Giang Hồ Mộng Ký

Chương 8: Chương 8: Đạo sĩ mệnh chung lưu Xá lợi - Anh hùng truy án diệt Song ma




Ngay sáng hôm sau, tấu chương của Tam Ty Hà Nam, cùng tang vật được gởi gấp về Bắc Kinh. Đồng thời Sứ Thanh Xuyên đưa quân vượt Hoàng Hà, phối hợp với quan bản bộ phủ Nam Dương vây chặt núi Linh Sơn. Quân triều đình mang theo cả đại pháo nên Huyền Vũ cung sớm tan thành tro bụi. Tuy nhiên, do Linh Sơn có địa hình hiểm trở, rừng bạt ngàn nên đệ tử Chân Võ giáo tẩu thoát được một số Hai tháng sau, trên phạm vi cả nước chẳng còn ai dám nhận mình là người của Chân Võ giáo. Ba vị đứng đầu Tam Ty Hà Nam được Thiên tử khen thưởng trọng hậu, thăng ngay một phẩm hàm. Còn Tri phủ Khai Phong mới chính là em vợ của Đô chỉ huy sứ Sử Thanh Xuyên. Thuần Vu Hồng đã lo lót Bộ Lại để đề bạt Tri huyện Bộc Dương về nắm ghế Tri phủ. Tuy nhiên lực lượng còn lại của Chân Võ giáo rất hùng hậu vì Chu Tước chân nhân, Bạch Hổ chân nhân, Thanh Long chân nhân đã sớm dẫn quân trốn biệt, bảo toàn được thực lực. Vả lại Giáo chủ Chân Võ giáo là Huyền Vũ chân nhân cũng vẫn còn sống. Qua những vết mổ tinh xảo trên mặt Tề Khôi Nguyên và Hư tinh sứ, bọn Ngạo Thế Thần Ông có thể khẳng định Huyền Vũ chân nhân chính là Xảo Quá Thiên Phó Từ Trọng.

Họ Phó là kẻ tài hoa tuyệt thế, hùng tâm vạn tượng tất sẽ chẳng vì thua keo này mà nhụt chí. Không sớm thì muộn, lão cũng lại ra tay khuynh đảo võ lâm.

Song đấy là chuyện về sau. Giờ chúng ta hãy đến Thuần Vu gia trang vì cả nhà Thuần Vu Hồng đang điên đầu khổ sở với tính ghen tuôn khủng khiếp của Thuần Vu Tiệp.

Khi phát hiện Thuần Vu Kỳ lấy thêm hai người vợ xinh đẹp là Sầm Tú Linh và Vệ Tịch Cơ, Đan Nhược Tiên Tử nổi tam bành, lớn tiếng xua đuổi họ. Nàng viện cớ Thuần Vu Hồng suốt đời có một vợ, sao Thuần Vu Kỳ lại đa mang.

Vợ chồng Trang chủ hết lời khuyên bảo cũng không được, liền khiển trách con gái nuôi, kiên quyết sang xuân sẽ tổ chức hôn lễ cho cả ba nàng dâu.

Đan Nhược Tiên Tử giận dỗi bỏ nhà, xách quần áo về núi Từ Sơn sống với Đại Lương Quái Tẩu, sư phụ của nàng.

Khi vướng vào lướt tình và những rắc rối của cuộc sống hôn nhân thì dẫu là tiên cũng phải khổ sở, bối rối, huống hồ gì là chàng câm chất phác của chúng ta. Giờ thì chàng mới hiểu tại sao ân sư không lấy vợ Lang Nha mỹ nhân Sầm Tú Linh tính tình cương liệt, không chịu nổi những lời nhục mạ của Thuần Vu Tiệp nên đã khóc lạy cha mẹ chồng, xin phép quay về Hàm Đan. Khi nào Đan Nhược Tiên Tử hồi tâm, vui vẻ chấp thuận thì nàng mới dám về làm dâu cho Thuần Vu. Yêu cầu này rất hợp lý nên phu thê Thuần Vu Hồng dành phải đồng ý. Thế là bọn Ngô Phương, Hoàng Bưu, Đỗ Xung cũng phải đi theo Lục muội về cố quận.

Lúc tiễn nhau, Vệ Tích Cơ thủ thỉ với Tú Linh :

- Hiền muội yên tâm. Ta sẽ bắt con quỷ cái kia phải đích thân đến Hàm Đan tạ lỗi và cung kính rước hiền muội về.

