Các nàng có lẽ còn có thể cho rằng, trong nhà bọn họ xuất hiện chuyện không may nào đó, hoặc là bản thân tuổi già sắc héo rồi, không còn hấp dẫn nữa, cho nên khách quen không tới.
Nhưng Dương Túc Phong thì lại biết rất rõ không phải, những người gọi là khách quen này không phải là không muốn tới, mà là bọn chúng là không tới được nữa, bọn chúng hoặc là bị quân Lam Vũ kiên quyết trấn áp, hoặc là ở bên trong trại cải tạo của quân Lam Vũ tiếp thụ cải tạo, có thể kéo dài chút hơi tàn đã là hi vọng xa vời nhất của bọn chúng rồi, bọn chúng muốn tới bên sông Tần Hoài ăn chơi ư? Sợ rằng vĩnh viễn đều không có khả năng nữa.
Mặc kệ người khác nhìn mình như thế nào, Dương Túc Phong lại nhìn thấy một mặt mới của đế quốc Lam Vũ, nhìn thấy biến hóa thay da đổi thịt của toàn bộ đế quốc Lam Vũ.
Lợi ích và tài nguyên ở trong khu vực quân Lam Vũ khống chế đang tiến hành phân phối theo ý muốn của bản thân y.
Sông Tần Hoài vẫn là con sông Tần Hoài đó, những nữ tử bên sông Tần Hoài vẫn là những nữ tử đó, nhưng nam nhân ở bên trên sông Tần Hoài đã thay đổi rồi, mà đây chính là điều quân Lam Vũ hi vọng nhìn thấy.
Đương nhiên, có tiền là tới đây tiêu pha phung phí cũng không phải là một phương thức sinh hoạt lành mạnh, đế quốc Lam Vũ sau này còn phải tăng cường tuyên truyền dẫn dắt, để những khách làng chơi này đem tiền bạc đặt vào những lĩnh vực khác.
Đương nhiên, vấn đề ở phương diện này không thuộc về Dương Túc Phong quản lý nữa rồi, tất nhiên có người chuyên tiên hành quản lý, hả, ngươi không nhìn thấy à? Ở bên sông Tần Hoài có rất nhiều sách ảnh tuyên truyền, đều dùng các loại chữ in “chơi gái có hại cho sức khỏe”, nhắc nhở mọi người dần dần rời xa loại thói quen xấu này.
Còn về phần có tuân thủ hay không thì phải tự xem vào bản thân tu vi mỗi một người rồi, cho dù là quốc gia Xã Hội Chủ Nghĩa, cũng không có cách nào trừ bỏ tận gốc thói xấu này, Dương Túc Phong chẳng thèm thử.
Úc Thủy Lan Nhược dịu dàng hỏi:
- Phong, có muốn đến Thiên Hương Lâu uống trà chiều không?
Dương Túc Phong thuận miệng nói:
- Các nàng có uống không?
- Bọn thiếp à? Bọn thiếp buổi chiều không ăn đâu.
Úc Thủy Lan Nhược nhìn hai người Phương Phỉ Thanh Sương và Cung Tử Yên, hai người bọn họ đều lắc đầu tỏ ý bọn họ không ăn chiều.
Sự thực cũng là như thế, khi bọn họ ở Vị Ương cung, buổi chiều cũng không ăn, chi có Dương Túc Phong ham thứ mới lạ, cũng làm ra buổi trà chiều, bất quá Tằng Bàn Tử rõ ràng là đối với những món ăn ngoài bữa chính không sành lắm, trình độ giảm sút thê thảm, vì thế Dương Túc Phong sau này cũng rất ít ăn.
Có điều tài nghệ trà chiều của Tằng Bàn Tử không ra sao, không đại biều cho tài nghệ của Thiên Hương lầu cũng như thế nhé, trà chiều và ăn sáng của Thiên Hương lầu đều giống nhau, đều là món ngon nổi tiếng ở kinh đô Ni Lạc Thần.
- Vậy ta cũng không ăn nữa.
Dương Túc Phong lười nhác đáp, bữa trà chiều của Thiên Hương Lầu mặc dù ngon miệng, nhưng một mình mình ăn thì chẳng thú vị mấy, sớm biêt snhư vậy đã đưa Thập Tứ công chúa theo rồi, trong số nữ nhân ở bên trong Vị Ương cung, thích bữa trà chiễu, cũng chỉ có nàng và mấy nữ vương nữa thôi.
