Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 614: Chương 614: Phá Toái Thời Không




Nước sòng cuồn cuộn, ngày đêm trôi đi.

Mấv chiếc thuyền nhẹ ngược dòng đi lên, đà đến Ba Đông.

Nhìn về dày núi tú lệ nơi xa, mây mù xoay quanh mê ly, Tiêu Bố Y nhìn lại mọi nơi. đột nhiên than nhẹ một tiếng.

Lý Tình ngồi ỡ mũi thuyền, nhưng lại nhìn sang mặt nước, nghe Tiêu Bố Y thờ dài hòi: “Nhớ tới Tẩn Tướng quán sao?”

Tiêu Bố Y gặt đầu nói: “Đúng vậy. niên niên tuế tuế hoa tương tự, đáng tiếc... tuế tuế niên niên nhân bắt đồng”.

Lý Tĩnh mọi nơi nhìn.“Cùng may ngoại trà Tần Tướng quán qua đời. Sử tướng quán rời đi ra, những người còn lại đều vẫn còn. Có đôi khi. cũng phải nhin về mặt tốt của nó. Tần Tướng quân cầu người được người, dương danh thiên hạ. thiên cổ khắc ghi, nam nhi có thể làm được điểm ấy, cho dù chết cũng không uổng".

Tiêu Bố Y nói: “Lòi tuy như thế, nhưng vẫn khó tránh khỏi cảm khái. Lại qua một năm rồi”.

“Đúng vậy, lại qua năm" Lý Tĩnh nhìn sang nưỡc sông nói: “Có đôi khi ta vẫn nghĩ, so với nước sòng cuồn cuộn, núi xanh nguv nga. tất cả thế gian đều có vẻ không có ý nghĩa”.

“Rất có đạo lý” Tiêu Bố Y cười nói.

Hai người nhìn về phía phương xa. không hẹn mà cùng trầm mặc. thi ra lại qua một năm.

Tiêu Bố Y sau khi xưng đế. lại qua một năm. Trong một năm này, thiên hạ lại có biến hóa không nhò. Thế lực cựu phiệt ảnh hưởng suy yểu trước đó chưa từng có. Tiêu Bố Y mỡ lại khoa cử, lại chiêu hàn sĩ, ứng dụng in ấn càng làm cho đệ tử bần hàn học hành dễ dàng hơn rất nhiều. Đồng thòi rộng đường ngôn luận. Đề cao đài ngộ thân phận công tượng, chọn lựa nhân tài không bám vào một khuôn mẫu. Chọn người theo mục đích làu dài. giảm miễn thuế má. Tích cực khôi phục dân sinh, phát triển buôn bán. Quả thực là bốn biển cùng kính ngưỡng. Còn vào nửa năm trước, Lý Tĩnh rốt cuộc công phá Tảv Kinh. Lý Đường từ vương công cho tới quẩn thần đểu hàng. Lv Uvên đốt cháy Trường Nhạc cung, tự vẫn mà chết!

Cùng một thời gian, Hà Đông đầu hàng, Thượng Đãng quv hàng, u Châu liều chết kháng cự rốt cuộc cùng kháng không nổi thế còng của quân Tây Lương. Sài Thiệu. Lý Đạo Tòng bỏ mình. Tuyên cáo lực lượng chống cự cuối cùng của Đường triều đă tiêu vong.

Tùv triều đà thành lịch sử. Lương quốc không ngừng phát triển.

Sau đó chi dùng thòi gian nửa năm. Trương Trấn Chu dẫn binh bình Lý Quv. Lý Tĩnh đơn giàn đánh chết Lương Sư Đô. từ đó về sau thiên hạ nhất thống. Lương quốc lại khôi phục cựu quan của Tùy triều, hơn nữa lại càng tiến bộ hơn một bước.

Tuy có hùng tâm tráng chí, sau khi bình định thiên hạ, Tiêu Bố Y cũng không vội đánh Đột Quvết, diệt Liêu Đông. Mà là bắt đầu nghi ngơi lấy lại sức. Mặc dù không hể dụng binh, lại chọn dùng sách lược tinh binh, cực lực đề cao trinh độ trang bị của binh sĩ. chinh lv một số kỹ thuật mà thời đại nàv có thể sử dụng. Sau khi miêu tểụ giao cho công tượng Tương Tác giám càn nhắc nghiên cứu chế tạo. đồng thòi hiệu triệu tiết kiệm, cổ vũ kinh thương. Như trước đãv vẫn nghe quần thẩn để nghị, được bách quan tán thưởng. Tiêu Bố Y thấy thiên hạ thái binh thì cũng khó kháng sự hấp dẫn của Thiên thư. Quyết định đi Ba Thục một chuyến. Thật ra Tiêu BÓ Y trong lòng suy nghĩ Trương Giác cùng hắn cũng phảng phất giống nhau. Cho nên hắn cực kỳ muốn xem Thiên thưnàv của Trương Giác.

Sử Đại Nại sau khi thiên hạ an định, hướng về phía Tiêu Bố Y thinh cẩu quay lại Thiết Hãn quốc. Bùi Hành Quảng ờ một bên nói rò nguyên nhân, Tiêu Bố Y sau khi hiểu rò ngọn nguồn, tuy có tiếc nuối nhưng rốt cuộc vẫn trọng thưởng cho Sử Đại Nại. để hắn quay lại. Hai người ngầm hiểu lẫn nhau đều không có để cập đến Bùi Củ, xem như người này không hề tồn tại. Thật ra Tiêu BÓ Y cũng nghe đền chút ít chuyện của Bùi Cù, hiểu rẳng hắn trước mắt tại Thiết Hãn quốc phong sinh thủy khỏỊ nhưng không thể nói là mối họa, tạm thòi cũng buông lòng tâm sự.

Tiêu Bố Y nói cải trang đi Ba Thục mẩy ngày, bách quan tuy có một đám Nạp Ngôn, Thị Lang khuyên can. nói Thiên tử không thể khinh động, nhưng đúng là vẫn không có kháng được sự kiên trì của Tiêu Bố Y. Tiêu Bố Y làm Hoàng đế một năm đã hiểu được. Hoàng đế việc nàv cùng không nên làm. cả đám thằn từ chi hv vọng đem hắn trói tại Đông Đò, Tảv Kinh hai nơi. chuyện lớn chuyện nhò gì đều phái nghe một chút, sau đó cho một ý kiến, cái nàv cùng với những triều khác cùng không khác gì bao nhiêu. Bách quan đăbị Dương Quảng đi tuần dọa cho sợ hài, cũng không hv vọng Tiêu Bố Y sau khi lên làm hoàng đế. giẫm lên vết xe đổ. Nhưng mà bách quan thật ra cũng không cằn Tiêu Bố Y làm quá nhièu sự tình, chi cằn hắn không cẩn phải như Dương Quảng là được.

Quản thẩn hòa họp êm thấm, quán dán trên dưới một lòng, rốt cục đà mỡ ra một màn Lương quốc thịnh thế.

Tiêu Bố Y muốn đi Ba Thục, người bên cạnh cũng muốn đi theo. Tiêu Bố Y vẫn là chọn Lý Tĩnh cùng nhàn mà năm đó đi Ba Thục, nhưng mà thiếu Tẩn Thúc Bảo cùng Sử Đại Nại. lại nhiều thêm Trương Tế cùng một đám vệ sĩ.

Thánh Thượng đi Ba Thục, quan địa phương đương nhiên một đường hộ tống, phi thường cần thận. Tiêu Bổ Y ngại lễ nghi quá mức phiền phức, lấy thủy lộ tâv tiến, rất nhanh đến địa giới Ba Thục.

Một ngày này, rốt cuộc gặp được Vân Thủy.

Ba Thục vẻn tình như lúc ban đầu, nhưng nhièu hon chút ít thương nhân, so với năm đó khi Tiêu BÓ Y tiến đến. phồn hoa hơn rất nhiều.

Vân Thủy đà làu không gặp. thiếu đi nụ cười, hai đầu chán mày luôn luôn như có chút ít suy nghĩ, sau khi nhìn thấv Tiêu Bố Y, cũng khôngthi lễ. trực tiếp hòi: “Gia gia của ta đi lại không được, không thể nghênh đón người, cho nên bảo ta đến chiêu đài người, nghe nói người trờ thành, hoàng đế. hình như cùng với trước kia cùng không có gì khác nhau”.