Tuy mới gần gũi không lâu nhưng Tú Linh cũng hiểu Tích Cơ đa tài và lắm thủ đoạn phi thường nên an lòng ra đi. Nàng ngượng ngùng dặn :

- Tiểu muội tâm địa hẹp hòi nên không rộng lượng như Đại thư. Mong Đại thư cố nhẫn nhục ở lại hầu hạ tướng công.

Tích Cơ mỉm cười gật đầu :

- Thực ra ta cũng không còn chỗ để mà về. Gia mẫu tuyệt đối không chấp nhận ái nữ mình phải chịu thua một con nhãi ranh ngang ngạnh như Thuần Vu Tiệp.

Tú Linh đi rồi. Vệ Tích Cơ cứ thản nhiên ân cần phụng dưỡng cha mẹ chồng, quán xuyến trong ngoài. Chỉ một thời gian ngắn, nàng đã được cả gia trang yêu mến vì tính nhân hậu, điu dàng. Tích Cơ đã đem tài y thuật gia truyền chữa bệnh cho bọn gia nhân, tỳ nữ, bảo sao không thu phục được nhân tâm? Mọi người công khai gọi nàng là Đại thiếu phu nhân mặc dù ngôi vị ấy đúng ra là của Thuần Vu Tiệp.

Phu thê Thuần Vu Hồng vô cùng cao hứng khi có được nàng dâu xinh đẹp đảm đang, nhân hậu và hiếu để, hết lòng thương mến Tích Cơ. Hơn nữa, những thang thuốc bí truyền của Tích Cơ đã khiến hai kẻ trung niên kia như trẻ lại Ngày ngày, Tích Cơ dùng thuốc nước xoa bóp toàn thân Tiết Như Xuân khiến thịt bà săn chắc và da mịn màng hơn trước. Những sợi tóc bạc trên đầu bà cũng biến mất.

Phần Thuần Vu Hồng thì nghe sức lực sung mãn như tuổi ba mươi, tận hưởng hết khoái lạc với người vợ ngày càng trẻ đẹp. Phu thê Trang chủ hài lòng đến mức quyết định nhận Tích Cơ làm dâu trưởng, bất kể ý kiến của Thuần Vu Tiệp.

Cuối năm Tiết Như Xuân đích thân lên núi Từ Sơn thăm Đại Lương Quái Tẩu thì nghe nói Thuần Vu Tiệp đã đi đâu mất, mang theo Tiểu Hồng và Tiểu Mai. Việc này đã khiến họ buồn rầu hết mấy ngày, song rồi cũng qua được. Có thể đây là giải pháp tốt nhất vì với tính nết nóng nảy, hẹp hòi của Thuần Vu Tiệp thì Thuần Vu Kỳ khó có hạnh phúc Nhưng dầu sao cũng là con gái nuôi nên Thuần Vu Hồng gửi thư nhờ bạn bè ở các địa phương tìm kiếm hộ. Các vị quan này sẽ bắt bọn công sai lùng sục khắp nơi. Thuần Vu Tiệp mang theo đến mấy vạn lượng vàng, lại quen thói cao sang tất phải xuất hiện ở những nơi đô hội Tết Nguyên Đán đầm ấm tươi vui đã trôi qua quá nhanh. Đến giữa tháng giêng thì Thuần Vu Kỳ nhận được thư của Huyền Cơ thư sinh. Hung tin như sét đánh đã khiến chàng câm biến sắc và lệ nhỏ ròng ròng. Thì ra Ngạo Thế Thần Ông Tần Minh Khước đã bị một toán cao thủ lạ mặt vây đánh ở gần Lạc Dương. Tần lão thọ trọng thương, chạy về đến Thiếu Lâm tự trối được vài câu thì tuyệt khí.