Còn những nữ tử giang hồ ở bên người y, đối với ăn uống xưa nay chưa từng để ý nhiều, vật tụ theo loài, người họp theo nhóm, về mặt ăn uống cũng là như thế, kéo bề kết phái ở bên trong Vị Ương cung cũng là không thể tránh khỏi.
Úc Thủy Lan Nhược không hỏi nữa, nhắm mắt trở lại dưỡng thần.
Dương Túc Phong một mình ngồi ở bên trong khoang thuyền, lười biếng nhìn cảnh ở bên ngoài, thong dong hưởng thụ sự nhàn nhã hiếm có.
Hôm nay y kiếm một con thuyền mái che tương đối lớn, cho nên không gian ở bên trong khoang thuyền nhìn qua rất rộng rãi, ít nhất ba người ngồi ở trong khoang thuyền cũng không cần chàng dán vào mặt thiếp, thiếp tựa vào ngực chàng nữa rồi.
Đương nhiên, mặt dán mặt cũng chẳng phải là chuyện xấu gì, nhất là trước mặt mỹ nữ, nhưng nếu như thực sự mà làm như thế, các mỹ nữ sợ là sớm đã chạy hết ra bên ngoài uống gió lạnh rồi, bất tri bất iác y lại bắt đầu suy nghĩ bậy bạ.
Phương Phỉ Thanh Sương ngồi ở bên cạnh y im lặng độc sách, là một quyển sách là trẻ nhỏ dùng để nhận mặt chữ, nhưng nàng lại xem tới say mê, lại còn âm thầm luyện chữ.
Nữ ma đầu này võ công rất lợi hại, dám nói dám làm, giết người không chớp mắt, nhưng trình độ văn hóa không cao, ngay cả đọc báo cũng không hiểu.
Song từ sau khi nàng có con rồi, tính cách của nàng đã phát sinh biến hóa cực lớn, không ngờ vì suy nghĩ cho tương lai của đứa bé, nàng lại làm chuyện không ai ngờ là bắt đầu nỗ lực học tập văn hóa, cho dù bị ai đó xì xầm ở sau lưng, cũng không ngừng lại.
Thậm chí nàng còn bắt đầu mời cả Điệp Tư Thi làm thầy của mình, nghị lực đúng là không ít, còn Điệp Tư Thi thì thích nhất là dạy dỗ người khác, cho nên lập tức đồng ý, dù nàng là nữ ma đầu cũng chẳng sợ.
Tới ngay cả bản thân Dương Túc Phong cũng không biết sau này Phương Phỉ Thanh Sương sẽ biến thành như thế nào, xem ra tác dụng của trẻ nhỏ là không thể đo đếm được.
Úc Thủy Lan Nhược ngồi ở đối diện với y nhắm mắt dưỡng thần, khuôn mặt đoan trang giống như Nam Hải Quan Thế Âm Bồ Tát, mày mặt trang nghiêm, nhưng chính nó lại dụ dỗ người ta phạm tội nhất.
Nói ra có thể kéo được nữ nhân này tới bên cạnh mình đúng là cũng không dễ dàng gì, Dương Túc Phong cảm thấy rất có cảm giác thành tựu, nếu như nàng có thể sinh cho mình tiểu bảo bối thì càng thêm hoàn mỹ.
Đương nhiên, điều đó phải thực hiện sau khi y hạ đương Phong Tĩnh Hiên, nếu không chuyện của mình và nàng lập tức hỏng ngay.
Cung Tử Yên ở bên ngoài nhìn Đỗ Thiên Kỳ chèo thuyền, tiểu cô nương của Nghi Hoa Cung này đã theo mình thời gian gần ba bốn năm rồi, đóa hoa tươi này không ngờ bản thân còn chưa hái xuống, đúng là một kỳ tích.
Chẳng trách có một số người hiểu lầm Cung Tử Yên không có sức hấp dẫn, không thể khơi lên dục vọng của nam nhân, điều này thật sự là oan uổng cho nàng.
Chỉ có điều cô bé này đúng là không biết biểu đạt bản thân như thế nào, cũng không biết tìm kiếm cơ hội ở riêng với mình, mỗi một khi xuất hiện ở trước mặt mình, gần như luôn có sự tồn tại của người bên cạnh, Dương Túc Phong có khi hận không thể không tạm thời không chú ý tới nàng.
U Nhược Tử La không tới, bởi vì nàng mang thai rồi, chuyện này nói ra đúng là rất vui mừng, dù sao được làm cha mẹ luôn khiến người ta vui sướng.
