Y Địch Lâm Na nhẹ nhàng buông thân thể của Đại Lôi Nhĩ ra, chậm rãi đi tới phía sau chiếc bàn, khoanh chân ngồi trên bồ đoàn, thong thả nhướn chiếc cổ phấn non mịn ra, sau đó đưa móng tay thon dài ra chú tâm dạo qua từng sợi dây đàn, dáng vẻ chăm chú đó, dường như thử đàn mà chẳng phải là thử đàn, mà là tâm tình của Đại Lôi Nhĩ. Nàng nôn nhu mà bình tĩnh nói: “A Đại, để ta đánh một khúc nữa cho nàng, trái tim của nàng sẽ trở lại thôi.”
Đại Lôi Nhĩ gian nan lắc đầu, có chút ngây dại hỏi: “Cô giết Tô Lai Mạn đệ tứ và Ái Cát Lệ Ti?”
Y Địch Liễu Lâm Na thản nhiên gật đầu, vẫn chuyên tâm thử dây đàn, nàng đem mỗi sợi dây đàn gỡ ra, sau đó lại lắp trở vào, sợi dây đàn nhỏ nhắn linh hoạt nảy lên trong móng tay dài của nàng, giống như những tinh linh đang nhảy múa.
Đại Lôi Nhĩ đề cao âm lượng, mang theo ngữ khí có chút chất vấn, hỏi: “Vì sao cô phải giết Ái Cát Lệ Ti.”
Giọng nói của Y Địch Liễu Lâm Na vẫn không có chút cảm tình nào, thậm chí vẻ mặt cũng không có mảy may biến hóa, thong thả nói: “Bời vì cô ta đã nhận ra ta.”
Đại Lôi Nhĩ ngạc nhiên hỏi: “Chỉ vì nguyên nhân này ư?”
Y Địch Liễu Lâm Na không nói gì, hiển nhiên là ngầm thừa nhận rồi.
Đại Lôi Nhĩ nghĩ một chút, hơi thẫn thờ nói: “Cô đặc biệt hẹn ta ra đây, rốt cuộc là muốn nói gì với ta?”
Y Địch Liễu Lâm Na vẫn ung dung chỉnh chiếc đàn trong tay, thong thả nói: “Ta muốn cùng nàng hợp tác, giết Dương Túc Phong.”
Chương XXOO: Bí mật giữa các nữ vương (2)
________________
Không khí trong phật đường thoáng chốc như đông cứng lại, tiếng hơi ấm thở ra từ mũi trong không khí có chút lạnh giá ngưng thành sương đều có thể nghe thấy một cách rõ ràng, tựa hồ có một có một con gián nho nhỏ xuất hiện ở dưới góc chân tường, nhưng nhìn thấy bóng người vì thế lại rút trờ vào, loại âm thanh roạt roạt đó cũng vang vọng như tiếng sấm nổ lúc nửa đêm.
Đại Lôi Nhĩ toàn thân khe khẽ run lên, trầm mặc không nói.
Y Địch Liễu Lâm Na đã điều chỉnh xong dây đàn, nhẹ nhàng khua một cái, tiếng đàn âm vang mạnh mẽ kéo Đại Lôi Nhĩ trong trầm tư trở lại, móng tay thon dài của Y Địch Liễu Lâm Na lướt qua trên dây đàn như hành vân lưu thủy, tiếng đàn dần dần trầm xuống, tựa hồ đang tích trữ năng lượng, tiếng đàn vang vọng mạnh mẽ vừa rồi giống như nước lũ bất ngờ bùng phát, hiện giờ toàn bộ đã tràn vào trong hồ chứa nước sâu không thấy đáy, từ vạn mã phi nước kiệu trở thành yên tĩnh như mặt gương, nhưng năng lượng mà nó tích lũy vẫn đang dần dần tăng cường.
“Ta không muốn mạo hiểm.” Đại Lôi Nhĩ chậm rãi nói, âm thanh có chút gượng gạo và chần chừ, nhưng sự kiên quyết ẩn chứa trong đó vẫn rất rõ ràng, nàng không phải là một nữ nhân nhu nhược, ít nhất thì không phải là dạng nhu nhược mà thể hiện ra vào lúc này. Một nữ nhân có tính cách nhu nhược thiếu quyết đoán thì làm sao mà có thể ngồi lên được vị trí nữ vương vương quốc Ương Già cửu ngũ chí tôn? Nhưng trong cuộc sống ở quá khứ của nàng, đã quen sinh hoạt dưới cái bóng mạnh mẽ của Y Địch Liễu Lâm Na rồi, không còn dục niệm phản kháng nữa. Nhưng hiện giờ, đã nắt đầu manh nha sinh ra chút ý kháng cự rồi.
