Gửi Cậu Nghệ Sĩ Ngây Ngốc Đáng Yêu

Chương 90: Chương 90




CHƯƠNG 90.

Vừa dắt cậu vào cửa, Trịnh Hòa đã đi thẳng lên lầu.

Bạch Ân nhìn cậu chằm chằm, hỏi: “Đi đâu thế?”

Trịnh Hòa nói muốn lên tầng hai thay quần áo, hỏi có phải quần áo cậu để trên tầng không. Bạch Ân từng dẫn cậu tới đây mấy lần, để làm gì thì không cần nói cũng biết, vậy nên, ở đây có mấy bộ quần áo của Trịnh Hòa và đồ vệ sinh cá nhân.

Bạch Ân không hiểu nổi, hỏi: “Đang yên lành, bộ này cũng được, đổi làm gì.”

Trịnh Hòa kéo cà vạt “Màu của nó không hợp với âu phục, em đi đổi áo khác.”

Bạch Ân cười nhạo: “Người ta đổi cà vạt, em lại đổi âu phục.”

Trịnh Hòa nói: “Đấy là ngài không hiểu, cái cà vạt này hợp với da và tóc em lắm, ngài không thấy sao?”

Bạch Ân nói: “Quan tâm bề ngoài thế, chẳng khác gì phụ nữ.” Nói đến đây, ông chợt nhớ đến chuyện đêm nào Trịnh Hòa cũng nằm sấp trên giường như cóc, sờ sờ mặt nạ dưỡng da, cũng gái tính thật. Ông lầu bầu: “Sao trước giờ mình không nhận ra nhỉ?”

Trịnh Hòa nghe được ông nói gì, phản bác: “Em còn đỡ đó, ông chưa gặp người gái hơn em đâu, ra đường phải mang khăn lụa, xịt nước hoa thơm phức, đầu vuốt keo, không dùng kem chống nắng không ra khỏi cửa, ông không thấy em đã nam tính lắm rồi sao?”

Bạch Ân cười lạnh: “Em nam tính, nam tính đến đâu thì cũng phải cời quần để tôi làm.” Phát âm tiếng Trung của ông không được tốt lắm, âm uốn lưỡi càng kỳ quái, từ ‘nam’ và ‘tính’ càng được nhấn rõ ràng, khiến cậu cảm thấy như đang chế nhạo mình. Trịnh Hòa giận quá, mặt đỏ bừng.

Bạch Ân nhìn gương mặt đỏ bừng của Trịnh Hòa, đột nhiên nghĩ ra.

Đúng rồi.

Trịnh Hòa là nghệ sĩ, đương nhiên phải dựa vào mặt kiếm cơm.

Bạch Ân sực nhận ra, hiểu được vì sao Trịnh Hòa chú trọng bề ngoài thế mà mình không thấy lạ.

Bạch Ân nói: “Em là nghệ sĩ không giống nghệ sĩ nhất mà tôi từng gặp, nếu không phải em có công ty quản lý, lần đầu tiên thấy nhau, tôi nhất định sẽ tưởng em lừa tôi.”

Trịnh Hòa xì miệng: “Xin lỗi ngài nha, gương mặt của em không đẹp, hỏng tròng mắt ngài.”

“Nói gì thế.” Bạch Ân cười cười. Ông không thấy Trịnh Hòa khó coi, ngược lại, càng nhìn càng thoải mái. Nhưng không hiểu vì sao, chỉ cần nhắc tới gương mặt cậu, Trịnh Hòa liền giận.

Mặt không đẹp thì sao chứ, cùng lắm, không chịu nổi thì đi phẫu thuật thẩm mỹ là được.

Bạch Ân không kỳ thị chuyện đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.