Khi Tô Lăng Tuyết và Phương Phỉ Thanh Sương hoài thai, mình đều không ở bên cạnh các nàng, không nhìn thấy quá trình em bé lớn lên từng ngày, vẫn luôn lấy đó làm nuối tiếc, tới hôm nay coi như đã được bù đắp rồi.
Chẳng những U Nhược Tử La hoài thai, mà cả Tiết Tư Ỷ, Tử Duyệt, Phượng Lam Vu, Phượng Phi Phi, Tô Phỉ Mã Vận, Ngả Toa Lệ Nặc đều nối nhau chứng thực đã hoài thai, lâu nhất đã có ba tháng, ít nhất cũng có hai tháng rồi.
Bao nhiêu nữ nhân như vậy nối nhau khai hoa kết trái, làm Vị Ương cung bao phủ trong một bầu không khí vui mừng và khẩn trương, Thập Tứ công chúa tất nhiên phải gánh vác chức trách chủ nhân của Vị Ương cung, thu xếp những nhu yếu phẩm của những bà mẹ và em bé.
May mắn là hôn lễ quyết định tổ chức vào trung tuần tháng mười hai, nếu không rất nhiều tân nương phải mang cái bụng lớn xuất hiện rồi, bất quá cho dù là như thế, rất nhiều bà mẹ đã phải phải thống khổ hết sức giữa quá trình làm bà mẹ hạnh phúc và một tân nương tử mỹ lệ tuyệt đỉnh, dù sao cho dù là chỉ có mang hai ba tháng, thì cũng không thể biểu hiện ra được mặt tuyệt với nhất của áo cưới rồi.
Dương Túc Phong tâm hồn bay lên chín tầng mây, suy nghĩ vẩn vờ, ánh mắt đột nhiên dừng ở trên người Úc Thủy Lan Nhược, y đang nghĩ, không biết Hải Thiên Phật Quốc có phải là có bí pháp gì đẻ đề phòng nữ nhân man thai không, y cũng đã nỗ lực mấy lượt, mà không ngờ Úc Thủy Lan Nhược chẳng có động tính gì.
Bất quá có khả năng là thời gian quá ngắn còn chưa kịp hoài thai, nếu là Phong Tĩnh Hiên…
Còn Phương Phỉ Thanh Sương khẳng định là đã thầm hạ quyết âm không hoài thai nữa rồi, cho nên dù y có cầy bừa như thế nào, đều cũng không có biện pháp khai hoa kết quả.
Ôi, đứa bé của nàng, mặc dù là trưởng tử nhưng nhìn cái tính khí đó, tương lai khẳng định là một tên tiểu ma vương, người như vậy, khẳng định là không thể kế thừa được vị trí của mình, xem ra cũng chỉ có thể cho nó một vùng đất, để nó đi làm thổ tài chủ thôi, dù sao đại lục Y Vân cũng có nhiều đất đai như vậy, tùy tiện cho nó một vùng để phá phách là được rồi.
Trước kia Dương Túc Phong chưa từng suy nghĩ tới vấn đề như vậy, nhưng hiện giờ lại không thể không suy nghĩ rồi, ý dân khó trái mà! Hôn lễ của mình cũng còn chưa cử hành thì chuyện liên quan tới việc lập thái tử đã xảy ra rồi, có áp xuống cũng không nổi.
Có một số tên gia hỏa rất biết đầu cơ luồn cúi, biết rõ rằng mình sẽ không lấy chuyện này xử lý bọn chúng, cho nên nếu như có cơ hội, là lập tức kéo vào một hai câu chuyện này, trên mặt thiếu chút nữa là viết hai chữ tranh công rồi, đúng là phiền không sao chịu nổi.
Chính đang suy nghĩ vẩn vơ, y đột nhiên nghe thấy Cung Tử Yên khẽ hừm một tiếng, tựa hồ có chút ngạc nhiên.
Dương Túc Phong thò đầu ra, quan tâm hỏi:
- Này? Nàng bị cảm rồi à?
Cung Tử Yên lạnh lùng nói:
- Có hai con hồ ly tinh theo đằng sau chúng ta.
Dương Túc Phong ngạc nhiên nói:
- Hai con hồ ly tinh nào?
Đỗ Thiên Kỳ báo cáo:
- Phong lĩnh, là hai người Nam Cung Hiểu Điệp và Mộ Dung Trúc Vận, thuyền của bọn họ hình như muốn tới gần đây.
Phương Phỉ Thanh Sương bỏ quyển sách xuống, lạnh lùng nói:
- Không được, bảo chúng xéo đi.