Thần ông chỉ có Thuần Vu Kỳ là người thân duy nhất. Do vậy, lễ mai táng vẫn chưa cử hành, chờ chàng đến. Tần lão chết hôm mười hai tháng giêng, tức là đã bốn ngày. Vì thế Thuần Vu Kỳ phải khởi hành ngay. Ngạo Thế Thần Ông là đại ân nhân của Thuần Vu gia trang, người đã góp phần quan trọng trong viec giải trừ tai họa Chân Võ giáo. Bởi thế, cả nhà đều sụt sùi thương tiếc. Suốt thời thơ ấu, Thuần Vu Kỳ chỉ có hai người thân là Trương chân nhân và Ngạo Thế Thần Ông nên chàng rất yêu thương lão. Dẫu biết rằng sinh tử hữu mệnh nhưng lòng chàng cũng đau đớn khôn cùng, định một mình một ngựa kiêm trình ngày đêm để đi Tung Sơn. Cái chết bất ngờ của Thần ông khiến Thuần Vu Hồng lo lắng, đoán rằng Chân Võ giáo ra tay báo phục. Vậy là con trai ông cũng có thể là mục tiêu thứ nhì. Nghi thế nên ông đã sai Hách Nham, Dương Hổ đi theo để hỗ trợ Thuần Vu Kỳ.

Vệ Tích Cơ có muốn đi cũng không được vì phải ở lại lập trận kỳ môn bảo vệ Thuần Vu gia trang. Nhà bếp và những công trình gần chân tường đều bị dời đi, rồi cây cối được bứng từ các nơi đem về trồng thành một dải vây kín cả khu hậu viện. Khi chiều buông, trận thế được đóng lạl và người ngoài chỉ thấy một rừng cây mù mịt khói sương.

Tuy rất tin tưởng vào trận pháp của con dâu kỳ tài song Thuần Vu Hồng cũng báo tin này cho ba vị quan lớn ở Tam Ty Hà Nam và Tri phủ Khai Phong. Trước hết là để họ giữ mình, sau là điều quân tuần tra liên tục quanh Thuần Vu gia trang Đấy là chuyện ở Khai Phong. Giờ chúng ta hãy đuổi theo nhân vật chính của mình là Thuần Vu Kỳ. Ba người rạp mình phi nước đại. Dọc đường ghé dịch trạm, tung vàng ra đổi ngựa khỏe rồi lại khởi hành. Trái với sự lo lắng của Vệ đại ca, con trai ông chẳng hề vấp phải mai phục, chiều ngày mười bảy đã có mặt ở núi Thiếu Thất.

Thuần Vu Kỳ ôm chiếc quan tài đã đóng nắp mà khóc vùi. Tiếng khóc của người câm đặc biệt thê lương khiến các bậc cao tăng cũng phải mủi lòng Chưởng môn các phái ở gần như Hoa Sơn, Võ Đang cũng đã có mặt vì Thần ông có quan hệ với sư môn của họ, nhất là phái Võ Đang chưởng môn nhân Bạch Dương Tử cùng sư đệ là Bạch Thành Tử vừa đến hồi trưa.

Họ không thể ngờ chàng trai tật nguyền kia lại chính là vị sư thúc bá vơ Địch Hán Siêu bởi vì họ Địch không câm. Bạch Dương Tử mau mắn đến dự tang lễ Thần ông còn vì mục đích gặp nặt Địch Hán Siêu. Ông và các sư đệ đã ra sức rèn luyện pho Thuần Dương kiếm pháp mà không thành công. Dù đã thuộc lòng từng thế thức nhưng chỉ có thể múa chầm chậm còn như đánh nhanh hơn thì tâm rối loạn ngay, không sao nhớ trọn vẹn một chiêu. Do vậy, họ nghi ngờ rằng Địch Hán Siêu đã man trá, không chép đúng nguyên văn của tuyệt học.

Chờ Thuần Vu Kỳ nguôi ngoai nỗi bi ai, Định Sân đại sư, thủ tòa La Hán đường, mời chàng vào hậu tự để nghe lại những lời trăn trối của NgạoThế Thần ông. Huyền Cơ thư sinh cùng thủ lĩnh các phái Võ Đang, Hoa Sơn, Thiếu Lâm cũng có mặt vì di ngôn lúc lâm chung của Thần ông có tầm quan trọng lớn lao đối với võ lâm.

Thì ra, sau khi rời Khai Phong, Tần Minh Khước đã ráo riết truy lùng tung tích của Chân Võ giáo. Trời không phụ lòng kẻ hữu tâm nên Tần lão đã phát hiện Huyền Vũ chân nhân, tức Xảo Quá Thiên và ba gã Chu Tước, Thanh Long, Bạnh Hổ, trong một trang viện ở Lạc Dương. Thần ông rình trên máp ngói nghe ngóng cuộc bàn luận của phe đối phương, thu thập được những tin rất đáng ngại. Đó là việc Xảo Quá Thiên đã tìm được nơi ẩn cư của Đại Ma Đầu Phong Đô Đại Sĩ Liêu Vô Chỉ ở núi Nhật Nguyệt nằm giữa hai nhánh thượng nguồn sông Kinh Hà, thuộc địa phận phủ Túc Châu.

