Giang Hồ Thập Ác

Chương 79: Chương 79: Sơn Quân phu nhân




Nữ nhân đó tự nhiên là Thiết Bình Cô.

Giang Ngọc Lang lè lưỡi, cười vuốt:

- Ngươi khéo lo xa thì thôi! Có một người xinh đẹp như ngươi ở bên cạnh, ta còn ước vọng gì hơn? Khi nào ta quay mặt bỏ nhìn hạt ngọc, mà lại chú ý đến những hạt cát bên vệ đường?

Hắn quàng tay qua cổ nàng, kéo nàng sát hắn, rồi hắn hôn nàng nồng nàn, ngay trước mặt Thiết Tâm Nam, không cần dè dặt.

Thiết Bình Cô dù giận đến đâu cũng phải nguôi cơn giận.

Và gương mặt lạnh của nàng bắt đầu tươi lại như một tảng giá băng được ánh thái dương rọi đến, tan dần, tan dần...

Nàng thở dài thốt:

- Chỉ cần ngươi đối xử tốt vĩnh viễn với ta, thì vô luận ngươi làm điều chi, tối bại hoại, tối đê tiện, ta không cần biết, ta vẫn yêu ngươi như thường. Chỉ cần trên phương diện tình yêu, ngươi đừng lừa dối ta, thì trên bất cứ phương diện nào, dù ngươi man trá đến đâu, ta cũng chẳng quan tâm.

Nàng cúi đầu!

Thốt lên câu đó, nàng kích động phi thường, mắt nàng long lanh, những hạt lệ sắp trào mi.

Nàng tiếp:

- Ngươi có biết không, ngươi là nam nhân thứ nhất tiếp cận ta, ngươi là kẻ thân thiết nhất trong đời ta. Vô luận ngươi là giả hay thật, vô luận ngươi có hậu ý, chân ý, miễn là ngươi đối xử với ta rất tốt, tốt trước mặt ta thôi, ta cũng thỏa nguyện lắm rồi, miễn sao ta đừng bắt gặp sự giả dối của ngươi là được.

Ngươi cứ xử ác, ngươi cứ lừa bất cứ đối với ai, ta nhất định không quan tâm, chỉ cần ngươi giữ mức độ thân thiết đối với ta nhưng ày nào, dù ngươi không thành thật với ta.

Nàng cắn môi, nàng muốn nói nhiều, song nghĩ ra, nói nhiều chung quy cũng thế thôi.

Nên nàng nín lặng.

Thiết Tâm Nam nhìn nàng, nghe nàng nói, thầm than:

- Một nữ nhân đáng thương hại! Hẳn là nàng tịnh mịch lắm! Biết Giang Ngọc Lang lấy tình giả đáp lại tình thật, nàng cũng chấp nhận như thường, nàng cũng mãn nguyện như thường.

Đúng là nàng sống với ảo tưởng, bởi sự thật chẳng hề đến với nàng, nàng phải bám víu vào ảo tưởng mà cầm hơi. Nàng sợ tịnh mịch, sợ đến nỗi phải tìm một con sói lang đặt ở bên cạnh, cho tịnh mịch bớt u trầm...

Nhưng cảnh của Thiết Bình Cô có khác gì cảnh của nàng? Nàng tha thiết cho người, nàng tha thiết cho chính mình vậy, bất quá nàng chịu tịnh mịch hơn là tựa vào ảo tưởng bên cạnh sài lang.

Nàng cũng đáng thương hại, song Thiết Bình Cô còn đáng thương hại hơn nàng.

Rất dễ hiểu, ít nhất nàng cũng còn có Hoa Vô Khuyết bên cạnh, còn xa xa ngoài tầm tay còn có Tiểu Linh Ngư...

Chứ Thiết Bình Cô thì hoàn toàn cô độc. Con người duy nhất Thiết Bình Cô có tiếp xúc trên đời này, người duy nhất Thiết Bình Cô nương tựa trong lúc này, lại chính là Giang Ngọc Lang!

Thì thà cô độc luôn còn hơn.

Thế mà Thiết Bình Cô chấp nhận và tha thiết duy trì, như vậy mới thấy Thiết Bình Cô đơn độc không tưởng nổi.

Nữ nhân, thấy một nữ nhân khác khổ hơn mình, vô hình chung lại quên mất nổi khổ của chính mình, chứ nam nhân thì không vậy, nam nhân thì còn vui thích khi thấy nam nhân khác kém mình.

Cho nên nam nhân thường vui trên đau khổ của đồng loại, chứ nữ nhân thì đồng cảnh tương liên.

Đa số nam nhân chú trọng lợi và lộc, đa số nữ nhân quan thiết về tình cảm, còn nam nhân buồn hận vì tiền, tài, lợi, lộc...

Một số ít thoát ra ngoài công lệ đó, rất ít.

* * * * *

Bên dưới bục thờ thần có một địa đạo.

Địa đạo xuyên qua mấy dãy nhà, nhà trong đạo quán. Nói là địa đạo chứ chẳng khác nào một mật thất, vào trong đó, con người vẫn thư thái như thường.

Nó không tối tăm, ẩm thấp như bất cứ địa đạo nào của bọn bất lương, dù rằng nó bí mật.

Khi nói là địa đạo, tất phải bí mật, nếu không bí mật thì có ai phí công kiến tạo làm gì?

Người ta cần giấu diếm một cái gì mới cần đến những lối giao thông ẩn bí, chứ nếu đường hoàng hành sự thì giữa trần đời, nào phải thiếu lối đi mà moi đường ngay trong lòng đất.? Thiết Tâm Nam bị Thiết Bình Cô đưa vào trong địa đạo đó. Bên dưới, có một tòa nhà khá thích nghi.

Nhà trong đất làm sao kiến trúc? Bất quá nơi đó có một khoảng rộng, được gọt đẽo, cắt xén, thu dọn thành một gian nhỏ, bày trí đủ vật dụng của một gian nhà.

Có thế thôi, nhưng gian nhà này khá tươm tất.

Thiết Tâm Nam vào đó rồi, phát hiện người áo đen cũng được đưa vào đây, y đang ngồi bất động trên một chiếc ghế.

Hiển nhiên, y bị điểm huyệt.

Nhưng sự phát hiện ra người áo đen ở đây không làm nàng kinh hãi.

Cái điều làm nàng kinh hãi là thiếu nữ trẻ đẹp đang ngồi đối diện với người áo đen.

Đôi mắt thiếu nữ đó mở to, song chừng như nàng chẳng hay gì, bởi ánh mắt mông lung, lơ là, mơ mơ hoặc hoặc.

Thiếu nữ đối người áo đen chăm chú nhìn y, nhưng nàng nhìn thật sự hay ngẫu nhiên mà nhìn về hướng đó?

Nàng nhìn rất mơ hồ, nhưng người áo đen nhìn nàng tất tha thiết.

Mộ Dung Cửu!

Mộ Dung Cửu vẫn còn theo Giang Ngọc Lang hay đúng hơn nàng bị Giang Ngọc Lang đưa đến đây sau khi dùng âm mưu hãm hại Nam thiên đại hiệp tại tòa tiểu khách sạn nơi thị trấn.

Nhưng Thiết Tâm Nam đâu có hiểu sự tình, tại sao Mộ Dung Cửu lại ở cạnh Giang Ngọc Lang? Thì làm sao nàng hiểu được vì lẽ gì Mộ Dung Cửu lại có mặt ở đây?

Bất giác nàng kêu to lên một tiếng, biểu lộ sự kinh ngạc.

Giang Ngọc Lang bật cười khanh khách:

- Nơi đây có một lão bằng hữu của ngươi, phải vậy không?

Thiết Tâm Nam cắn chặt hai hàm răng, dồn tận đáy lòng những lời nằng nặng mà nàng chực trút vào mặt Giang Ngọc Lang.