Nếu là bách quan Đông Đô ở đây. quá nửa sè mắng nhiếc nữ tử man di này không hiểu cấp bậc lễ nghĩa, lại dám nói chuyện như vậy đổi với Thánh Thượng. Tiêu BÓ Y hiểu rõ tính cách của Vân Thủv, mim cười nói: “Ta không có gi thav đổi. Vân Thủv. cô lại biến đổi rất nhiều”.

Vân Thủy nghe được, đột nhiên vành mắt hồng lẻn. quay đầu đi, hồi làu mới quay đầu lại, “Qua một thời gian ngắn, ta còn muốn đi thăm Tẩn Tướng quân. hắn... là nam nhi chân chính, ta rất kính ngưỡng hắn”.

Tiêu Bố Y nói: “Cò bắt cứ lúc nào cũng có thểđi, cũng có thể đưa tộc nhản đến Đòng Đô ỡ. bọn họ sẽ không hề khinh thị các người, nểu có bắt màn, thì cứ tim ta là được”.

“Đáng tiếc, ta chi thích sống ở chồ này” Vân Thủy buồn bả nói: “Lúc trước ta chính là không bò được nơi đảv, lúc nàv mới không có đi Trang Nguvẻn. giờ đâv... hổi hận. Nhưng hôm nav.,. Trung Nguyên đã không có người nào đáng để ta lưu luvến. ngoại trà đi bái tế Tần Tướng quân" Nàng khòi phục khẩu khí thản nhiên nói: “Gia gia của ta nói. người muốn xem Thiên thư?”

Nàng nói trực tiếp. Tiêu Bổ Y ngược lại cảm thấv cùng Vân Thủy kết giao so với cùng những quan địa phương kia liên hệ càng thêm thống khoái, trực tiếp nói: “Ta tới đâv chính là để xem Thiên thư..Thấy Vân Thủy trợn mắt nhin minh, Tiêu Bổ Y bổ sung nói: ‘‘Đương nhiên, ta còn muốn thăm Uyển nhi, cho dù không nói lời nào. nhìn qua cũng được. Uyển nhi có khòe không?"

“Thánh nữ so với người còn tốt hơn” Vân Thủy nói: “ít nhắt ờ trong suy nghĩ chúng ta. nàng so với người tốt hơn rắt nhiều. Gia gia nói. muốn xem Thiên thư. thì cần ba món vật dẫn đểu đà đủ chưa?”

Tiêu Bố Y nói: ‘‘Đều đã mang theo bên người”.

“Vậy đi theo ta” Vân Thủy xoay người hướng đi về phía Vọng Nguyệt phong, Tiêu Bố Y cười khổ không nói. dẵn đầu mọi người đi theo.

Chờ đến dưới ngọn núi. Vân Thủy nói: “Vằn quy củ cũ, dẫn theo ba thủ hạ lẻn núi. Tiêu Bố Y. đâv là quy củ ở đâv. Đại tế tự cũng không hv vọng quá nhièu người lên núi”.

Tiêu Bố Y nhìn lại. Mộ Nho, A Tú sớm tiến lẻn. cùng nói: “Thánh Thượng, chúng ta muốn đi” Bọn họ không chút nào che dấu ý niệm muốn gặp Uvển nhi trong đầu, Tiêu BÓ Y gặt đầu đáp ứng, lại nhìn về phía Lý Tình. Lý Tĩnh nói: “Ta cũng muốn đi xem... Thiên thư”.

Tiêu Bố Y dẫn ba người này lẻn núi. lệnh đám người Trương Tế chờ ỡ dưới chân núi. Bốn huvnh đệ tuv là bất đắc dĩ. vẫn ùy thác Chu Mộ Nho. A Tú nểu gặp được Uvển nhi, thì thay lời cùng Uyển nhi ân cằn thăm hòi một tiếng. Vân Thủy mất kiên nhẫn bọn họ lắm điều, đã đi trước hướng về phía ngọn núi trèo lẻn. Tiêu Bố Y quay đẩu nhìn lại, thấy mây trắng ung dung, nụ cười đà có miễn cưỡng.

Chu Mộ Nho cùng A Tú cầm theo bình phong gương đổng. mệt mỏi thờ hổng hộc. Tiêu Bổ Y mặc dù muốn giúp đờ. hai người cố ý không cho.

Lý Tĩnh vẫn sắc mặt như sắt. hai mắt sáng ngời, lưu ý động tình chung quanh. Mặc dù thiên hạ đã định nhưng Tiêu Bố Y đi Ba Thục, hắn có chức trách phụ trách hộ vệ Tiêu Bố Y nên cũng không dám chậm trễ.

Đến trước Tuyệt Tình động, Vân Thủy dẫnbốn ngưỡi nhập động.

Tiêu Bố Y thấv chi có Vân Thủy dẫn đường, Tư Mà. Tư Đồ cùng không ở đó. không khòi hỏi: “Hai Tư vẫn khòe chứ?”

Vân Thủy trả lời: “Ngươi khẳng định kỳ quái vì sao bọnhọ khôngỡ đâv? Sao không trực tiếp hỏi ra đi?”

Tiêu Bố Y bị nàng nói trúng tâm sự, hơi cười nói: “Ta cùng Tư Đồ có duyẻn cũ, thật ra cùng muốn cùng hắn gặp mặt”.

Vân Thủy nói: “Gia gia nói, ba Tư sẽ không gặp người cẩm Thái Bình lênh, đày cũng là quy củ”.

Tiêu Bố Y nhíu mày. nghe giọng điệu của Vân Thủy, cảm giác Ngũ Đấu Mễ cùng Thái Bình đạo ngược lại oán hận rất sâu. nhưng vì sao xem Thiên thư. lại phải tới địa bàn của Ngũ Đấu Mễ giáo, Tiêu Bố Y nghĩ mài mà không rò.

Mọi người đi ỡ trong hang đá. rốt cuộc đi tỡi trưỡc vực sâu thì dừng lại, nhưng đổi diện cũng không có bắt luận ké nào.

“Uvềnnhi đâu?” Chu Mộ Nho nhịn không được hỏi.

“Xem Thiên thư. không cằn thánh nữ ờ đâv-' Vân Thủy lạnh lùng trả lời. Đi đến trước vách đá. nhặt lên tảng đá nhẹ gò vài cái. thanh âm thanh thúy, như năm đó xa xa kích động mở ra. Chờ giây lát. đối diện cũng truyền đến vài tiếng vang nhẹ. Vân Thủy nghiêng tai nghe, Tiêu BÓ Y nghe tiểng vang rắt có quy luặt. trong lòng khè động.

Sau một lúc làu. đối diện không hề có tiếng vang gì nữa. Vân Thủy nói: “Đại tế tự bảo các người đem bình phong gương đồng cùng Thái Bình lệnh, cùng hai nửa khối ngọc để lại, bảy ngày sau lại tới”.

Chu Mộ Nho vốn trong bụng đà tức giận, nghe được lớn tiếng nói: “Các người bảo chúng ta buông, chúng ta liền buông sao?”

“Ngươi đương nhiên có thể không nghe” Vân Thủv nói: “Ta là chuyển đạt lại lời của Đại tế tự mà thôi”.

Tiêu Bố Y cùng không do dự, lệnh cho Chu Mộ Nho đem binh phong gương đổng đặt xuống, lại lắv ra Thái Bình lệnh cùng hai nửa khối ngọc, nhẹ nhàng đặt ỡ trên mặt đất. Vân Thủy thắv thế. thi đi ra trước sau khi- đến cửa động thì để lại một càu, “Bảv ngày sau, chúng ta lại đến. Trong thòi gian này, các người tốt nhất không cằn phải lên núi”.

Nàng phiêu nhiên mà đi, lưu lại bốn người đều cau chặt chán mày. Chu Mộ Nho bất mãn nói: “Cái nàv tính là gì. Thánh Thượng nhất thống giang sơn, lại bị đối xử vậy sao?”

