Hắc Ám Văn Minh

Chương 6: Q.6 - Chương 6: Mộng Huyễn Chi Thành!




Dưới lực lượng quân sự mạnh mẽ, sáu đầu người máy cấp Bạch Ngân cuối cùng ngã xuống, tuy không biết đám người máy này làm sao mà chế tạo ra được, với lại cường đại như vậy, bất quá trước lực lượng bạo tạc của vũ khí hạt nhân thì tất cả phòng ngự đều là cặn bã.

Đương lượng TNT trong vũ khí hạt nhân mà nhiều, thì phạm vi nổ có thể lớn hơn, và có thể làm cho không gian vặn vẹo, vụ nổ hạt nhân ngay chỗ trung tâm giải đất, dù là giấu vào bên trong dị thứ nguyên không gian thì cũng bị tạc thịt nát xương tan mà thôi.

"Khá tốt đã không còn."

"Hơn mười đầu Cơ Giới Thú khủng bố như thế, nếu mà không có thuốc nổ cùng vũ khí hạt nhân, thì có bao nhiêu viên đạn cũng không thể đem nó bắn chết."

Tất cả tướng quân cùng doanh trưởng sợ hãi thán phục, loại người máy ở thời tiền sử này uy lực thật sự quá kinh khủng, mấy vạn viên đạn bắn vào nó cũng chỉ là bị đẩy lui bay ngược mà thôi, mà lông tóc bản thân nó lại bị tổn thương có tí tẹo.

Lúc này, nhóm tư lệnh lại lựa chọn hai binh sĩ đi vào, thăm dò động tĩnh bên trong. Hai binh sĩ này gan to, dưới đại lượng tiền thưởng cổ vũ, cẩn thận từng li từng tí đi tới lối vào di tích, mặt đất nơi đây bị vụ nỗ làm lõm xuống, bốn phía cháy đen, không trung bắn ra vật chất có hại, bất quá lấy thể chất cao đẳng của hai binh sĩ này, cũng có thể miễn cưỡng ngăn cản, hơn nữa trên người còn đeo phản điện từ phối trí, nên họ toàn lựa chọn vùng có bức xạ hạt nhân cực ít.

Hơn nữa, lượng TNT cũng không nhiều, bắn ra phóng xạ cũng có hạn.

Hai người đi tới cửa vào di tích, thân ảnh biến mất trong tầm mắt của mọi người.

Hơn 10' sau...

Dưới ánh nhìn chăm chú của toàn trường, thủy chung vẫn không thấy người nào đi ra, không khỏi kinh ngạc, hơn nữa cả đám chuản bị xong súng ống đầy đủ, phòng ngừa lại có người máy bạch ngân hay là quái vật cường đại lao tới.

Nhưng mà, lúc này lại không thấy bất cứ động tĩnh gì, lối vào di tích vẫn hoàn toàn yên tĩnh.

"Mẹ kiếp, chẳng lẽ hai thằng kia tìm được bảo tàng, một mình chiếm lĩnh?"

"Sao còn chưa có đi ra."

Mấy tướng quân chung quanh tưc giận chửi lên.

Thần sắc Diệp Thần bình tĩnh, ánh mắt lóe lên, chợt xoay người nói với một vị doanh trưởng bên cạnh: "Đi gọi hai binh sĩ tới, một đứng tại bên ngoài, một tiến vào, cầm tay lẫn nhau, đợi người ở trong muốn đi ra, có thể theo bàn tay người ngoài mà dắt ra."

Cái doanh trưởng này sửng sốt một chút, chợt kinh ngạc nói: "Ngươi nói là, bọn hắn bị lạc đường ở bên trong?"

Diệp Thần gật gật đầu.

Vị doanh trưởng này hồ nghi nhìn hắn một cái, bất quá vẫn đem mệnh lệnh truyền xuống, cũng không lâu lắm, lại lựa chọn hai tên lính tiến về trước, cầm tay với nhau, một người đi vào bên trong.

