Giáo Sư, Muốn Thuốc Ức Chế Sao?

Chương 6: Chương 6




Edit: Kara.

__________

Nói chuyện điện thoại xong, Phó Thanh Sơ đứng lên mở cửa sổ phòng thí nghiệm.

Gió đêm đầu mùa hạ mang theo hơi lạnh, mềm mại ẩm ướt lướt qua, không quá thoải mái, nhưng có vẻ như có thể rửa sạch phổi.

Năm mười sáu tuổi anh phân hóa, được coi là khá sớm.

Lúc đó cha và mẹ kế ầm ĩ đòi ly hôn, công việc của Kiều Nhạn quá bận, cộng thêm tranh cãi vụ ly hôn nên rất ít về nhà, cha không thèm cố kỵ mang về đủ loại trai gái.

Phó Thanh Sơ ở cách vách làm bài tập, nghe âm thanh không ngừng truyền tới từ cửa phòng, bóp gãy bút, về sau thì tập mãi thành quen.

Kiều Nhạn phát hiện mọi chuyện, là ngày đến Cục Cảnh Sát bảo lãnh anh ra ngoài, Phó Thanh Sơ đánh nhau, thiếu chút nữa đánh chết người ta.

Anh ngồi trong phòng tạm giam, tay ôm ngực chân dài khoanh lại, vẻ mặt trương dương khó thuần, ăn mặc không quy củ, khóe miệng có vết thương bị rách da, kết hợp với ánh sáng lạnh lẽo trong phòng tạm giam, sắc bén như đao.

Kiều Nhạn nộp tiền bảo lãnh, hai tay Phó Thanh Sơ đút túi đi phía trước, ngậm điếu thuốc trong miệng, không thèm để ý xua tay nói: “Sẽ trả lại tiền cho dì”.

“Mẹ thiếu chút tiền ấy của con? Nếu để ý chút tiền ấy, mẹ sẽ không đến bảo lãnh con, nói chuyện hẳn hoi cho mẹ!” Kiều Nhạn đau đầu nhìn một đầu vàng vàng trắng trắng của anh, giận sắp ngất rồi.

“Được rồi dì, không làm phiền ngài, con đi đây.”

Kiều Nhạn đuổi theo, kéo cổ tay anh, cố nén tức giận hỏi: “Cha con đâu, con thành như vậy, hắn mặc kệ con?”

Phó Thanh Sơ dừng chân, nghiêng đầu nhìn thoáng qua người mẹ kế, ngẩng đầu nói: “Chết trên giường nữ nhân nào đó rồi…… không phải, có lẽ là nam nhân, dì à nếu dì muốn ly hôn với hắn, con cho dì ảnh chụp.”

Kiều Nhạn bị bộ dáng kiêu ngạo khó thuần lại cà lơ phất phơ của anh làm cho tức đến nỗi máu dồn lên não, gắt gao nắm chặt cổ tay anh không buông, “Về nhà với mẹ!”

“Nhà?” Phó Thanh Sơ liếc mắt nhìn tay bà, khinh miệt cười nhạo: “Con không có nhà, dì cũng không phải mẹ con, buông tay.”

Kiều Nhạn không chịu.

“Dì à, dì có tình cảm gì với cha con vậy, con thấy hai người nói với nhau được mấy câu đâu.” Phó Thanh Sơ miệng ngậm thuốc lá, nói chuyện hàm hàm hồ hồ không tiện, “Phi” một ngụm phun ra, tránh khỏi tay bà, cười cười: “Hai người không phải là kết hôn giả đấy chứ?”

“Thanh Sơ!” Kiều Nhạn trừng anh, bộ dạng làm càn bừa bãi trên mặt anh nhìn kiểu gì cũng thấy chói mắt, nhịn không được véo một cái, cả giận nói: “Con đang làm khó ai vậy hả!?”

“Được rồi dì, đừng động con.” Phó Thanh Sơ xoay người, hai tay đút túi đi mất, chậm rãi ẩn vào bóng tối, đi đến nơi đèn đường chiếu không tới.

Kiều Nhạn cao giọng nói: “Chỉ cần một ngày con vẫn là con mẹ, mẹ sẽ không mặc kệ con.”

Phó Thanh Sơ chưa đi xa, anh nghe được câu nói của mẹ kế, không biết nói cho ai nghe. Trong lòng cười nhạo, cha ruột còn không quan tâm anh, mẹ kế?

Thật có ý tứ.

Sau đó, anh phân hoá giới tính thứ hai, đang ngủ thì bị nóng tỉnh. Toàn thân tràn ngập khí nóng gần như bùng nổ, mọi bộ phận từ đầu ngón tay đến mỗi một chỗ trên da đều nóng kinh người.

Anh ngồi ở góc tối trong phòng, tay run run không có sức, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, uống hết nửa chai rượu, mới khẳng định bản thân phân đang hoá giới tính thứ hai, là Omega.

Phó Thanh Sơ ngâm nước lạnh, thậm chí lấy đá trong tủ lạnh một túi lại một túi thả vào bồn tắm, nhưng vẫn không áp được cái nóng mãnh liệt.

Anh ngâm trong bồn tắm lạnh tận xương chống đỡ cảm giác xa lạ, đáy mắt sắc bén lạnh lùng, mơ hồ có thể thấy được hình xăm sau lưng.

Yêu dã, tràn ngập tính xâm lược.

Mười ba năm trôi qua kể từ ngày đó, anh từ mười sáu tuổi đến 29 tuổi.