Giang Ngọc Lang cười hì hì:

- Rất tiếc, bằng hữu của ngươi không nhận ra ngươi. Ngươi có kêu gọi đến nàng, nàng cũng chẳng buồn đáp. Ngươi có biết là tại sao nàng ra thân thể như vậy chăng?

Ai đã làm cho nàng điên điên, dại dại?

Hắn chạy đến bên cạnh người áo đen.

Người đó không ai khác hơn là Hắc Tri Thù.

Hắn cười lớn thốt:

- Tri Thù huynh ơi. Lại có một bằng hữu đến với huynh đài đây. Tại sao huynh đài không nhận nàng?

Hắc Tri Thù như từ cõi mộng bừng tỉnh, trở về, trố mắt nhìn Thiết Tâm Nam kêu lên:

- Cô nương?...Làm sao cô nương đến đây?

Thiết Tâm Nam cười khổ:

- Làm sao?...Muốn đến là cứ đến, hai chúng tôi cùng đến cả, các hạ ơi. Đến với cái chủ ý tiếp trợ các hạ.

Giang Ngọc Lang cười vang:

- Hay quá! Rất hay! Thì ra ngươi đến đây là để cứu Hắc Tri Thù! Còn Hắc Tri Thù thì đến đây để cứu Mộ Dung Cửu. Bây giờ thì kẻ toan cứu người lại đồng cảnh với người chờ cứu. Thế thì tất cả nên chờ kẻ khác tới cứu!

Hắn ngẩng mặt lên không gian cười lớn hơn, rồi tiếp:

- Rất tiếc, dưới gầm trời này chẳng một ai cứu nổi các ngươi.

Thiết Tâm Nam nghiến răng:

- Ngươi đừng quên, Hoa công tử còn ở lẩn quẩn đâu đây.

Giang Ngọc Lang mỉm cười:

- Ngươi muốn nói đến Hoa Vô Khuyết?

Đoạn hắn cười lớn hơn, cười một lúc, rồi tiếp luôn:

- Hiện tại, Hoa Vô Khuyết cũng đang chờ người đến cứu như các ngươi.

Thiết Tâm Nam cười lạnh:

- Ngươi lừa ta làm chi?

Giang Ngọc Lang bĩu môi:

- Lừa ngươi? Thế ngươi cho rằng trong thiên hạ không có người chế phục được Hoa Vô Khuyết?

Thiết Tâm Nam lạnh lùng:

- ít nhất, ngươi cũng không làm nổi cái việc đó.

Giang Ngọc Lang thở dài, thứ thở dài tỏ vẻ thương hại cho đối tượng hơn là xót xa cho chính mình:

- Ta không làm được, người khác làm được, vẫn có người khác làm được, tội nghiệp cho ngươi quá, tin tưởng gã họ Hoa đến mù quáng.

Tin, Thiết Tâm Nam vẫn tin, song Giang Ngọc Lang có vẻ quả quyết quá chừng, nàng đâm hoài nghi, lập tức nàng hỏi:

- Ai?

Giang Ngọc Lang nheo nheo mắt:

- Đừng hỏi danh hiệu người đó làm gì. Ta cho ngươi biết, người đó là một nữ nhân. Hoa Vô Khuyết gặp nữ nhân đó thì như Tôn Ngộ Không gặp Phật Quan Âm.

Mười Hoa Vô Khuyết, trăm Hoa Vô Khuyết cũng không thoát khỏi bàn tay của bà ta.

* * * * *

Cuối cùng rồi, Hoa Vô Khuyết cũng mở xiềng xích cho Bạch phu nhân.

Đáng lý hắn mở xích sớm hơn, nhưng từ người của Bạch phu nhân, bốc ra một thứ hương, như huệ, cái thứ hương đó len vào mũi hắn, làm tim hắn đập rộn lên, tay hắn mềm lại.

Mở xích, bàn tay của hắn phải chạm vào chiếc cổ trắng mịn, no tròn của phu nhân, tay đã mềm, hắn lại nhút nhát, thì làm sao dám mó vào chiếc cổ đầy quyến rũ đó?

Đã mấy lần hắn vưon tay ra, rồi thụt lại, thụt rồi lại vươn, vưon rồi thụt...

Khi hắn quả quyết thì chính phu nhân lại rụt cổ, vặn mình, tránh né rồi cười hì hì thốt:

- Nhột! Nhột! Tiện thiếp sợ nhột ghê công tử ơi!

Nhưng Hoa Vô Khuyết chưa chạm vào cổ bà, hắn cau mày phân trần:

- Chưa chạm mà nhột cái gì phu nhân?

Chỉ có bấy nhiêu thôi đó, hắn cũng đỏ mặt được, rồi rụt rè.

Thành ra sự việc mở xích phải kéo dài.

Hắn bạo dạn lên mò tay vặn sợi xích, song dè dặt hết sức chẳng dám làm mạnh.

Thế mà Bạch phu nhân cũng kêu nhột ơi ới, rồi bật cười khúc khích, rồi vặn mình uốn éo...

Hắn tự hỏi:

- Tại sao nữ nhân sợ nhột quá chừng như vậy?

Chẳng hiểu tại sao hắn cũng nghe nhột, nhột trong tâm chứ chẳng nhột dạ.

Hắn có biết đâu, dù chẳng nhột, nữ nhân cũng làm ra vẻ nhột, bởi cái nhột có hiệu lực câu dẫn, kích thích nam nhân, chứ để nam nhân sờ mó mà nữ nhân trơ trơ, thì nam nhân đâu còn chi cái thú sờ mó nữa.

Phải mất mấy phút, Hoa Vô Khuyết mới làm xong một việc đòi hỏi chỉ mấy giây thôi.

Làm xong cái việc đó, hắn cảm thấy trán ướt đẫm mồ hôi, mồ hôi chảy xuống mặt nhễ nhại.

Hắn nghĩ, hắn đã làm được một việc phi thường, và hắn cũng phí rất nhiều công lực.

Hắn thở phào mấy hơi dài, đoạn hỏi:

- Phu nhân đứng lên được chứ?

Hắn không hỏi thì còn khá, hắn hỏi rồi, Bạch phu nhân vừa đứng lên, liền ngã nhào xuống đống cỏ.

Bà gắt:

- Đứng gì nổi mà bảo đứng!

Hoa Vô Khuyết giật mình:

- Tại sao không đứng được?

Bạch phu nhân nhắm mắt, hí hí nhìn hắn, hừ một tiếng:

- Không hiểu nữa à?

Hoa Vô Khuyết lắc đầu:

- Tôi làm sao hiểu được!

Bạch phu nhân thở dài:

- Ngốc! Ngốc! Có vậy mà cũng chẳng hiểu. Hiện tại, tiện thiếp không còn một điểm khí lực nào cả.

Bà đã bắt đầu tấn công theo chiều sâu, nên không gọi là công tử mà gọi là ngốc tử.

Và bà sẽ bỏ luôn hai tiếng tiện thiếp.

Hoa Vô Khuyết hắng đặng một tiếng:

- Vừa rồi phu nhân nói rằng thời cơ cấp bách, sao bây giờ phu nhân lại hởn đãi?

Bạch phu nhân thở dài:

- Ta có cố ý đâu? Tại ta mất hết khí lực đấy, nếu ngươi gấp việc thì hãy dìu ta.

Hoa Vô Khuyết đưa tay ra liền.

Hắn chụp tay bà kéo lên, thân hình bà như dính liền với mặt nền, trì níu lại, nếu hắn không vững chân, thì đã ngã chúi xuống mình bà rồi.

Bạch phu nhân đang nằm, Hoa Vô Khuyết kéo tay, không hiệu quả, hắn phải lòn tay xuống dưới lưng bà, nâng lên.

Nâng như vậy, dù lưng bà có dính hẳn với nền cũng phải tróc.