Hơn bốn mươi năm trước, Phong Đô Đại Sĩ ỷ vào võ nghệ và tà thuật, tung hoành ở ba tỉnh Tây bắc, giết người như ngóe. Nhưng lão ta lại có công giúp Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương đuổi quân Mông Cổ ra khỏi vùng cao nguyên Hoàng Thổ Hà Tây.

Liêu Vô Chỉ rất dâm ác và co thói quen ăn tim gan người ta nên Chu Nguyên Chương chán ghét và sợ hãi, phong cho họ Liêu tước Tảo Phiên Hầu, đất phong ở gần Diên An để đuổi khéo Phong Đô Đại Sĩ ra xa Kim Lăng.

Cậy thế công thần, Liêu Vô Chỉ càng mặc sức tác oai tác quái, giết hại cả đệ tử phái Võ Đang. Trương chân nhân liền xách kiếm đến Diên An đâm trọng thương họ Liêu nhưng không giết được vì lão tung khói độc rồi đào tẩu.

Liêu Vô Chỉ ẩn mặt suốt muấychục năm khiến võ lâm tưởng lão đã chết vì thương tích. không ngờ lão ta vẫn còn sống dù tuổi đã một trăm lẻ năm. Thần ông đã nghe Xảo Quá Thiên nói rằng Phong Đô Đại Sĩ giờ dây đã tu luyện thành công pho U Minh Huyền Phong chưởng và đào tạo được mười tám tên đệ tử khát máu, nửa người nửa quỷ, thân thể cứng như thép, cực kỳ lợi hại. Ngoài ra họ Liêu cũng luyện tà pháp đến mức rải đậu thành binh, hô phong hoán vũ Tuy nhiên, tâm cơ của Phong Đô Đại Sĩ không hiểm độc, thâm trầm bằng Xảo Quá Thiên. Phó Từ Phong chỉ giả vờ qui phục để lợi dụng Liêu Vô Chỉ, khi đại sự đã hình thì ám hại Nghe xong ai nấy thở dài não nuột, lo cho vận mệnh võ lâm. Đinh Si đại sư, thủ tòa Đạt Ma viện nghiêm trang nói :

- A di đà Phật. Theo thiển ý của lão nạp thì có lẽ Phong Đô Đại Sĩ sẽ tái xuất công khai dương cờ lập bang hội dựa vào lực lượng đông đảo của Chân Võ giáo. May mà Tần lão thí chủ còn đủ sức phá vây, chạy về đến đây để trối lại, nếu không chúng ta sẽ không thể biết được tai họa nằm ở đâu.

Đàm Hoa Tử, Chưởng môn phái Hoa Sơn, rầu rĩ lên tiếng :

- Nhưng chúng ta đâu có cao thủ nào khả dĩ địch lại Phong Đô Đại Sĩ và bốn lão Chân nhân kia?

Đinh Sân đại sư gật đầu, song lại kể tiếp :

- Thần ông đã trối lại rằng các phái Bạch đạo phải đoàn kết một lòng mới mong tồn tại. Còn việc đối phó với Liêu Vô Chỉ thì đã có Thuần Vu thí chủ đây cáng đáng. Quí hồ các phái tận lực hỗ trợ chàng ta là được.

Mọi người đều giật mình nhìn chàng trai tật nguyền với ánh mắt nghi hoặc. Lẽ nào tiểu tử trẻ măng này lại có bản lãnh cao cường đến mức dám đối địch với lão ma đầu ngoài trăm tuổi.

Đinh Si đại sư đã lấy ra một túi vải, rầu rĩ nói :

- Đây là những di vật mà Tần lão thí chủ để lại, dặn trao cho Thuần Vu công tử.

