Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu

Chương 191: Chương 191: Biển lớn mênh mông (Hạ)




Gió đông bắc rất lớn, nhưng cánh buồm trên chiếc thuyền nhỏ thủy chung chẳng được kéo lên, tốc độ tiên lên không nhanh. Dương Túc Phong cho rằng Tiêu Tử Phong sau khi lên thuyền lập tức sẽ căng buồm, nhưng sự thực không phải như thế, từ sau khi lên thuyền, Tiêu Tử Phong cứ như hư thoát, lặng lẽ ngồi ở một đầu chiếc thuyền nhỏ, khoanh chân đả tọa vận công, không hề có một động tác nào khác.

Cho dù là tên ngốc, lúc này Dương Túc Phong cũng hiểu ra, Tiêu Tử Phong sớm đã là cung giương hết sức, mà vừa rồi cùng Lam Sở Yến tranh đấu càng tiêu hao sức lực của nàng. Hiện giờ nói không chừng nàng đã hung đa cát thiểu rồi, sắc mặt nàng vẫn trắng bệch như thế, trắng như Bạch Vô Thường ở địa ngục làm người ta không dám nhìn thêm, hơn nữa trên khuôn mặt trắng bệnh tựa hồ còn có chút khí tức xanh xám tràn ra. Khí tức màu xanh xám này chùm lên xung quanh nàng, làm nàng nhìn qua như đang dần dần bị băng hòa tan.

Quả nhiên, trong khi suy nghĩ vẩn vở, đột nhiên thân thể Tiêu Tử Phong run lên, bất giác phun ra một ngụm máu tươi. Thân thể theo đó cũng mềm nhũn xụm xuống, không còn sức ngồi dậy nữa. Chiếc thuyền nhỏ vì động tác kịch liệt của nàng mà chao đảo một chút, vừa đúng lúc có một trận sóng đánh tới, suýt chút nữa làm chiếc thuyền bị lật, bọt sóng làm y phục hai người đều ướt súng toàn bộ. Từ sau khi lên thuyền, Dương Túc Phong luôn cảm thấy sóng biển hôm nay có chút kỳ quái, giống như không ngừng đánh về phía tây.

Dương Túc Phong nhìn biển rộng mênh mông vô bờ, nhưng trừ sóng biển cuộn lên, không có thứ nào có thể phân biệt, lại ngẩng đầu nhìn ánh sao trên trời, cẩn thận nhận rõ phương hướng, đột nhiên nghe thấy Tiêu Tử Phong yếu ớt nói:

- Dương… Dương…

Dương Túc Phong cúi đầu xuống, xác thực tiếng rên bản thân nghe thấy là thực, mà không phải ảo giác. Y thận trận đi tới, tiếp cận thân thể hơi thở mong manh của Tiêu Tử Phong, chậm rãi nói:

- Ta đây, cô có chuyện gì muốn phân phó sao?

Tiêu Tử Phong vất vả mở mắt ra, lẳng lặng nhìn y một cái, lúc này Dương Túc Phong mới phát hiện mắt nàng đã trở nên ảm đạm, không còn loại thần thái phấn chấn nữa, cánh môi nàng cũng không còn trắng bệch nữa, mà tỏ ra vô vùng khô nẻ, giống như muốn nứt ra vậy.

Tiêu Tử Phong yếu ớt nói:

- Dương…

Dương Túc Phong gật đầu, tỏ ý mình đã nghe thấy rồi.

Nhưng Tiêu Tử Phong liên túc nói liền mấy tiếng “Dương…” sau đó không nói tiếp nữa, cuối cùng phảng phất đã ngủ say, không còn động tĩnh gì nữa.

Dương Túc Phong chỉ đành thở dài một hơi, đứng lên mò mẫn giương buồm. Cái thứ này đúng là không dễ làm, hiện giờ gió lớn như vậy, nếu triển khai không đúng, thuyết không chừng lập tức bị lập, trên đại hải mênh mông này, nếu bị rơi xuống biển, vậy chỉ còn con đường chết. Nhưng nếu như không giương buồm, bản thân cũng chỉ còn một con đường chết, bởi vì khi Tiểu Tử Phong đưa y lên thuyền không mang theo gì cả, nước ngọt không, lương thực không. Bất kỳ công cụ nào có thể sinh hoạt ở trên biển cũng không.