Bạch phu nhân lại uốn éo, cười hịt hị, kêu lên:

- Nhột! Nhột! Chết ta đi! Ngươi xấu quá, biết ta sợ nhột lại cứ chọc nhột ta.

Hoa Vô Khuyết đỏ mặt:

- Tại hạ đâu có ý đó phu nhân!

Bạch phu nhân cắn môi:

- Ai biết được ngươi có ý hay không có?

Hoa Vô Khuyết không dám nhìn bà ta nữa, quay đầu nơi khác thốt:

- Nếu phu nhân không chịu đứng lên thì thôi vậy, tại hạ xin đi...

Bạch phu nhân cười hì hì:

- Ngươi làm vậy mà được à? Cứu người, lại cứu dở dang, ngươi nỡ bỏ ta mà đi cho đành à?

Hoa Vô Khuyết ấp úng:

- Tại hạ...Tại hạ...

Hắn còn nói gì được nữa.

Bạch phu nhân gắt:

- Ngốc tử! Là nam nhân, lớn sộn như vậy rồi mà chẳng biết cái điểm rất nhỏ nhặt như vậy à?

Hoa Vô Khuyết thở dài hỏi:

- Phu nhân muốn tại hạ phải làm sao?

Bạch phu nhân hừ một tiếng:

- Ngươi đỡ ta lên không nổi sao chứ? Đỡ ta lên không nổi thì bế bồng, ngươi cũng không biết làm như vậy nữa à?

Mặt bà ửng lên, ngực bà phập phồng, lay động lớp áo bên ngoài như có gió vờn qua.

Nếu đổi lại là Giang Ngọc Lang ở trong cái cảnh đó, thì hắn không ngần ngại, hắn ôm bà gấp, mà lại ôm cứng.

Nếu là Tiểu Linh Ngư thì bà đã lãnh một cái tát vào mặt nảy lửa, chàng còn hỏi thêm là bà muốn gì?

Nhưng không phải là Giang Ngọc Lang, không phải là Tiểu Linh Ngư.

Mà chính là Hoa Vô Khuyết.

Đối với Hoa Vô Khuyết, tất cả nữ nhân trong thiên hạ đều là khắc tinh của hắn.

Hắn không dám vô lễ với bất cứ nữ nhân nào, thì làm dám hờn giận gì?

Hắn lại càng không dám phát tác.

Cho đến lúc đó, hắn chưa biết được là nữ nhân kiều diễm này, còn nguy hiểm hơn con hổ trắng nằm khoanh tròn ngoài rèm kia.

Bất quá, hắn chỉ cho rằng trong một phút bốc đồng, bà bị kích động xuân tình.

Mà điều đó thì rất thường, có chi đâu lạ mà hắn phải chú ý?

Giả như hắn không muốn để cho bà ta khêu gợi, kích thích mãi bằng những cử chỉ lẳng lơ như thế đó, thì hắn cũng không nỡ lấy một thái độ tàn nhẫn mà đối xử với bà, chẳng hạn tìm lời nghiêm mà chỉnh bà, hoặc từ khước những cây cầu mà bà đưa ra, mời hắn bước qua, từ khước thẳng thắng.

Dù sao thì những điều tâm sự của bà vừa bày tỏ với hắn, thật hay giả chỉ có mỗi một mình bà biết mà thôi, hắn cũng tin phần nào, bởi tin nên hắn nghĩ rằng bà đáng thương hơn đáng khinh.

Hắn đâu nỡ nghiêm lạnh với con người đáng thương hơn đáng khinh đó.

Huống chi, bà có hảo ý với hắn là giúp hắn tìm người áo đen?

Hoa Vô Khuyết trầm lặng giây lâu, đoạn buông tiếng thở dài thốt:

- Nếu hiện tại, thật tình phu nhân không đứng lên nổi, thì tại hạ xin ở đây chờ một lúc, nghỉ mệt rồi, có lẽ phu nhân cử động được.

Bạch phu nhân nhìn hắn, từ đầu đến chân, từ chân lên đầu, nghĩ rằng gã nam nhân này thật là kỳ quái.

Bà bật cười hỏi:

- Ngươi không làm gì hết mà chỉ chờ thôi à?

Hoa Vô Khuyết gật đầu:

- Phải đó phu nhân.

Bạch phu nhân đảo ánh mắt thu ba, cười duyên, lại hỏi:

- Nếu trong một khắc nữa, ta vẫn không đứng lên nổi?

Hoa Vô Khuyết điềm nhiên:

- Thì tại hạ xin chờ một khắc.

Bạch phu nhân trố mắt:

- Ngươi chờ được à?

Hoa Vô Khuyết gật đầu luôn:

- Bình sanh, tại hạ kiên nhẫn đã quen.

Bạch phu nhân lại cười hắc hắc:

- Nếu trong ba ngày ba đêm, ta không đứng lên?

Hoa Vô Khuyết bình tịnh như thường:

- Tại hạ biết là phu nhân chẳng khi nào để tại hạ chờ đủ ba ngày ba đêm.

Bạch phu nhân lại nhìn hắn.

Sau cùng, bà lắc đầu:

- Ta không tưởng là ngươi kỳ quái đến mức độ đó...

Bỗng, bà kêu “á” lên một tiếng, rồi đứng lên. Hơn thế, đứng lên rồi, bà nhào ngay vào lòng Hoa Vô Khuyết.

Hoa Vô Khuyết giật bắn mình, hấp tấp thốt:

- Phu nhân...Phu nhân...

Bạch phu nhân run run giọng:

- Nguy! Nguy to rồi! Ông ấy trở về!...

Hoa Vô Khuyết biến sắc, kêu lên thất thanh:

- Ở đâu?

Bạch phu nhân rung hơn:

- Ở... ở...

Bên ngoài có tiếng hét vang lên:

- Ở tại đây!

* * * * *

Tiếp theo đó, một tiếng “bình” vang lên, gây chấn động mạnh cả khu đạo quán, một cánh cửa bị bụi tung, vỡ ra thành năm sáu mãnh.

Một bóng người theo những mãnh cửa vỡ, bay vào.

Người đó không cao lắm, nhưng lưng võng, vai to, khí rất thế hùng mãnh, nhìn thoáng qua, cũng có thể biết ngay là một đại lực sĩ, từng hãnh diện với vai u, thịt bắp.

Một con người đó dễ gây hoảng sợ cho bất cứ ai, bởi dù y thiếu tài thì còn cái sức mạnh của y, cái sức mạnh bạt sơn cử đỉnh.

Y vận chiếc áo gấm ngũ sắc, trông lòe loẹt, gương mặt đen đúa, râu quai nón mọc loang, bất chấp cằm, hàm, má, tai, râu chỉ chừa có hai con mắt thôi.

Đôi mắt y sáng lạ lùng.

Hoa Vô Khuyết định đẩy Bạch phu nhân ra khỏi lòng, nhưng Bạch phu nhân quàng tay qua cổ hắn, đeo cứng đơ, chết cũng không buông.

Mường tượng là bà quá sợ, nếu buông hắn ra là bà chết ngay.

Hoa Vô Khuyết còn lòng dạ nào mà dụng lực hất bà ra.

Đại hán vừa vào đó, mở banh đôi mắt, suýt rách khoé, quát tháo ầm ầm:

- Thúi! Hừ! Định giở cái trò nhơ nhớp gì đó, con mụ hư thúi kia?

Y nhún chân nhảy tới, trông y còn hung dữ hơn con hổ bên ngoài rèm.

Còn con hổ thì cũng đứng lên rồi, bước theo y vẫy vẫy đuôi, ngoan ngoãn như con chó trung thành.

Nhưng thay vì phát tác trên mình Bạch phu nhân, y lại quay mình, vung quyền đấm vào con hổ, cái đấm quá mạnh, tung con hổ lên cao, khỏi mặt nền độ thước, nó bị văng ra ngoài, xa hơn trượng.