Ông trút hết lên mặt bàn cho mọi người cùng xem. Tài sản của người hiệp khách già suốt đời bôn ba vì chính nghĩa. Nó chỉ vỏn vẹn có vài tờ tiền giấy Đại Minh Thông Hành Bảo Sao, mấy tấm mặt nạ da người, vài lọ thuốc mẫu để dịch dung, một xấp thẻ Đinh. Vật đáng giá nhất chính là quyển Thuần Dương kiếm phổ do Trương tổ sư viết ra Trương Tam Phong nổi tiếng là người giỏi Thư pháp, bút tích của ông được treo đầy ở Thuần Dương cung. Bởi thế bọn Bạch Dương Tử lập tức nhận ra ngay. Lão ấp úng nói :

- Quyển bí phổ kia chính lã di bút của Tổ sư bổn phái. Bần đạo tha thiết cầu mong công tử ban cho.

Thuần Vu Kỳ cũng chẳng giữ làm gì, gật đầu ưng thuận và trao kiếm phổ cho Chưởng môn phái Võ Đang. Bạch Dương Tử vui mừng khôn xiết hối hả mở ra xem ngay tại chỗ.

Mặt lão dần dần xám ngoét lại vì phát hiện khẩu quyết giống hệt những gì mà Địch Hán Siêu chép ra, chẳng sai một chữ chỉ khác ở chỗ pho kiếm kinh này có lời dặn dò của Trương sư tổ ở trang đầu :

“Kẻ nào chưa hiểu được Đại Đạo, không có cái tâm vô nhiễm của trẻ thơ thì đừng luyện pho kiếm này”.

Quả nhiên, sau này Thuần Dương kiếm pháp thất truyền vì ngoài Thuần Vu Kỳ ra chẳng ai luyện thành Sáng hôm sau, lễ hỏa thiêu thi thể Ngạo Thế Thần Ông được cử hành. Thuần Vu Kỳ, Huyền Cơ thư sinh mặc tang phục, là hai người thân duy nhất. Tuyết rơi lất phất, cháy xèo xèo khi chạm phải ngọn lửa hồng của dàn hỏa. Khi sinh tiền, Tần Minh Khước là người của cả Tam giáo Khổng, Phật, Lão, nhưng khi chết lại được xây tháp chứa xá lợi ở ngôi chùa nổi tiếng nhất Trung Hoa Tối hôm ấy, một mình Định Sân đại sư đến phòng của Thuần Vu Kỳ, nghiêm trang nói :

- Tần lão thí chủ còn dặn bần tăng nói riêng với công tử một việc.

Thuần Vu Kỳ vội mời Định Sân ngồi và lắng nghe. Vị cao tăng hạ giọng nói nhỏ :

- Thần ông bảo rằng công tử phải thám hiểm Hắc Thuỷ Đàm một chuyến thì mới mong địch lại tà ma. Chính Xảo Quá Thiên đã tiết lộ trong đêm ấy rằng có thể Hắc Thủy đàm là địa điểm mà Vô Địch Thần Kiếm Âu Dương Kiều thời Bắc Tống đã tự sát. Và nếu đúng thế thì thanh bảo kiếm Hàng Long sắc bén vô song của ông ta nằm ở đấy. Có được thần kiếm thì công tử mới đủ sức tiêu điệt Phong Đô Đại Sĩ.

Thuần Vu Kỳ cau mày viết :

- Dẫu là Thần kiếm thì cũng mục nát khi phải ngâm nước một trăm mấy chục năm.

Định Sân gật đầu :

- Chính Xảo Quá Thiên cũng nghĩ vậy, nhưng Thần ông lạl cho rằng Âu Dương Kiều có thể không nỡ hủy hoại thần vật nên chôn giấu ở một trong tám tảng đá khổng lồ giữa đầm. Bần tăng tán thành cao kiến ấy của Thần ông.

Thuần Vu Kỳ không nỡ phụ lòng kỳ vọng của người đã chết nên quyết định đến Hắc Thủy đàm xem sao Định Sân về rồi, Thuần Vu Kỳ sang phòng Huyền Cơ thư sinh kể lại câu chuyện.

Lư Thiếu Kỳ trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi nói :

- Có thể Tần Sư bá đoán sai nhưng dẫu sao chúng ta cũng nên đến đấy kiểm tra thử. Hơn nữa, nếu không có bảo kiếm ấy thì Kỳ nhi tuyệt đối chẳng phải là địch thủ của Phong Đô Đại Sĩ.

Thuần Vu Kỳ thắc mắc :

- Cái danh hiệu của Liêu Vô Chỉ thật là kỳ dị. Xin Lư đại thúc giải thích cho tiểu điệt nghe thử.

