tình cảmcũng hết sức là sâu đậm, cho đến năm 12 tuổi khi Quốc Bảo đi du học thì anh emnó mới không thường xuyên gặp nhau. Ông cứ nghĩ hôm sau sẽ lựa lúc nào rảnh tậphợp hai anh em nó lại để nói rõ thì ngay chiều hôm sau thằng Quốc Bảo lại dẫncháu về. Nghe cháu kể sự tình bị gia đình đòi gặp mặt gia đình ông khiến ông bỗngnhiên đưa đến một quyết định là rước cháu về cho Quốc Bảo, còn Nhật Nam thì ôngsẽ tìm một nơi khác tốt hơn” lão ông gật gù cho suy nghĩ của mình

“Nhưng Nhật Nam không đồng ývới quyết định của ông, nên đã đến nhà cháu để xin đặt quan hệ qua lại vớicháu” nó như hiểu ra nên xen vào kể cùng lão ông

“Uhm, cháu đoán đúng phân nửarồi đấy”

“Sao chỉ có phân nửa, vậyphân nửa còn lại là gì?” nó mở to mắt hỏi

“ Đó là sau khi Nhật Nam nóbiết rằng ta có ý chọn cháu cho Quốc Bảo, thì nó đã đến nhà ông để nói chuyện.”lão ông chớp mắt nhớ lại buổi nói chuyện hôm đó giữa Nhật Nam và Quốc Bảo

Sau buổi cơm chiều, Nhật Namđến nhà Quốc Bảo với khuôn mặt đầy vẻ hình sự, lạnh lùng nói với lão ông nhưnglại nhìn Quốc Bảo

“Ông cũng biết cháu có cảmtình với Khánh Băng mà lại chọn Khánh Băng cho Quốc Bảo, ông không cần thiên vịrõ ràng như thế chứ. Mặc dù cháu chỉ là cháu ngoại, nhưng cháu cũng là cháu ruộtcủa ông, huống chi cháu quen với Khánh Băng trước”

“Chẳng có gì là thiên vị hết,gia đình cô ấy cần một người chịu trách nhiệm về việc cô ấy ngủ qua đêm ởngoài. Vì cô ấy ngủ ở nhà anh nên anh đến đó bày tỏ quan điểm thì có gì là sai.Hơn nữa nếu em hùng hồn nói rằng mình có cảm tình với cô ấy thì anh cũng có thểnói với em rằng anh cũng có cảm tình với cô ấy bởi vì chính anh tìm cô ấy đểtuyển vào vị trí thư kí” Quốc Bảo cũng trừng mắt lại với Nhật Nam mà hùng hồntuyên bố

“Nếu không có sự giúp đỡ củaông ngoại thì anh nghĩ mình sẽ dễ dàng được sự chấp nhận của gia đình bên đó chắc”Nhật Nam cũng không hề đuối lý trước Quốc Bảo

“Em nghĩ anh không có bảnlĩnh làm gia đình bên đó chấp nhận mình sao? Em đánh giá anh hơi thấp đấy” QuốcBảo nói qua kẽ răng

“Hai đứa thôi đi, chỉ vì mộtđứa con gái mà tranh chấp nhau đến vậy à? Không còn coi ông ra gì nữa sao?” lãoông dường như đã bắt đầu bực vì thấy tình cảnh hai anh em thân nhau là thế, vậymà giờ lại dùng nửa ánh mắt nhìn nhau. Nhìn thấy lão ông giận dữ cả hai đều thuánh mắt như bắn ra lửa của nhau về, im lặng nghe lão ông nói tiếp

“Nhật Nam cháu là người cóđiều kiện rất tốt, lẽ nào lại sợ không tìm được một cô gái tốt hơn Khánh Băngsao?” lão ông nhìn Nhật Nam chờ đợi

“Cháu không muốn tìm nữa,gia đình muốn cháu phải kết hôn rồi về quản lý công ty của gia đình, mà bây giờcũng chỉ có mình Khánh Băng là phù hợp, nên cháu nhất quyết không nhường KhánhBăng cho bất kì ai, kể cả là anh Quốc Bảo” Nhật Nam tiếp tục nhìn Quốc Bảo mà lạnhnhạt nói

“Thế còn Quốc Bảo, nếu cháuđồng ý bỏ Khánh Băng ông sẽ………” chưa kịp nói hết câu thì Quốc Bảo cũng nhảy vàonói tiếp

“Không bao giờ cháu bỏ KhánhBăng” Quốc Bảo không chớp mắt mà nhìn lão ông đang rất bực bội.