Đại hán mắng:

- Ngươi là một con vật vô dụng quá! Ta đặt ngươi ở đây là để canh phòng con mụ thúi tha kia, ngươi cứ ngủ ly bì, hết ngủ ngày rồi lại ngủ đêm.

Mãnh hổ mất hẳn oai phong của chúa sơn lâm, lăn mình đứng lên, rồi ngồi ủ rũ xuống đó, trông như con mèo nhúng nước.

Hoa Vô Khuyết sững sờ nhìn cảnh đó, một phút sau, hắn cất tiếng:

- Các hạ hãy dằn cơn giận, nghe tại hạ nói một lời.

Hắn không lên tiếng còn khá, hắn lên tiếng rồi như đổ dầu vào lửa. Đại hán đó hét lên như sấm động:

- Ta nghe ngươi nói cái gì chứ! Nghe cái con khỉ! Hừ! Ta vừa bước chân ra khỏi cửa là trong nhà có những trò chó heo diễn ra rồi! Ta biết lắm, cái mụ lăng loàn kia, trời sanh ra với cái tánh dâm đãng đó rồi, đánh chết cũng không chừa mà. Hừ! Mụ lại thích ngươi! Mụ thích được cái thứ như ngươi, thì thật là đê tiện hết chỗ nói.

Hoa Vô Khuyết không còn giữ được trầm tĩnh nữa, biến sắc mặt sôi giận lên:

- Thiết tưởng các hạ nói năng cũng cần phải thận trọng lời nói một chút...

Đại hán quát:

- Ngươi muốn ta thận trọng lời nói? Ngươi đã cướp vợ ta, lại còn dạy dỗ ta nữa à?

Hoa Vô Khuyết giật mình, song đuối lý, dù có giận dữ cũng không nói gì được nữa!

Hắn chỉ cười khổ, ấp úng:

- Một sự nhầm lẫn, các hạ ơi...

Đại hán lại hét:

- Nhầm lẫn cái con khỉ! Ta trông thấy tận mắt, ngươi định chối tội phải không?

Hoa Vô Khuyết thở dài:

- Chính mắt trông thấy, đã chắc gì đúng sự thật? Tại hạ... tuyệt nhiên không phải là hạng người như các hạ tưởng đâu? Các hạ không tin, sao không hỏi qua phu nhân xem?

Hắn phẫn nộ cực độ, song trước khi sự tình chưa phân rõ trắng đen thì hắn cố dằn lòng, hắn không muốn tạo thêm những nhầm lẫn khác.

Đại hán vẫn oang oang giọng:

- Được!

Thế thì cái mụ lang chạ kia, mụ hãy mở miệng đi nào! Tiểu tử đó là ai?

Các ngươi đang làm gì với nhau?

Bạch phu nhân thở ra một hơi dài, đáp:

- Việc đã đến nỗi này, ta cũng chẳng cần phải giấu ngươi làm chi nữa!

Hắn...hắn...hắn là tình lang của ta đó.

Hoa Vô Khuyết suýt nhảy dựng lên, dụng lực đẩy bà ta ra xa, cao giọng thốt:

- Phu nhân! Phu nhân nói cái gì!

Bạch phu nhân cúi đầu:

- Việc của chúng ta, sớm muộn gì cũng phải nói cho y biết! Giấu diếm lâu hơn nữa mà làm gì?

Hoa Vô Khuyết kinh hãi:

- Phu nhân! Phu nhân...

Đại hán quát:

- Ngươi còn chối nữa thôi, tên hôi thúi kia? Ngươi còn nói gì với ta nữa chứ?

Hoa Vô Khuyết biến sắc:

- Tại hạ cùng phu nhân bình sanh chưa hề quen biết nhau...

Đại hán lại hét chận:

- Không quen biết nhau? Câm cái mõm chó của ngươi lại đi! Không quen biết mà ôm ấp nhau như thế à?...Cứ khai thật cho ta nghe đi, ngươi thầm lén với vợ ta từ lúc nào?

Hoa Vô Khuyết lắc đầu:

- Cho đến hôm nay, trong phút giây này...

Bạch phu nhân cao giọng:

- Cứ nói đi! Chúng ta sợ gì chứ?

Bà trừng mắt nhìn chồng, cười lạnh:

- Cho ngươi biết, ba năm nay rồi! Cứ mỗi lần ngươi ra đi là ta với hắn lại gặp nhau, âu yếm nhau. Ta làm vậy đó, bọn ta làm vậy đó, ngươi muốn thế nào?

Đại hán gầm lên như xổ lồng, vung hai tay đấm vào ngực mình, kêu lên:

- Tức! Tức chết ta đi thôi!

Hoa Vô Khuyết còn sửng sốt hơn y gấp mấy lần, run rung giọng hỏi:

- Bạch phu nhân! Tại hạ với phu nhân không thù không oán, sao phu nhân lại nói thế?

Bạch phu nhân dịu giọng:

- Bạn ơi! Sợ gì chứ bạn! Sự tình dù sao cũng phải đi đến giai đoạn này, chẳng qua nói rõ ra với hắn cho dứt khoát, như vậy là tiện đó bạn ạ.

Hoa Vô Khuyết run rẩy:

- Phu nhân...bà...bà...

Đại hán lại hét:

- Có nói rõ cũng vô ích! Bọn chó các ngươi tưởng đâu ta ngu ngốc, cứ ngoan ngoãn để cho các ngươi sung sướng với nhau à?

Y lướt tới, đánh ra một quyền.

Quyền phong cuốn đi, thổi bạt ngọn đèn, quyền phong quét bay y phục Hoa Vô Khuyết kêu, rẹt rẹt.

Hoa Vô Khuyết không tưởng là con người đó hồ đồ đến thế, ít nhất y cũng phải nghe hắn giải thích một vài lời chứ? ít nhất y cũng phải suy nghĩ một chút chứ? Có đâu lại gạt ngang những lời hắn phân trần. Lại còn làm hùng làm hổ nữa!

Tuy nhiên, hắn cũng phải công nhận đại hán có công lực rất thâm hậu. Hắn đâu có muốn có một cuộc đánh nhau vô lý như vậy?

Cho nên hắn lách mình qua một bên tránh.

Đại hán lại hét:

- Hay cho tiểu tử! Cũng là một tay khá đó! Thảo nào mà ngươi chẳng có gan vào nhà người khác, công khai cướp vợ người ta.

Y đánh luôn ba quyền nữa.

Hoa Vô Khuyết vẫn né tránh chứ không hoàn thủ, hắn không muốn đánh nhau trong trường hợp ấy.

Hắn muốn thế, song đại hán cứ đánh tới tấp, quyền nhanh, lực mạnh, chiêu lại độc, thực khó cho hắn vô cùng. Tránh mãi rất có thể bị nguy, mà phản ứng lại thì sự việc càng trở nên nghiêm trọng.

Bạch phu nhân giục:

- Đánh đi! Nhường hắn làm gì? Ngươi không giết hắn, hắn cũng giết ngươi! Cứ đánh! Sợ cái chi kia?

Không phải vì bà giục mà vì đại hán bức dồn quá, Hoa Vô Khuyết bắt buộc phải hoàn thủ.

Hắn đánh ra, tay tả công, tay hữu vẻ một vòng tròn. Hắn sử dụng chiêu thức độc môn Di Hoa Tiếp Ngọc. Bất luận là ai, gặp phải loại thần công đó rồi, cầm như tự đánh lại mình, xuất chiêu càng mạnh càng độc, là tự đánh mình càng mạnh càng độc, dĩ nhiên phải thọ thương nặng.

Ngờ đâu, đại hán hét lên một tiếng lớn, đang chồm tới, y lùi ngay, chiêu thức đưa ra nửa rồi, thu hồi lại liền.