"Sao lại phái người, là ai" Đôi mắt Đường Chú trầm xuống, đối với một vị doanh trưởng bên cạnh quát hỏi.

Mặt mũi doanh trưởng này tràn đầy đắng chát, nói: "Trưởng Tư Lệnh, hai người kia là do thiếu tướng Diệp Thần phái qua đấy."

Đường Chú mày nhăn lại, hơi giận nói: "Thứ đồ ngu, hai binh đi trước còn chưa có về, hai cái này cũng sẽ giống vậy, thuần túy là lãng phí tư..."

Lời còn chưa nói hết, hắn liền ngừng lại, há hốc mồm, kinh ngạc nhìn lối vào di tích, chỉ thấy binh sĩ vừa vào cửa di tích kia, lại quay người lui trở về.

"Sao có chuyện gì không?" Đường Chú sững sờ nói: "Chẳng lẽ bên trong không có quái vật?"

Đúng lúc này, hai binh sĩ kia dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, nhanh chóng chạy trở về, cũng không chạy đến nhóm tư lệnh, mà ngược lại là đi tới trước mặt Diệp Thần, tên binh sĩ đi vào trong lối vào kinh hỉ nói: "Tham kiến Diệp tướng quân, trong đó quả nhiên có ảo cảnh, sau khi ta đi vào, liền nhìn thấy một tòa thành trì sắt thép, còn có người máy như thạch được điêu khắc đứng đấy bất động, bên cạnh nó còn có hai cổ thi thể huyết nhục mơ hồ, là hai binh sĩ đi đầu tiên kia."

Diệp Thần gật gật đầu.

Binh sĩ này nói tiếp: "Tại bên cạnh hai binh sĩ này, thì phía sau đó còn có hai binh sĩ khác, bọn hắn giống như người mù người đui vậy, tại nguyên chỗ mà đảo quanh, không biết đang làm gì. Sau đó, khi ta muốn quay người trở về, lại không thấy đường ra ở phía sau, nhưng lại có một cái thông đạo rất dài, ta mới đi vài bước, lại phát hiện vẫn không có rời khỏi di tích, vô luận ta đi bao nhiêu thì vẫn là không ra được, ngay tại lúc ta tuyệt vọng, thì vị huynh đệ phía sau đem kéo ta ra ngoài."

"Ừ." Diệp Thần gật đầu, nói: "Đi hồi báo cho nhóm tư lệnh một chút đi."

Tên lính này sùng kính nhìn hắn một cái, vội vàng tuân mệnh, sau đó liền hướng mấy vị tư lệnh chạy tới.

"Quả nhiên ta đoán không có sai." Ánh mắt Diệp Thần lóe lên "Bên ngoài Atlantis này có người máy thủ hộ, hơn nữa ngoài thành còn có ảo cảnh, bất luận kẻ nào đi vào, lập tức sẽ bị mê hoặc thị giác, thính giác, xúc giác, các loại giác quan, khiến cho bản thân có cảm giác rõ ràng đã chạy xa, nhưng mà trên thực tế chẳng qua chỉ là dậm chân tại chỗ."

Do khoa học kỹ thuật phát triển, cũng có thể làm cho lục giác con người bị mê hoặc, như là thuốc gây tê chính là một loại, mê hoặc xúc giác, còn có nước chiết xạ, hay là chiếc đũa bỏ vào trong nước, trông thấy như là bị bẻ gảy trên mặt nước, đây là mê hoặc thị giác.

Mà ở phương diện này thì văn minh Atlantis lại cao cấp hơn, hoàn toàn là dùng nguyên tố trong không khí làm môi giới, chế tạo ra không gian mộng huyễn.

Cũng không lâu lắm, tin tức này liền truyền ra, tất cả đại tư lệnh cùng tham mưu trưởng tụ họp một chỗ thảo luận, rất nhanh liền làm ra phương án giải quyết, quyết định trước hết đem một chi đội ngũ cấp tướng quân đem vào bên trong, đem ảo cảnh trong di tích bài trừ, rồi để đại quân phía sau đuổi tới.