Huyền Cơ thư sinh là bái huynh của cậu ruột nên chàng phải xưng hô như vậy.

Lư Thiếu Kỳ mau mắn giải thích :

- Thực ra Phong Đô Đại Sĩ ehỉ là cách nói trại danh hiệu của một vị thần trong Đạo giáo. Phong Đô Đại Đế chính là Diêm La Vương, người quản lý Địa Phủ và ma quỷ. Nếu giữ nguyên chữ Đế thì mang tội phạm thượng. Do vậy, họ Liêu đổi thành chữ Sĩ. Liêu Vô Chỉ tinh thông tà thuật, giỏi nghề sai khiến âm binh nên đã tự xưng như thế.

Dương Hổ và Hách Nham ở phòng bên cạnh nên Huyền Cơ thư sinh chỉ cần lên tiếng gọi là họ sang ngay. Vách ngăn các tăng xá đều làm bằng gỗ cả. Lư thư sinh kể sơ mục đích rồi nghiêm nghị dặn dò :

- Hai ngươi đều là kẻ lão luyện giang hồ, hãy cố đề cao cảnh giác, đưa công tử đi Hắc Thủy đàm và về thật an toàn. Phần lão phu sẽ đến Khai Phong bày binh bố trận bảo vệ Thuần Vu gia trang.

Dương Hổ là người thực tế, không thích làm chuyện viển vông liền mỉm cười hỏi :

- Tiên sinh có tài bốc dịch sao không đoán thử xem chuyến đi này thành hay bại, nếu bại thì còn đi làm gì cho uổng công?

Lư Thiếu Kỳ ngượng ngùng đáp :

- Phép Dịch Bốc mầu nhiệm khó lường song chỉ những bậc Chân nhân tâm địa trong sáng, thấu hiểu Đại Đạo mới đạt đến mức biết được chuyện vị lai. Còn như lão phu thì chỉ có thể xem hung cát ngay trước mắt mà thôi.

Không muốn đồng hành với phái Võ Đang nên Thuần Vu Kỳ khởi hành trễ hơn một canh giờ. Hắc Thủy đàm tuy nằm trong lãnh thổ đất Thục, tức Tứ Xuyên song lại ở phần đất phía Nam Trường Giang, giáp ranh phía Bắc cửa Quí Châu.

Do vậy, thay vì vào Thục bằng lối ải Hàm Cốc, hoặc ải Đồng Quan ở hướng Tây Hà Nam, Dương Hổ lại dẫn chủ nhân xuôi Nam. Họ sẽ qua Nam Dương, Chương Phàn, Giang Lăng rồi vượt Trường Giang. Lối này dễ đi, ít núi đồi, đèo dốc.

Đã đến Nam Dương thì Thuần Vu Kỳ phải ghé thăm cậu ruột là Kình Thiên đại hiệp Tiết Cao Vân. Trước tháng mười một, Thuần Vu Hồng đã gởi thư thăm hỏi anh vợ, báo tin tai họa đã qua, và tạ lỗi đã không thể về Nam Dương dự đám giỗ Tiết Công.

Mối giao tình giữa hai nhà đã nối lại. Ba người đến Nam Dương đúng giữa giờ Ngọ ngày hai mươi bốn, là thời điểm rất bất tiện cho việc thăm viếng. Do vậy, họ ghé vào Kỳ Lân đại tửu điếm để dùng cơm, đồng thời hỏi thăm vị trí của Tiết gia trang. Từ khi Tiết Cao Vân dọn về nhà mới trong thành, Thuần Vu Kỳ chưa ghé lần nào. Con kỳ lân bằng bạch thạch và khung cảnh quen thuộc trong tửu quán này đã khiến chàng thương nhớ Lang Nha mỹ nhân vô vàn.

Chàng rất hổ thẹn vì không dàn xếp được gia sự, để Sầm Tú Linh phải gạt lệ ra đi.

Chàng cũng không giận Thuần Vu Tiệp vì biết mình có lỗi quá đa mang. Song nếu bắt chàng phải từ bỏ bất cứ ai trong ba nàng thì chàng không làm được.

