Hắc Đạo Vương Hậu Nữ Nhân Ngươi Đừng Quá Kiêu Ngạo

Chương 392: Chương 392




Một bức tranh sơn thủy đã nhanh chóng được hoàn thành, Mộ Dung Tỉnh lùi lại phía sau mấy bước rồi cười nói, “Vụng về rồi!”

“Mộ Dung huynh bảo thế này là vụng về thì chúng ta chắc chẳng dám ra tay nữa.” Không đợi Phượng Vũ Phi lên tiếng, Phong Ma Thiên đứng hàng thứ hai lập tức bước ra rồi vừa cười lớn vừa nói.

“Ma Thiên, mời huynh!” Một Dung Tỉnh nhất thời cũng cất tiếng cười ha hả, hắn sảng khoái lùi ra phía sau để nhường lại vị trí cho Phong Ma Thiên.

Phong Ma Thiên đứng vào vị trí mà Mộ Dung Tỉnh vừa nhường lại rồi mỉm cười, “Ta không có ba loại linh lực nên chỉ có thể lấy ra một chút kỹ năng vụng về để biểu diễn thôi.”

Vừa dứt lời, hắn mỉm cười một cái rồi vung tay lên. Trong nháy mắt, từ hư không bỗng xuất hiện mấy chục con khổng tước lửa to nhỏ cỡ lòng bàn tay cùng nhau bay lượn. Ngay sau đó, Phong Ma Thiên tiếp tục phẩy tay xuống dưới. Một chuỗi ánh sáng như những vì sao lập tức vờn quanh người hắn và kéo hắn lơ lửng trên không trung, cảnh tượng trông như các ngôi sao đang vây quanh mặt trăng vậy. Tỉ mỉ nhìn kỹ thì những đốm sáng trông như ngôi sao kia thực ra chính là những con thú trong suốt và vô cùng xinh xắn. Đám thú chi chít bay lượn dày đặc quanh người hắn. Tiếp đó, Phong Ma Thiên dừng chân giữa không trung. Võ đài dưới chân hắn nhất thời hiện ra rất nhiều viên hình tròn đủ màu sắc, những viên tròn tròn này bắt đầu khiêu vũ nhảy múa ở phía dưới. Xa xa nhìn lại thì trông như những viên bi nhiều màu nhưng khi lại gần thì sẽ nhìn được rõ ràng, những viên tròn tròn này chính là đám tiểu ma thú đang phun lửa hoặc phun nước hoặc thổi ra băng.

Ánh sáng, lửa, băng, nước tương phản nhau nhưng lại thống nhất với nhau tạo thành một khối đầy màu sắc và làm cho đám tiểu ma thú trông lại càng vạn phần đáng yêu.

“Chỉ vui đùa một chút, mong mọi người đừng chê cười!” Phong Ma Thiên mỉm cười tự mãn.

“Hay!” Lời của hắn vừa dứt thì những tiếng trầm trồ khen ngợi trong nháy mắt lại vang lên không ngớt như muốn chấn động cả trời cao.

“Luôn nói nhân tài Nam Viên xuất hiện lớp lớp, xét về võ công thì Thiên Khung và Tinh Vực không thể sánh bằng, hôm nay ta mới được tận mắt chứng kiến, quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên.” Trên đài cao, Đế quân Thiên Khung Phượng Vũ Náo gật đầu tán thưởng.

“Đứng đầu vạn thú, quả thực làm người ta không thể coi thường.” Ngàn Dạ Cách nghe nói thế cũng mỉm cười phụ họa một câu.

Đừng coi những thứ Phong Ma Thiên tạo ra chỉ là vui đùa một chút. Đám khổng tước lửa nho nhỏ kia chính là hình ảnh bị nén nhỏ lại của phượng hoàng lửa, đám thú trong suốt chính là những con thú đứng đầu thiên địa này, còn các tiểu ma thú nhiều màu sắc kia, không cần nói cũng biết tất cả đều là những đại ma thú có cấp bậc cực cao, chẳng qua cơ thể của bọn chúng đã bị nén nhỏ lại mà thôi.

Nhẹ nhàng bâng quơ lại điều động được nhiều ma thú như vậy, trừ lý do Phong Ma Thiên này chính là người đứng đầu vạn thú thì không còn cách lý giải nào khác.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.