Giang Hồ Nghĩa Hiệp

Chương 160: Chương 160: Phát Hiện






Ba người áo đen nghe hắn nói vậy không khỏi giận dữ, thúc ngựa bỏ đi.

Lê Hiểu Bình nấp gần đó đương nhiên nghe ra ít nhiều, thầm nhũ “Rõ ràng bà người áo đen đó có thân phận không nhỏ, ta xem họ là ai mới được!” Nghĩ rồi thuận tay kéo Thích Đại Pháp ra cước bộ rượt theo ba người áo đen.

Ba người áo đen thẳng hướng bắc Lâm Ấp Phố chạy miết vào trong rừng, được một đoạn khá xa thì đảo mắt nhìn quanh một lượt thấy không có ai mới dừng lại nhảy xuống ngựa bàn bạc. Một người nói “Tên Nguyễn Nghĩa này rõ ràng là phường vô lại, để hắn sống ngày nào đại họa với chúng ta ngày đó, không giết không được. Lý huynh ra lệnh ngay đi!”

Người được gọi là Lý huynh trầm ngâm, thở dài một tiếng nói tiếp “Hà đệ cứ theo kế đó mà làm, nhất quyết phải hành động cho mau gọn chớ để lại tàn tích sau này lắm phiền toái mang vào thân. Hừ, chỉ cần bọn người võ lâm Nam Quốc di thủy chuyến này chậm đi mấy ngày thì hay lắm.”

Người họ Hà đáp liền “Đệ đi ngay đây!”

Người họ Lý vội ngăn lại dặn dò “Hà đệ cẩn trọng, tên Nguyễn Nghĩa này không phải dể đối phó đâu, thất bại chỉ sợ hắn gậy…”

Một người khác nói xen vào “Đệ đi cùng nữa, hai người vẫn tốt hơn!”

Người họ Lý nói “Không được! Chúng ta còn phải quay gấp về bắc, thiếu Phạm đệ là không xong đâu.”

Người họ Hà liền nói. “Được rồi, không cần phải phiền ai cả.” Nói rồi một mình nhảy lên ngựa, thúc ngựa chạy quay lại. Hai người Lý, Phạm nhìn theo một lúc rồi cũng nhảy lên ngựa nhắm hướng bắc mà đi.

Ba người vừa đi khuất, thì phía sau họ hai nhân ảnh xuất hiện, một nam một nữ. Người nam lưng giắt thiết phiến, tay cầm một ống tiêu xương kỳ quái cười khục khục nói “Lại là họ!”

Người nữ nhân thở dài nói vẻ mặt trầm uất khó chịu nói “Chuyện thiên hạ muội không quan tâm đến! Ở đời còn gì đáng trọng, đáng để sống nữa đây.”

Nói rồi nhắm hướng bắc sải bước, người nam nhân rải bước theo sau không khỏi lắc đầu ngao ngán.

...

Cách đó không xa Lê Hiểu Bình cùng Thích Đại Pháp ra cước chạy theo ba người áo đen, Chỉ là Thích Đại Pháp di thuật chậm chạp làm sao đuổi kịp. Chạy theo một đoạn chợt thấy tiếng vó ngựa phía xa rất quen, không khỏi lấy làm lạ vội nấp đi thì thấy một người một ngựa xuất hiện, rõ ràng là một trong ba người áo đen họ quay lại.

Cả hai chẳng biết làm sao thì Thích Đại Pháp gãi đầu gãi tai nói “Sư phụ đi theo người này đệ tử rượt theo hai người kia, có thể là họ ở gần đây thôi.”

Lê Hiểu Bình nghe ra lấy làm đúng lắm. Dặn dò hắn lúc nào xong việc cứ quay về bến thuyền tụ tập, rồi cứ y lới hắn sải bước chạy theo người áo đen. Chẳng là gã không để ý đến vẻ mặt mệt mỏi bơ phờ của Thích Đại Pháp. Gã Vừa ra cước đuổi theo người áo đen, hắn đã tìm một chỗ nằm ngủ mất rồi.

Lê Hiểu Bình chạy được hơn hai dặm thì đuổi theo sát người cưỡi ngựa, lúc này di thuật của gã đã tịnh phát rõ hơn người thường mấy lần.

Người áo đen tới bãi đất trống trước đó không lâu bọn người phiệt trấn Nhất Vương tụ tập thì dừng lại. Lê Hiểu Bình tính khí còn trẻ con đương nhiên chẳng hiểu người này định làm gì. Chợt người áo đen ra roi chạy quanh, gã cũng rượt chạy quanh một lúc rồi quay lại chỗ cũ, thấy làm lạ nhưng thủy chung vẫn một mực đuổi theo không ngừng.