“Vậy thì ta làm sao giết được Dương Túc Phong?” Y Địch Liễu Lâm Na bình thản nói, tiếng đàn vẫn nhẹ nhàng như gió xuân mơn trớn trên mặt hồ, mang theo từng tầng sóng gợn lăn tăn, giống như có vô số con cá nhỏ từ mặt hồ hồ thò đầu ra, tham lam hít lấy không khí trong mát sau trận mưa. Nhưng giọng nói của Y Địch Liễu Lâm Na lại băng lạnh giống như trong chớp mắt muốn đem toàn bộ nước hồ đóng băng lại, những con cá nhỏ chui ra khỏi mặt hồ kia cũng sắp bị đóng băng vĩnh viễn ở trong mặt hồ.
“Đó là chuyện của cô.” Đại Lôi Nhĩ nói có chút cứng cỏi, nhưng sự cứng cỏi của nàng không duy trì được quá lâu đã lộ ra sơ hở, nàng không thể không nỗ lực che dấu đi dáng vẻ mệt mỏi của mình, chậm rãi ngồi xuống bồ đoàn ở bên cạnh, ánh mắt vẫn hướng xuống dưới, tâm tình sa sút, trong quan hệ không bình thường của hai người, Y Địch Liễu Lâm Na đúng là chiếm cứ địa vị chủ đạo.
Bên khóe miệng miệng của Y Địch Liễu Lâm Na lộ ra nụ cười nhẹ nhàng cao thâm khó lường.
Ngô đồng tiêu vĩ cầm bị đẩy tới trước mặt Đại Lô Nhĩ.
Y Địch Liễu Lâm Na thâm tình chắm chú nhìn nữ nhân đối diện, tình ý chân thành nói: “A Đại, ta muốn nghe khúc Phượng cầu Hoàng của nàng.”
Thân thể của Đại Lôi Nhĩ lại một lần nữa khe khẽ run lên, do dự chốc lát cuối cùng ngẩng đầu lên, chậm rãi đưa ra ngón tay cũng thong thả, gẩy lên dây đàn một chút, nhưng lại không phải là Phượng cầu Hoàng, mà là khúc nhạc tùy tâm sở dục phát ra, âm thanh giống như mưa rào đó qua đi một lúc lâu, giọt nước cuối cùng trên mái hiên nhẹ nhàng rơi vào trong vũng nước, nghe thật là bi tráng, thật là cô đơn, lại có ý vị một đi không trở lại.
Hàng mi của Y Địch Liễu Lâm Na cuối cùng cũng khẽ nhíu lại.
Đại Lôi Nhĩ vuốt ve mỗi một sợi dây đàn, tựa hồ tràn ngập tình cảm với cây đàn này. Nhìn chăm chú cây đàn hồi lâu, từng cảnh từng cảnh quá khứ ngọt ngào và đau đớn đan xen nhau lại một lần nữa hiện lên trước mắt. Khi đó nàng và Y Địch Liễu Lâm Na đều tuổi trẻ thanh xuân, tâm cao khí ngạo, lại là nữ vương cao quý, trong lòng bọn họ sớm đã coi khinh tất cả nam nhân, cho rằng đó đều là những thân thể bẩn thỉu, các nàng cự tuyệt nam nhân, cự tuyệt nam nhân xuất hiện trong sinh mệnh của mình. Thế nhưng, bản năng của con người sai khiến các nàng phải đi tìm một con đường khác có thể thỏa mãn nhu cầu tình cảm của mình, vì thế, hai con người bề ngoài cao quý không thể tránh khỏi đi tới với nhau, rơi vào trầm luân không thể tự dứt ra được.
Quay đầu nhìn lại những chuyện xưa, tiếng đàn của Đại Lôi Nhĩ chậm rãi trầm thấp, giống như tiếng sụt sùi của oán phụ chốn khuê phòng, lại giống như tiếng ú ớ của người trong mộng, trằn trọc triền miên không sao ngủ được, tràn ngập tâm tình bi thương và ly biệt, tiếng đàn cuối cùng lại giống như Vương Chiêu Quân ra biên tái, đối diện với thảo nguyên mênh mông, lại không thể không biệt ly quê nhà của mình, gió thu rền rĩ, cô nhạn kêu thương, đất trời một vùng sầu lắng…
Tình!
Bất thình lình tiếng đàn biến mất, gió thu chớp mắt lướt qua mặt đất, cô nhạn từ trên nửa tầng không rơi xuống, tất cả mọi ảo ảnh đều trở về với hiện thực.
