Hải Tặc Ma Cà Rồng

Chương 7: Chương 7: Lorcan Furey




Khi tỉnh lại, điều đầu tiên Grace thấy là bầu trời xanh lóa mắt. Rồi sự kỳ lạ hiện ra. Màu xanh chói lóa đó thu hẹp lại, trải ra, tách rời thành hai vòng tròn xanh dương. Khi cảm thấy ổn định, cô nhận ra là mình không đang nhìn lên bầu trời, mà là một đôi mắt màu xanh da trời.

Mắt Connor màu xanh lục giống cô. Đôi mắt này xa lạ. Chúng đang chăm chăm nhìn xuống cô.

Khi đôi mắt đó lùi lại, cô thấy đó là mắt của một chàng trai. Anh ta có vẻ lớn hơn cô và Connor. Có lẽ chỉ mười bảy mười tám tuổi, với mái tóc đen dài và đôi lông mày rậm cũng màu đen. Nhìn xuống cô, anh ta nhăn mặt nói :

- Cô sẽ làm tôi bị rắc rối đây.

Không hiểu ý anh ta nói gì, nhưng cô nhận ra giọng địa phương Ai-len rất nặng. Cúi xuống, anh ta vén tóc cô khỏi mắt. Ngón tay đẹp một cái nhẫn Claddagh (Tên một ngôi làng chài cổ ở Ai-len). Cô thường mong có một chiếc nhẫn như thế, mặt nhẫn được thiết kế có chấu giữ là hai bàn tay nâng một mũ triều thiên. Nhưng nhẫn này hơi khác. Thay vì mũ triều thiên, hai bàn tay nâng một cái sọ người.

Cô rùng mình hỏi :

- Anh là ai ? Tôi đang ở đâu ?

Chàng trai lại nhăn mặt, lắc đầu. Anh ta không hiểu ? Nhưng rõ ràng anh ta đã nói với cô bằng tiếng Anh, đúng không ? Cô hỏi lại :

- Anh là ai ?

Nhưng lần này cô nhận ra những âm thanh phát ra là ''A...à... a ?''. hơi thở của cô quá yếu, miệng và lưỡi khô ran.

- Này, uống đi.

Lấy một bầu da từ trong túi, anh ta nhẹ nhàng đổ từng giọt nước lên môi cô. Nước giá buốt, nhưng cảm giác thật khoan khoái. Cô nhếch môi, cố đón từng giọt, phải mất một lúc miệng cô mới cử động bình thường trở lại. Tập trung uống nước, cô không nhận ra anh ta đang nâng đầu cô dậy và đặt bó áo xuống dưới, làm gối. Nhưng khi uống xong, ngả đầu xuống, cô cảm thấy thoải mái hơn trước.

Sự êm ái dưới đầu và cổ trái ngược với mặt bằng cứng ngắc chạm vào toàn thân thể. Cô đang nằm trên mặt sàn gỗ thô ráp. Hơi nghiêng đầu, cô thấy những mảnh ván sàn sơn đỏ.

Nhưng xa hơn nữa, tầm nhìn của cô bị giới hạn vì sương mù dày đặc.

Quay đầu lại, cô thấy mặt chàng trai chập chờn trong lớp sương. Cô lại hỏi :

- Anh là ai ?

Lần này anh ta hiểu và trả lời :

- Lorcan.

Cái tên cô chưa từng nghe.

Anh ta lại đưa bầu nước lên môi cô.

- Uống thêm một chút nữa đi.

Uống thêm một ngụm, cô hỏi :

- Tôi đang ở đâu ?

Anh ta mỉm cười :

- Quá rõ mà. Cô đang ở trên biển.

Dù không thấy gì sau anh ta, nhưng những lời đó làm cô nhận ra con tàu đang lắc lư trên sóng và nghe tiếng va đập của đại dương bên dưới.

- Vì sao tôi lại ở đây ?

- Cô không nhớ gì sao ? Trời dông bão mà.

Khi anh ta nói hai từ dông bão, toàn thân cô rúng động. Thình lình cô như trở lại vùng tâm bão, cột buồm gãy răng rắc, nước mặn t5ranf lên toàn thân cô đã sũng ướt.

- Tôi đã thấy cô lềnh bềnh trong nước như một con cá.

- Ờ.

Bây giờ cô mới nhận ra, anh ta cũng bị ướt sũng, tóc và áo dính sát da, mặt nhợt nhạt gần như lớp sương mù.

Lorcan tiếp tục :

- Nếu tôi tới không kịp, cô đã xuống gặp nàng tiên cá rồi.

- Còn Connor ? Nó đâu ? Bao giờ tôi có thể gặp nó ?

Lorcan buồn rầu nhìn cô. Trong thoáng giây khủng khiếp đó, Grace đã hiểu, cô hỏi :

- Anh chỉ cứu được tôi ?

Lorcan gật.

