Hắc Ám Huyết Thời Đại

Chương 464: Q.2 - Chương 464: Xuất kiếm




"Sư phụ, ăn cơm đi." Dư Hàn Vũ bưng nước ấm cùng thịt luộc cung kính đứng trước mặt Sở Vân Thăng.

Từ khi Sở Vân Thăng thay hắn cưỡng ép đả thông không gian bích chướng, hắn phát hiện sư phụ lại già đi rất nhiều, tuy rằng sư phụ chưa nói cho hắn biết vì sao lại như vậy, nhưng với tâm tư thông minh của hắn, không cần nói cũng có thể hiểu là có quan hệ cùng với hắn, lòng dạ hắn thật thà, miệng lưỡi thì chất phác, không cách nào biểu đạt ra, chỉ biết là sư phụ đối tốt với hắn, cũng là chỗ dựa duy nhất của hắn.

Cái tình thầy trò này, từ thời điểm lúc ở ruộng bí đỏ, đưa cho hắn thanh kiếm gãy, dạy hắn thân pháp của cửu chương đồ lục, đã mơ hồ xuất hiện, tại sau thảm biến của gia đình hắn lại càng trở nên mãnh liệt, nếu như không có sư phụ, hắn cũng không biết sống tiếp thế nào, làm sao có thể chịu đựng được?!

Hơn nữa, tại tụ cư điểm, nếu như muốn bái một người có tay nghề làm thầy, đó chính là muốn cả đời hầu hạ sư phụ. Tại thời đại Dương Quang, có lẽ một môn tay nghề không coi vào đâu, nhưng ở thời đại hắc ám, khi nền văn minh sụp đổ, ý nghĩa của một môn tay nghề là không thể tưởng được, nó chính là rất nhiều thứ: thân phận, địa vị cùng với bảo đảm sự sinh tồn... trong tụ cư điểm.

" Để xuống đi, Hàn Vũ, còn nhớ rõ sư phụ đã nói cùng ngươi phải nhớ kỹ hai điều chứ?" Sở Vân Thăng thu lại bản thể nguyên khí, nhìn qua Dư Hàn Vũ, lẳng lặng nói.

Mỗi ngày, trong đêm, Sở Vân Thăng đều nhìn thấy Dư Hàn Vũ giãy giụa tại trong cơn ác mộng, mồ hôi ướt đẫm, tê tâm liệt phế mà kêu mấy cái tên, mà mỗi lần, thời điểm gọi đến "Đông Nhi" đều giật mình bừng tỉnh... Đó kỳ thật cũng không đơn giản chỉ là một cái tên, mà là tương lai đã mất đi của hắn.

Đến ngày hôm sau, Dư Hàn Vũ cố gắng làm như không có việc gì, luyện tập tu luyện giống như bình thường, giặt giũ, nấu cơm, dùng để chuyển đi lực chú ý.

Sở Vân Thăng không có an ủi hắn, bởi vì hắn biết rõ, ở thời điểm này, bất luận an ủi cái gì đều là không được, loại cảm giác này, hắn từng tự mình trải qua, khắc cốt ghi tâm, hết thảy cũng chỉ có thể dựa vào chính mình, người khác nói cái gì đều vô dụng.

Nhưng nếu tiếp tục như vậy nữa, Sở Vân Thăng lo lắng thời điểm hắn trùng kích cảnh giới Nhị Nguyên Thiên, sẽ bởi vì suy nghĩ bất ổn mà dẫn đến Nguyên Khí đại loạn, bạo thể mà chết.

Mặt khác, Nguyên Khí Thủ của hắn cũng đã coi như nhập môn, cũng không cần phải tiếp tục đợi ở nơi này nữa rồi.

"Nhớ rõ, sư phụ nói: thứ nhất, làm việc không thẹn với lương tâm; thứ hai, có thể có sát ý, không thể có sát tâm, nếu như sát ý cùng sát tâm cùng một chỗ, hủy hoại đầu tiên chính là mình." Dư Hàn Vũ hồi đáp không sai một chữ.