Cuối cùng trời không tuyệt đường người, Dương Túc Phong lần mò hơn một giờ, khó khăn lắm mới hiểu được yếu lĩnh cơ bản thao tác buồm, dần dần mở buồm ra, sau đó cẩn thận điều chỉnh phương hướng của thuyền, để chiếc thuyền nhỏ đi về phía tây nam. Bất quá y chỉ dám mở buồm không tới một phần ba, cho nên tốc độ chiếc thuyền nhỏ không hề nhanh, tối đa so với chèo nhanh hơn một chút, nếu như phán đoán không sai, phía tây nam chính là bán đảo An Đông Ni của biển ni tư cắt vào vương quốc Cách Lai Mỹ. Nơi đó mặc dù quái thạch lởm chởm, địa thế hiểm yếu, nhưung dù sao cũng là lục địa.

“Dương…” Đột nhiên Tiêu Tử Phong lẩm bẩm như nói mớ.

Dương Túc Phong quay đầu lại nhìn, Tiêu Tử Phong đúng là nói mớ.

Không biết vì sao, đột nhiên y cảm thấy đối phương rát đáng thương.

Cả đường đi Tiêu Tử Phong đều nói mơ, mơ mơ hồ hồ không biết đang nói gì, ước chừng qua nửa đêm, Tiêu Tử Phong mới hơi tỉnh lại.

Cũng có lẽ là hồi quang phản chiếu, dưới ánh trăng Tiêu Tử Phong hiện ra vô cùng bình tĩnh và diễm lệ. Bản thân nàng tựa hồ cũng sớm biết thời khắc này sẽ tới, ngược lại tỏ ra càng thêm bình tĩnh, nhưng trong lòng Dương Túc Phong cảm thấy rất thương cảm, mặc dù nhìn quen đủ khung cảnh tàn khốc trên chiến trường, nhưng nếu như trơ mắt nhìn một nữ tử xinh đẹp chết trước mặt mình, thì đó là sự bi ái khó có thể tiếp nhận. Bất kể nàng đã từng làm gì với mình, nhưng mạng sống, cũng đã đủ làm người ta quý trọng.

Khi tỉnh táo lại, Tiêu Tử Phong một mực trầm mặc không nói, chỉ dùng ánh mắt mêm mang lưu luyến nhìn biển Ni Tư không bờ không bến, còn có bầu trời sao xanh thẳm, nơi đó màn sao dày đặc. Sau giây phút hồi quang phản chiếu ngắn ngủi, Tiêu Tử Phong lại lần nữa rơi vào hôn mêm, từ đó không còn động tĩnh gì nữa, nếu chẳng phải còn có mạch khẽ đập, Dương Túc Phong khẳng định cho rằng nàng đã hồn bay về trời rồi.

Dương Túc Phong tự cho rằng mình không phán đoán sai phương hướng, nhưng chiếc thuyền nhỏ cả đêm cứ trôi đi trôi lại trên biển Ni Tư, chưa từng cập bờ, khi sao mai ở phương đông sáng lên, Dương Túc Phong còn chưa nhìn thấy bờ biển của vương quốc Cách Lai Mỹ, mà lúc này Tiêu Tử Phong đã lặng lẽ nằm đó, chẳng biết là còn sống hay đã chết rồi.

Trong ánh nắng ban mai mông lung, đột nhiên ba chiếc chiếu đấu hạm không lồ khí thế hùng hổ từ phía tây bắc kéo thẳng đến. Đầu thuyền cuốn lên bọt sóng cao cao, Dương Túc Phong mở to mắt ra nhìn, chỉ thấy trên ba chiếc chiến đấu hạm đó treo tiêu chí của hải quân Cách Lai Mỹ, cánh buồm trương căng cũng mang ký hiệu của hải quân Cách Lai Mỹ, rx ràng là ba chiếc chiến đấu hạm trước đó bị mắc cạn trên Hắc Hổ Loan.