Bọn tiểu nhị đon đả đưa khách đến một bàn cạnh cửa sổ để họ có thể vừa nhâm nhi vừa thưởng thức cảnh tuyết rơi lất phất ngoài vườn. Năm nay rét đậm nên đã gần cuối tháng giêng mà vùng Hoa Trung vẫn còn những bông tuyết nhỏ như hoa ngâu. Dương Hổ tuy là người Quảng Đông nhưng đã từng vì mối thù sát thê mà phiêu bạt khắp Trung Hoa suất mười mấy năm để tìm hung thủ, cho nên gã biết rất nhiều phương ngữ, thông thuộc lai lịch hào kiệt các lộ.

Nhờ vậy, Dương Hổ nhận ra một nhân vật nổi tiếng đang ngồi cách mình mấy bàn. Đó là một chàng thư sinh tuổi độ ba mươi sáu, dung mạo anh tuấn và lịch lãm với hàng ria mép xanh rậm.

Dương Hổ thì thầm với hai người kia :

- Nhị vị hãy liếc sang bên tả sẽ thấy một gã thư sinh áo cừu trắng. Hắn chính là Đồng Quan Thần Phiến Đào Tử Mưu. Họ Đào nổi tiếng là người có tài truy án, nhiều lần tìm ra hung thủ, thu hồi tài sản cho khổ chủ. Gã có nhà ở gần ải Đồng Quan thường chỉ xuất trang khi được mời hoặc đánh hơi thấy có cơ hội kiếm tiền. Nay Tử Mưu đến đây thì chắc Nam Dương đã xảy ra chuyện lớn.

Dương Hổ nhận xét rất chính xác vì có một tửu khách đã đứng lên vòng tay hỏi Đồng Quan Thần Phiến :

- Phải chăng Đào đại hiệp đượcTiết gia trang mời đến để truy tìm kẻ đã bắt cóc Trại Ngu Cơ Tiết Mạn Thụy?

Thuần Vu Kỳ giật mình kinh hãi, không ngờ tai họa lại giáng xuống nhà của Đại cửu phụ.

Bên kia, Đào Tử Mưu đã lên tiếng xác nhận. Gã mỉm cười gật :

- Đúng vậy. Tại hạ nhận được thư của Tiết trang chủ chiều hôm qua, sáng nay vội vã lên đường.

Nước xa không cứu được lửa gần nên Tiết Cao Vân chẳng cầu viện Thuần Vu Kỳ mà nghĩ ngay đến kẻ nổi danh là Đồng Quan Thần Phiến. Có lẽ giờ đây thư báo hung tin đang trên đường đến Khai Phong.

Số khách giang hồ trong tửu quán độ chừng mười người. Họ lên tiếng xin được làm đầu sai cho Đào Tử Mưu trong việc phá án. Họ Đào mà thành công thì họ cũng kiếm được vài chục lượng vì Tiết Cao Vân nổi tiếng là rộng rãi. Cuộc điều tra nào rồi cũng đòi hỏi nhân lực nên Đào Tử Mưu vui vẻ nhận lời vì chẳng mất mát gì. Mười người kia liến bước đến xưng danh tính với họ Đào.

Dương Hổ không cần hóa trang nhưng Thuần Vu Kỳ và Hách Nham đều mang mặt nạ để đề phòng bọn Chân Võ giáo tức Công Lý hội.

Hách Nham bỗng chấm rượu viết nhanh lên bàn :

- Đầu năm ngoái, lúc còn ở trong đội Thiên Cương Kiếm Thủ của Công Lý hội, tại hạ dã có lần được gặp một người có giọng nói giống hệt như Đào Tử Mưu. Lần ấy, Thiên Vương hộ pháp cùng một kẻ trùm kín mặt đến phòng trọ của tại hạ ở Hứa Xương để điều động tại hạ tham gia một vụ cướp. Nếu Đào Tử Mưu chính là người ấy thì nguy to.

Dương Hổ gật đầu :

- Có thể Đồng Quan Thần Phiến là người của Công Lý hội. Chính hung thủ đi phá án thì làm sao thất bại được. Đa số những vụ án lớn mà Đào Tử Mưu tham gia đều là bắt cóc con tin.

Gã nhấp hớp rượu rồi bàn rằng :

- Hay là chúng ta cứ dùng dung mạo giả đi theo làm tay sai cho Đồng Quan Thần Phiến để giám sát gã?

