Giáo Sư, Muốn Thuốc Ức Chế Sao?

Chương 2: Chương 2




Edit: Kara.

___________

Tuy Thẩm Tuyển Ý chỉ châm chọc anh, lại vô tình nói trúng sự thật.

Buổi xem mắt sắp xếp tại một nhà hàng khá tốt ở Bình Châu, anh đến sớm hơn mười phút so với thời gian hẹn, nhưng cô gái kia đã đến, dáng ngồi tiêu chuẩn thẳng lưng ưỡn ngực, bên cạnh là mẹ kế của anh.

Phó Thanh Sơ đi qua, ngồi đối diện hai người phụ nữ.

Phó Thanh Sơ bị mẹ nhắc đi nhắc lại từ hai ngày trước rằng cô gái này tên là Viên Thư Thư, làm việc tại Viện di truyền - cùng đơn vị với mẹ anh, điều kiện gia đình tốt, con gái một, học thức cao, hiểu biết và nhã nhặn, rất xứng đôi với anh.

Phó Thanh Sơ vừa ngồi xuống, mẹ anh liền cười đứng lên: “Xin lỗi Thư Thư, dì đi vệ sinh một lát, các con nói chuyện nha ~”

Viên Thư Thư gật nhẹ đầu đứng dậy: “Dì Kiều, có cần con đi cùng dì không?”

Kiều Nhạn vội xua tay cười nói: “Không cần”, đưa mắt ra hiệu với con trai, mới tủm tỉm đi nhà vệ sinh, hơi dừng lại vài giây rồi vòng đến một chỗ ngồi có chậu cây lớn bên cạnh chỗ hai người quan sát.

Phó Thanh Sơ rót trà cho Viên tiểu thư, ngón tay chống trên vách ly đẩy về phía cô.

“Viên tiểu thư, mời.”

Viên Thư Thư trang điểm tinh xảo, tuổi không lớn lắm, mặc một bộ váy liền áo đơn giản, Kiều Nhạn nói rằng năm nay cô đã hai mươi lăm tuổi, nhưng nhìn mặt có vẻ như cô chỉ mới hai mươi, còn trẻ hơn học sinh của anh.

Trong khi nói chuyện, Phó Thanh Sơ phát hiện ra rằng, như lời mẹ anh đã giới thiệu, học thức lễ nghi rất tốt, nhưng đáng tiếc, anh là Omega, không thể cùng vị tiểu thư này thúc đẩy nhân duyên.

Đáy mắt Phó Thanh Sơ lóe lên một tia tối tăm, lướt qua rất nhanh khiến người khác không bắt kịp, khi anh ngẩng đầu lên, ánh mắt ôn hòa kèm theo chút hối lỗi nói: “Viên tiểu thư, rất xin lỗi, tôi mắc một loại bệnh không thể chữa trị.”

Viên tiểu thư sửng sốt, chưa thể tách khỏi bầu không khí vui vẻ của cuộc trò chuyện, ngốc ngốc hỏi: “Ý, ý anh là gì?”

Phó Thanh Sơ áy náy nói: “Tôi mắc bệnh, không có cách chữa trị, chưa có cơ hội nói với cha mẹ, cô rất tốt, sẽ có những người tốt hơn tôi ở bên cô cả đời, mẹ tôi không nên tự ý hẹn cô đến, tôi rất xin lỗi.”

Viên tiểu thư không phản ứng kịp, hơi hơi hé miệng: “Anh...... anh mắc bệnh?”

Phó Thanh Sơ khẽ gật đầu, Viên tiểu thư nhìn chén trà trước mặt, bỗng nhiên đứng bật dạy, lớp trang điểm khéo léo cũng không che giấu được tức giận: “Có bệnh thì đừng tới xem mắt chứ, thật đen đủi.”

Vẻ ngoài tinh xảo lập tức tan nát.

Phó Thanh Sơ mặt không đổi sắc mặc cô mắng cho hả giận hai phút, sau đó mới đứng lên, hơi chỉnh lại ống tay áo phẳng phiu, còn chưa kịp nói chuyện, đã thấy mẹ anh nhanh chóng chạy tới.

“Thư Thư làm sao vậy!”

Viên tiểu thư cười lạnh liếc mắt nhìn bà một cái, cầm túi xách quay đầu đi mất, Kiều Nhạn đuổi theo hai bước, đuổi không kịp, lại quay về tìm Phó Thanh Sơ.