- Hãy trở lại tìm nó đi ! Chưa quá muộn đâu. Anh còn nhớ nơi cứu tôi chứ ? Chắc nó chỉ loanh quanh gần đó thôi. Chắc chắn anh đã thấy con thuyền chứ ?

- Không có thuyền bè nào hết. chỉ có cô, vùng vẫy trong nước như một con cá hồi trong sông Shannon (một con sông ở Ai-len, chảy theo hướng tây nam vào Đại Tây Dương).

Cô nhớ cảm giác đó. Lạnh buốt. Tê cóng. Rồi ký ức bỗng cạn kiệt như giấc mơ chấm dứt quá nhanh. Cô muốn cố nhớ lại, trở lại cái ký ức đó nhưng đầu nhức buốt vì ráng sức. Cô lẩm bẩm :

- Một con thuyền không thể biến mất. Chắc chắn không thể.

- Trong cơn dông bão như thế này, thậm chí một con tàu cỡ tàu chúng tôi cũng có thể biến mất. Nếu muốn, đại dương có thể tàn bạo vô cùng.

- Nhưng Connor là em song sinh của tôi. Chúng tôi là tất cả của nhau. Không có nó, tôi không sống nổi.

Cô cảm thấy tim bắt đầu đập dồn dập như một quả bom muốn vỡ tung lồng ngực.

Mắt Lorcan bỗng gắt lại :

- Cô nói là hai chị em sinh đôi?

- Học viên Furey.

Grace nghe tiếng gọi, nhưng không nhìn rõ ai trong lớp sương mù. Tiếng gọi chỉ thì thầm nhưng ngân vang trong đầu cô.

Lorcan quay lại trả lời :

- Thưa thuyền trưởng, có tôi.

Im lặng một lúc, rồi Grace nghe hai bước chân nặng nề trên boong tàu.

- Học viên Furey, cậu phải vào trong. Sương mù không kéo dài lâu nữa đâu.

Thêm hai bước chân nữa.

Lorcan như bị thôi miên. Có lẽ nước lạnh đã làm xương cốt anh ta tê dại. có thể sự nỗ lực cứu Grace đã ảnh hưởng tới anh. Giống cô, khả năng nghe và nói của anh ta đã bị mất.

- Con gái hả ?

Vẫn chỉ là một tiếng thì thầm nhưng mạnh mẽ, đầy quyền uy. Tiếng nói đó như luồn vào từng ngõ ngách trong não cô.

Sau cùng Lorcan lên tiếng :

- Dạ đúng, thưa thuyền trưởng. Cô ấy gần bị chết đuối. cô ấy nói là có một người em trai sinh đôi.

- Sinh đôi ?

Grace vội nói :

- Đúng thế. Em Connor tôi đang ở ngoài kia. Xin giúp tôi tìm nó.

- Sinh đôi.

Một lần nữa tiếng thì thầm chầm chậm xoáy vào đầu cô. Grace muốn được nhìn rõ viên thuyền trưởng, nhưng sương mù vẫn quá dày đặc, cô chỉ nhìn tới được Lorcan là hết mức.

- Đưa cô ta vào trong. Phòng sát bên phòng ta. Lẹ lên. Ta không muốn những người khác biết chuyện này. Chưa tới lúc.

Grace nài nỉ :

- Còn Connor ?

Tiếng thì thầm lại trở nên cứng rắn, như ông ta không nghe, hoặc không quan tâm tới lời năn nỉ của cô.

- Đưa cô ta vào phòng sát bên phòng ta.

Lorcan hỏi :

- Rồi sau đó thì sao ?

- Rồi qua phòng ta. Không còn nhiều thời gian đâu. Gần tối rồi, bữa tiệc sắp bắt đầu.

Tiệc ? Ông ta nói gì vậy ? Họ sẽ đi tìm Connor ? Thật khó hiểu.

- Sương mù đang tan rồi, học viên Furey. Chúng ta phải vào trong. Đừng mất thì giờ thêm nữa.

Khi tiếng thì thầm và những bước chân nặng nề xa dần, Grace ngước nhìn lên đôi mắt xanh của Lorcan :

- Làm ơn, xin làm ơn tìm em tôi. Nước ngoài đó lạnh lẽo lắm.

Lorcan gượng cười :

- Để tôi đưa cô vào nơi ấm áp đã.

- Rồi anh sẽ đi tìm nó ?

- Bây giờ hãy lo cho cô.

Lorcan cúi xuống, bồng cô lên. Khi anh ta bồng cô qua lớp sương mù, Grace cảm giác anh ta đang bay qua mây. Nếu không thì là đang chết đuối. cô muốn nhào khỏi vòng tay Lorcan, nhảy lại xuống nước tìm Connor, nhưng chưa bao giờ cô cảm thấy mệt rũ như lúc này. Và mặc dù chỉ lớn hơn một cậu bé không bao nhiêu, nhưng vòng tay Lorcan Furey rất mạnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.