A Phương Tác!

Dương Túc Phong vừa mừng rỡ vừa kinh ngạc, nghĩ thế nào cũng không ngờ A Phương Tác lại thần thông quảng đại như thế. Ba chiếc chiến đấu hạm bị mắc cạn nghiêm trọng được y chuyển ra, y hiện giờ thực sự đã có hạm đội thuộc về bản thân mình rồi. Chỉ có điều, treo cờ hiệu của hải quân hoàng gia Cách Lai Mỹ đi làm hải tặc, đó chẳng phải có chút bưng tai trộm chuông sao?

- A Phương Tác! A Phương Tác!

Dương Túc Phong đứng ở đầu thuyền lớn tiếng hô hoán, ra sức huơ lá cờ tam giác màu đỏ.

Nhưng làm y thất vọng là chòi gác trên ba chiếc chiến đấu hạm đó mặc dù phát hiện ra chiếc thuyền nhỏ của y, cùng dùng kính viễn vọng nhìn về phía này mấy giây, sau đó ra hiệu xuống dưới, nhưng không biết phía dưới hồi đáp thế nào, hạm đội chiến đấu rất nhanh coi như như không thấy, đi qua bên cạnh nhanh như chớp, mặc cho Dương Túc Phong gào rát cả cổ học, vẫy gẫy cả tay, rồi rất mau biến mất ở đường chân trời. Chiến đấu hạm cao tốc chạy qua cuốn lên đợt sóng còn làm chiếc thuyền nhỏ của Dương Túc Phong lăc lư chao đảo lên xuống, bất kỳ lúc nào đều có thể lật úp, qua một lúc lâu mới dần dần bình ổn trở lại.

- Tên A Phương Tác đáng chết.

Dương Túc Phong không khỏi hận tới ngứa răng ngứa lợi, thật muốn trở về chỉnh tên khốn kiếp đó một trận, nhưng chớp mắt lại nhớ ra A Phương Tác xuất thần nhập quỷ, nếu như y chẳng chủ động tới tìm mình, mình quá nửa là không tìm nổi y, chỉ đành nuốt cục tức này vào trong bụng.

Chính lúc đang thất vọng, đột nhiên phát hiện ba chiếc chiến đấu hạm kia không ngờ lại ngược gió xuất hiện ở phía tây nam, chậm rãi bơi về phía Dương Túc Phong. Bọn họ dàn đội hình chiến đấu mũi ngọn, hạm chỉ huy Bạo Phong ở phía trên cùng, Bạch Vân hạm và Ô Vận hạm theo ở hai bên đằng sau, cửa pháo bên mép thuyền của ba chiếc chiếu đấu hạm đều mở ra, nòng pháo đen ngòm thò ra khỏi mạn thuyền, như muốn khai hỏa với Dương Túc Phong.

“Ngất mất!” Dương Túc Phong cơ hồ nhảy lên chửi bởi, tên khốn kiếp A Phương Tác này rốt cuộc muốn làm gì.

Nhưng mà khi chiếc chiến đấu hạm vượt qua bên người Dương Túc Phong, tốc độ giảm bớt, hơn nữa còn vòng quanh mặt biển chỗ Dương Túc Phong thành một hình tròn. Hạm chỉ huy Bạo Phong chầm chậm tiếp cận chiếc thuyền nhỏ của Dương Túc Phong. Chiếc chiến đấu hạm cao ba tầng dừng ở chốc cách Dương Túc Phong không tới mười mét, làm Dương Túc Phong chỉ có thể ngẩng đầu lên nhìn mạn thuyền chiến đấu hạm, một bóng người thanh niên mạnh mẽ xuất hiện ở trên mũi thuyền, đầu đội đội mũ thuyền trưởng cong cong, thân hình ưỡn thẳng, đầu tóc bù xù, đó chẳng phải là A Phương Tác thì là ai?