“Con sao vậy! Thư Thư không tốt sao? Con nói gì với con bé rồi?” Kiều Nhạn sắc mặt khó coi hỏi.

Phó Thanh Sơ đi đến bên cạnh xe, một tay ấn ở cửa xe, nghiêng mắt: “Con nói con mắc bệnh không có cách chữa trị.”

“Con!” Kiều Nhạn sửng sốt, nhưng nhìn vẻ mặt anh vẫn như thường, mới nhận ra anh chỉ lấy cớ, nhíu mày nói: “Thái độ của con thế nào vậy! Tiểu cô nương người ta xinh đẹp, nhân phẩm cũng tốt, có điểm nào không xứng với con! Mẹ biết, mẹ là mẹ kế của con, con......”

Phó Thanh Sơ ngẩng đầu nhìn bà, ôn hòa phủ nhận: “Nếu con coi mẹ là mẹ kế, hôm nay sẽ không đến, nhưng có lẽ mẹ không biết, con là Omega, không thể ở bên vị tiểu thư này.”

Kiều Nhạn như bị sét đánh, “Con nói cái...... cái gì?”

“Nếu con nói con là Omega, không chỉ vị Viên tiểu thư kia cảm thấy khó chấp nhận, mà khi mẹ gặp cô ấy cũng khó nói chuyện, không bằng nói con bị bệnh, sợ mẹ lo lắng nên chưa nói, cho cô ấy một bậc thang.”

Kiều Nhạn còn đang sững sờ, “Con mới vừa nói con là...... gì cơ?”

Phó Thanh Sơ cười khẽ, nói: “Cha con không nói với mẹ thật ra con là Omega sao? Cũng đúng thôi, có lẽ ông ta còn quên mất ông ta có một đứa con trai, làm sao nhớ được giới tính thứ hai của con trai ông ta chứ.”

Kiều Nhạn ngơ ngác đứng tại chỗ, nhất thời không hiểu được biểu tình của Phó Thanh Sơ, ngơ ngác trong lòng một hồi lâu, mới hơi hiểu ra.

“Con không phải...... vẫn luôn là Beta sao?” Tầm mắt Kiều Nhạn khóa trên mặt Phó Thanh Sơ, đánh giá biểu cảm của anh, tuy rằng hai mẹ con không thân, nhưng anh chưa từng ngỗ nghịch với bà như đối với những người khác, ngược lại ôn hòa cực kỳ.

Phó Thanh Sơ nói: “Con nghĩ, phân hóa giới tính không ảnh hưởng nhiều đến con, mẹ, lần sau mẹ không cần lo lắng cho con, được không?”

Kiều Nhạn có thể nhận ra sự phản kháng của anh với việc xem mắt, trước đây bà cũng làm mai không ít con gái của bạn bè hoặc đồng nghiệp, Phó Thanh Sơ vẫn luôn hòa nhã hợp tác, chưa bao giờ tỏ rõ thái độ không thích thế này, tuy rằng cuối cùng mọi cuộc hẹn đều không bệnh mà chết.

“Không đúng, sau khi phân hóa thành Omega sẽ có kỳ phát tình cố định, con......” Kiều Nhạn không dám tin, công việc của bà là nghiên cứu thuốc ức chế cho AO, đối với phương diện này hiểu cực kỳ rõ.

Phó Thanh Sơ biểu tình lạnh nhạt nói: “Bắt đầu từ lần phân hóa đầu tiên con đều dùng thuốc ức chế, nếu không phải vì chuyện xem mắt con sẽ không nói với mẹ, rất xin lỗi.”

Kiều Nhạn nhíu mày: “Tuy rằng thuốc ức chế vô hại với thân thể, nhưng bây giờ con 29 tuổi, dùng ít nhất cũng hơn mười năm rồi, nếu thuốc ức chế hoàn toàn mất hiệu lực với con, vậy tin tức tố đọng lại trong mười năm cùng với kỳ phát tình...... Không được, quá nguy hiểm!”

Mặt Phó Thanh Sơ không đổi, bình tĩnh nói: “Con biết điểm dừng.”

Kiều Nhạn vừa nghe anh câu từ chối uyển chuyển chân thật lại đáng tin này, lập tức im lặng.

Nhiều năm như vậy, mỗi lần chỉ cần anh không muốn thảo luận, hoặc xảy ra mâu thuẫn, sẽ không nói thẳng khiến người khác khó xử, chỉ ôn hòa lãnh đạm nói một câu “Con biết điểm dừng” sau đó không nói tiếp nữa.