Người áo đen lần này dừng ngựa lại hẳn một lúc lâu không đi nữa, rồi thình lình nhảy xuống ngựa nhìn quanh một lượt bỗng nói lớn “Ngươi còn nấp ở đó bao lâu nữa!”

Lê Hiểu Bình nghe nói không khỏi giật thót người một cái, càng nấp kín hơn. Người áo đen lại nói tiếp “Ra mau!”

Lê Hiểu Bình nấp lúc lâu, thấy người áo đen nhìn chằm chằm về phía mình rồi sải bước tới gần không khỏi thất khiếp đành chạy ra. Người áo đen thấy vậy không khỏi bật cười nói “Quả nhiên cước bộ của ngươi rất lợi hại, không biết theo ta là có dụng ý gì?”

Lê Hiểu Bình không biết phải đáp lời ra sao chỉ đứng tần ngần ra đó, người áo đen thấy gã không trả lời thì hắng giọng nói “Ngươi dám theo ta hay sao!”

Lê Hiểu Bình lùi lại mấy bước, thì thấy người áo đen bước lên thủ pháp thình lình chụp tới. Người áo đen thấy gã lùi mau không khỏi ngạc nhiên, liền lúc biến chiêu vung song thủ móc ra. Lê Hiểu Bình làm sao lùi tránh được, đành đưa tay gạt ra, dụng quyền pháp Công Minh Quỷ Quyền chụp lấy tay đối phương, nhanh như chớp hất ngược người áo đen ra sau.

Quyền pháp Công Minh Quỷ Quyền vốn đơn giản nhưng cực kỳ hữu dụng mau lẹ, người áo đen không kịp xoay sở bị gã hất ra phía sau mấy trượng. Gã vốn dĩ trước giờ vẫn dùng thủ pháp này, không ngờ tưởng sẽ đắc thủ tức tời, nào ngờ quẳng người áo đen ra mấy trượng mà chẳng thấy suy suyễn gì, không khỏi khiếp vía thầm nhũ “Quả nhiên người này võ công rất cao cường.”

Người áo đen chốc lát cũng thấy làm lạ liền gặng giọng nói “Ngươi là ai?” Người áo đen thấy gã không trả lời, mấy phần mang máng nhận ra thủ pháp vừa rồi của người trước mặt rất quen thuộc, chỉ là tức thời chưa nhớ ra. Thấy gã vẫn lặng thinh không trả lời thì hừ lạnh một tiếng quát “Giỏi lắm!”

Cùng lúc thủ pháp đánh tới liên tục, trái phải trên dưới quyết bức Lê Hiểu Bình vào thế hạ phong cùng cực. Lê Hiểu Bình vốn xuất chiêu đã biết người này mấy phần đã thấy rõ chiêu thức của mình, thì sợ không dám dụng đến Công Minh Quỷ Quyền nữa, mà chỉ lùi ra tránh né. Qua lại được mấy chiêu đã gặp mấy phần nguy kịch.

Người áo đen chưa có ý ra sát thủ với gã, ra vẻ chỉ muốn xem lai lịch rõ ràng của gã là ai trước, nào ngờ đánh ra mấy chiêu gã vẫn một mực không đánh trả, chỉ vung tay gạt đỡ rõ ràng võ công rất kém cỏi thì lấy làm lạ.

Người áo đen móc xuống vai gã, kình lực phát tác bóp mạnh hòng đánh vỡ vai gã ra. Lê Hiểu giây lát bị người ao đen chụp phải, không khỏi thất khiếp. Trong lúc nguy kịch vận lực lên tay trái chưởng ra. Người áo đen trong lúc đắc thắng, mấy phần mừng rỡ chợt thấy gã đánh ra một chưởng vô cùng ngụy dị, kình lực phát tác khác thường không khỏi thất đảm nhảy ngược ra sau quát lớn “Độc Âm Công”.

Lê Hiểu Bình quả nhiên trong lúc nguy kịch, theo thoái quen vung chưởng đánh ra lại dùng chính là Độc Âm Công. Người áo đen hừ lạnh nói “Ngươi là người của phiệt trấn Âm Môn?”

Lê Hiểu Bình định thần lắc đầu, người áo đen liền nói “Ta trước nay không thù không oán với người phiệt trấn Âm Môn, ngươi là ai sao lại có ý theo dõi ta?”

Lê Hiểu Bình vẫn không biết trả lời làm sao, người áo đen thấy gã vẫn đứng tần ngần không hé miệng nói câu nào, liền cười gặng nói “Ngươi khinh khi ta hay sao? Đươc lắm! Ta nghe nói người phiệt trấn Âm Môn hành sự quái ác, giết người chẳng cần biết đúng sai thế nào, danh bất hư truyền…” Vừa nói người áo đen thủ cước đập tơi mặt Lê Hiểu Bình nhanh như chớp, không có chút nương tay nào nữa.