Dùng niên kỷ chỉ có mười bốn mười lăm tuổi của hắn, lý giải vế thứ nhất đều còn chút khó khăn chứ đừng nói chi là vế thứ hai, trên thực tế, hắn thật sự không hiểu vế thứ hai, chỉ biết là sư phụ nói phải nhớ kỹ, ngày sau tự nhiên sẽ hiểu.

Hắn tin tưởng sư phụ, chẳng những bởi vì sư phụ đã cứu tính mạng hắn, còn dạy hắn rất nhiều thứ, chứ không phải chỉ có công pháp. Trong mắt hắn, sư phụ hình như cái gì cũng hiểu, giống như là người trời vậy. Có đôi khi, hắn thật sự từng nghĩ như vậy, nhưng hắn làm sao có thể biết được sư phụ của hắn, cho dù là trong mắt của người trời, cũng là "Thiên nhân" hiển hách thiên hạ năm đó - Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân!

"Tốt lắm, chúng ta đi thôi." Sở Vân Thăng đứng dậy, đưa tay khẽ vẫy, Đình Trùng (côn trùng giống chuồn chuồn) bị phong ấn đang canh gác trên đỉnh loạn thạch xa xa liền bay xuống, đứng bên cạnh hắn.

"Sư phụ?" Dư Hàn Vũ nhìn qua nồi nước canh cùng thịt hầm, hắn cùng với Sở Vân Thăng bất đồng, trình độ quý trọng đối với đồ ăn không chút nào kém tính mạng, cho dù là giờ phút này, cái quan niệm khắc sâu trong lòng hắn này vĩnh viễn cũng sẽ không quên.

"Chúng ta đi Đao Ổ!" Sở Vân Thăng cũng không nhìn nồi thịt kia, ngẩng đầu bước lên lưng Đình Trùng, chắp tay mà đứng.

Toàn thân Dư Hàn Vũ run lên, đồ ăn trong tay thiếu chút nữa văng ra ngoài: ngày này, rốt cục đã tới!

***

Địa phương cách trăm dặm hướng đông của Đoạn Phong tụ cư điểm, Đao Ổ, bầu trời hôn ám, mưa không ngừng rơi.

Đây là một cái Ổ bảo hình thoi do những viên đá chắc chắn xây nên, dựa núi mà dựng, điển hình của một sơn thành, từ trên cao nhìn xuống, chiếm hết ưu thế địa lý, có dù là đại quân vây công, cũng có thể thủ vững.

Trên tường thành rất nhiều hắc y võ giả không ngừng tuần tra, nhịp nhàng nghiêm chỉnh, trong mơ hồ lộ ra có chút sâm nghiêm.

Trong Ổ bảo lại có rất nhiều chiến đạo, giao cắt uốn lượn, rắc rối phức tạp, giống như là một mê cung lớn, dễ dàng vây chết bất kỳ kẻ xâm nhập nào.

Mà vị trí trung tâm, trên đỉnh của một tòa đài cao cao, lắp đặt vũ khí phòng không ngạo nghễ tứ phía.

Giống như vậy, từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, đem phòng ngự cả Ổ bảo biến thành một cái thùng sắt không kẽ hở!

Từ lần cuối cùng sau khi Người - Trùng quyết chiến, ngoại trừ ngẫu nhiên có một ít sinh vật cực kỳ cường đại, liền không có một quân đoàn quái vật đại quy mô nào đánh đến đây. Cho đến ngày hôm nay, người trong Ổ bảo càng là căn bản không nghĩ tới có người dám đánh chủ ý với bọn hắn, hay thậm chí là chủ động giết tới cửa đấy.

Giờ phút này, trong ổ bảo, thiên ổ chủ Hướng Văn Tây đang mời vài thủ hạ đội trưởng đắc lực của mình cùng tụ họp, đem rượu được cấp trên ban cho bày đầy bàn, các loại đồ ăn càng là chả thiếu cái gì, lại đưa tới rất nhiều mỹ nữ cùng nam sủng, ở trong đó vui đùa, khoái hoạt.