Từ kiêu ngạo khó thuần lại phóng túng trở nên trầm ổn nội liễm, từ một thiếu niên bất lương đến giáo sư thanh lãnh cấm dục hiện tại.

Anh dùng toàn lực, vẫn không thể thoát khỏi.

Phó Thanh Sơ mệt mỏi xoa bóp trán, thở nhẹ một hơi, duỗi tay đóng cửa sổ, không phát hiện trong không khí tản ra một chút tin tức tố gần như không thể phát hiện.

“Giáo sư?”

Phó Thanh Sơ ngẩn người, thiếu chút nữa bị giọng nói nhảy ra bất ngờ này dọa sợ, bỗng chốc xoay người, “Hứa Dịch, cậu đến khi nào?”

“Em vừa đến, có mấy số liệu không đúng lắm, hôm nay thầy xin nghỉ nên em không tìm thầy, đợi buổi tối đến phòng thí nghiệm điều chỉnh lại một chút thử xem, không ngờ thầy ở đây.” Hứa Dịch hơi hít mũi, cẩn thận hỏi: “Mới có người đến sao? Hình như có mùi Omega.”

Phó Thanh Sơ lại mở cửa sổ ra, nói: “Ừ, có một người bạn đến chơi, tin tức tố không ảnh hưởng cậu chứ.”

“Không có!” Hứa Dịch vội vàng lắc đầu không ngừng, tầm mắt dừng trên mặt Phó Thanh Sơ, ngây dại.

Đèn của phòng thí nghiệm thiên về màu trắng lạnh, khi chiếu lên mặt nhìn khí sắc rất kém, nhưng khi chếu lên mặt anh như thể được bao phủ bởi vàng hào quang mỏng manh.

Từ lần đầu tiên nhìn thấy giáo sư Phó cậu ta đã thích anh, không quan tâm anh là Beta hay là gì, cậu ta chưa từng thay đổi, nhưng bởi vì giáo sư Phó quá lạnh, cậu ta không dám thổ lộ.

“Đưa tôi xem số liệu thực nghiệm.” Phó Thanh Sơ nói xong, thấy Hứa Dịch còn đang ngẩn người, không khỏi nhăn mày, “Hứa Dịch?”

Hứa Dịch lấy lại tinh thần.

“A? A, vâng.” Hứa Dịch hít một hơi thật sâu, vội vàng cắm USB vào máy tính, ngửi thấy mùi tin tức tố Omega ngọt ngào như có như không trên người giáo sư Phó.

Phó Thanh Sơ đến gần màn hình máy tính, một tay đặt sau thắt lưng, một tay khác chống trên bàn, rũ mắt nhìn số liệu biến hóa phía trên.

“Thể thức gen……” Phó Thanh Sơ mới vừa mở miệng đã dừng lại, Hứa Dịch sửng sốt, phát giác người anh cứng đờ, ngón tay tì trên mặt bàn hiện lên mạch máu màu xanh nhạt.

Cậu ta chợt có linh cảm sắp xảy ra chuyện chẳng lành.

Quả nhiên.

Giây tiếp theo, giọng nói mang theo ý cười trầm thấp vang lên, “Đã trễ thế này còn đi học? Giáo sư Phó chuyên ngành gen thật là…… Thành ngữ gọi là gì nhỉ……”

Nửa ngày sau hắn cũng không nhớ ra thành ngữ gọi là gì.

“Ai nha, không xong, học tra học văn hóa kém quá.”

Phó Thanh Sơ đứng thẳng người, ánh mắt lướt qua các thiết bị phòng thí nghiệm, dừng trên mặt hắn, môi mỏng khẽ mở, “Cút.”

Thẩm Tuyển Ý duỗi tay, gõ nhẹ thái dương, đáy mắt khóe môi hàm chứa ý cười, “Tôi cút đi cũng được thôi, không phải buổi chiều đã nói với thầy nói rồi sao, chỉ cần ngày mai thầy……”

“Thẩm Tuyển Ý!” Phó Thanh Sơ đột nhiên cắt ngang hắn, mặt mày lạnh lẽo: “Cậu muốn theo đuổi Hứa Dịch cũng được, cậu thích ai không liên quan đến tôi, nhưng cậu không được đến gần phòng thí nghiệm nửa bước.”

Thẩm Tuyển Ý lui về sau một bước, dựa lên cửa phòng thí nghiệm, hai tay ôm ngực tư thái thản nhiên, ý cười nơi khóe mắt đuôi mày không giảm chút nào.

Hứa Dịch bị hai người đối chọi gay gắt làm cho không chen lời được, nhìn bên này lại nhìn bên kia: “Không phải……”

Thẩm Tuyển Ý nói: “Giáo sư Phó, thầy lớn tuổi như vậy rồi mà sao giống đồ vong ân bội nghĩa vậy, tôi từng cứu thầy đấy, thầy quên hả.”

Hứa Dịch mờ mịt “A” một tiếng, ngốc ngốc nhìn hắn, “Từ từ……”

Phó Thanh Sơ nói: “Tôi không xin cậu cứu, xen vào việc người khác.”

Thẩm Tuyển Ý “Ha” một tiếng, lắc đầu tiếc hận, “Mạnh miệng.”

—————

Tác giả có lời muốn nói: Tiểu kịch trường:

Thẩm Tuyển Ý: Thi xong rồi! Nhanh nhanh đến chọc ( yêu) vợ nào!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.