***

Kiều Nhạn có lái xe đến, không cần ai đưa về.

Phó Thanh Sơ ngồi trong xe ngây người, mệt mỏi xoa xoa thái dương, Kiều Nhạn và cha anh là kết hôn lần hai, sau đó hai người đã ly hôn, nhưng bà quan tâm lo lắng cho anh còn nhiều hơn mẹ ruột.

Khi anh phân hoá giới tính thứ hai, sét đánh giữa trời như đánh lên đỉnh đầu, sự bình tĩnh và tự kiềm chế anh vẫn luôn tự hào hoàn toàn sụp đổ, phân hóa thành Beta cũng được, nhưng duy nhất một điều anh chưa từng nghĩ tới, là phân hóa thành Omega.

Cha anh phong lưu vô độ, chay mặn không kỵ nam nữ không kiêng, sau khi ly hôn với Kiều Nhạn, toà án thậm chí phán anh cho mẹ kế Kiều Nhạn, từ đó về sau anh rất ít gặp lại cha ruột.

Phân hóa giới tính thứ hai xong, anh không muốn nói với mẹ kế, cũng không muốn bị người khác biết, nên cứ thế giấu đi.

Hiện tại, hiệu quả của thuốc ức chế đối với anh cực nhỏ, theo như mẹ anh nói, nếu anh không muốn một ngày nào đó bị gen đánh bại dẫn đến hoàn toàn phát tình, nhất định phải tìm một Alpha đánh dấu trước.

Anh ghét hệ thống phân hóa giới tính, lại càng ghét bị cảm giác cuộc sống bị chi phối.

Trong hệ thống AO, đánh dấu xong hai người sẽ phải ở bên nhau, anh không muốn tương lai sau này bị trói buộc với người nào khác, cũng không muốn khuất phục trước hệ thống gen.

Anh chỉ cần một người, một người không yêu anh, đánh dấu anh, cho anh một thân thể không bị kiểm soát khống chế.

Chuyện này như lửa sém lông mày, nhưng nhất thời không có biện pháp giải quyết.

Bỗng nhiên, trong đầu anh hiện lên buổi chiều nửa năm trước, lần đầu tiên gặp Thẩm Tuyển Ý.

Ngày đó anh bị mấy tên Alpha chặn ở ngõ nhỏ sau làng đại học, bọn chúng nghe nói anh là Beta mà vẫn không chịu buông tha, anh bị giam cầm gắt gao, còn bị đánh, nhưng vẫn luôn tìm cơ hội phản kích.

Vậy mà đối diện với hệ thống gen, Omega thực sự không chịu nổi một đòn, anh hầu như không thể phản kháng.

Đúng lúc này Thẩm Tuyển Ý đột nhiên xuất hiện, hung ác gọn gàng đánh mấy tên Alpha đang tuổi dậy thì vừa mới phân hóa nằm dài một đống, mang theo tin tức tố mùi máu không thể khống chế.

Lúc Phó Thanh Sơ bị mấy Alpha kia áp chế vẫn có thể tỉnh táo, nhưng bị hắn nhẹ nhàng chạm vào, bị tin tức tố mùi máu mang theo khí thế áp đảo tuyệt đối kích thích, anh ngất đi.

Thẩm Tuyển Ý thật ra là một lựa chọn rất tốt, hắn không yêu anh, không, phải nói hắn rất ghét anh, tuyệt đối sẽ không muốn ở bên anh trải qua nốt quãng đời còn lại.

Không hiểu vì sao, Phó Thanh Sơ cười nhạo một tiếng, cười bản thân anh.

Hắn không yêu anh, sao có thể lựa chọn sẽ đánh dấu anh được chứ, tuy rằng nhìn qua hắn không ra gì, không sợ trời không sợ đất, đánh một trận có thể đánh vỡ đầu chó người khác, nhưng không phải loại người tùy tiện.

Anh từng nghe nói hắn không có chứng chỉ tình nguyện viên*, hắn không muốn lợi dụng người khác từ lý do 'giúp đỡ'.

Phó Thanh Sơ cười cười, cảm thấy có lẽ thuốc ức chế thật ra đã mất hiệu lực, nếu không vì sao ý nghĩ muốn hắn đánh dấu trong đầu cứ hiện lên mãi, muốn đến nỗi tim cũng nóng lên.

—————

*ở đây là chứng chỉ dành cho những A tình nguyện giúp O đánh dấu miễn phí.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.