Tiêu Bố Y ngược lại không thèm để ý, khi xuống núi khó hiểu hòi. “Lúc trước hình như Miêu vương cùng để cho chúng ta đợi một thời gian ngắn..

Chu Mộ Nho trước mắt sáng ngời. “Chẳng lẽ trong khoảng thời gian này, bọn họ còn muốn Uyển nhi báo mộng cho chúng ta. ta đi dạo" Rồi kéo A Tú, đi về phía chợ, Tiêu Bố Y cười khổ nói: “Lần nàv chi sợkhông phải đơn giản nhưvậv.Nhị ca. người thấv thế nào?”

Lý Tình cũng muốn không rõ. an ủi: “Chỡ bảy ngày chẳng phải sẽ biết sao?”

“Cái này hình như là không có biện pháp nào khác” Tiêu Bố Y cười khổ nói.

Mọi người chi có thể tại đãv chờ đợi bảv ngàv. Chu Mộ Nho cùng A Tú giằv cùng đi rách cả hai đôi. cùng không có người nào bắt bọn họ đi báo mộng, không khòi buồn bà mất mát. Chờ bảy ngày sau. Vân Thủy chủ động tim đến đám người Tiêu BÓ Y nói: “Thời cơ chín muồi. có thể đi”.

Tiêu Bố Y hỏi: “Lúc nào cơ thành thục? Vân Thủy cô nương, kính xin nói rõ chi tiết thoáng cái”.

Vân Thủy là thiên tính như thế. bắt quá đối với Tiêu Bố Y coi như thái độ không tệ nói: “Thật ra ta lúc trước cũng không biết vì sao phải chờ bảy ngày, chi là dựa theo gia gia của ta cùng đại tế tự phán phó mà làm. Mấy ngày nay ta hòi gia gia. người nói muốn xem Thiên thư cùng không phải là chuvện đơn giản như vậy, nhắt định phải chờ một đoạn thời gian, cùng không phải tất cả mọi người có Thái Bình lệnh, binh phong gương đổng gi gi đó đều có thể xem được, ngươi hinh như... có duvẻn”.

Tiêu Bố Y nghe càng hồ đồ. Lý Tình nói: “Vậy làm phiền cô nương đưa bọn ta tiến đến” Lẩn này mọi người quen việc dễ làm thắng đi vào trước thang trời, sơn động vẫn trống vắng, thang trời vẫn âm trầm, nhưng mà bình phong gương đồng trong sơn động đà không thấv, đối diện thang trời, tràn ngập sương mù nhàn nhạt, giống như Tiêu Bố Y lúc trước gặp Uyển

Tiêu Bố Y có chút chua xót hỏi: “Vân Thủy, chúng ta sau khi xem qua Thiên thư. có thể gặp... Thánh nữ hay không?”

Vân Thủy lắc đầu. “Nàng... nói không cần gặp. Đại Miêu Vương cũng nói. sau khi gặp người, Thánh nữ chi sợ tâm tình kích động, đổi vói thân thể nàng bất lợi. Tiêu Bố Y. ngươi cùng không nên đi gặp” Lần nàv Vân Thùy là giọng điệu thương lượng, Chu Mộ Nho cùng A Tú nghe nàng nói như vậy trong lòng chua xót, cũng biết Đại Miêu Vương cũng là vì Uyển nhi mà suy nghĩ, không thể trách cứ. Tiêu Bố Y thở dài. “Vậy làm phiền cô thay ta hướng về nàng ân cằn thăm hòi. nói... ta... chúng ta đều nghĩ tới nàng!”

Vân Thủy gặt đầu. đối diện thang trời đột nhiên truyền đến một thanh âm. giống như âm thanh của tự nhiên. Vân Thủy sắc mặt khè biến nói: “Thiên thưmuốn hiện!”

Tất cả mọi người tâm tinh có chút khẳn trương, cho dù Tiêu Bố Y, Lý Tình cũng không hề ngoại lệ. quay đẩu nhin về phía thang tròỊ chi thấy được một đạo kim quang bắn ra, chiểu lên phía trên màn mây mù hơi mòng kia.

Mâv mù giống như màn nước, trên mặt đà hiện lên chữ vàng!

Chu Mộ Nho. A Tủ chưa từng có gặp qua bực cảnh tượng kỳ dị này. đều xem đến líu lười. Tiêu Bố Y trong lòng khẽ động, nghĩ đến dòng chữ trên màn nước ỡ cung điện dưới lòng đất năm đó. Nhưng không kịp nghĩ nhiều, chi hết sức chăm chú nhin những dòng chữ ỡ trên mây mù.

Quả không ngoài dự liệu của hắn. vãn tự hiện lên ỡ trên mây mù hắn có chút quen thuộc, không ngờ chính là chữ giản thể thòi đại của hắn.

Lý Tình nheo mắt nhìn kỹ. hiển nhiên cũng không muốn bò qua loại kỳ cảnh này.

T rên mây mù. văn tự ờ trong mắt Chu Mộ Nho. ATúđọcphi thường cố hết sức, hơn nữa là sống động, từng dãy di động lên trên, đền phía trẽn nhất, biến mắt khôngthấv. nhưng phía dưới còn có văn tự cuồn cuộn không dứt xuất hiện, di động hướng lên trên. Tiêu Bố Y lại thắv cùng không có gi là lạ, bời vì loại phương pháp thể hiện này, cùng với giới thiệu diễn viên trong bộ phim thời địa hắn cũng không có gi khác nhau.

Hắn cũng không thể cùng đám người Lý Tình, A Tú giải thích, tập trung tinh lực đọc. không biết qua bao làu. lại là một tiếng vang thanh thúy truyền đến. trên mây mù bồng nhiên xuất hiện một cô gái. vẻ mặt điềm tình, hướng về phía mặt này phất tay mim cưỡi. A Tú, Chu Mộ Nho trong lúc nhất thòi nhưmộng nhưảo. hét lớn: “Uvểnnhi. cô đền đày!”

Uvển nhi trong mây mù chi nhìn về phi này, trên mặt tràn đầy vé điềm tình. Lại là một tiếng vang thanh thúy, kim quang bỗng nhiên biến mất không thấv. trước mắt một lằn nữa là vụ khí móng lung, tiếp qua một lát. vụ khí tán đi. đổi diện thang trời khôi phục sự thanh u.

Tiêu Bố Y đứng ở tại đó. thần sắc cồ quái, Lý Tĩnh tuy là đại tài. thế nhưng xem cũng không quá mức hiểu rõ. Thắv Tiêu Bố Y ngẩn ra, có chút giặt minh, đẩy hắn một cái nói: “Bố Y. ngươi không sao chứ?”

Tiêu Bố Y phục hồi lại tinh thần, lắc lắc đấu nói: ‘‘Không có việc gi, đáng tiếc... không thể cùng Uvển nhi nói đòi câu, nhưng vì nàng suy nghĩ, cùng không thể làm gì được”.

Thỡ dài. chủ động xoav người ra khòi sơn động, Lý Tĩnh thấy Tiêu Bổ Y tâm sự đầy còi lòng, không khòi lo lắng.

Sau khi ra khỏi sơn động, Vân Thủv đuồi theo nói: “Tiêu Bố Y. đại tế tự nói. ngươi đưa ra ba món đồ vật cũng có thể lắy về”.

Tiêu Bố Y cũng không kinh ngạc, suv nghĩ rồi nói: “Phiền cô đem Thái Bình lệnh đưa cho ta là tổt rồi, về phẩn những vật khác, đối với ta vô dụng".

Vân Thủv ngược lại có phần quái dị. nhưng nàng cũng không hòi nhiều, quav lại trong động, một lát sau đem Thái Binh lệnh đưa đến trên tay Tiêu BÓ Y, Tiêu Bố Y nhin hổi làu rồi cất vào trong ngực nói: “Chúng ta đi thôi, đa tạ Vân Thủv cô nươnghỗ trợ”.

Hắn dẫn theo mọi người đi xuống núi. Vân Thủy lại ngồi xuống một tảng đá. ánh mắt nhin theo bóng lưng mọi người dời đi. nhin về phía bầu trời xanh thắm, đột nhiên khóe mắt có vệt nước mắt.