"La lam "

"Lưu côn "

"Mạc Phong "

Nguyên một đám tướng quân bị điểm danh, tộng cộng lựa 30 danh tướng quân, trong đó cũng có cả 5 người Diệp Thần, Bạch Long, Chư Cát Phàm, Nhạc Hằng, Mạc Phong.

Khi đạt đến tướng quân cấp, thể chất cường đại, thị giác, thính giác, đều cực kỳ nhạy cảm, sẽ không dễ dàng bị ảo cảnh mê hoặc.

"Xuất phát" Dưới sự dẫn dắt của một gã tư lệnh trung cấp, Diệp Thần và 39 tên tướng quân kia ôm vũ khí hướng cửa vào đi tích mà đến, đám người Bạch Long khi nhìn thấy Diệp Thần, liền lặng yên đi tới, tới gần bên cạnh hắn.

Trong sát na đi vào cửa di tích, Diệp Thần liền cảm thấy như là xuyên thấu qua một tầng tường nước vậy, sau đó trông thấy cảnh sắt chung quanh biến hóa hoàn toàn, chỉ thấy một tòa thành hùng vĩ, hiện ra trước mặt mọi người, bầu trời một mảnh trắng xám, như là thủy ngân, bốn phía không có cây cối, khắp nơi đều là sắt thép, kim loại.

Một tòa thành thị sắt thép.

Ngay tại mặt tường thành cao ngất, có một tượng đài hùng vĩ, phía trên điêu khắc một bóng người, tay cầm Tam Xoa Kích, chân đạp sóng biển, đầu đầy sóng cuốn tóc dài, mặt như đao gọt, ánh mắt lợi hại, phản phất như là chúa tể nhìn xuống mọi người.

Ở bên cạnh cửa thành, có 24 tên người máy cấp Thanh Đồng, đều có một sừng, tam nhãn, cầm vũ khí lạnh trong tay, thân cao ba trượng, cực kỳ hùng vĩ, mọi người đứng trước mặt đám người máy này, chỉ có thể dạt tới chỗ đầu gối chân mà thôi.

Diệp Thần nhìn thoáng qua, đôi mắt có một tia nóng bỏng, rất hiển nhiên, nguồn năng lượng của đám người máy cấp Thanh Đồng này đều đã tiêu hao hết, lâm vào trạng thái ngủ say, cho nên lúc mọi người đến thì bọn nó không có phản ứng gì. Nếu là không gian phi thuyền có đủ chỗ trống, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

Phải biết rằng, mỗi tên người máy Thanh Đồng đều là có thực lực 500 cấp.

Chỉ cần bổ sung năng lượng một phát, có thể nói là long tinh hỗ mãnh rồi.

Đáng tiếc, số lượng chịu tải của phi thuyền có hạn, đã để trong đó rất nhiều thi thể quái vật, còn có ba đầu thi thể Huyết Xỉ Hổ, hầu như là chiếm hết. Huống hồ, giờ này có nhiều người ở đây nhìn xem, tìm Thần Huyết trước mới là mấu chốt.

Lúc này, có một tướng quân đi đến cạnh người máy thanh đồng, đem hai binh sĩ đang chạy tại chỗ nhắc lên, hướng lối vào phía sau ném tới, bởi vì là không gian dịch chuyển, cho nên hai người kia trực tiếp bị ném ra ngoài di tích.

"Đi thôi" Tư lệnh trung cấp dẫn đầu là một nam tử lạnh lùng, thấy phần đông tướng quân không có bị ảo cảnh mê hoặc, lạnh lùng nói: "Mọi người phân tán ra, tìm kiếm chốt mở, đem ảo cảnh đóng lại, sau đó đến nơi đây tập hợp, hoặc là một mình rời khỏi, thông báo cho quân đội phía ngoài."

Mọi người gật đầu.

Nếu không bỏ đi ảo cảnh, các binh sĩ tiến vào đây chỉ biết đảo quanh tại chỗ, thậm chí là bị mê hoặc tự giết lẫn nhau.