"Hướng ca, cô nương kia lần này trở về sẽ không trở lại nữa chứ? Nửa năm nay, anh em đều chịu mọi tức giận của nàng, nói chuyện với nàng phải cẩn thận từng ly từng tý, làm việc cũng phải xem sắc mặt nàng, khắp nơi cung phụng nàng giống như tổ tông vậy, cái này, con mẹ nó gọi là chuyện gì chứ!" Một đại hán thô kệch ngồi phía dưới bên tay phải của Hướng Văn Tây, trong tay ôm thân hình mảnh khảnh nhu nhược của một thiếu nữ, vừa tùy ý xoa nắn, vừa to tiếng nói.

Ngồi ở chủ vị, mặt vuông chữ điền, dáng vẻ đường đường thiên ổ chủ Hướng Văn Tây, có chút nhíu mày, đặt ly thủy tinh tinh xảo trong tay xuống, hai bên thị nữ xinh đẹp không gì sánh được lập tức rót thêm cho hắn.

"Chung đội trưởng, lời này về sau tốt nhất là ít nói đi, nếu là để người hữu tâm nghe được, sợ là có nhiều đầu hơn nữa cũng không đủ mất đâu!" Hướng Văn Tây biết rõ, hắn là vì nữ nhân từ trên trời rơi xuống kia mà bất đắc dĩ rớt xuống làm đội phó, thế còn chưa tính, lại còn suốt ngày phải ở chung, ăn đủ khổ sở, trong nội tâm khó chịu cũng có thể hiểu được, lập tức lại cười nhạt một tiếng, tiếp tục nói: "Bất quá, ngươi ngược lại là có thể yên tâm, nàng lần này bị triệu hồi, chắc có lẽ không trở lại nữa."

Chung đội trưởng kia cũng tự biết rượu vào lỡ lời, tuy rằng hơi có chút điên cuồng thô thiển, nhưng trong nội tâm vẫn run lên, bề bộn giơ ly rượu hướng thiên ổ chủ nịnh bợ: "Hướng ca giáo huấn rất phải, lão Chung ta có chút thô lỗ, chỉ biết đánh giết, về sau còn muốn nhờ Hướng ca chỉ điểm nhiều hơn."

Hướng Văn Tây phất phất tay, khẽ mỉm cười nói: "Ai, chúng ta đều là huynh đệ tỷ muội một nhà, không cần nói khách khí làm gì! Hôm nay cao hứng, mọi người thoải mái ăn uống đi!"

Lúc này, ngồi ở đối diện Chung đội trưởng, giáp đội trưởng Miêu Vi Nguyên, như có điều suy nghĩ nói: "Hướng ca, cái sự tình lần trước kia... Thân phận của cao thủ Tam Nguyên Thiên kia, phía trên đã tra được chưa?"

Hướng Văn Tây ánh mắt có chút thu liễm, mím môi, suy tư một lát, vẫy lui những mỹ nữ nam sủng kia, lúc này mới trầm trầm nói: "Cụ thể còn không có nghe được tin tức gì, việc này tốt nhất không cần nghe ngóng nhiều, chư vị đều là người mình, ta cũng không ngại nói nhiều hai câu, cái kẻ phản nghịch kia hiện tại cũng đã chết, ý tứ của cấp trên cũng chả phải là khẩn trương lắm, nghe nói đây là một ván cục của Đại Bảo chủ, bằng không, chỉ bằng tiểu tử kia, có thể từ bên trong Đại Bảo đánh cắp vật kia? Có mà nằm mơ!"

Hắn dừng một chút, ngón tay gõ mặt bàn, nghiêng người nhỏ giọng nói: "Bất quá, nghe nói có chút ngoài ý muốn, mục tiêu chính thức cũng không có xuất hiện, cái người mà các ngươi đụng phải kia, có người phỏng đoán là bên Kiếm Bảo phái tới, dụng ý thì không biết."

Giáp đội trưởng Miêu Vi Nguyên nhẹ gật đầu, nói: "Cũng chỉ có thể là bọn họ, ngày đó chúng ta cùng cao thủ do cấp trên phái tới đi thanh lý hậu hoạn, lật khắp toàn bộ tụ cư điểm cũng tìm không thấy người kia, đoán chừng xem xét cái gì đó xong đi rồi."

Hướng Văn Tây ngả ra sau, lắc đầu nói: "Việc này không nên nói nhiều, uống rượu, uống rượu!"