Đánh nhanh như vũ bão, lại thu về vừa nhanh vừa chuẩn, hắn đã làm được một việc mà chẳng mấy tay trên giang hồ làm nổi. Bởi đánh như thế là buông luôn, phía hậu bỏ trống, toàn thân dịch tới, cái thế dịch như núi lốc, thì kéo một hòn núi lốc trở về vị trí củ, nào phải là việc dễ làm.

Võ công của đại hán quả đã đạt đến mức điêu luyện, thu và phát tùy ý.

Hoa Vô Khuyết có nằm mộng cũng không tưởng là đại hán phá được môn công Di Hoa Tiếp Ngọc của hắn.

Trừ Yến Nam Thiên, đại hán là người thứ hai không ngán môn công của hắn.

Hắn không thể không kinh hãi.

Đại hán nhìn hắn cười rợn:

- Thì ra ngươi xuất thân từ Di Hoa cung! Thảo nào mà ngươi chẳng dám làm chuyện quái đản! Nhưng cái điểm công lực của ngươi đó chẳng làm gì nổi Bạch Sơn Quân đâu, gọi sư phụ ngươi đến đây đối phó với ta, cũng chẳng làm hơn được việc gì!

Huống hồ ngươi!

Y tiếp tục đánh tới.

Lực đạo mạnh hơn, rõ ràng y chẳng xem bí học Di Hoa cung ra gì.

Đánh ra một chiêu, Hoa Vô Khuyết không thành công, hắn không dám khinh thường phát xuất lượt nữa, bởi xem thì nhẹ nhàng ung dung lắm, song chiêu thức đó mỗi lần được sử dụng là làm tiêu hao công lực quan trọng.

Dù vậy, chẳng lẽ hắn bất động chịu chết?

Khí thế của Bạch Sơn Quân làm kích động cái ý sinh tồn của hắn, bỗng nhiên gặp một cường địch thì cái hùng tâm của hắn bừng lên mãnh liệt, hắn quyết làm một cuộc so tài hơn kém ngay!

Bạch phu nhân đứng bên ngoài vỗ tay reo lên, khuyến khích:

- Phải đó, cứ đánh! Sợ gì mà chẳng đánh chứ, vì ta ngươi nên đánh, đánh chết y cũng chẳng sao, đánh chết đi!

Hoa Vô Khuyết cảm thấy chói ta quá chừng, nhưng không còn làm sao được nữa, hắn đang ở cái thế cỡi cọp, nhảy xuống là cọp vồ ngay.

Hắn không hiểu nổi chủ ý của Bạch phu nhân như thế nào. Bạch Sơn Quân càng đánh càng hăng, quyền phong vù vù, quyền ảnh chớp chớp, tới tấp như ma, xuống đầu, vào mặt Hoa Vô Khuyết. Nội lực đã thâm hậu, chiêu thức lại độc, thủ pháp lại nhanh, y biểu hiện một cái khí thế hùng mãnh, đáng sợ, mường tượng một con hổ loạn rừng.

Y đánh ra như dốc toàn lực, đánh như thế là không chừa một hậu thuẫn nào, chiêu thức lại đều đều, có tăng oai lực chứ không giảm, tưởng chừng khí lực của y vô tận, sử dụng liên tục, dài lâu bao nhiêu cũng không kiệt quệ.

Hoa Vô Khuyết có thân pháp rất nhẹ, rất nhanh, phiêu phiêu, phưởng phưởng, tràn qua, vọt tới, thoạt vọt tới, thoạt thoái hậu, tà áo phất phơ, tương trì qua một lúc lâu, Bạch Sơn Quân vẫn không làm gì được hắn.

Bạch phu nhân bật cười trong trẻo:

- Bạn ơi, ta thật không ngờ bạn tài quá! Thật là ta không ngờ! Nếu biết được như vậy sớm, ta đã bảo bạn giết quách y đi cho rồi! Để chúng ta tự do yêu nhau! Có tình lang như bạn thì ta còn sợ gì nữa chứ! Hãy giết y đi! Chúng ta vĩnh viễn trở thành chồng vợ, yêu nhau công khai! Giết đi bạn!

Bà nói mãi, càng phút càng thốt ra những lời khó nghe quá chừng.

Hoa Vô Khuyết không thể khép cái miệng của bà, hắn cũng không làm sao bịt lỗ tai lại, tức nhiên phải nghe hết. Nghe là tức, tức là phân tán, thành thử sự ứng phó mất đi phần nào hiệu lực.

Mà thế đánh của Bạch Sơn Quân thì không cho phép hắn phân tâm.

Hắn khổ sở vô cùng!

Bỗng, Bạch phu nhân kêu lên:

- Ái dà! Cẩn thận đấy! Vuốt cọp sắp vồ vào ngựa đấy!

Quả nhiên, Bạch Sơn Quân gầm lên một tiếng lớn, vung tay chụp vào ngực Hoa Vô Khuyết.

Chiêu thức đó không lấy gì làm lợi hại cho lắm, Hoa Vô Khuyết chỉ cần rút một chân lùi lại là tránh được liền.

Hắn lấy làm lạ tự hỏi, tại sao Bạch phu nhân lại kêu to lên như vậy.

Bởi bà cần gì phải cảnh cáo hắn khi cái thế công của địch không độc lắm!

Hắn biết, bên trong chắc có chỗ ẩn tình chi đây.

Nhưng hắn đâu có thì giờ để mà suy luận? Tìm hiểu?

Hắn rút chân liền.

Nơi sau gối, mỗi bên đều bị một ám khí bắn vào.

Cảm giác không nặng lắm, bất quá như con muỗi chích mà thôi.

Tuy nhiên, hắn ngã xuống.

ám khí đó phóng ra, đúng chỗ, đúng lúc, chân hắn vừa rút lại là ám khí bay ra, nhưngười bắn chim bay, độ phút giây chim bay tới, đạn bắn lên, chim và đạn gặp nhau tại một điểm chuẩn.

ám khí nhỏ, bay đi không có tiếng gió, dù có tiếng gió đi nữa thì tiếng quát của Bạch Sơn Quân cũng át mất rồi.

Gia dĩ, Bạch phu nhân cũng gọi ta hai tiếng che mất tiếng ám khí, Hoa Vô Khuyết dù có thính tai đến đâu cũng không phát giác nổi.

Hắn ngã xuống rồi mà cũng chưa biết là Bạch phu nhân phóng ám khí.

Mãi đến khi Bạch phu nhân nhào tới ôm chầm Bạch Sơn Quân, hắn mới vỡ lẽ.

Bạch phu nhân ríu rít:

- Ta cứ tưởng là ta có thể yêu một người khác được đó. Nhưng lúc cả hai đang đánh nhau, ta mới vỡ lẽ là ta chỉ yêu có mỗi một mình ngươi thôi! Chân thành một mình ngươi thôi! Ta thà giết hết nam nhân trên đời này, ta không để một nam nhân nào chạm vào ngươi!

Hoa Vô Khuyết thở dài, mắt nhắm lại, lẩm nhẩm:

- Nữ nhân... nữ nhân...

Vị đắng trào lên, ngập lòng, đến tận cổ!

Bây giờ hắn mới biết tại sao Tiểu Linh Ngư từng nói nữ nhân làm cho chàng phải nhức đầu.

Một tiếng “bốp” vang lên.

Bạch Sơn Quân tát mạnh tay vào mặt Bạch phu nhân, bà ta rú lên một tiếng thảm.

Tiếp theo đó, Bạch Sơn Quân mắng liền:

- Con hèn hạ! Con nhơ nhuốc, xấu xa! Con khốn nạn! Bây giờ ngươi mới nhận thấy lão gia là đáng yêu à?

Mắng vài tiếng, y tát một lần, Bạch phu nhân lại rú một lần.

Hoa Vô Khuyết dở khóc dở cười.