Tiêu Bố Y sau khi quay lại. Lý Tình tuy là ổn, nhưng vẫn nhịn không được hòi. “Bố Y, trên Thiên thư rốt cuộc nói cái gi?” Tiêu Bổ Y do dự một chút rồi nói: “Nhị ca, ta muốn sắp xếp lại. quay lại Đông Đô mới nói với người, có được không?" Lý Tình cũng không miễn cưỡng,. trầm giọng nói: “Bố Y. Thiên thư viết cái gì không quan hệ khẩn cấp. ngươi là đứng đầu thiên hạ, phải nhớ kỹ điểm ấy”.

Tiêu Bố Y cười nói: “Nhị ca đa tâm rồi, chi là ta trong lúc nhất thòi không biết nói như thế nào" Lý Tĩnh thấv Tiêu Bố Y trẳm tình lại. lúc này mới buông lòng tâm sự. Khi mọi người muốn rời Ba Thục, Dương Niệm Phủ đột nhiên đuổi tới. Vài năm qua, Dương Niệm Phủ đà trờ nén tuấn tú lịch sự. sau khi nhìn thấy Tiêu Bố Y. khom người thi lễ nói: '‘Tham kiến Thánh Thượng”.

Bố Y vươn tay nâng hắn dậy hắn nói: “Niệm Phủ. ngươi đã trường thành, thời gian gần đâv vẫn sống tốt chứ?" Dương Niệm Phủ không hề lãnh binh, bắt đẩu ỡ Ba Thục buôn bán. những năm gần đâv tại Ba Thục đà rất có uy vọng. Tiêu Bố Y để cho hắn tham dự quán lv Ba Thục, lần này đến Ba Thục, vẫn không thấy.

Dương Niệm Phủ nói: “Vi thần rất nhớ tới Thánh Thượng. Lấn này thần cũng là mới quay lại. nghe người ta nói Thánh Thượng đà tới. vốn định đại lễ đón chào, nhưng nghĩ lại Thánh Thượng quá nửa không mừng, nên một minh tiến đến”.

Tiêu Bố Y thấy Dương Niệm Phủ tuy đại phú đại quý, vẫn quẩn áo đơn giản, vỗ vỗ vai hắn nói: “Thật ra sau khi ta tới Ba Thục, nghe ngưỡi Miêu ờ đâv nói. ngươi làm vô cùng tốt, rắt được bọn họ kính vẻu. Tiểu đệ, ngươi rốt cuộc đà trường thành'’ Hắn sau khi gọi tiếng tiểu đệ. khóe mắt có lệ quang. Niệm Phủ nghe được, cánh mũi cũng cay cav. vươn tav từ trong lòng móc ra một phong thơ đưa cho Tiêu Bố Y nói: '‘Thánh Thượng, đãv là thư của tỷ tỷ đưa cho người”.

Tiêu Bố Y có chút vui mừng ngoài ý muốn, đưa tav tiếp nhặn, mờ ra xem thấv trên thư tự thể đoan chính, số lượng từ không nhièu lắm. ghi nói: “Tiêu đại ca. cảm ơn người đà tới thăm ta. Cùng người ỡ cùng một chồ. ta rất vui vẻ, ta ỡ trong này dân chúng lại sẽ vui vẻ, biết người... sẽ hiểu rõ ta! Uyển nhi lưu tự”.

Tiêu Bố Y nhẹ lau đi hai giọt nước mắt rơi xuống, mim cười nhìn sang tiểu đệ nói: “Tiểu đệ, cảm ơn đệ đã chuyển cho ta phong thư này. Ta đi rồi, hãv chiếu cố tỷ tỷ đệ cho tốt!”

Dương Niệm Phủ gật mạnh đầu, Tiêu Bố Y dẫn mọi ngưỡi giục ngựa đi về hướng đông, đi ngang qua một cái chợ, người trong chợ tới lui, Tiêu BÓ Y ánh mắt xẹt qua, thở ra một hơi dài. mới định thúc ngựa đi về phía trước, đột nhiên ghim chặt dây cương, phi thân lên, hạ xuống trước người một người.

Người nọ là người bán hàng rong, đang bán bánh bao nóng hồi. tròng thấv có người từ trên trời giáng xuống, bị dọa cho nhảv dựng, thiếu chút nữa là xốc sạp lên. Nhìn thấy là Tiêu Bố Y, nhìn đến líu lười, hồi lâu mới nói: “Thiểu đương gia. là người?'’

Người nọ béo lùn chắc nịch như một cái bánh bao vậy, Chu Mộ Nho. A Tú nhìn thấy, thắt thanh nói: ‘‘Hòe mập. là ngươi?”

Ngưỡi bán bánh bao đúng là Hòe mập!

Tiêu Bố Y cùng phi thường giặt minh, vừa rồi vốn là không dám xác nhặn, bời vì vừa rồi chi cảm thấy bóng người quen thuộc, lúc nàv thấv được mặt. mới phát hiện Hòe mập coi như gầv đi chút ít, mặt cũng đen đi rất nhiều, tóc buộc khăn trắng, quẩn áo cũng là theo kiểu người Miêu điển hình.

‘Hoe mập, ngươi tại sao lại ờ chỗ nàv? Chúng ta tìm ngươi... tìm đà làu rồi” Tiêu Bố Y hỏi. Hắn lời nàv xác thực không có nói sai. Chu Mộ Nho hầu như tìm quá nửa Trung Nguyên, nào đàu nghĩ đền Hòe mập lại ỡ Ba Thục bán bánh bao.

Hòe mập nhìn thấy các huvnh đệ. lộ ra nụ cười. “Ta... vẫn luôn ờ đâv. ở đãv có... Vọng Nguyệt phong".

Tiêu Bố Y bỗng nhiên rõ ràng, cười lỡn nói: “Thì ra là thế. Hòe mập, theo chúng ta đi Đông Đô đi”.

Hòe mập lắc đầu. “Thiếu đương gia. đổi với người mà nói. rất nhiều chuyện đểu rất quan trọng, nhưng đối với ta mà nói, đời này chi có một việc quan trọng. Ta đương nhiên so ra kém quá nhièu người, nhưng ta có thể ỡ bên cạnh Vọng Nguyệt phong, cũng đà là chuyện vui sướng nhất ở trong cuộc đời này” Hắn nói binh thản. Chu Mộ Nho. A Tú hai mặt nhìn nhau, đà không thể nói.

“Thiếu đương gia. ta còn phải bặn rộn. người... cùng cùng bặn rộn” Hòe mập cúi đầu xuống.

Tiêu Bố Y gặt đẩu nói: “Tốt, ta biết rồi. Ta mua vài cái bánh bao" Vươn tav móc ra đĩnh vàng đưa cho Hòe mập. Hòe mập lắc đầu nói: “Ta không có tiền lẻ. mấy cái bánh bao này, tặng cho các người trẽn đường ăn” Hắn một hơi bọc mười cái bánh bao đưa cho Tiêu Bổ Y, trịnh trọng nói: “Không cần tiền”.

Tiêu Bố Y tiếp nhận bánh bao, chi nói hai chữ. “Cảm ơn”.

‘Không khách khí" Hòe mập trả lại một càu. trên mặt lộ ra nụ cười. Tiêu Bố Y mang theo mười cái bánh bao. trờ người lên ngựa, thấv Chu Mộ Nho cùng A Tú vẫn lưu luvến, lắc đầu. ra roi thúc ngựa rời đi. Hắn và Lý Tĩnh ra khòi Miêu Cương, chuvầi đi đường thùv, sau đó qua Tương Dương một đường phi nước đại, một ngày này quay lại đền Đông Đô. Sau khi vào cung. Tiêu Bố Y mới hướng về Lý Tĩnh nói: “Nhị ca. ta biết người kiến thức rộng rãi, nhưng chuyện này không thể tưởng tượng được, nếu là Bùi tiểu thư ỡ đâv... hoặc là..Tiêu Bổ Y muốn nói lại thôi.