Lê Hiểu Bình đánh với người áo đen qua lại mấy mươi chiêu trước đó đã ở thế hạ phong, lần này lại càng tệ hơn. Người áo đen không khỏi ngờ vực thầm nghĩ ‘Người phiệt trấn Âm Môn trước giờ tà độc, người này rõ ràng khinh địch không xem ta ra gì.’ Nghĩ vậy thủ pháp tuy mấy phần tàn ác nhưng vẫn ra ý đề phòng độc thủ của người trước mặt.

Qua mấy chiêu, chưởng lực của Lê Hiểu Bình đánh ra có chút đắc dụng. Chỉ là bên trong có nguyên do, mỗi chiêu mỗi thức của gã kình lực phát tác dũng mãnh nhưng bên trong không lấy làm nguy hại. Người áo đen càng thấy vậy, càng thêm nghi ngờ nhũ “Tên khốn này rõ ràng bày trò gì đây, nội pháp của hắn kinh người nhưng không dụng lục độc không biết là có ý gì?” vì vậy mới có chút tiện nghi.

Lê Hiểu Bình vốn trong lúc rèn luyện nội công Phong Hợp Ngũ Đĩnh, không dùng chính chiêu Phong Liên Thần Chưởng đánh ra mà vẫn dùng các chiêu thức trong Độc Âm Công giải phóng nội lực, không biết mình đã thành thoái quen. Lúc này động thủ vẫn y thoái quen đó mà dùng tới, đương nhiên có hình thái kinh thiên nhưng bên trong không có ác hiểm ào. Người áo đen càng đánh càng thêm mấy phân kinh tâm mà nghĩ Lê Hiểu Bình rõ ràng võ công không tầm thường.

Người áo đen dụng thủ đắc thế nhưng thâm tâm không dám khinh khi, chỉ sợ Lê Hiểu Bình ra độc thủ vì vậy vừa đánh vừa ngắm chừng xem ra rất kỳ khôi.

“Hừm, cứ đánh như vậy chẳng hóa hỏng đại sự của mình chăng!” Người áo đen nghĩ thầm, không biết tên áo đen trước mắt mình thật tâm là thù hay địch, kèo nhèo mãi chẳng phải là hay. Liền vùng thủ pháp chụp vào mặt Lê Hiểu Bình. Gã thất kinh nhảy ra sau mấy trượng tránh né thì lập tức nghe bên tai rít lên, trước mắt thấp thoáng ánh kim khí không khỏi thất đảm vung tay ra đánh gạt.

“A…!” Lê Hiểu Bình thét lên một tiếng đau đớn, rõ ràng ám khi đá trúng phải tay phải. Gã lui lại thêm mấy bước nhìn thấy rõ một phi tiêu gắm trên cánh tay, định thần rút ra thì lại nghe một loạt tiếng rít lên phóng đến không khỏi kinh tâm.

Người áo đen vừa dụng ám khí đã đắc dụng nghĩ ‘trong đêm tối rõ ràng người này võ công lợi hại cũng khó lòng tránh được’ cùng lúc phòng thêm một loạt ám khí về phía Lê Hiểu Bình cười dài “Chết này!”

Chớp mắt chưa hết mừng rỡ thì thấy án lên một ánh hào quan rực hồng từ người Lê Hiểu Bình bùng phát. Mặt mày cảm thấy rát buốt đến tê người. Còn chưa biết người trước mắt dùng thủ pháp gì thì cảm thấy một luồn nhiệt lực đẩy vào người không sao thở nổi, vẻ mặt thất sắc chốc lát đã tim bầm. Cả thân mình văng ngược ra sau, ám khí y phóng ra không biết làm sao đẩy ngược lại ghim hết cả vào ngực chủ nhân nó.

Y té vật ra đất thổ huyết không ngừng, kinh tâm ngước mắt lên nhìn không khỏi sợ hãi, cố đứng dậy bỏ chạy “ Ngươi lừa ta!” nhìn lại vẫn thấy người đó chưởng lực vẫn đưa ra trước càng thêm khiếp vía chạy mau hơn, thẳng hướng rừng rậm mà chạy thục mạng.

Lê Hiểu Bình trong lúc nguy kịch, vận Hợp Phong Thần Khí lên hai tay, tuy cập bách vẫn uy phong lẫm liệt chưởng ra, hất tung hết ám khí người áo đen trở ngược lại. Chỉ là nội khí trong người dồi dào đột phát không ngừng, khí huyết lưu chuyển dồn dập không biết kiềm chế cứ theo vết thương phóng ra như suối. Kình phòng vừa ngưng trệ thì cả cơ thể như bủng rủng không sao nhất chân lên được, cả cơ thể như cứng đơ ra.

Vừa thấy người áo đen chạy mất trong đêm tôi thì cả thân hình gã như thân cây mục rửa gốc ngã ập xuống đất, bất tĩnh nhân sự.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.