Trên chiến đấu hạm Bạo Phong thả dây thừng xuống, A Phương Tác nhanh nhẹn nhảy qua mạn thuyền, từ trên dây thừng lắc lư hạ xuống chiếc thuyền nhỏ của Dương Túc Phong. Nhìn Tiêu Tử Phong rồi lại nhìn Dương Túc Phong, tựa hồ có chút kinh bỉ, lạnh lùng nói:

- Thì ra đúng là ngài, khi chòi canh báo cho tôi, tôi còn tát y một cái, nói y bị mù mắt, nửa đêm canh ba ngài chạy ra biển Ni Tư làm cái gì?

Dương Túc Phong cười khổ nói:

- Nói ra thì dài lắm, một lời khó hết được.

A Phương Tác nhìn Tiêu Tử Phong, thân thể của nàng đã bị nước biển làm ướt sũng, y phục dán sát vào người hiện ra những đường cong làm người ta khó không chế nổi, cổ áo hơi hé ra càng lộ ra sức dụ hoặc vô cùng. Nhưng A Phương Tác lại như chẳng nhìn thấy, một chút vẻ động tâm cũng chẳng có, phảng phất như Tiêu Tử Phong căn bản chỉ là một cục đá mà thôi, y lạnh nhạt hỏi:

- Nữ nhân này là ai? Là người hay là yêu tinh?

Dương Túc Phong đi tới, muốn bế Tiêu Tử Phong lên, nhưng không ngờ thân thể Tiêu Tử Phong khá nặng, hơn nữa y cũng bị dày vò hơn nửa đêm, chẳng còn bao nhiêu sức lực nữa, chỉ đành buông tay ra, hàm hồ đáp:

- Nếu như ta nói nàng chính là Tiêu Tử Phong, thì ngươi có tin không?

A Phương Tác lạnh lùng nói:

- Tiêu Tử Phong là ai? Ngài và cô ta có quan hệ gì?

Lần này tới lượt Dương Túc Phong ngạc nhiên.

A Phương Tác thâm trầm nói:

- Cô ta trông quá đẹp, tôi hoài nghi cô ta là yêu tinh…

Dương Túc Phong cười khổ ngắt lời y:

- Sau này ta sẽ giải thích với ngươi, ngươi mau giúp ta đưa cô ấy lên thuyền đi, Nam Hải Thập Tam Lang sắp tới rồi.

Ánh mắt A Phương Tác sáng rực, con ngươi rút lại, hiển nhiên là biết A Phương Tác là ai, sắc mặt cùng từ từ trở nên nghiêm túc, bất quá cuối cùng cười lạnh một tiếng, lạnh nhạt nói:

- Thì ra là như thế.

Hắn phất tay một cái, trên chiến đấu hạm liền hạ xuống nhiều dây thừng hơn, còn ném xuống hai tấm thảm lông, A Phương Tác dùng thảm lông bọc Tiêu Tử Phong vào, sau đó thuận theo dây thừng bế nàng lên boong tàu. Mặc dù trong lòng ôm một người, nhưng động tác A Phương Tác vẫn nhanh gọn, giống như biểu hiện ở Linh Đình Dương vậy. Ngược lại Dương Túc Phong một mình men theo dây thừng trèo lai phải dùng sức chin trâu hai hổ, trong lúc leo lên còn làm rơi cả thảm lông dùng giữ âm, mấy lần còn thiếu chút nữa rơi xuống biển, khó khăn lắm mới leo lên được boong tàu, nhưng đã thở phì phò, ngay cả sức nói chuyện cũng chẳng còn nữa.

A Phương Tác dùng thảm lông quấn chặt toàn thân Tiêu Tử Phong từ trên xuống dưới, sau đó đưa vào khoang chỉ huy của mình. Dương Túc Phong biết hải tặc đều rất kiêng kỵ nữ nhân xuất hiện ở trên thuyền, nếu chẳng phải nể mặt mình, sợ rằng A Phương Tác tuyệt đối sẽ không cho Tiêu Tử Phong lên thuyền, sự thực cũng đúng là như thế. Tùy tiện sắp xếp xong cho Tiêu Tử Phong, A Phương Tác liền đắc ý mới Dương Túc Phong tham quan qua hạm chỉ huy của hắn, Dương Túc Phong vui vẻ nhận lời.