“Nếu là TưNam ỡ đày. quá nửa cũng có thể rõ ràng?”Lý Tĩnh thản nhiên nói. Tiêu Bố Y thỡ dài. chuyển hướng chủ để, '‘Bùi Bội hiểu rõ, Mông Trẳn Tuyết có thể giải thích, nhưng mà Xảo Hề quá nửa cũng không hiểu. Chuyện nàv... vốn cũng không cằn quá nhièu người hiểu rõ, để tránh dẫn phát lời đồn đãi phán tranh, bất lợi đổi với nhắt thống. Đẻ cho hai nàng nghe một chút, nói không chừng cũng sẽ tốt hơn".

Lý Tĩnh cũng không phản đối. Tiêu Bố Y tìm Bùi Bội cùng Mông Trần Tuyết tiến đến. hai nữ thấy Tiêu Bố Y quay lại. đều là mừng rờ. nghe Tiêu BÓ Y kể rò chuyện Ba Thục, đều có chút vì Uyển nhi mà thương cảm.

Viên Xảo Hề nghe Tiêu Bố Y quay lại, cũngtheo tới. nhìn thấy Tiêu Bố Y, nói khè:

“Thiếp tới chính là để gặp chàng’' Viên Xảo Hề làm người cực nhu thuận, mặc dù quv vi Hoàng hậu. đối với Bùi Bội cùng Mòng Trần Tuyết vẫn cực kỳ tòn kính, ba người vốn tuy hai mà một. đối với sau khi được Viên Xảo Hề phong hậu. ngược lại là Bùi Bội. Mông Trẩn Tuyết hai người cực lực ủng hộ. Bùi Bội cùng Mòng Trằn Tuyết tuv được phong làm Thục phị Đức phi. ba tỷ muội tinh cảm lại một điểm cũng không biến.

Tiêu Bố Y cũng khôngtiện lạnh nhạt với Xảo Hề, mim cười nói: “Cùngmột chồ nghe đi, Xảo Hề, ta chi sợ hù dọa đền nàng, nén cũng không có tìm nàng”.

Viên Xảo Hề cười duyên nói. “Cùng hai tỷ tỷ cùng một chồ, thiếp lá gan cũng lớn hơn”.

Tiêu Bố Y không hể nói nhiều, bảo ba nữ ngồi xuống, sau đó đổi với Lý Tình nói: “Nhị ca. khi tại Ba Thục, ta không có nói với người, đơn giãn là ta cùng không biết nói như thế nào. Nhưng không nói ra thì lại cảm thấv quái dị. cho dù đăng cơ trong lòng cũng không an tâm”.

Lý Tình chậm rãi gặt đầu. “Ta biết... loại người như đệ thể chắt đặc thù. vốn chuyện trải qua, đa số đều làm cho người thường không cách nào tưởng tượng”.

“Ta là người chết đương nhiên mọi người cũng biết” Tiêu Bố Y nhìn về phía Viên Xảo Hề, thấy nàng trong mắt có sợ hãi. mim cưỡi nói:“Xảo Hề nghe thắ đương nhiên là có chút ít giật mình'’.

“Vô luận Tiêu đại ca là ai. thiếp cũng sẽ đi theo chàng’' Viên Xảo Hề chém đinh chặt sắt

nói.

Tiêu Bố Y rất là cảm động, ba nữ cùng Lý Tình đối với hắn mà nói xem như là người cực thân, cho nên Tiêu Bố Y mặc dù đăng cơ. ngàv thường vẫn dùng xưng hò ngàv xưa. Thấv Viên Xảo Hề cực kỳ kiên định, thấv Bùi Bội. Mông Trằn Tuvết tràn đầy nhu tình, lại thắv ánh mắt cổ vũ của Lý Tình, Tiêu Bố Y không tiếp tục kiêng kị nói: “Ta là người chết, cũng là Quỷ Vương theo như lời Thái Binh đạo hoặc là Ngũ Đấu Mễ giáo nói! Bởi vì thể chất đặc thù nên luôn luôn phát sinh chuvệnkhác thường, những cái này mọi người đương nhiên cũng biết. Nhưng mọi người quá nửa khôngbiết cũng có một người chết rất có danh tiếng”.

“Là Trương Giác sao?”

“Không phải, là Trương Lăng!” Tiêu Bố Y trầm giọng nói.

“Thì ra người chết là Trương Thiên sư?” Lý Tĩnh có chút cả kinh nói.

“Nhị ca đương nhiên cũng biết chút ít sự tình?” Tiêu Bố Y hỏi.

Lý Tình chậm rãi lắc đầu. “Ta cũng là nghe đại ca nói chút ít, nhưng mà bọn họ cũng là suy đoán, cụ thể như thế nào. vẫn phải xem Bố Y ngươi tới nói. Nói không chừng, ta sau nàv có cơ hội cùng đại ca đề cặp tới, cũng có thể giải nghi hoặc trong lòng của hắn”.

Tiêu Bố Y nói: “Muốn nói rõ chi tiết, cũng không biết bắt đẩu như thế nào. đã nhu vậy, ta coi như là kể một chuyện xưa” Thấy mọi người gật đầu, Tiêu Bố Y lúc này mới chậm rãi nói: “Ta trước kia cũng nói qua. ta là từ ngàn năm sau. trải qua thời gian đảo ngược mà tới đâv, ta cùng một mực cho rằng như vậy, nào đâu nghĩ đến, thật ra cùng không tính là chính

xác”.

“Thời gian đảo ngược?” Lý Tĩnh ung dung suy nghĩ sâu xa, “Trên đời nàv thực sự có loại chuyện kỳ diệu này sao? Ta vẫn cho là lời đồn vô căn cứ, không cách nào chứng thực, không ngờ ờ trên người Tam đệ lại nhìn thấy” Lý Tĩnh là người thông minh, chính vì thông minh như thế. cho nên giòi về suy nghĩ, đổi với những chuyện không hiểu cũng không bài xích.

Tiêu Bố Y nói: “Chuyện trên đời này, rất nhiều chuyện vốn chính là huyền diệu khó giải thích. Bẳng không Lão Tử cũng sẽ không nói cái gì ‘Huyền chi hựu huyền, chúng diệu chi môn Thiên địa ý. đa phẩn đều là cực kv vi diệu. Nhưng mà cổ nhân có càu ‘Tử bắt ngữ quái lực loạn thần' cho nên các đời quán vương coi đâv là đạo trị thả không để xướng các nói huyền diệu này, ta tại vị chưởng chính, vì cầu dân chúng vên ổn. đương nhiên cũng sẽ cấm kỵ ít nói tới. cho nên chuyện này trà mọi người ra. ta không định nói với người bên ngoài”.

Ba nữ đều là trịnh trọng gặt đầu. trong lòng nghiêm nghị, lại có ý tự hào. thẩm nghĩ phu quán đối với các nàng cực kỳ tín nhiệm, mới có thể đổi với các nàng nói đến những chuyện nàv. Lý Tĩnh nói: “Từ bắt ngữ quái lực loạn thầiL như theo ta thấv cách nói đo là bởi vì rất nhiều sự thật huyền diệu, khó có thể giải thích, để tránh khủng hoảng, đơn giản không nói ra. Nhưng có người học thức uyên bác, thật đối với những cái này rất có nghiên cứu”.

“Đúng vậy!” Tiêu Bố Y đồng V nói: “Trương Lăng chính là người đối với cái này rất có nghiên cứu, người nàv cùng giống như ta. từ ngàn năm sau đi tới triều đại nàv. Hắn đương nhiên so với ta mạnh hơn rất nhiều, tự nghĩ ra đạo giáo giáo phái, hơn nữa học thức uyên bác. hiểu biết hà đồ lạc thư. thiên văn địa lý. Hiểu rò Ngũ kinh, lại giòi hoàng lào chi học. nếu bàn về bác học. ta thật sự là thúc ngựa cũng bì không nổi hắn”.

Bùi Bội nói: “Ai cũng có sở trường riêng mà thôi, hắn chế đạo giáo giáo phái, chàng lại khai sáng thiên hạ" Ba nữ trẽn mặt đểu lộ ra vẻ kiêu ngạo tự hào. Tiêu Bố Y trong lòng cảm động, thẳm nghĩ được vợ như thế. chồng còn cầu gi hơn?

