Giày Thủy Tinh Của Cô Bé Lọ Lem

Chương 52: Chương 52: Thiếu






Editor: Voicoi08

Beta: Lô Vỹ Vy Vy, Maria Nyoko

Lại một năm nữa đến mùa chia tay, vừa đến tháng sáu, trong vườn trường có rất nhiều những băn khoăn buồn bã, nơi nơi đều thấy sinh viên đang chụp ảnh lưu niệm, hằng đêm đều có người uống đến say để nhớ tình bạn. Chập tối, một ngày cực nóng cũng chưa hạ nhiệt độ xuống, Tảo Tảo mặc một chiếc váy màu trắng nhàn nhã đi ở cửa sau, chiếc váy được cắt may vừa người khiến cô có vẻ trong trắng đẹp đẽ, thướt tha duyên dáng, giống như dáng vẻ cao ngất của cây Thanh Liên, đắm chìm trong những ngày hè tràn đầy ánh nắng tươi đẹp.

Hôm nay là liên hoan tốt nghiệp lớp cô, uống xong bữa rượu chia tay này, sẽ không còn là sinh viên trong trường, lúc Tảo Tảo đến thì đa số sinh viên đều đã có mặt, lớp cô có hai mươi mấy người nên gọi hai cái bàn, bên cạnh cũng có mấy bàn đều là sinh viên nâng chén uống thoải mái, Lâm Tâm đã giữ cho cô một chỗ tốt từ sớm, Tảo Tảo vừa đi vào đã bị cô kéo đi, trên bàn rượu, sinh viên nào cũng rất xúc động, thường thấy trường hợp ôm ấp và nỉ non.

Bỗng nhiên bàn bên cạnh có một bạn nam hơi lung lay, hình như uống hơi nhiều, phía sau có mấy người muốn giữ chặt anh, anh lại vung cánh tay, phun ra những từ không rõ: “Các cậu đừng cản mình, cô ấy không biết mình thích cô ấy, luôn luôn không biết, ngày mai mình phải đi rồi, hôm nay mình nhất định phải nói cho cô ấy biết.”

Anh nghiêng ngả chao đảo đi đến bên người Tảo Tảo, Tảo Tảo ngẩng đầu, bạn học nam này cô có biết, là một người nhanh nhẹn trong lớp cô, đã làm việc trong hội học sinh, nhưng cô và cậu cũng chỉ trong giới hạn là quen biết mà thôi.

Bạn học nam kia nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt nóng bỏng: “Tảo Tảo, mình thích cậu, luôn luôn thích cậu.”

Trước mắt cô, một đôi mắt đen nhưng sáng ngời, chứa đựng sự nhiệt tình, Tảo Tảo cảm thấy trong lòng cô như có cái gì đó đụng mạnh phải, hơn ba năm trước cũng có đôi mắt như vậy nhìn cô, chủ nhân của ánh mắt đó cũng nói với cô: “Tảo Tảo, anh thích em.”

Bạn học nam ngơ ngác nhìn cô, trong lòng cô mềm nhũn, gương mặt lạnh nhạt, bình tĩnh cũng hiện lên chút dịu dàng, nhẹ giọng nói: “Mình biết rồi, cám ơn cậu.”

Bạn học sinh nam kia bị bạn học lôi đi, Tảo Tảo cũng không còn tâm trạng như vừa rồi, giờ phút này của hai năm trước anh đã đi rồi, đêm đó, trước khi đi, anh say rượu đi đến dưới kí túc xá của cô, nhưng cô cũng không đi xuống, cô biết thời gian anh đi, nhưng cô không đến đưa anh, cô


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.