Trong phật đường, đàn hương lượn lờ, tĩnh mịch vắng vẻ, chỉ có một chiếc đàn, một chiếc tiêu vĩ cầm, một thanh niên tuấn thú nữ giả nam trang khóe mắt đỏ hoe, còn có một nữ nhân mũ rộng vành mang khăn che mặt nước mắt chan hòa.
Đàn đã đứt.
Trong phật đường hoàn toàn chìm trong tĩnh mịch, thậm chí có thể nghe thấy tiếng hô hấp của con người.
“Ta sẽ không tán đồng việc làm của cô.” Đại Lôi Nhĩ chậm chậm nói, âm thanh vừa bi thương mà lại tiếc nuối, nhưng chứa đầy sự quyết đoán.
“Ta muốn biết nguyên nhân, là nàng không dám sao? Hay là nàng không muốn?” Đôi mắt xanh lam sâu thẳm của Y Địch Liễu Lâm Na ánh lên tia sáng giống như sao đêm trên trời, khuôn mặt hoàn mỹ không chút tì vết từ từ ửng lên một tầng hồng nhạt, giống như bởi vì dây đàn của mình bị người ngoài xâm phạm, khẽ bùng phát ra sự phẫn nộ và khẩn trương.
“Ta không dám.” Đại Lôi Nhĩ yếu ớt bất lực nói.
“Vì sao chứ? Nàng sợ ư?” Y Địch Liễu Lâm Na ánh mắt thâm trầm, truy hỏi sát sao.
“Đúng thế, ta sợ.” Giọng nói của Đại Lôi Nhĩ rất nhỏ, nhưng vẫn có thể nghe thấy rõ ràng.
Con mắt của Y Địch Liễu Lâm Na dần dần trở nên ảm đạm, nhưng chỉ trong chốc lát sau, nó lại bắt đầu rực sáng như cũ.
Đại Lôi Nhĩ nhẹ nhàng lặp lại một lần những lời mình vừa nói, toàn thân giống như bị rút cạn vậy, thân thể có chút hư thoát dựa vào đằng sau, nhưng lại không tìm thấy chỗ tựa, vì thế chỉ đành cố nhẫn nại, giữ cho thân thể mình thăng bằng.
Là nữ vương của nước Ương Già, nàng tuyệt đối không thể nói ra hai chữ “ta sợ” trước mặt người khác, để tránh mang lại cho bản thân, mang lại cho cả vương quốc Ương Già ảnh hưởng không tốt. Vương quốc Ương Già mặc dù nước nhỏ lực yếu, nhưng chưa từng khuất phục bất kỳ một người nào, nhưng là một nữ nhân, dù là một nữ nhân ở vị trí quốc vương tôn quý, nàng đúng là cảm thấy một sự sợ hãi khó tả với ba chữ “ Dương Túc Phong”.
Dưới ngòi bút của nữ ký giả số một đế quốc Đường Xuyên là Điệp Tư Thi, Dương Túc Phong tuyệt đối là một tên đại lưu manh, đại mưu mô, đại độc tài chưa từng xuất hiện trên thế giới này, tội danh trút lên người y đếm không sao hết được, sách vở cũng không ghi sao cho đủ. Nghe nói thượng thư bộ pháp vụ đế quốc Đường Xuyên là Bác Sơn thống kê sơ bộ qua, những tội danh chỉ trích tổ cáo liên quan tới Dương Túc Phong có tới sáu trăm mười bốn điều, những tội danh lớn như mưu phản mưu nghịch giết người bắt cóc cưỡng gian không nói, thậm chí ngay cả những loại tội danh như “nói chuyện không đủ hòa khí, làm tổn thương tự tôn của người khác” cũng đều liệt kê rõ ràng, đồng thời ngay cả ý kiến xử lý phán xử tham gia lao động công ích xã hội cũng ghi chép tỉ mỷ tới ba mươi sáu điều.
Nói như phán quyết vắng mặt của bộ pháp vụ, thì hiện giờ Dương Túc Phong phạm phải tội lỗi trùng trùng, ít nhất là phải phán xử một trăm ba mươi lần tử hình, ít nhất là hai trăm ba mươi cái án tù chung thân không thời hạn, tính gộp lại có tù giam lên tới một vạn một nghìn bốn trăm bảy mươi năm, còn phải tham gia hoạt động công ích xã hội một vạn chính nghìn tám trăm tiếng. Vì ghi chép tội ác và phán quyết với Dương Túc Phong, tài liệu văn bản có liên quan tới y phải dùng một chuyến xe lửa mới có thể miễn cưỡng chở hết.