Hơi trầm ngâm, Tiêu Bố Y lại nói: “Người này đến thòi đại này. cũng là bởi vì làm một loại thí nghiệm. Ta đến nơi này lại là hồn phách, hắn đến nơi này lại là thân thể đầv đủ. Chẳng những trải qua thòi không nghịch chuyển đến nơi này, mà hắn còn mang theo một ít đồ vật đến đâv”.

“Là viên ngọc sao?” MôngTrẩn Tuyết hỏi.

Tiêu Bố Y gật đầu nói: “Chẳng những ngọc, mà còn có bình phong gương đồng kia, đều là hắn từ thời đại của mình mang tới”.

Lý Tình dù là kiến thức rộng rãi, cũng lộ ra vẻ kinh ngạc nói: “Trách không được tác dụng của vật kia. ta căn bán cũng không cách nào giải thích”.

Tiêu Bố Y cười khổ nói: “Ta rõ ràng tâm tinh của mọi người, ta nếu không phải từ ngàn năm sau tới đây. cũng căn bản không thể nào tưởng tượng. Thật ra trong mắt của ta. ngọc là trang bị hội tụ năng lượng, mà bình phong gương đồng, lại là một loại trang bị tồn trữ” Thấy mọi người khó có thể giải thích, Tiêu Bố Y lập tức nói: “Nói như vậy, ngọc có thể đem năng lượng chứa đựng, tựa như một cái bể cá vậy. đến lúc cằn thiết thì rót nước đi ra ngoài, đương nhiên khối ngọc tồn trữ năng lượng so với bể cá còn kinh người hơn nhiều. Mà bình phong gương đồng chính là Thiên thư, nhưng Thiên thư tuvệt không phải như là sách bình thường. Thiên thư phải trải qua năng lượng kích hoạt, lúc này mới có thể hiện ra nội dung. Cho nên muốn mỡ ra Thiên thư. hai việc trên thiếu một thứ cũng không được. Đại tế tự để cho chúng ta chờ bảy ngày, cũng không phải là ra vẻ mê hoặc, theo ta thấv thì trong Tuyệt Tình động còn có một chút trang bị sử dụng phối hợp bình phong gương đồng cùng ngọc, trong bảv ngàv nàv, hắn có lè dẵn năng lượng mặt trời chứa đựng vào mới có thể sau bảv ngàv. cho chúng ta mỡ ra Thiên thư để xem”.

Tiêu Bố Y mặc dù kiệt lực nói dễ hiểu chút ít. nhưng mọi người vẫn không hiểu ra sao. thật sự là bởi vì chưa bao giờ thấy qua. cho nén khó có thể giải thích. Lý Tình hồi làu mới nói: “Ta mặc dù không biết làm như thế nào. đại khái xem như sáng tỏ. dẫn năng lượng mặt trời chứa đựng vào? Cái nàv thật sự là rất cao minh. Ngươi nói tiếp đi”.

Tiêu Bố Y thấy ba nữ vẫn mờ mịt. thẩm nghĩ dù sao cũng là Lý Tình suy nghĩ linh hoạt, lại nói tiếp: “Dù sao hắn mang đến một số thứ có thể dùng được, hơn nữa năng lực của hắn cùng không tệ.Cũng giống như ta vô ý tập được Dịch Cân kinh, võ công cùng ta cùng đột nhiên tăng mạnh. Nhưng mà người này đối với tranh đoạt thiên hạ không có nửa phẩn hứng thú. bời vì xuyên việt thời không, khám phá hồng trằn chuvên tâm tu tập đạo trường sinh. Bời vì hắn thể chất khác lạ. hơn nữa đối với cái nàv nhận thức rất cao cho nên tại Hạc Minh sơn sáng lặp Ngũ Đấu Mễ giáo, hắn chuyên tâm phép trường sinh, tắt nhiên tính cách bình thản, chế Ngũ Đấu Mễ giáo cũng là vì cứu nhân độ thế. Hắn về sau lặp nên danh tiếng cực lớn. chính là Trương Thiên sư theo như lời hậu nhân kể lại. Tuy biết hắn có thần thông, nhưng không biết hắn có một đứa con..

“Là Trương Giác sao?” Bùi Bội bỗng nhiên tinh ngộ.

Tiêu Bố Y gật đầu nói: “Không sai. con Trương Lăng chính là Trương Giác. Ké này từ nhò đi theo phụ thân tập đạo, hắn tuy không phải người chết, nhưng từ trong binh phong gương đổng thu được quá nhiều tư tường vượt mức binh thường, cùng có một thân bản lãnh vượt xa người thường. Hắn lại không muốn giống như phụ thân, chuyên tâm tập đạo. ngược lại hy vọng phụ thân bẳng vào bán lãnh siêu việt làm hoàng đế. nhất thống thiên hạ”.

Lý Tình cau mày nói: “Thì ra là như vậy. Trương Giác bởi vì học từ Trương Lăng, cho nên mới học cứu thiên nhân, đưa ra tư tưởng người người ngang hàng, nhưng chắc hắn Trương Lăng không đồng V, lúc nàv đâv phá đạo mà ra, tự sáng lặp ra Thái Bình đạo?”

Tiêu Bố Y liên tục gặt đẩu, “Đúng vậy. đúng là như thế. Cho nên Thái Bình đạo. Ngũ Đấu Mễ tuy là chù trương cực kv cùng loại, nhưng Thái Bình đạo bời vì có Trương Giác, lúc nàv đâv cực kỳ cấp tiến. Trương Giác bời vì cùng phụ thân chủ trương khác nhau, không được phụ thân ủng hộ, phản đạo còn chưa tính, hắn còn âm thầm trộm lấy nội dung trong binh phong gương đồng, thuận tav đem gương đổng cùng vật khởi động Thiên thưđi”.

Lý Tình cười khổ nói: “Người này tâm tính cuồng dã. làm việc không từ thủ đoạn, trách không được sự tinh khó thành” Đột nhiên nghĩ đến cái gì. Lý Tình hỏi: “Nhưng... đểu nói Thiên thư ghi lại thiên hạ đại thế. không gi không có, hắn có năng lực biết trước, hắn là chiếm trước tiên cơ mới đúng".

Tiêu Bố Y thờ dài. “Nhị ca. ngươi cuối cùng đà nói đến mấu chốt. Trương Giác trộm đi bình phong gương đồng cùng trang bị khởi động, nhưng khuyết thiếu cơ quan trong Tuyệt Tình động, cuối cùng không thể mờ ra bình phong gương đồng, nhưng hắn âm thẩm đà ghi lại lịch sử biến thiên trong gương đồng, mặc dù không kỹ càng như trong gương đồng, nhưng đại khái cùng hiểu rò. Nhưng không nghĩ đến là...” Tiêu Bố Y lưỡng lự thật lâu mới nói: “Như dựa vào Nhị ca thắy. ta từ ngàn năm sau đến. đổi với chuyện ngàn năm trước, hẳn là biết được rắt nhiều?”

LÝ Tĩnh cười nói: “Cái này... cũng không thể quơ đũa cả nắm, nhìn học thức cùng ý nghĩ của đệ. nếu là một nông phu. vậy cũng có thể là cái gì cũng không biết, ai cũng không có khả năng như Trương Lăng mang cả Thiên thư tới. Đệ nểu là một đại nho. chi sợ sẽ biết nhiều hơn. Nhưng còn có một điểm có vắn đề. đệ không biết rất nhiều chuyện ngàn năm trước ghi lại. là thật hay là giả!”

Tiêu Bố Y vỗ đùi. bội phục nói: “Nhị ca nói rất đúng, ta thật ra kiếp trước là một người dạv cười ngựa, cùng là cười ngựa đánh bạc mà sống, đối với lịch sừ biết cực kỳ nòng cạn. càng không muốn nói là hiểu biết về lịch sử của bán thân có vấn đề!” Ba nữ không khòi mim cười. Lý Tình nói: “Đệ không hiểu lịch sử, nhưng đệ lại thành hoàng để. ngươi hiểu lịch sử, nói không chừng đệ cùng giống như Trương Giác”.

Tiêu Bố Y không cười, ngược lại làm vào trầm tư, thật làu mới nói: “Đây chính là chồ ta nghi hoặc. Ài... nói như thế nào đày. ta sau khi tại Tuyệt Tinh động xem qua lịch sử chứa đựng trong Thiên thư. cùng với trong trí nhớ của ta đà rất có khác biệt. Mà lịch sử của Trương Giác, thi lại là trống rỗng”.