Những đội trưởng khác lập tức phụ họa nói: "Cứ nghe Hướng ca là được rồi, sự tình phía trên đều có đại nhân vật quan tâm, đám huynh đệ chúng ta chỉ để ý tận hưởng lạc thú trước mắt là được rồi, đến, uống, uống!"

Tiếp theo những mỹ nữ nam sủng kia lại bị gọi đến, rượu chè phè phưỡn, dâm thanh đãng đãng.

Giống như là bị những dâm thanh càn rỡ kia làm nhớ ra cái gì, Hướng Văn Tây lại ra hiệu lui mỹ nữ nam sủng ra, hạ giọng nói: "Suýt nữa đã quên đại sự, Ổ chủ đại ca trước lúc cùng nữ nhân kia đi Đại Bảo, từng dặn dò qua ta, mấy ngày trước, hắn may mắn đoạt được nữ nhân kia trong lúc đội hộ tống của Kiếm Bảo xung đột với thế lực không rõ, các ngươi không được sờ vào! Đó là Ổ chủ chuẩn bị qua mặt Đại Bảo chủ đem hiến cho Thượng Thiếu chủ, coi như quà mừng sinh nhật đó."

Hắn vừa nói xong, sắc mặt mọi người cũng theo đó mà ngưng trọng lên, nữ đội trưởng Bính đội nghiêm nghị nói: "Nghe nói đại nhân vật thượng tầng rất ít lộ diện, chính là Ổ chủ đại ca của chúng ta cũng không có tư cách đi yết kiến, bất quá nghe đồn Thiếu chủ chính xác là dị thường yêu thích nữ sắc."

Bên cạnh lập tức có người tiếp lời: "Không phải chỉ là yêu thích nữ sắc, mà chính là không có nữ sắc không chịu được, sợ là nhìn thấy nữ nhân kia cũng muốn thần hồn điên đảo, ta chỉ liếc qua nàng thì hồn phách cũng chả biết phiêu đi tận đâu nữa rồi! Không dối gạt mọi người, mấy ngày nay, trong lòng ta giống như mèo cào vậy, thậm chỉ ngủ cũng không ngon!"

Đội trưởng đội Giáp nghe hắn nói xong, bỗng nhiên nói: "Nữ nhân này không phải là Kiếm Bảo chuẩn bị hiến cho cái người tự xưng là Thiếu tông chủ chính thống của bọn hắn chứ? Trước đó, có nghe qua người bên dưới của mấy thế lực lớn không ngừng tranh đoạt một nữ nhân, không phải là nàng chứ?"

Hướng Văn Tây tự tiếu phi tiếu khẽ gật đầu, nhưng không có lên tiếng.

Mọi người thấy thế, riêng phần mình cười khổ, cũng không dám có ý đồ gì nữa, cứ việc là bọn hắn chưa từng thấy qua Thiếu chủ, hay là Thiếu tông chủ của phe kia, thì dù là ai bọn họ cũng đều là những tồn tại mà bọn hắn không thể xúc phạm.

Ngoại trừ hâm mộ ra, cũng chỉ có thể lần nữa dùng những mỹ nữ nam sủng kia để phát tiết dục vọng của bọn hắn.

Mà giờ khắc này, bên trong gió nhẹ mưa phùn, một đạo thanh hồng lóe ra từ bóng đêm, dừng lại dưới chân núi của Ổ bảo.

Hai thân ảnh mặc áo tơi, tay vịn chuôi kiếm, đìu hiu đứng đó.

"Hàn Vũ, lần thứ nhất giết người sẽ rất khó, ngươi bây giờ hối hận vẫn còn kịp!" Sở Vân Thăng thanh âm rõ ràng xuyên thủng màn mưa.

Dư Hàn Vũ tay đỡ chuôi kiếm, chăm chú mà nắm chặt, cắn môi, ngẩng đầu.

Một lát sau tâm thần Sở Vân Thăng ngưng tụ.

"Ngươi chuẩn bị xong chưa?"

"Đã xong, sư phụ!"

"Xuất kiếm!"

... "Các ngươi là ai!?"

Sát!

"Lại dám xông vào Đao Ổ!"

Sát!

"Có địch tập kích!"

Sát!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.