"Chốt mở hơn phân nửa là tại trên tường thành, hoặc là trong thành trì." Một vị tướng quân nói với tư lệnh kia.

Nam tử lạnh lùng nhẹ gật đầu nói: "Mọi người hợp lực đẩy ra đại môn, đi vào bên trong tìm kiếm." Nói xong, dẫn đầu đi tới, tới dưới đại môn cao hơn mười trượng này, ngửa đầu nhìn lên, cảm giác bản thân như là một con kiến nhỏ bé vậy.

"Cửa lớn như thế, làm sao đẩy ra?"

"Không thử một chút sao biết không được."

Tất cả tướng quân đều đi qua, chuẩn bị đẩy cửa, Diệp Thần lại đứng không nhúc nhính, đám người Bạch Long thấy hắn bất động, thì cũng không nhúc nhích theo, yên lặng theo dõi kỳ biến.

"Các ngươi sao không đén hỗ trợ?" Một tướng quân tức giận nói.

Diệp Thần nhìn hắn một cái, lạnh lùng nói: "Cái thành này bên ngoài đã có người máy thủ hộ, lại có thêm ảo cảnh, ngươi cảm thấy dùng để không như vậy à?"

Tướng quân kia hơi sững sờ , không cần nghĩ ngợi nói: "Đương nhiên là ngăn cản người xâm nhập."

"Đã như vậy, dùng lực lượng của các ngươi, thì cái cửa thành này có thể đơn giản đẩy ra?" Diệp Thần lạnh lùng nói.

Tất cả mọi người khẽ giật mình.

Cũng đúng.

Chỉ riêng thú thủ hộ xung quanh, liền mạnh đến nổi khủng bố, cửa thành là một tầng phòng ngự cuối cùng nhất, tự nhiên là lực lượng của 30 cái tướng quân bọn hắn không đẩy ra được, không cần thử cũng có thể biết a.

Có hai cái tướng quân không tin mà tiến lại đẩy cánh cửa.

Bành

Thiết bị phản kích trên cửa thành khởi động, hai đạo quang mang từ trên cửa chính bỗng nhiên bắn ra, nhanh như thiểm điện, lập tức quán xuyên vào hai đầu lâu của hai người tướng quân này, hơn nữa dư lực không giảm, hướng phía sau vọt tới, từ bên sát đám người Diệp Thần mà bay qua, bay ra cửa vào di tích, biến mất không thấy gì nữa.

Mọi người khiếp sợ, nguyên một đám kinh sợ từ đại môn nhảy ra.

Trong mắt Diệp Thần nổi lên lửa giận, quang mang từ thành bắn ra, trong đó có một đạo từ bên cạnh hắn lướt qua, ngay cả thời gian phản ứng hắn cũng không có, nếu là người đẩy cửa kia đứng qua một chút, khi hắn bước tới phía trước, thì giờ phúc đó mình cũng đã chết.

"Ai còn lộn xộn nữa, đừng trách ta giết người" Ánh mắt Diệp Thần rét lạnh nhìn hai mươi mấy người tướng quân, kể cả tư lệnh ở bên trong.

Trong đó có một số người hiện lên vẻ giận dữ trong mắt, bất quá vừa nghĩ tới lực lượng Diệp Thần, vẫn là nhịn xuống, ngay cả tư lệnh cũng là khẽ nắm lại quyền, cuối cùng không nói cái gì nữa.

Diệp Thần lạnh lùng nói: "Thời gian đang gấp, phải tách ra tìm kiếm, hoặc là trực tiếp bò lên trên tường thành." Nói xong, nhìn lướt qua đám người, rồi quay người đi theo hướng đông, dưới tường thành nơi đây, có một cái tấm thép kéo dài ra, rộng sáu mắt, có thể dọc theo bên trên miếng kim loại lượn quanh này mà hành tẩu.

Đám người Bạch Long vội vàng đuổi theo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.