Hắn cho rằng Bạch Sơn Quân đánh phải lắm, mắng phải lắm. Cái mụ này quả có cốt bần tiện thật.

Hắn bình sanh không tán thành nam nhân đánh đập, mắng chửi nữ nhân, song cái mụ này thì đáng giáo huấn như thế lắm. Mà lối giáo huấn phải thô bạo như vậy mới được.

Tuy nhiên, hắn không nỡ nhìn cái cách một nữ nhân bị hành hạ được, nên hắn nhắm mắt luôn.

Nếu hắn mở mắt ra, những điều trông thấy sẽ làm cho hắn lấy làm lạ không tưởng nổi.

Bạch phu nhân rú càng phút càng nghe thảm, thân mình co rút lại, vừa co vừa oằn oại, xem thì đau đớn lắm, lạ làm sao, mắt bà lại sáng rực lên, bà không tránh né, trái lại còn đưa mình, đưa mặt mà hứng, bà có vẻ chờ đợi những cái tát, cái đấm đó!

Được tát, được đấm, bà lại đắc ý vô cùng, và thích thú với đau đớn vô cùng.

Trên đời này có ai thích như bà ta không?

Bạch Sơn Quân càng đấm, càng tát hung hăng, mạnh mẽ, mắt bà lại sáng rực lên! Thân mình bà càng co rúm lại, càng oằn oại, uốn, vặn.

Bạch Sơn Quân lại mắng:

- Ngươi là một con đàn bà đê tiện không tưởng nổi! Từ rày về sau, ngươi còn phản bội ta nữa hay hết?

Bạch phu nhân run run giọng:

- Không dám! Không dám! Thật tình ta không dám nữa đâu! Trừ ngươi ra, ta không muốn một nam nhân nào khác cả!

Bạch Sơn Quân lại hét:

- Ai tin được ngươi? Ngựa nào lại chẳng quen đường cũ?

Y hất Bạch phu nhân ra xa.

Bà ta lết lại, ôm chân Bạch Sơn Quân rít lên:

- Thì ngươi cứ giết ta đi! Giết đi. Ngươi độc ác quá mà!

Bạch Sơn Quân vung chân, hất mạnh, bà ta lại văng ra xa hơn trước, bắn vào tường, kêu một tiếng bình.

Bạch phu nhân rơi xuống, lăn một vòng đứng lên, vừa thở, vừa rên.

Hoa Vô Khuyết thở dài.

Bạch Sơn Quân cười lớn, cười cuồng dại, tiếng cười nghe càng lúc càng gần.

Cuối cùng y đến sát cạnh bên hắn.

Hắn nhắm đôi mắt khít hơn, hắn không muốn nói gì, nhìn gì nữa cả.

Bạch Sơn Quân hỏi qua tràng cười:

- Bây giờ thì ngươi đã hiểu tại sao vợ của ta lợi hại rồi chứ? Ai mà chạm đến bà ta là cầm như trúng phải độc đó? Xem ngươi còn trẻ tuổi, lại không đến nỗi quá ngốc, sao ngươi làm ra cớ sự đó?

Hoa Vô Khuyết cắn chặt hai hàm răng, nhất định không mở miệng.

Hắn biết trong tình trạng như thế này, có biện bạch cũng vô ích. Chứng nhân duy nhất là Bạch phu nhân, chứng nhân đã xác nhận tội trạng, thì hắn lãnh đủ.

Giả như con bạch hổ biết nói thì nó cũng xác nhận luôn.

Bạch Sơn Quân chụp vào tay hắn, lôi hắn đi.

Hắn không còn bất ngôn, bất động được nữa, hắn buộc miệng thốt:

- Bạch Sơn Quân! Ngươi là một nam tử hán, thì nên có thái độ một nam tử hán!

Nếu ngươi vung đao hạ sát ta, thì ta cảm kích vô cùng! Bằng ngươi định làm nhục ta, thì ta khinh ngươi chẳng có điểm nhân cách của một đại trượng phu vậy.

Bạch Sơn Quân cười lớn:

- Ngươi muốn chết sao chứ?

Hoa Vô Khuyết trầm giọng:

- Việc đã đến nỗi này rồi, không muốn chết cũng phải chết.

Bạch Sơn Quân cười hì hì:

- Nếu ta không muốn cho ngươi chết?

Hoa Vô Khuyết thở dài không nói gì nữa.

Bạch Sơn Quân đưa hắn đặt lên chiếc giường, rồi lật xấp hắn mặt úp xuống, đưa lưng lên.

Y còn cởi luôn chiếc quần hắn.

Hoa Vô Khuyết kinh hãi kêu to:

- Ngươi... ngươi định làm gì?

Hắn ngóc đầu, mở mắt ra nhìn.

Bạch Sơn Quân cười hì hì, đứng cạnh giường, không một điểm ác ý nào hiện ra nơi gương mặt y.

Y cầm một chiếc móng ngựa đen sì, từ từ thốt:

- Ám khí của mụ vợ ta rất độc. Năm xa, Yến Nam Thiên nghe nói đến còn phải nhức đầu thay, huống hồ kẻ khác! Mỗi chân ngươi đều bị trúng một mũi, nếu ta không lấy ám khí ra ngay, thì suốt đời ngươi phải chịu cái tật què.

Hoa Vô Khuyết vừa sợ, vừa nghi ngờ:

- Ngươi...tại sao ngươi muốn cứu ta?

Bạch Sơn Quân trừng mắt:

- Tại sao ta không thể cứu ngươi?

Hoa Vô Khuyết ấp úng:

- Nhưng...

nhưng...

Bạch Sơn Quân vụt cười lớn:

- Ngươi tưởng ta thật sự tin lời nói của mụ vợ ta à?

Lúc đó y đã lấy ra hai mũi tiểu châm, nhỏ bằng lông đuôi trâu, nơi chỗ co ở phía sau đầu gối Hoa Vô Khuyết.

Mũi châm rất nhỏ, song đâm vào phía trên đầu gối rồi, Hoa Vô Khuyết mất cả khí lực.

Hắn không còn làm nổi một cử động nhỏ, mà phải ngã.

Hai mũi châm được rút ra rồi, Hoa Vô Khuyết cảm thấy sức lực khôi phục trọn vẹn.

Hắn giật mình, vùng dậy, nhìn trừng trừng Bạch Sơn Quân hỏi:

- Ngươi không tin bà ta, thế tại sao... vừa rồi... ngươi phát cáu đáng sợ?

Bạch Sơn Quân so vai:

- Bất quá ta làm cho bà ấy xem cho vui mắt vậy thôi!

Hoa Vô Khuyết trố mắt, kêu lên:

- Cho bà xem?

Bạch Sơn Quân cười hì hì:

- Ngươi lấy làm lạ?

Thừ người một lúc, Hoa Vô Khuyết thở dài:

- Nói thật với ngươi, bình sanh ta chưa hề thấy một việc nào kỳ quái như hôm nay.

Bạch phu nhân bị người trói buộc, muốn cho hắn giải cứu, điều đó là một sự lạ rồi.

Hắn cứu bà ta, bà trở lại hại hắn! Một sự lạ thứ hai!

Rồi bây giờ, Bạch Sơn Quân cứu hắn! Đã cứu rồi, lại nói là diễn kịch cho vợ xem.

Hắn không hiểu nổi, trừ ra đôi vợ chồng này loạn óc! Mà hành động của kẻ điên, chỉ có trời mới biết tại sao?

Bạch Sơn Quân vỗ tay lên đầu vai hắn, cười thốt:

- Tiểu tử ơi! Ta biết ngươi đang bị dụ vô mê hồn trận, cái gì cũng hồ đồ đối với ngươi cả. Hãy ngồi xuống đi, rồi lắng tai nghe ta nói đây.

Hoa Vô Khuyết cười khổ:

- Tại hạ thật sự muốn nghe giải thích.

