Hắc Dục

Chương 96: Chương 96: Chương 96 : Em vì anh mà học cái xấu (H).




“Thư Liên... Thư Liên...” Hàn Triệt rên rỉ, đem đầu cô nâng lên, hung hăng hôn cô, khác với lúc trước, lần này hắn hôn kích mãnh lại nhiệt tình, dường như muốn đem cô toàn bộ nuốt vào, “Em học cái xấu...”

Thư Liên nhẹ thở gấp thừa nhân sự nhiệt tình của hắn, thanh âm nho nhỏ mềm mại, phát âm từng chữ rất rõ ràng: “A, em học cái xấu, chỉ vì anh mà học cái xấu...”

Cảm giác được chính mình bị hắn bế lên, hắn há miệng, cách lớp quần áo ngậm ngực của cô, sự nóng bỏng này trước nay chưa từng có, Thư Liên cảm giác lâng lâng khó tả như cưỡi mây đạp gió, tay ôm lấy đầu hắn: “Triệt, anh là của một mình em, ai cũng không được cướp đi!”

Ðem cô bế lên giường, Hàn Triệt gặm cắn môi cô: “Bé ngốc, anh thích em, chỉ thích mỗi mình em, không ai có thể tranh cướp với em cả, cũng không ai có thể cướp đi được.”

Thư Liên ngăn trở bàn tay không an phận của hắn đang dao động trên người cô, chăm chú nhìn vào mắt hắn: “Thật ư?”

“Ðương nhiên là thật rồi.” Hàn Triệt có chút thở dốc, lúc phát hiện nét mặt của cô rất nghiêm túc thì không khỏi sửng sốt một chút, “Sao vậy?”

Thư Liên động thân một chút, liền xoay người lên phía trên, đem hắn đè xuống, vung môi cười: “Vậy hôm nay anh phải nghe theo em.”

Nói xong cô liền kéo dây lưng áo ngủ xuống, đem tay hắn cột chắc ở đầu giường, Hàn Triệt có chút mê man, muốn giãy giụa, vừa thấy cô trừng mắt, lập tức ngoan ngoãn nằm bất động.

Thư Liên cởi bỏ quần vốn đã nhăn nhúm của hắn ném xuống giường, Hàn Triệt cắn môi, nhìn cô từ dưới lên trên, không xác định được cô muốn làm cái gì, thân thể hắn thon dài mềm dẻo, lồng ngực phập phồng, ngay cả Thư Liên luôn luôn ở thế bị động trong việc ‘tính phúc’ cũng thấy rất hấp dẫn.

Thư Liên đỏ mặt, chậm rãi cởi đồ ngủ của mình ra, kiều vú no đủ, bàn tay thon nhỏ, còn có bụng dưới bằng phẳng bóng loáng kia, xuống chút nữa ở thân dưới, là cảnh xuân đang bị một phần áo ngủ chặn lại ánh mắt người nhìn.

Mặc dù vậy, cũng đã đủ để đem dục vọng cuồng dã vốn đã cương cứng của Hàn Triệt bị trêu chọc càng thêm khó chịu.

Hắn giật giật eo, đem chính mình kiên quyết ở mông cô cọ xát, thanh âm mang theo một chút cầu xin: “Thư Liên, buông anh ra, có được không... Khó chịu...”

“Khó chịu ở đâu?” Thư Liên cúi người xuống, tóc đen mềm mại lướt qua mặt hắn ngưa ngứa. Cô hôn môi hắn, rồi chậm rãi di xuống, ngậm lấy núm vú của hắn, nhẹ mút liếm, lại chậm rãi hôn đến bụng dưới của hắn, tay nắm lấy dương vật vốn đã sưng đau của hắn, “Khó chịu ở đây ư?”

“Ưm...” Hàn Triệt ngẩng đầu, một bên nhìn cô hôn mình, một bên có vẻ đang gắng gượng, thanh âm trở nên run nhè nhẹ, “Thư Liên... Ðừng giày vò anh nữa, buông anh ra nào, ngoan...”

“Không buông!” Thư Liên dứt khoát từ chối, tăng nhanh tốc độ, Hàn Triệt lại như vô cùng bất mãn, ở dưới thân cô luật động, đối với sự phục vụ của cô hình như là căn bản không cảm thấy hưởng thụ, làm cho cô càng cảm thấy thất bại.

Xem ra thật sự là không có năng lực ở phương diện này rồi, thế nhưng liền như thế mà buông hắn ra thì thật quá mất mặt.

Thư Liên kéo chăn trùm lên đầu Hàn Triệt, cúi đầu, liền đem nam căn không ngừng gật đầu run rẩy nóng thiết ngậm vào trong miệng.

“Ách...” Tựa hồ không ngờ tới cô sẽ làm ra hành động như vậy, Hàn Triệt ở trong chăn rầu rĩ ‘hừ’ một tiếng, vội vàng hít vài hơi khí.

Thư Liên chỉ cảm thấy nam căn cứng rắn kia ở trong miệng mình run rẩy mấy cái, như là muốn bắn ra trong miệng cô, phân thân thô to tràn đầy cả miệng cô khiến động tác mút vào rất khó khăn.

Tay cô nắm lấy dưới gốc nhục bổng, chậm rãi rút ra ngoài một phần, dùng nước bọt làm ướt đẫm cả thân nhục bổng, lại chậm rãi ngậm vào, đầu lưỡi mút lấy đỉnh quy đầu, như liếm que kem mà liếm vòng quanh, liền nghe Hàn Triệt thở gấp một trận, thanh âm khẽ run gọi cô: “Thư Liên... Thư Liên...”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.