“Có ghi lại đệ không?” Lý Tình nhíu mày hòi.

Tiêu Bố Y lắc đầu, '‘Không có ghi lại con người của ta. Cho nên khi tập kích tại Lạc Thủy nói Bổ Y xưng hùng, cùng với những lời tiên đoán mà ta chứng kiến trong mẻ cung dưới lòng đất kia, hắn là lời của Thái Bình đạo đầu độc nhân tàm. Nhưng mà hậu nhân Thái Bình đạo vô luận nhưthế nào đều khôngthể tái hiện ảo diệu của bình phong gương đồng của Trương Lăng, bời vì căn bản không thể nào giải thích, chứ đừng nói chi là bắt chước. Cho nên mê cung dưới mặt đắt gương đồng tuy nhiều, chữ viết trên màn nước mặc dù xảo diệu, nhưng chi là lợi dụng nguyên lý ánh sáng, những gương đồng kia so với bình phong gương đồng của Trương Lăng, có thể nói là một trời một vực! Nhưng mà... bọn họ có thể bắt chước đến loại trinh độ đó. cũng coi như là rất thông minh’'.

Lý Tĩnh cũng lộ ra vẻ hoang mang, “Nói như vậy, Thiên thư là giả sao? Ngươi cùng Trương Lăng nểu như đều là từ ngàn năm sau tới đâv. vì sao trí nhớ lại có sai biệt?”

Tiêu Bố Y thờ dài nói: “Mấu chốt cũng là ỡ chồ này, bời vì ta vốn đà cho rẳng ta cũng không phải hoàng đế. cho nén sau khi xưng đế. cũng rất là hoảng hốt”.

Tam nữ đều khó hiểu đồng thòi cũng làm vào nghi hoặc trong thòi không sai khác.

‘'Hoang đế trong trí nhớ của đệ là người nào?” Lý Tĩnh tinh táo hòi.

“Là Lý Uyên” Tiêu Bố Y cười khổ nói.

Lý Tĩnh thật làu mới nói: “Nếu không có ngươi mà nói. thống nhất thiên hạ này rắt có khả năng là Lý Uyên. Hắn thật có thực lực này, nhưng mà ngươi càng mạnh hơn mà thôi”.

Tiêu Bố Y nói: “Cho nén cái này xuất hiện vấn đề! Trương Giác tuv có Thiên thưghi lại sự tinh nhưng lại không có chính minh, nhưng những chuyện khác trong Thiên thư đểu là nói có đạo lý rõ ràng, đa phẩn cực kỳ ăn khóp. Trương Giác chính là mang theo loại hoang mang nàv bắt đầu tranh bá thiên hạ. Khi mới đầu bẳng vào năng lực cộng thêm nhìn xa hiểu rộng, còn có rất nhièu phương pháp tinh xảo muốn thống nhất thiên hạ, nhưng bởi vì tin lịch sử, sỡ dĩ lúc khởi nghĩa xảy ra sai biệt nên mới trợ tay không kịp, phái vội vàng khởi nghĩa, về sau tinh thế càng rối tinh rối mù, Trương Giác cuối cùng bệnh chết, hắn cho dù trước khi chết cũng không thể nghĩ ra là chuyện gi xảy ra. Nhưng phương pháp khởi nghĩa của Trương Giác về sau được người thôi diễn biến thành tam thư một lệnh. Thái Bình đạo càng bời vi Thiên thư của Trương Giác, mà muốn phát triển đại đạo tranh bá thiên hạ, nhưng cuối cùng cùng không thành. Nhưng đạo chủ trong bọn họ lại biết một việc, chính là cằm trong tav Thái Bình. lệnh, có thể lợi dụng bình phong gương đồng cùng hai nửa khối ngọc tìm Ngũ Đấu Mễ giáo để xem Thiên thư. Bởi vì lệnh bài nàv vốn chính là Trương Lăng cho con minh, hi vọng một ngàv kia, Thái Binh đạo rốt cuộc quav về Ngũ Đấu Mẻ giáo, nhưng kết quả là Trương Giác cuối cùng không có trở về, mà thế đạo bị Thái Bình đạo làm cho khốn hoặc khuấy đảo không chịu nồi”.

Nói đến đâv. Tiêu Bố Y cười khổ nói: “Thật ra ta cũng cùng Trương Giác cũng hoang mang như nhau, ta vốn cho rằng trong Thiên thư sè có tên của mình, không ngờ lại không có, mà trong Thiên thư xác thực ghi lại là Lv Đường cướp lấv thiên hạ!”

Mọi người kinh ngạc, thật làu không nói gi.

Lý Tĩnh cau chặt chân màv, suy nghĩ thật làu. đột nhiên nói: “Ta nhớ được đệ ban đẩu nhắt có nói qua. đệ cho rằng minh là từ ngàn năm trước trải qua thòi gian đảo ngược đến nơi này, nhưng lại cảm thấv không đúng, cho nên... đệ chắc hẳn trong lòng có cách suy nghĩ khác”.

Tiêu Bố Y khảm phục nói: ‘‘Nhị ca quả nhiên tâm tư tinh tế, ta một đường quay lại. vẫn suy nghĩ về vấn để này. Ta chi muốn nói. nếu như ta thật cải biến lịch sử. đời sau khắng định không tồn tại Tiêu Bố Y ta? Nhưng đời sau nếu như không có Tiêu Bố Y ta. ta đãv làm sao còn có thể xuvên việt đền ngàn năm sau này?”

Tam nữ nghe Tiêu Bổ Y nói mà tràn đầy hoang mang, Lý Tình suy nghĩ hồi làu mới nói: “Theo lý thuyết sẽ không có đệ. Nói ví dụ, đệ từ nơi nàv đột nhiên đến trăm năm trước, giết gia gia của đệ. vậy sẽ không có phụ thân của đệ. tất nhiên sẽ không có đệ. Bố Y, ta đãv ví dụ không quá cung kính...”

“Nhung rắt trực tiếp!” Tiêu Bố Y nói: “Ta chính là có loại hoang mang này, ta đã không tồn tại, vậy trước mắt lại tính là chuyện gì xảy ra?”

“Cho nên nói. giả thiết ngươi thòi không xuyên việt căn bản là không chính xác!” Lý Tĩnh lặp tức nói.

“Thời không đảo ngược là không chính xác..Tiêu Bổ Y nói: “Ta cảm thấy được, ta là rơi vào một không gian khác”.

“Một không gian khác?” Mọi người lại khó hiểu.

Tiêu Bố Y chậm rãi nói: “Vốn ta còn không dám khẳng định, trong đẩu chi có một khái niệm mơ hồ, nhưng thời gian gằn đâv trong binh phong gương đồng, đà có thêm rất nhiều giãi thích mới. ta cuối cùng cảm thắv có người còn có thể thêm cái gì đó vào trong binh phong gương đồng. Nhị ca. lúc trước ta và huynh ờ trước thang trời, huynh còn nhớ được Đại tế tự không nói lời nào. chi dùng tảng đá gõ không?"

“Ta đương nhiên nhớ rõ, ta một mực nghĩ mài mà không rõ. Vân Thủy tại sao lại rò ràng ý tứ của Đại tế tự”.

“Loại phương pháp này vào thời đại của tạ là một loại mã đưa tin, thông qua phương thức tồ hợp khác nhau, hinh thành ý tư khác nhau, có thể nói là một loại phương thức truyền tin khá tiên tiến”.

“Cái loại phương thức ước định nàv chi có thể ngưỡi một nhà sử dụng, là vì phòng ngừa người khác đánh cắp tin tức?” Lý Tình lại có thể rất nhanh hiểu ra.