Hắn trở lại cái lễ độ thường ngày.

Bạch Sơn Quân cũng thở dài, cũng cười khổ, bắt đầu kể:

- Ngươi nên biết, trên thế gian có một hạng người kỳ quái, thiên hạ yêu mến họ, tôn kính họ, họ lại khó chịu, họ cho rằng họ đau khổ, ngược lại nếu bị hành hạ, rẻ rúng, khinh khi, thì họ khoan khoái vô cùng.

Hoa Vô Khuyết ngồi nghe, nhưnghe kể thần thoại, hắn không dằn được cơn tức cười, bật cười ngay hỏi:

- Quả thật có hạng người như vậy sao?

Bạch Sơn Quân gật đầu:

- Tự nhiên, bằng cớ là vợ ta đó! Vợ ta thuộc hạng người đó.

Hoa Vô Khuyết kêu lên:

- Ạ,...

Bạch Sơn Quân tiếp:

- Nói ra, chắc chắn là khó có ai tin được!

Bình sanh vợ ta không thích gì hơn là được ta đánh đập, chửi mắng, đánh càng đau, chửi càng hăng, bà ta càng thích. Qua ngày sau là tinh thần phấn khởi lên gấp mười lần, gấp trăm lần! Nếu ta không đánh, không mắng liên tiếp trong mấy hôm, thì bà ta như kẻ chết rồi, ngồi đâu ủ rũ đó, cứ càu nhàu cau có, cơm không ăn, nước không uống luôn! Con ruồi đậu mép không thèm xua đuổi.

Hoa Vô Khuyết sững sờ.

Rồi hắn lẩm nhẩm:

- Thế...bà ấy...lạ lùng như vậy à?

Bạch Sơn Quân thở dài:

Ta nghe nói, lúc nhỏ bà ta như vậy rồi, chẳng những thích bị đánh đập, mắng chửi, mà bà còn tự mình ngược đãi, làm khổ lây mình. Rồi lớn lên, cái tánh đó cũng lớn theo, chẳng khác tiền vốn sanh lời, vốn lời nhập lại thành vốn to, sanh lời lớn!

Đến độ cứ trú trong nhà trong cửa thông thường, bà ta cũng không chịu nổi, do đó chỗ ở của bà phải sửa đổi lại thành chuồng ngựa, chuồng chó, có thế bà mới khoái mà ở!

Bà ta lại còn buộc ta xiềng tay, xiềng chân bà nhưngười ta xích chó.

Hoa Vô Khuyết lắc đầu:

- Thật ra không tưởng nổi! Thì ra, chính bà muốn như vậy!

Tại hạ cứ tưởng...

Bạch Sơn Quân chận lại:

- Ngươi cứ tưởng là ta vô nhân đạo? Ta là một người chồng dã man, không tưởng tình tưởng nghĩa của người bạn đầu ấp tay gối?

Hoa Vô Khuyết cười khổ:

- Tại hạ làm sao tưởng tượng nổi trên đời có mẫu người như thế đó! Có ai lại thích làm ngựa, làm chó bao giờ?

Bạch Sơn Quân lại thở dài:

- Vậy mà bà ta thích mới ác chứ! Tuy ta biết cái tánh của bà như vậy, song lắm lúc ta bất nhẫn quá, không nỡ đánh đập chửi mắng, khổ làm sao, ta không động thủ, động khẩu, bà ta gào lên, nào là vô phước, vô đức, nào là chồng ruồng bỏ, không biết nâng niu, chìu chuộng! Bà lại giận hờn ta, cố ý chọc cho ta giận mà đánh, mà chửi bà!

Hoa Vô Khuyết tặt lưỡi:

- Cái việc hôm nay, sở dĩ có hẳn cũng là do nguyên nhân đó mà có!

Bạch Sơn Quân tiếp:

- Còn một nguyên nhân khác nữa.

Hoa Vô Khuyết chớp chớp mắt:

- A,...

Bạch Sơn Quân gật đầu:

- Bà càng ngày càng xa cái tuổi hoa niên, bà ta cứ lo sợ là ta chán chê, một vì sống chung với nhau quá lâu, thành quen thuộc, cũ kỹ, hai vì bà cho mình già, ta sẽ đem tình yêu san sẻ cho một thiếu nữ nào khác, cho nên thói thường, bà tạo những cảnh chọc ghen ta!...

Hoa Vô Khuyết phì cười:

- Thực ra Bạch phu nhân quá lo xa! Các hạ yêu vợ như vậy, thủy chung như vậy, khi nào lại thay lòng đổi dạ được?

Bạch Sơn Quân hỏi:

- Mụ ta không biết, sao ngươi biết?

Hoa Vô Khuyết cười nhẹ:

- Nếu các hạ không yêu bà thấu xương, thấu cốt, thì làm gì có việc ngày nay?...

Bạch Sơn Quân ngẩng mặt cười lớn:

- Đúng vậy! Ta chỉ cố ý làm cho mụ hoan hỉ, thành ra ta có lỗi với ngươi, dù sao thì ngươi cũng như bằng hữu của ta rồi, đối xử với bằng hữu như vậy là lỗi quá! Lỗi về cả vợ chồng ta, ngươi muốn đánh, muốn phạt thế nào, ta cũng chịu cả!

Hoa Vô Khuyết xốc tay áo cười nhẹ:

- Không giấu chi các hạ, việc này có làm cho tại hạ rất phẫn nộ, song nghe các hạ nói rồi, thì chẳng những tại hạ không còn giận nữa, mà đồng tình với các hạ luôn! Các hạ có sự chí thành chí thiết với vợ như vậy, kể ra cũng đáng ngợi lắm. Hà huống, tại hạ là tù nhân của phu nhân, thì cái quyền xử phạt về hai vị.

Bạch Sơn Quân mỉm cười:

- Bằng hữu dạy quá lời.

Hoa Vô Khuyết vòng tay:

- Vô luận làm sao, tại hạ sẽ vĩnh viễn không đề cập đến vừa hôm nay, và thành thật chúc các hạ và phu nhân trọn đời...

Bỗng hắn nhìn lại.

Bởi hắn vừa thốt vừa bước đi, bước được vài bước, hắn nhận ra tuy cử động dễ dàng, nhưng chân khí vừa vận đến ngang hông thì dừng lại đó, hắn cố gắng mãi mà không đưa lên phần trên được để chuyển ra khắp cơ thể.

Bạch Sơn Quân nhìn hắn cười hì hì, rồi vòng tay chào đáp lại:

- Bằng hữu muốn đi à?

Hoa Vô Khuyết thở ra một hơi dài:

- Các hạ có điều chi phân phó chăng?

Bạch Sơn Quân đáp:

- Ta biết là mình có lỗi với bằng hữu, thì khi nào lại dám làm phiền đến bằng hữu nữa!

Hoa Vô Khuyết từ từ thốt:

- Nếu vậy, sao các hạ còn ngầm hạ thủ nơi hông tại hạ?

Bạch Sơn Quân kinh hãi:

- Thật vậy sao? Có lẽ tại ta sơ ý đấy, lúc lấy hai mũi châm độc cho ngươi, ta lại đâm một mũi Du Ty Châm vào một huyệt đạo bên hông ngươi.

Hoa Vô Khuyết trầm giọng:

- Bên dưới huyệt tiếu yêu!

Bạch Sơn Quân lộ vẻ khẩn cấp, suýt xoa đôi tay:

- Nếu đúng tại vùng phụ cận tiếu yêu huyệt, thì thật là phiền phức đó. Ta không dám khinh suất lấy ra cho ngươi, nếu không khéo tay đẩy châm nhích qua huyệt tiếu yêu, thì dù cho thần tiên giáng thế cũng không cứu nổi! Ngươi sẽ phá lên cười, cười liên tục đúng ba ngày đêm, rồi chết! Lúc chết vẫn còn nhe hàm răng như còn cười ở bên kia thế giới!