Chiến đấu hạm vẫn là chiếc chiến đấu hạm quen thuộc kia, nhưng thủy thủ trên thuyền đã thay toàn bộ. Dương Túc Phong không biến A Phương Tác kiếm đâu ra đám thủy thủ này, những người đó nhìn qua đều trên người mang thương tàn, nếu không phải sứt tai chột mắt, thì cũng què chân cụt tay, nhưng mỗi người nhìn qua đều khá mạnh mẽ, ánh mắt lão luyện thâm trậm, động tác nhanh nhẹn gọn gàng, hơn nữa đại bộ phận đều hết sức nát rượu. Nhìn thấy Dương Túc Phong đến, ánh mắt của bọn họ hiển nhiên chẳng mang hảo ý, hình nhình nhìn thêm một cái là muốn nện cho Dương Túc Phong một trận, nhưng không ai dám đối mặt với A Phương Tác, rất nhiều người thấy A Phương Tác tới đều lặng lẽ trách ra ba xích.

- Những thủy thủ ngày của ngươi… đều không phải là người Cách Lai Mỹ?

Dương Túc Phong đột nhiên hiếu kỳ nói, ở Cách Lai Mỹ y trước nay chưa tình nhỉn thấy loại thủ thủ như vậy. Trên người bọn họ tỏa rát sát khí nồng đầm, mặc dù không thâm trầm đặc sệt như sát khí trên người A Phương Tác, nhưng cũng hết sức mạnh mẽ rồi.

- Những người này đều từng đánh nhau với hải tặc Ca Âu, bất kỳ một ai, cho dù là chú nhóc mười bốn tuổi kia, cũng có kinh nghiệm chiến đấu trên biển phong phu hơn tuyệt đại đa số thủy thủ Cách Lai Mỹ. Một đối một, trừ hải tặc Ca Âu ra, kẻ khác, chúng tôi không để vào trong mắt.

A Phương Tác ngạo nghễ nói, sát khi trên người hắn phát ra một cách tự nhiên, đủ để chấp nhiếp đám thủy thủ kia.

Mặc dù không biết rốt cuộc hải tặc sinh hoạt thế nào, nhưng Dương Túc Phong lại biết rất rõ, hải tặc là tuyệt đối là quần thể chú trọng vũ lực nhất. Nắm đấm kẻ nảo mạnh kẻ đó là lão đại, nếu như không phục bất kỳ lúc nào cũng có thể đơn độc khiêu chiến, có lẽ quyết đấu trên lục địa cần rất nhiều thủ tục, nhưng quyết đấu trên hải dương chỉ cần thuyền trưởng gật đầu là được. Mà kẻ thất bại cũng được xử lý rất đơn giản, đó là quẳng xuống biển tự sinh tự diệt. Cho nên, mỗi thuyền trưởng hải tặc đều có võ lực hơn người, nếu không căn bản không cách nào đàn áp được đám bộ hạ bị dục vọng và chém giết xâm chiếm đầu óc.

Mà rất hiển nhiên là những tên thủy thủ tên nào tên đó mặc mũi dữ tợn này là A Phương Tác tụ tập từ trước, chính vì đợi ngày trở lại biển cả. Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, cũng chỉ có bọn họ mới đi theo bước tiến của A Phương Tác, cũng chỉ có A Phương Tác mới cùng bọn họ tụ lại với nhau. Bọn họ tác chiến cùng hải tặc Âu Ca trên biển Gia Lặc Tân, có lẽ còn có vô số câu chuyện bi thảm hoặc hào hùng, chính như bí mật trên người A Phương Tác vậy, chỉ có theo thời gian trôi đi, mới có thể từ từ mở ra.

Bất quá điều Dương Túc Phong quan tâm nhất vẫn là một chuyện khác, y sốt ruột hỏi:

- Những chiếc chiến đấu hạm này ngươi lấy ra như thế nào?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.