Tiêu Bố Y gật đẩu nói: “Nhị ca nói rất chính xác. nhưng mà cái này cũng có thể xem như là một loại phương thức đưa vào. Bởi vì ta hỏm nay nhìn thấy Thiên thư. khắng định cùng Trương Giác chứng kiến có sai biệt, cái này nói rõ có người còn có thể ghi thêm vào trong Thiên thư. Trương Giác sau khi chết, sau này Thái Binh đạo mồi lằn tới xem Thiên Thư. ta nghi ngỡ Ngũ Đấu Mễ giáo cùng có giãi thích mới đưa vào. Mà ta căn cứ theo ghi lại mới nhắt của Thiên thư là dự đoán Trương Lăng cùng ta đều lọt vào một thòi không khác. Thiên hạ huyền diệu, tuyệt không phải chi có Trang Nguyên, hải ngoại cũng có lục địa, hơn nữa rất nhiều người cùng sống giống như chúng ta vậy”.

Lý Tĩnh chậm rãi gật đầu. “Ngưỡi Ba Tư thường xuvên nói như vậy, ta có thể lý giải”.

“Nhưng ngoại trừ người cùa không gian nàv ra, thật ra còn rất nhiều phá toái không gian” Tiêu Bố Y chậm rãi vươn tay ra cắt vào giữa không trung, “theo mọi người thắv. trước mắt ta đương nhiên cái gi cũng đều không có. Nhưng dựa theo rất nhiều lý luận vào thòi đại ta. ỡ trong đó, còn có rất nhiều người đang tồn tại”.

Ba nữ hai mặt nhìn nhau, căn bản không cách nào giải thích. Lý Tĩnh cũng nhíu mày nhìn về phía trước. “Thật sao?” Hắn đương nhiên cũng khôngtin. nhưng cũngbiết Tiêu Bố Y tuyệt sẽ không nói tào lao. Tiêu Bổ Y cười khồ nói: “Căn cứ theo những mâu thuẫn mà ta nói vừa rồi, cho nên sẽ không thể sử dụng thòi gian nghịch chuyển để hình dung, chi có thể nói ta đến từ không gian mà ta nói kia. mà không gian kia cùng thể giới nàv là cùng loại người...”

“Khó nóỊ chàng cùng chúng ta không phải là ngưỡi cùng một không gian sao?” Viên Xảo Hề đột nhiên xen vào một câu. cười nói: “Tiêu đại ca. thế giới kia của chàng, cũng có thiếp sao?”

“Lý thuvết là như thế này. nhưng mà... Đừng nói là vào thòi đại của ta, thòi đại kia của Trương Lăng cũng không cách nào giải thích cùng nghiệm chứng loại tình huống huyền diệu này” Tiêu Bố Y bất đắc dì nói: “Nhưng nếu không có như thế. thì không thể giải thích hiện tượng quái dị của ta. Nhưng trong không gian cũng có giới hạn, cũng cằn một loại năng lượng để đột phá. Con người vẫn không thề nắm giữ loại năng lượng nàv. chi là trong lúc vô tinh phát sinh tác dụng, kết quả chính là. ta cùng Trương Lăng đều bị loại lực lượng nàv tác dụng, đi tới ngàn năm sau. nhưng lại là vào không gian nàv. ở đày người cùng tương đồng, cùng có khả năng có được những sự việc tương đồng, nhưng khác biệt khẳng định là có, thời gian cũng vô pháp nghịch chuvển. cho nên lịch sử ờ đâv. cùng đầv những nhân tố không xác định, căn bản không cách nào biết trước”.

Ba nữ đều nghe đến ngẩn ra tại chỗ. Lý Tĩnh lại vẫn có thể hòi: “Cho nên điều này có thể giải thích vì sao Thiên thư không có đệ cùng Trương Lăng. Trương Giác, bời vì các người vốn sẽ không thuộc về không gian này, hơn nữa đệ cùng Trương Lăng có khả năng xuất phát từ một không gian” Thấy Tiêu Bố Y gặt đầu, Lý Tình lại hòi. “Nhưng ngươi hiển nhiên biết Trương Giác, có đúng hay không? Ngươi làm thế nào biết được? Vì sao Trương Lăng không biết?"

Tiêu Bố Y nỡ nụ cười. “Trương Lăng nếu như cùng một không gian với ta, hắn khẳng định biết thế giới kia của ta thật có Trương Giác, cũng là bởi vì khởi nghĩa bệnh chết. Có lè đúng là bời vì như thế. Trương Lăng sau khi đến nơi nàv. cho rẳng thời gian nghịch chuvển. mới cho 1'ẳng con mình hẳn phải chết, nhưng lại không đành lòng để cho con mình biết được, cho nên ờ trong bình phong gương đồng xóa đi những gì ghi về Trương Giác. Đàv chính là vi ta hiểu rò Trương Giác. Trương Lăng cũng biết, mà Trương Giác bản thân mình lại không biết! Trương Giác cho rẳng hiểu rò, nhưng đúng là vẫn còn không biết! Trương Giác đều là không rõ đạo lv này, Thái Bình đạo nối tiếp cái hồ đồ của Trương Giác, đương nhiên càng không rò được chuyện gì!”

Hắn nói cực kỳ phúc tạp cùng huyền ảo. Lý Tình thờ dài. lẳm bẩm nói: “Thi ra là thế. ta cuối cùng cũng tính là hiểu rõ một chút”.

“Nhưng thiếp không rò!” Mông Trần Tuvết nói.

Bùi bội kêu lên: “Thiếp cũng không hiểu, thiếp thật không rõ. thiếp nghe Bố Y giải thích, cảm giác đầu lớn gắp đôi”.

Viên Xảo Hẻ nói: “Ta chi cho là minh như thế. thi ra hai vị tỷ tỷ cũng là như vậy, ta đàu chi là đầu lớn gấp đôi. gắp mười cùng có. Trước mắt ta chẳng lè thực sự rắt nhiều người, ngẫm lại đều là chuyện muốn phát điên”.

Ba nữ đều khó hiểu, nếu không phải tin tường Tiêu Bố Y là tuyệt đối tinh táo. thì hầu như cho là hắn là sau khi say mà nói loạn, hoặc là đầu óc có vấn đề.

Tiêu Bố Y nhìn ba nữ, tràn đầy buồn rầu, Lý Tình đứng lên. vỗ vỗ vai Tiêu Bố Y cười khổ nói: “Bố Y, thật ra ta cũng không hiểu!”

Tiêu Bố Y thiếu chút nữa phát khóc lẻn. “Ta đâv nói nửa ngày, không phải đàn gảv tai trâu sao?”

LÝ Tĩnh mim cười nhìn sang Tiêu Bố Y nói: ‘‘Nhung ngưỡi sống trên đời. cẩn gì phải rõ ràng như vậy? Bổ Y, chúng ta chi cần hiểu 1'ẳng, nam nhi làm việc, đinh thiên lập địa. không thẹn với lương tám là tốt rồi. Quản ngươi tại không gian này, không gian kia. tại ngàn năm sau, hay ngàn năm trước, chi cần lòng tin nàv không thav đổỊ ngươi vô luận sinh tử, đểu là bẳng phẳng không lay động!'’

Lý Tình nói thành khẩn thật tình. Tiêu Bổ Y bồng nhiên ngộ ra. trong tích tắc. rốt cuộc giải khai khúc mắc. cười ha hả nói: “Nhị ca nói rất đung, trượng phu làm việc, không thẹn với thiên địa là được, đà như vậy, cằn gi cứ phải khúc mắc tại đó? Đạo Tín đại sư nếu như ỡ đây. chi sợ cũng mặc cảm Nhị ca. Đã sống qua yêu qua. buồn qua vui qua. sinh có thể tận vuỊ chết cũng không hối tiếc!” Hắn trong tiếng cười to. ôm lấy ba nữ tắt cả hòn một cái, trong lòng vui sướng vô hạn.

Ba nữ mặc dù vẫn khó hiểu, nhưng thấy được phu quán vui sướng không việc gì. không tiếp tục sầu lo. rốt cuộc vên tâm sự. cũng nở nụ cười theo Tiêu Bố Y.

Lý Tình thấy Tiêu Bổ Y giải khai tâm kết. ỡ một bên vỗ vỗ đầu. lầm bầm: “Không chi nói ba nàng đầu p hình lẻn. ta cùng như vậy” Tam nữ nghe xong, nhịn không được lại là một hồi cưỡi lớn. trong lúc nhất thòỊ trong nội cung sự ấm áp tràn ngập, vui mừng vô hạn!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.