Thuần Vu Kỳ vốn thông tuệ hơn người, khi đã chịu vắt óc suy nghĩ thì luận việc rất sáng suốt. Chàng lắc đầu viết :

- Ta và Hách Nham bị á tật, không tiện tiếp xúc với Đào Tử Mưu. Nếu gã là người của Công Lý hội tất sẽ sinh nghi mà đề phòng. Tốt nhất là chúng ta sớm đến Tiết gia trang thông báo, sau đó âm thầm theo dõi Đào Tử Mưu. Dù gã ngay hay gian thì cũng để lộ ra thôi.

Dương Hổ ngượng ngùng dơ ngón tay cái khen ngợi :

- Công tử quả là sáng suốt, tại hạ mới là kẻ hồ đồ.

Gã quay ra gọi tiểu nhị tính tiền và hỏi địa chỉ Tiết gia trang. Nhà họ Tiết cũng gần đấy nên chỉ nửa khắc sau ba người đã đến nơi. Bọn gia đinh gác cổng mừng rỡ khi nghe Dương Hổ nói :

- Bọn ta là người của Thuần Vu gia trang ở Khai Phong.

Một gã hớn hở đưa ba vị khách lạ vào đại sảnh. Nghe báo, Tiết Cao Vân hối hả ra ngay. Lão rú lên hân hoan khi Thuần Vu Kỳ và Hách Nham lột mặt nạ. Họ Tiết ôm chặt đứa cháu thần dũng mà nghẹn ngào :

- Tạ ơn trời Phật đã xui khiến cho Kỳ nhi có mặt đúng lúc này. Ta mới gởi thư hôm qua, tưởng rằng phải khá lâu nữa hiền diệt mới đến được.

Dương Hổ lên tiếng tự giới thiệu và nói rõ rằng Thuần Vu Kỳ có việc phải xuống Phương Nam tình cờ ghé qua đây. Gã cũng kể sơ về những nghi vấn bao quanh Đồng Quan Thần Phiến và yêu cầu Tiết trang chủ giữ kín việc bọn họ có mặt trong trang.

Tiết Cao Vân sửng sốt và giận dữ :

- Chó má thực. Té ra Đào Tử Mưu lại là kẻ mặt người lòng thú. Lần này để xem gã có thoát khỏi tay lão phu hay không?

Quá đầu giờ Mùi, Đồng Quan Thần Phiến và mười gã hào khách đến nơi. Lúc này, Thuần Vu Kỳ đã thay áo gia nhân, đứng hầu Tiết Cao Vân để nghe ngóng.

Kình Thiên đại hiệp còn là một tay buôn hán giỏi nên khéo che giấu tâm tình tươi cười đón tiếp Đào Tử Mưu. Họ Đào giới thiệu bọn thủ hạ tạm thời kia với gia chủ.

Song phương an tọa xong, Đồng Quan Thần Phiến đi ngay vào đề :

- Quy củ của tại hạ là xem xét kỹ khả năng thành bại rồi mới quyết định giá cả. Phiền Trang chủ nói rõ hoàn cảnh mất tích của lệnh ái.

Tiết Cao Vân buồn rầu kể :

- Sáng ngày hai mươi ba, tức hôm qua, bọn tỳ nữ đến báo rằng đã gọi cửa phòng Thụy nhi mà không nghe ai lên tiếng. Lão phu vội chạy đến xem thử thì thấy các cánh cửa lớn nhỏ, trước sau đều cài chặt từ bên trong. Lão phu vội phá cửa thì phát hiện Thụy nhi đã biến mất. Tổng bộ đầu Nam Dương đã đến tận nơi xem xét, vô cùng bối rối vì trần nhà và rui mè trên nóc vẫn còn nguyên vẹn, vậy thì hung thủ mang Thụy Nhi ra bằng con dường nào khi các cửa đều cài then bên trong? Đối phương cũng không để lại thư đòi tiền chuộc nên chẳng có chút manh mối gì cả. Do vậy, lão phu mới cầu viện đến tài phá án kỳ tuyệt của túc hạ.

Đôi mắt Đào Tử Mưu sáng rực vẻ thích thú trước vụ án ly kỳ bí ẩn. Gã hăng bái đứng lên :

- Hay thực. Phiền Trang chủ đưa tại hạ đến hiện trường.

Tiết Cao Vân dẫn mọi người vào khu hậu viện, đến khuê phòng của Tiết Mạn Thụy, ở dãy hướng Tây.

Thuần Vu Kỳ và hai gã kia cũng đi theo. Đào Tử Mưu quan sát rất kỹ bên trong rồi phi thân lên nóc nhà lật ngói mà xem xét.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.