Hoa Vô Khuyết trầm ngâm một lúc đoạn thốt:

- Thế là còn có cách, tại hạ xin cáo từ, tìm biện pháp chữa trị...

Bạch Sơn Quân thở dài:

- Nếu bây giờ, ngươi tùy ý đi đứng, thì mũi Du Ty Châm đó cũng bị nhích động theo bước chân, nó sẽ xâm nhập dần vào huyệt tiếu yêu! Ngươi có cẩn thận cách nào, cũng không đi được bảy bước cùng một lúc.

Hoa Vô Khuyết dừng chân.

Rồi hắn từ từ quay mình, bình tịnh nhìn Bạch Sơn Quân, lâu lắm, hắn buộc miệng thở dài, lại cười khổ, cuối cùng lắc đầu thốt:

- Hành động của các hạ và phu nhân, thiết tưởng, trên đời này không một ai hiểu nổi! Phu nhân không thích làm người, chỉ thích làm ngựa, làm chó, điều đó chẳng nói đến làm chi, còn các hạ...

Bạch Sơn Quân cười nhẹ:

- Nếu các hạ không hiểu điểm nào, ta xin giải thích điểm đó cho bằng hữu nghe.

Hoa Vô Khuyết đáp:

- Tại hạ đinh ninh là các hạ phải sát hại tại hạ, ngờ đâu các hạ lại cứu, cứu rồi lại đem cái tật riêng tư, kín đáo của phu nhân tiết lộ với tại hạ! Đến lúc song phương xem nhau nhu bằng hữu thì các hạ lại xuống tay tàn độc! Sự việc này, nếu không chính mắt trông thấy, thì chắc chắn là tại hạ không thể tin là có sự việc như vậy!

Bạch Sơn Quân phá lên cười ha hả.

Cười một lúc, thỏa thích rồi, y thốt:

- Bằng hữu đã hỏi, ta không thể không nói! Nếu ta làm thế tất ta phải có một nguyên nhân!

Hoa Vô Khuyết cười khổ:

- Xin cho biết?

Bạch Sơn Quân tiếp:

- Nếu bằng hữu là ai khác, thì chẳng những ta không làm thế, trái lại ta còn cung kính đưa đi một đoạn đường.

Nhưng bằng hữu là đệ tử của Di Hoa cung, thì sự tình phải đặc biệt.

Hoa Vô Khuyết hỏi:

- Đặc biệt như thế nào?

Bạch Sơn Quân nhìn hắn một lúc lâu, y từ từ hỏi:

- Cho đến bây giờ, ngươi vẫn chưa biết ta là ai à?

Hoa Vô Khuyết lắc đầu:

- Kiến thức của tại hạ không sâu rộng lắm.

Bạch Sơn Quân mỉm cười thốt:

- Phải! Phàm là môn hạ của Di Hoa cung thì không thường lưu ý đến sự việc trên giang hồ. Nhưng ít nhất cái danh hiệu Thập Nhị Quái Kiệt, ngươi cũng nghe nói đến một vài lần chứ?

Hoa Vô Khuyết chợt tỉnh ngộ kêu lên:

- Phải rồi! Hổ là sơn quân, thảo nào các hạ lấy con hổ tự ví mình, lại còn nuôi hổ làm nô lệ! Ngựa là hổ thê, nên phu nhân thích làm ngựa hơn làm người.

Bạch Sơn Quân cười vang:

- Kiến thức của ngươi không sâu rộng lắm, song trí tưởng tượng thì rất phong phú.

Bỗng, y ngưng cười, rồi trầm giọng tiếp:

- Hiện tại, ngươi đã biết ta là ai rồi, thì hẳn ngươi cũng nên biết luôn, đối với Di Hoa cung, Thập Nhị Quái Kiệt có mối tử thù. Ngươi đã sa vào tay ta rồi, chẳng lẽ ngươi không sợ?

Hoa Vô Khuyết điềm nhiên, hắn chẳng hề nao núng. Hắn hỏi:

- Các hạ muốn động thủ thì vừa rồi không nên cứu tại hạ. Đã cứu tại hạ rồi, tất nhiên các hạ có việc thỉnh cầu nơi tại hạ. Tại hạ là người được thỉnh cầu, thì khi nào lại phải sợ?

Bạch Sơn Quân cười lớn trở lại:

- Thông minh đấy!

Y lại ngưng cười đột ngột, rồi trầm gương mặt, tiếp luôn:

- Đúng vậy! Ta có việc cầu nơi ngươi! Và cái việc đó như thế này, ngươi đem cái bí mật của môn thần công Di Hoa Tiếp Ngọc, tiết lộ với ta, chẳng những ta sẽ phóng thích ngươi, mà ngược lại ngươi muốn làm việc gì, ta sẵn sàng giúp! Một cuộc đổi chác không hơn không kém, trong đó có cái giá sanh mạng ngươi!

Hoa Vô Khuyết cười lớn.

Tuy nhiên, giọng cười rất lạnh, hắn thốt:

- Quả như các hạ nghĩ rằng, bí mật của Di Hoa Tiếp Ngọc là một điều rẻ rúng, ai muốn biết cũng được, ai đòi hỏi cũng xong, và người trong Di Hoa cung tình nguyện, khẳng khái tiết lộ với bất cứ ai có tánh hiếu kỳ, thì các hạ thất vọng lớn!

Bạch Sơn Quân biến sắc mặt:

- Chẳng lẽ ngươi không chịu nói?

Hoa Vô Khuyết ung dung đáp:

- Trên thế gian có rất nhiều phương pháp làm cho người ta mở miệng, có những phương pháp tuyệt diệu đến độ khai khẩu những kẻ câm. Người ta có thể lấy sự chết mà uy hiếp, người ta có thể dùng cực hình, người ta cũng có thể đem tiền bạc, lợi lộc câu nhử, dụ hoặc. Các hạ cứ áp dụng tất cả mọi biện pháp đó, thử xem có khai khẩu tại hạ được chăng?

Bạch Sơn Quân thừ người một lúc, rồi bật cười khan:

- Ta biết tất cả những biện pháp do ngươi vừa kể, không có hiệu lực mảy may đối với ngươi. Nếu là một bí mật nào khác, thì ta có thể bức ngươi tiết lộ được. Nhưng Di Hoa Tiếp Ngọc là báu vật trấn môn của Di Hoa cung, ngươi nói ra rồi, dù ta có phóng thích ngươi, ngươi cũng chẳng sống được với môn quy của Di Hoa cung! Phải vậy không?

Y tự mâu thuẫn lấy y, đã biết người ta không thể nói mà còn sắp xếp mưu mô, bức hiếp người ta.

Chính điều đó cho Hoa Vô Khuyết lấy làm lạ.

Hắn hỏi:

- Đã biết như vậy thì các hạ định làm gì đây!

Bạch Sơn Quân đáp:

- Tuy ta chưa nghĩ ra biện pháp gì, song cái công của ta không thể bỏ phí được!

Chỉ còn có cách là tạm thời bỏ lại đó, khi nào ta nghĩ ra được một phương pháp thì ta sẽ tìm lại ngươi. Bây giờ ta đi đây! Ngươi muốn ở, muốn đi tùy ý! Ta không quản thúc ngươi làm gì. Bất quá nếu ngươi cần nói với ta điều gì đó, thì cứ gọi, ta lập tức đến với ngươi.

Nói đi, là y đi liền.

Hoa Vô Khuyết chết sững tại chỗ.

Bạch Sơn Quân ra ngoài rồi, còn quay đầu lại cười, thốt:

- Ngươi đừng quên nhé, bước quá bảy bước là vong mạnh đó nhé! Chết liền chẳng có chi, chứ cười mãi suốt ba ngày đêm rồi chết, chết không sướng lắm đâu!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.