Kết quả của hội nghị nảy lửagiữa Nhật Nam và Quốc Bảo là một sự thỏa thuận là cả hai sẽ có một cơ hội côngbằng hơn để cạnh tranh giành lấy tình yêu của Khánh Băng. Nếu ai có được tìnhyêu của Khánh Băng thì người kia phải chấp nhận rút lui. Vì thế Nhật Nam mớichuyển về công ty của Quốc Bảo đảm nhiệm vai trò giám đốc tài chính và cũng đượcsự cho phép của ông ngoại để Khánh Băng làm thư kí cho mình.

Nhưng có lẽ mọi chuyện đã điquá giới hạn của nó khi Nhật Nam quyết định đến để đòi đặt quan hệ với KhánhBăng làm Quốc Bảo như bùng nổ lên không ít. Chính hắn cũng không tìm thấy đốisách gì khi biết được thông tin đó, vì thế mà có những hành động không kiểmsoát được tình hình mà làm Khánh Băng đùng đùng nổi giận. Đúng là đã nghèo mà gặpcái eo, đang lúc cần cộng điểm với Khánh Băng thì lại bị cô nàng trừ điểm đến trởvề con số 0. Trong tất cả các trận chiến thì trận chiến trên tình trường này làlàm cho anh khốn đốn nhất. Nhưng trong cái rủi lại có cái may khi Khánh Băng bịsay mà anh thì chỉ vì lòng tốt muốn giúp cô nàng say xỉn này về nhà, nhưng cóai ngờ lại là cái cớ để cho lão ông buộc một cuộc hôn nhân màanh chẳng cần làmgì cũng hiên ngang rước Khánh băng về làm vợ. Mặc dù anh vô cùng không thích ứngnổi với việc Nhật Nam cũng dọn đến nhà anh mà phá rối gia đình. Thế mà KhánhBăng lại cứ ngơ ra chẳng biết mô tê gì mà cứ thánh thiện như thiên thần, NhậtNam nói gì cũng tin cũng bênh vực làm anh tức muốn nổ đom đóm mắt. Cho đến cáihôm mà Nhật Nam chủ động gọi anh ra uống rượu để giải quyết mối quan hệ 3 ngườiđầy lằng nhằng này.

“Anh không thấy cuộc hônnhân của mình có vấn đề sao?” Nhật Nam đặt ly rượu xuống sau khi nốc cạn rồi nóivới Quốc Bảo

“Cậu muốn nói điều gì?” QuốcBảo ngưng rót rượu cho mình ngước lên hỏi

“Em muốn chúng ta đánh cượcmột lần cuối, nếu Khánh Băng chọn ai trong chúng ta thì người kia phải rút lui”

“Vậy cậu muốn làm thế nào?”

“Đơn giản thôi chỉ cần em điđến và hỏi Khánh Băng, cô ấy chọn ai thì người đó thắng”

“Làm sao để biết cô ấy đã chọnai?” Quốc Bảo đau khổ uống liên tục hai ly rượu liên tiếp

“Lúc đó anh sẽ biết” NhậtNam lạnh lùng nói

Như đã thỏa thuận cả hai đềulái xe đi về nhà hỏi Khánh Băng, nhưng do giữa đường xe của Quốc Bảo bị trục trặcnên về sau Nhật Nam. Lợi dụng tình hình Khánh Băng đang mơ màng ngủ, nên NhậtNam đã để tờ giấy ly hôn chuẩn bị trước trên bàn, rồi cứ thế đến ôm Khánh Băngvào lòng chờ Quốc Bảo trở về. Nó bất giác mỉm cười khi nhớ về những lời lão ôngđã kể cho nó nghe. Ván bài đã lật ngửa, thì ra họ đều đã kể cho nhau nghe, đềuđã lên kế hoạch để từng bước giăng nó vào cái bẩy tình kia. Nó bật cười cho cáingốc của chính mình, vậy mà nó còn đang cố giải thích với Quốc Bảo rằng nó làngười vô tội. Đúng như lão ông nói, nó chẳng cần giải thích gì cả Quốc Bảo biếthết mọi chuyện ngay cả những chuyện mà nó không biết Quốc Bảo vẫn là người nắmrõ như lòng bàn tay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.